[Tokyo Revengers] Biến Số
Chương 1
CHƯƠNG 1: VẦNG TRĂNG MÀU VÀNG KIM TRÊN ĐƯỜNG PHỐ TOKYO
Tokyo vào những năm giữa thập niên 90 là một tổ hợp của những thanh âm hỗn loạn và ánh đèn neon không bao giờ tắt.
Nhưng đối với Kanzaki Jin, thế giới này lại yên tĩnh đến mức đáng sợ.
Sự yên tĩnh ấy không đến từ môi trường xung quanh, mà nó nằm ngay trong đại não của cậu.
Một bộ máy sinh học vận hành với tốc độ kinh hoàng.
Nơi mọi sự việc, hiện tượng đều được bóc tách thành những công thức, xác suất và những kết quả hiển nhiên.
Jin bước đi trên vỉa hè vắng lặng của quận Shibuya khi đồng hồ đã điểm gần nửa đêm.
Cậu vừa rời khỏi thư viện trung tâm sau khi nuốt trọn ba cuốn sách về lý thuyết cơ học lượng tử và cấu trúc động cơ đốt trong.
Ở tuổi mười một, vóc dáng của Jin đã bắt đầu trổ mã, cao hơn hẳn bạn bè đồng trang lứa.
Mái tóc đen lòa xòa trước trán, che đi một phần đôi mắt màu vàng kim rực rỡ nhưng lạnh lẽo như một loài dã thú sống tách biệt với bầy đàn.
Cậu ghét cái cách con người ta cười đùa về những thứ tầm thường.
Đối với Jin, cuộc sống là một chuỗi những sự kiện lặp lại nhàm chán mà cậu đã biết trước kết thúc ngay từ khi nó mới bắt đầu.
Sự thông minh thiên bẩm không mang lại cho cậu niềm vui.
Nó chỉ mang lại một sự trống rỗng sâu hoắm, một cảm giác "chán đời" kinh niên vì không có bất cứ điều gì có thể thực sự làm khó được cậu.
Jin lầm bầm, giọng nói trầm và khô khốc.
Cậu đút hai tay vào túi áo khoác, hơi cúi đầu để tránh làn gió đêm lạnh lẽo thổi qua cổ.
Trong đầu cậu lúc này là một bản vẽ chi tiết về hệ thống truyền động mà cậu vừa đọc.
Nơi những bánh răng ăn khớp với nhau một cách hoàn hảo.
Cậu yêu máy móc hơn con người, vì ít nhất, máy móc trung thực và logic.
Tiếng động cơ gầm rú xé toạc màn đêm thanh vắng.
Âm thanh ấy không phải tiếng của những chiếc xe dân dụng tầm thường.
Đó là tiếng pô nổ đanh, giòn và đầy uy lực của những con chiến mã được độ lại bởi những tay chơi thứ thiệt.
Ánh đèn pha cực mạnh từ phía sau chiếu tới, đổ bóng dài của Jin lên nền đường.
Ba chiếc xe phân khối lớn đang lao đi với tốc độ xé gió, dẫn đầu là một gã thiếu niên với nụ cười rạng rỡ nhưng vụng về.
Sano Shinichirou
Tránh đường! Tránh đường nàooo!
Anh ta vừa hoàn thành buổi họp mặt thành lập Hắc Long và đang phấn khích quá độ cùng ba người bạn thân: Takeomi, Benkei và Wakasa.
Nhưng một vết dầu loang trên mặt đường và một khoảnh khắc mất tập trung đã khiến tay lái của Shinichirou chệch hướng.
Chiếc xe trượt dài trên mặt lộ, va mạnh vào cột đèn và theo đà đó, nó đâm sầm vào Jin, người thậm chí còn chẳng buồn ngoảnh đầu lại nhìn.
Cú va chạm khiến Jin ngã văng ra xa vài mét.
Máu từ trán chảy xuống, thấm vào lớp tóc đen, nhỏ giọt xuống mặt đường nhựa.
Akashi Takeomi
Chết tiệt! Shinichirou, mày đâm trúng người ta rồi!
Takeomi hoảng hốt phanh xe lại.
Cả bốn người vội vàng nhảy xuống xe.
Shinichirou mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy chạy đến bên cái bóng đang nằm bất động.
Sano Shinichirou
Này... em ơi! Em có sao không?
Sano Shinichirou
Anh xin lỗi, anh không cố ý...
Jin từ từ chống tay ngồi dậy.
Cơn đau truyền từ xương sườn lên não bộ không làm cậu nhăn mặt.
Nó chỉ làm đôi mắt vàng kim kia trở nên lạnh lẽo và đáng sợ hơn bao giờ hết.
Cậu đưa tay lau vệt máu trên mặt, nhìn Shinichirou bằng ánh mắt như nhìn một vật thể lạ không xác định.
l
Kanzaki Jin
Đi đứng kiểu gì vậy?
Jin hỏi, tông giọng phẳng lặng đến rợn người.
Sano Shinichirou
Anh... anh đưa em đi bệnh viện ngay!
Sano Shinichirou
Benkei, giúp một tay!
Shinichirou luống cuống định chạm vào vai cậu.
Jin gạt phắt tay Shinichirou ra.
Cậu đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, mặc kệ vết thương đang rỉ máu.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, ngoại hình của Jin khiến cả bốn thành viên cốt cán của Hắc Long phải sững sờ.
Một vẻ ngoài rất đẹp, nhưng là cái vẻ đẹp của một lưỡi dao sắc lạnh.
Kanzaki Jin
Đừng chạm vào tôi.
Jin nói, đôi mắt quét qua bốn người bọn họ.
Kanzaki Jin
Hắc Long? Một lũ ô hợp tụ tập chơi đồ hàng à?
Kenzo Arashi
Mày nói cái gì?
Benkei nóng nảy định bước lên, nhưng Wakasa đã đưa tay ngăn lại.
Đôi mắt chán đời của "Bạch báo" nheo lại khi quan sát Jin.
Anh cảm nhận được một áp lực không hề nhỏ tỏa ra từ đứa trẻ cao chưa đầy 1m50 này.
Jin nhìn chiếc xe của Shinichirou đang bốc khói.
Kanzaki Jin
Chế hòa khí bị hỏng, phanh đĩa mòn, lốp xe không phù hợp với đường ướt.
Kanzaki Jin
Với cái trình độ bảo trì rẻ tiền này mà cũng đòi lập băng đản sao?
Kanzaki Jin
Thật lãng phí thời gian.
Dứt lời, Jin quay lưng bước đi, để lại bốn kẻ mạnh nhất Kanto đứng hình giữa phố.
Shinichirou nhìn theo bóng lưng độc hành của cậu bé ấy, tim anh bỗng đập nhanh một nhịp.
Không phải vì sợ hãi, mà vì một sự tò mò mãnh liệt.
Sano Shinichirou
Này! Tên em là gì?
Jin không ngoảnh đầu, chỉ để lại một câu nói thoảng qua trong gió.
Kanzaki Jin
Đừng để tôi thấy các anh lần nữa, nếu không tôi sẽ không chỉ đứng nhìn đâu.
Chương 2
### CHƯƠNG 2: SỰ BÁM ĐUÔI CỦA MẶT TRỜI
Jin đang ngồi trong thư viện thành phố, trước mặt là chồng sách về cơ học lượng tử và giải phẫu học.
Cậu thích sự yên tĩnh ở đây, nơi mà kiến thức là thứ duy nhất lên tiếng.
Thế nhưng, sự yên tĩnh ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi một tiếng "Suỵt!" cực kỳ lộ liễu từ phía sau kệ sách.
Jin thở dài, không buồn ngước lên.
Kanzaki Jin
Anh theo dõi tôi từ cổng trường đến đây, không mệt sao?
Từ sau kệ sách, một cái đầu đen bù xù thò ra.
Shinichirou cười hì hì, trên tay cầm theo một túi bánh taiyaki còn nóng hổi.
Sano Shinichirou
Em nhạy bén thật đấy Jin-kun!
Sano Shinichirou
Anh đã cố ý đi nhẹ nói khẽ rồi mà.
Jin đóng cuốn sách lại, nhìn anh chàng lớn hơn mình vài tuổi bằng ánh mắt kỳ thị.
Kanzaki Jin
Anh là tội phạm biến thái à?
Kanzaki Jin
Hay là vụ tai nạn hôm trước làm não anh hỏng luôn rồi?
Sano Shinichirou
Đâu có, anh đến để xin lỗi và cảm ơn mà!
Shinichirou kéo ghế ngồi xuống đối diện, mặc kệ sự xua đuổi hiện rõ trên mặt đối phương.
Sano Shinichirou
Câu nói của em hôm đó ấy... về chiếc xe ấy.
Sano Shinichirou
Anh đã kiểm tra lại, đúng là chế hòa khí có vấn đề thật.
Sano Shinichirou
Em giỏi quá đi mất! Em học ở đâu thế?
Jin ngắn gọn, đầy cọc cằn, khó chịu.
Kanzaki Jin
Xong rồi thì biến đi.
Sano Shinichirou
Ấy, đừng lạnh lùng thế chứ.
Sano Shinichirou
Anh là Sano Shinichirou, thủ lĩnh của Hắc Long.
Sano Shinichirou
Bọn anh đang muốn thay đổi thời đại bất lương này, em có muốn tham gia không?
Jin nhìn thẳng vào mắt Shinichirou.
Cậu thấy trong đó một sự chân thành đến ngốc nghếch.
Một ngọn lửa nhiệt huyết rực cháy mà cậu chưa từng thấy ở bất kỳ ai.
Nhưng với Kanzaki Jin này, đó là thứ phù phiếm.
Kanzaki Jin
Bất lương? Thay đổi thời đại?"
Jin nhếch môi, nụ cười hiếm hoi nhưng mang đầy sự mỉa mai.
Kanzaki Jin
Một lũ thiếu niên thừa năng lượng đi đánh nhau để tìm cảm giác tồn tại.
Kanzaki Jin
Đó là định nghĩa của tôi về các người.
Kanzaki Jin
Tôi không có thời gian cho những trò chơi gia đình đó.
Sano Shinichirou
Không phải trò chơi đâu!
Shinichirou nghiêm túc hẳn lại.
Sano Shinichirou
Đó là sự kết nối. Là tình anh em.
Jin không quan tâm mà đứng dậy, dọn dẹp sách vở.
Khi cậu bước ra khỏi thư viện, Shinichirou vẫn kiên trì bám theo như một cái đuôi.
Cho đến khi họ đi vào một đoạn đường tối, nơi có một đám thanh niên lạ mặt đang đứng chờ sẵn.
Nhìn trang phục, có vẻ là thành viên của một băng đảng địa phương đang muốn "thử lửa" thủ lĩnh Hắc Long.
???
Sano Shinichirou! Cuối cùng cũng tìm thấy mày đơn độc rồi nhé!
Tên cầm đầu cười gằn, trên tay là một thanh tuýp sắt.
Shinichirou thở dài, chắn trước mặt Jin.
Jin-kun, em lùi lại đi. Để anh giải quyết...
Jin đứng khoanh tay, tựa lưng vào tường, đôi mắt vàng kim lóe sáng trong bóng tối.
Kanzaki Jin
Anh nói anh là thủ lĩnh Hắc Long?
Kanzaki Jin
Để tôi xem, cái 'tình anh em' của anh có giúp anh giữ được mạng trước mười thằng cầm vũ khí không.
Cậu không hề có ý định giúp đỡ.
Cậu muốn nhìn thấy sự sụp đổ của cái gọi là lý tưởng bất lương.
Nhưng Jin không biết rằng, chính buổi tối hôm nay sẽ là khởi đầu cho việc cậu bị cuốn vào vòng xoáy của những kẻ điên rồ mang tên Sano.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo của một con hẻm cụt phía sau khu Shibuya, không khí bỗng chốc trở nên đặc quánh bởi mùi gỉ sắt và hơi ẩm của trận mưa rào ban chiều.
Mười mấy tên du côn với trang phục xộc xệch, tay cầm tuýp sắt và gậy bóng chày, đang dần khép vòng vây xung quanh hai bóng người đơn độc.
Sano Shinichirou thở dốc.
Mái tóc đen của anh bết lại vì mồ hôi, một vệt máu từ trán chảy xuống, lướt qua gò má rồi đọng lại nơi cằm.
Dù hơi thở có phần đứt quãng và đôi chân bắt đầu run rẩy vì kiệt sức.
Tấm lưng của anh vẫn vững chãi như một bức tường thành, chắn hoàn toàn tầm nhìn của kẻ thù khỏi cậu bé đang đứng phía sau.
Sano Shinichirou
Jin-kun... nghe anh nói đây,
Shinichirou thì thầm, giọng anh khàn đục nhưng tràn đầy sự kiên định.
Sano Shinichirou
Lát nữa, khi anh lao lên thu hút sự chú ý của chúng, em hãy chạy thật nhanh ra phía đường lớn.
Sano Shinichirou
Ở đó có đồn cảnh sát... đừng ngoảnh đầu lại.
Kanzaki Jin đứng trong vùng tối của bức tường gạch, đôi tay vẫn đút sâu vào túi quần.
Đôi mắt màu vàng kim của cậu không hề có lấy một tia sợ hãi, mà chỉ tràn ngập một sự chán chường đến cùng cực.
Trong đại não của Jin, cậu đang phân tích tình hình như một bàn cờ đã định sẵn kết quả.
Mười đối thủ. Tỉ lệ Shinichirou sống sót với thương tích tối thiểu là 0,02%.
Kanzaki Jin
Tại sao anh phải làm thế?
Jin lạnh lùng cất lời, thanh âm phẳng lặng đến rợn người giữa tiếng la hét của đám du côn.
Kanzaki Jin
Về mặt logic, bỏ mặc tôi và tự mình thoát thân sẽ giúp anh giảm thiểu thiệt hại tối đa.
Kanzaki Jin
Chúng ta mới chỉ gặp nhau được vài giờ đồng hồ.
Kanzaki Jin
Anh không có nghĩa vụ phải hy sinh cho một kẻ lạ mặt.
Shinichirou khựng lại một nhịp, rồi anh hơi ngoảnh đầu lại, nở một nụ cười méo mó qua làn máu.
Sano Shinichirou
Logic cái gì chứ... Đã là anh em thì không có khái niệm lạ mặt.
Sano Shinichirou
Và anh... không bao giờ bỏ rơi người thân của mình.
Dứt lời, Shinichirou hét lên một tiếng đầy giận dữ rồi lao vào đám đông như một con thiêu thân lao vào lửa.
Jin đứng đó, nhìn cái bóng của Shinichirou bị nhấn chìm trong những cú đấm và đòn gậy.
Cậu nhìn thấy sự "ngu ngốc" đang diễn ra trước mắt, nhưng lạ thay, một nhịp đập khô khốc bỗng vang lên trong lồng ngực Jin.
Một sự khó chịu bắt đầu nhen nhóm, không phải vì sợ hãi.
Mà vì cái trật tự logic trong đầu cậu đang bị một thứ cảm xúc mãnh liệt và vô tri phá vỡ.
Kanzaki Jin
Phiền phức thật đấy...
Jin thì thầm, đôi mắt vàng kim đột ngột lóe lên một tia sáng điên cuồng.
Chương 3
CHƯƠNG 3: VŨ ĐIỆU CỦA KẺ ĐIÊN VÀ THIÊN TÀI
Tiếng tuýp sắt va chạm với xương thịt phát ra những âm thanh khô khốc khiến người ta phải rùng mình.
Shinichirou đã gục xuống một đầu gối, tay vẫn cố gắng nắm lấy chân của tên cầm đầu để ngăn hắn tiến về phía Jin.
???
Thằng ranh con mắt vàng kia, đến lượt mày!
Tên cầm đầu cười gằn, vung chiếc gậy bóng chày lên cao, nhắm thẳng vào mái tóc ngắn của Jin mà nện xuống.
Trong một phần nghìn giây, khi chiếc gậy chỉ còn cách đỉnh đầu Jin vài centimet, một chuyển động mờ ảo xảy ra.
Jin không lùi lại, cậu bước tới.
Một bước chân chính xác đến từng milimet, lách qua quỹ đạo của chiếc gậy với một sự tính toán lạnh lùng.
Đôi tay Jin rút ra khỏi túi quần.
Không phải nắm đấm, mà là hai ngón tay khép chặt, đâm mạnh vào huyệt đạo dưới nách của gã du côn.
Gã tên cầm đầu hét lên một tiếng đau đớn, cánh tay cầm gậy bỗng chốc tê liệt, chiếc gậy rơi xuống đất tạo nên tiếng vang chói tai.
Jin không dừng lại ở đó. Gương mặt cậu lúc này không còn vẻ chán đời thường thấy.
Sự dồn nén suốt bao năm qua, cộng với sự điên cuồng khi bị quấy rầy, đã bùng nổ thành một cơn bão tàn nhẫn.
Jin xoay người, tung một cú đá tạt ngang.
Cú đá không nhắm vào mặt, mà nhắm vào khớp gối của tên bên cạnh.
Tiếng rắc vang lên, gã đó đổ gục xuống, ôm lấy chân gào thét.
Đám du côn còn lại sững sờ.
Đứa trẻ 11 tuổi trước mặt chúng không đánh nhau như một kẻ bất lương; nó đánh như một cỗ máy phẫu thuật.
Từng đòn đánh đều chính xác vào những điểm yếu nhất trên cơ thể người – huyệt đạo, khớp xương, dây thần kinh.
???
Mày... mày là cái quái gì thế?
Một tên lắp bắp, lùi lại phía sau.
Cậu tiến lại gần tên đang đứng gần Shinichirou nhất.
Đôi mắt vàng kim lúc này không còn chút nhân tính nào, nó rực sáng như loài dã thú đang say máu.
Jin túm lấy tóc gã, lạnh lùng đập đầu gã vào bức tường gạch phía sau với một lực đạo không hề tương xứng với vóc dáng nhỏ bé của mình.
Tên đó lịm đi ngay lập tức. Jin đứng giữa vòng vây, hơi thở vẫn đều đặn nhưng sát khí tỏa ra đặc quánh đến mức khiến đám du côn còn lại rụng rời chân tay.
Chúng nhìn thấy trong mắt cậu không phải là sự dũng cảm.
Mà là một sự điên cuồng liều mạng của một kẻ không còn gì để mất, một kẻ coi rẻ cả mạng sống của chính mình lẫn đối thủ.
Jin nói, giọng điệu trầm đục như tiếng sấm từ phương xa.
Kanzaki Jin
Trước khi tôi bắt đầu tháo rời từng chiếc xương trên người các người.
Đám du côn nhìn nhau, rồi không ai bảo ai, chúng vứt bỏ vũ khí, tháo chạy tán loạn ra khỏi con hẻm như gặp phải quỷ dữ.
Sự tĩnh lặng trở lại, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách từ mái hiên.
Jin đứng lặng giữa con hẻm, đôi bàn tay hơi run rẩy – không phải vì sợ, mà vì dư chấn của cơn điên cuồng vừa rồi.
Cậu từ từ quay lại, nhìn về phía Shinichirou đang ngồi bệt dưới đất.
Sano Shinichirou
Jin-kun... em thực sự không sao chứ?
Shinichirou loạng choạng đứng dậy, một bên mắt đã sưng tím.
Khóe miệng rách toác nhưng ánh mắt nhìn Jin lại tràn đầy sự kinh ngạc xen lẫn lo lắng.
Anh chưa từng thấy đứa trẻ nào chiến đấu như thế không có những cú đấm thô bạo.
Chỉ có những đòn đánh chính xác vào khớp xương và huyệt đạo.
Một sự tàn nhẫn đầy tính toán.
Jin liếc nhìn anh, đôi mắt vàng kim sắc lẹm.
Kanzaki Jin
Lo cho cái mạng của anh trước đi, đồ ngốc.
Cậu tiến lại gần, túm lấy cổ áo của thủ lĩnh Hắc Long, kéo anh ngồi xuống một bậc thềm gần đó.
Từ trong túi xách, Jin lấy ra một bộ sơ cứu mini.
Thứ mà cậu luôn mang theo vì sự cẩn thận đến mức cực đoan của mình.
Khoảnh khắc đó, khoảng cách giữa hai người rất gần.
Shinichirou có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt của bạc hà và mùi trang sách mới trên người Jin.
Dưới ánh đèn, làn da trắng sứ và gương mặt đẹp đến vô thực của Jin khiến Shinichirou ngẩn người.
Đôi mắt vàng kim ấy đang tập trung cao độ vào vết thương trên mặt anh.
Sự lạnh lùng thường ngày dường như bị thay thế bởi một sự nghiêm túc tuyệt đối.
Trái tim của "Vị vua yếu nhất" bỗng lỡ một nhịp.
Shinichirou vốn là kẻ đa tình, nhưng đây là lần đầu tiên anh cảm thấy một loại rung động kỳ lạ .
Không phải là ham muốn chiếm hữu, mà là một sự khao khát được bảo vệ và được bước vào thế giới đóng kín của đứa trẻ này.
Kanzaki Jin
Xong rồi. Về nhà mà ngủ đi.
Jin đứng dậy, ném miếng gạc bẩn vào thùng rác gần đó.
Shinichirou gọi với theo.
Sano Shinichirou
Ngày mai... anh có thể đến tìm em nữa không?
Jin không quay đầu lại, chỉ để lại một câu nói lạnh băng.
Kanzaki Jin
Nhưng nếu anh làm phiền tôi khi tôi đang học.
Kanzaki Jin
Tôi sẽ bẻ gãy cái chân còn lại của anh.
Shinichirou khẽ rùng mình, rồi sau đó bật cười.
Đụng tới vết thương khoé miệng
Jin nghe thấy tiếng rên đau sau lưng có chút phiền chán.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play