Năm 2066
Thành phố H
7 giờ tối
Mặt trời đã hoàn toàn khuất sau những toà cao ốc chọc trời, nhà nhà đều lên đèn loay hoay chuẩn bị cho buổi tối. Hơn một nửa tivi của người dân toàn thành phố đang phát về tin tức nóng hổi trong hôm nay: Tiểu thư Hạ Thiên của tập đoàn Hạ Thị được người nhà phát hiện mất tích vào 7 giờ sáng.
Nói về tiểu thư Hạ Thiên thì cả thành phố hầu như không ai không biết. Vì sao ư? Vì 1/5 vật dụng hằng ngày của người dân thành phố H đều là do tiểu thư kiêm kỹ sư vàng trong làng sáng chế chế tạo ra và được Hạ Thị sản xuất. Những sản phẩm này đều tiên tiến và được mọi người ca tụng là nếu không có Hạ tiểu thư thì phải đến thế kỷ sau những sản phẩm này mới ra đời.
Trong lúc bên ngoài đang đồn đoán về nguyên nhân mất tích của Hạ tiểu thư thì ở Hạ gia cũng đang rối tinh rối mù lên khi chủ tịch Hạ mang theo một bức thư lấy được từ nhà riêng của con gái về.
Sau khi đọc được nội dung bên trong thì bà Hạ khóc thét lên và ngất xỉu ngay lập tức. Còn vẻ mặt của cánh đàn ông thì cũng tối lại, gần như không thể tin được khi đọc nội dung bên trong.
Nửa đầu bức thư là cám ơn bố mẹ đã sinh ra và nuôi dưỡng cô v.v. Nửa sau mới nói về ước mơ và hoài bão mà cô mang trong lòng từ bé tới lớn, ngày ngày phấn đấu để tạo ra kì tích. Nói về cổ máy thời gian mà cô nghiên cứu và chế tạo bao năm nay, nói về ước mơ quay lại nghìn năm trước để trãi nghiệm cuộc sống giang hồ.
Đọc đến đây mọi người gần như tức muốn hộc máu. Năm 2066 không tốt sao? Cuộc sống hiện đại không tốt sao? Trong đầu cô gái này phải úng nước tới mức độ nào mới nghĩ ra được ý tưởng quái quỷ này vậy? Bỏ lại người thân và gia đình để đi đến một nơi xa lạ, quan trọng là cổ máy thời gian gì đó có hoạt động được không thế?
Trong khi mọi người trong gia đình đang lo lắng bất an thì ở một nơi xa có một cô gái đang từ từ mở mắt ra. Vết máu cháy từ trên đầu xuống khóe mắt đã khô lại nên khiến mắt cô khó chịu chớp chớp vài cái. Khi lấy lại được phản ứng thì ngay lập tức khóe môi nhếch lên cười và sau đó thì cười lên ha hả.
- Ha ha cổ đại ơi ta đã đến rồi đây! Vương gia, thiếu chủ gì đó ta đến rồi đây! Ha ha ha
Sau khi cười gần năm phút cô mới bĩnh tĩnh lại được, đưa mắt hào hứng đánh giá khoảng không gian bên ngoài cỗ máy thời gian.
Nhưng mà khoan, sao hoàn cảnh xung quanh không đúng cho lắm. Xuyên qua lớp kính cường lực dày 30mm cô nhìn thấy bên ngoài là rừng cây rậm rạp, dưới ánh trăng sương khói lờ mờ nên chỉ nhìn được bán kính khoảng 5m. Ánh trăng thì sáng bất thường khiến cô phải ngẩng đầu lên xem xét.
Không nhìn thì thôi, nhìn một cái suýt nữa khiến cô sợ mất hồn, mắt trừng lớn hết cỡ. Trên bầu trời có 2 mặt trăng!! Con bà nó thật sự là 2 mặt trăng. Đây không phải là hành tinh mẹ Trái Đất yêu dấu của cô sao? Đến giờ cô mới nhớ đến việc kiểm tra lại bảng điều khiển.
Nơi hiển thị tọa độ đang nhảy số điên cuồng, không xác định được đây là đâu trên Trái Đất. Còn nơi hiện số năm đã lùi lại thì số 0 phía sau số 1 còn nhiều hơn tài khoản của Hạ gia.
Trời đất ơi! Cô đã cài đặt là khoảng 1000 năm cơ mà? Còn bây giờ là một trăm triệu năm hay một tỷ năm vậy? Nhiều số 0 quá khiến một kỹ sư như cô phải khóc hu hu không dám đếm.
Sau khi va chạm mạnh vào nơi này thì Hạ Thiên đã bất tỉnh một thời gian. Trên bảng điều khiển báo hiệu cỗ máy thời gian cũng đã bị va chạm ở một nơi nào đó .
Cơn đau trên đầu và cái bụng đang sôi lên vì đói khiến cô bình tĩnh hơn. Thôi thì đến cũng đến rồi, sống sót mới là quan trọng. Máu nóng trong người cô lại hừng hực, nghĩ thầm không có Vương gia, thiếu chủ thì cũng phải có người tiền sử hay nhân thú gì đó, cũng đáng giá lắm. Đúng là mê trai đầu thai không hết.
Giờ thì phải giới thiệu sơ sơ về SS001 mà kỹ sư vàng Hạ Thiên đã chế tạo ra. SS001 được cô mô phỏng theo hình dáng đĩa bay của người ngoài hành tinh. Bên trên cùng là nơi điều khiển được bao quanh là một lớp kính cường lực. Căn phòng điều khiển này có đường kính 2m, một nửa là phòng điều khiển, nửa còn lại có lắp một chiếc gường nhỏ để ngã lưng, trên tủ đầu giường có để một ít sách về sinh tồn và các loại thảo dược.
Nối xuống phía dưới bằng 1 cầu thang đi xuống, đường kính phần đĩa này lên đến 7m. Ngoài phần đáy ra thì xung quanh đều được bọc bằng những tấm pin năng lượng mặt trời. Đúng vậy: cỗ máy này hoạt động hoàn toàn dựa vào năng lượng mặt trời.
Cô có một phân xưởng để nghiên cứu. Cỗ máy này đã được chính tay cô chế tạo và lắp ráp suốt 5 năm, sau khi hoàn thành nó đã được nạp năng lượng mặt trời trong một tháng. Lượng năng lượng này dùng để khởi động các chức năng của máy, sau đó một ngày chỉ cần cho SS001 tắm nắng 4 giờ là đủ dùng cho một ngày. À, hy vọng là địa phương quái quỷ này có nắng, không thì cô chỉ có thể khóc tiếng chó.
Nhờ thói quen ăn ở xa hoa của nhà giàu mà trên cái SS001 này muốn gì cũng đều có hết. Phần dưới của cổ máy này có sáu căn phòng được chia thành sáu như một chiếc bánh pizza. Vì để được sống thoải mái hơn ở cổ đại nên Hạ Thiên đã mang theo hết mọi thứ cô có thể nghĩ đến.
Thật ra cô cũng từng nghĩ đến việc cổ máy thời gian hoạt động không như mong đợi nên cô chuẩn bị rất là nhiều thứ.
Căn phòng đầu tiên được cô dùng để chứa đồ ăn, bao gồm gạo, đồ hộp, mì gói, cơm tự sôi, lẩu tự sôi, bánh quy, nước ngọt, bánh snack. Các loại gia vị cũng không thiếu. Những loại đồ ăn này có hạn sử dụng khá dài, đồ hộp cô chọn có xuất xứ từ quân đội nên có thể để được khoảng mười năm. Những thứ còn lại thì khoảng ba đến năm năm. Dù chuẩn bị rất nhiều nhưng cô không thể vì đó mà chủ quan, ai mà ngờ được lại xuyên đến cái nơi quái quỷ này chứ.
Căn phòng thứ hai được cô dùng để chứa quần áo và giày dép. Nhưng có đến một nửa là đồ cổ trang. Chưa biết được hàng tinh này có nhân loại sinh sống hay không, thôi kệ có mặc là được.
Căn phòng thứ ba thì chứa đầy dụng cụ nhà nông và hạt giống từ xứ lạnh cho tới nhiệt đới, ôn đới. Lúc chuẩn bị căn phòng này Hạ Thiên chỉ nghĩ là nơi cỗ máy thời gian quay về có thể chênh lệch một hoặc hai ngàn năm so với dự tính. Đối với một người ăn rau nhiều hơn ăn thịt như cô thì thiếu rau xanh thì gần như là muốn mạng của cô mà.
Căn phòng thứ tư là căn phòng tâm đắt nhất của Hạ Thiên. Nơi này chất chồng máy móc mà cô chế tạo ra. Tất cả đồ dùng điện tử cần có cho 1 ngôi nhà đều nằm ở đây. Không những thế ở đây còn có thiết bị y tế cao cấp nhất.
Căn phòng thứ năm được chia thành hai phần. Một phần thì giống như một nhà bếp thu nhỏ, tất cả đồ dùng đều được Hạ Thiên thiết kế sao cho nhỏ gọn nhung vẫn đầy đủ tiện ích. Trên tủ bếp Hạ Thiên dành ra một ngăn to để chứa thuốc, dung dịch sát trùng, bông gòn, băng gạc và có cả huyết thanh các loại. Phần còn lại của căn phòng là một phòng tắm nhỏ, có một bồn tắm và những kệ xung quanh chất đầy mỹ phẩm các loại.
Căn phòng cuối cùng cũng được chia làm hai, một bên giống như ngăn mát của tủ lạnh chứa đầy các loại rau củ quả, một bên là ngăn đông để thịt cá vân vân và mây mây.
Hạ Thiên nhẩm tính nếu không ra khỏi đây thì cô vẫn sống được nửa năm mà không sợ đói sợ khát.
Sau khi xử lý vết thương trên đầu và pha cho mình một ly mì ăn liền để lót dạ thì Hạ Thiên bắt tay vào việc. Đầu tiên là phải ra ngoài xem chỗ bị hư hỏng ở trên cỗ náy thời gian. Nếu có thể sửa được phần bị hỏng có thể quay về vẫn tốt hơn. Nhân thú này nọ cũng tốt đấy nhưng cô vẫn thích Vương gia hơn a.
Sau khi lục tìm được một cái máy đo nồng độ oxy, một số dụng cụ để sửa máy trong phòng chứa máy móc thì Hạ Thiên quay trở lại khoan điều khiển, vì cửa ra ở trên này a.
Hé mở cánh cửa một khoảng cửa đủ để vươn tay ra, sau đó bấm tít một cái thì ngay lập tức rút tay về và đóng sầm cửa lại. Kết quả hiện thị nồng độ oxy có thể cho con người hô hấp và không khí không có độc Hạ Thiên mới dám thở phào một tiếng.
Nồng độ oxy nơi này còn cao hơn Trái Đất năm 2066. Hạ Thiên vui mừng khấp khởi mở cửa nhảy ra ngoài. Hít một hơi thật sâu mới phát hiện nơi này quả thật không khí trong lành hơn Trái Đất rất nhiều.
Sau khi đi một vòng xác định được chỗ bị hư hỏng thì Hạ Thiên bỗng tái xanh mặt mày. Không xui đến vậy chứ. Nơi bị hỏng lại là phần quan trong nhất của cỗ máy.
Nơi này cô dùng một loại nguyên liệu hiếm được các nhà thám hiểm vũ trụ phát hiện được trên sao Kim năm 2060 để chế tạo. Hạ Thiên đã phải dùng số tiền trên trời để mua 100g nguyên liệu này về nghiên cứu.
Sau khi nguyên cứu thì Hạ Thiên vô tình phát hiện khối nguyên liệu này có thể tự trở về vị trí cũ của nó sau khi kết hợp với một số nguyên liệu khác. Từ đó cô mới bắt đầu vào làm cỗ máy thời gian này, thực hiện ước mơ thời thiếu nữ.
Nhược điểm duy nhất của nguyên liệu này là nó rất dễ cháy. Nhấn mạnh ba chữ: rất dễ cháy. Dù cắt, gọt, đập dập thành nhiều mảnh nó cũng có thể quay về nguyên trạng. Chỉ có khi bị cháy là không thể quay về.
Bây giờ mặt Hạ Thiên đen thui nhìn vào một nơi cũng đen thui trên cỗ máy thời gian. Hiện trường là một tảng đá to và hơi nhọn đâm vào thân máy. Khối nguyên liệu đó đã được Hạ Thiên giấu khéo kéo vào sâu bên trong.
Xui cho cô là khi tảng đá va vào máy thì tạo ra một tia lửa nhỏ bay đến ngay chỗ nguyên liệu đó. Đúng lúc nơi đó bị tảng đá làm cho thủng 1 lỗ nhỏ. Xác suất của việc này là 1/1000000.
Và thế là hết đường trở về. Nơi này chắc chắn không phải sao Kim. Cũng chắc chắn không phải đâu đó trong hệ Mặt trời. Cô đi đâu để tìm ra nguyên liệu đó đây?
Hạ Thiên lê bước mệt mỏi trở lại khoang điều khiển. Nhìn vào cột năng lượng thấy vẫn còn hơn bảy mươi phần trăm, vẫn đủ duy trì cổ máy trong hơn 16 giờ nữa. Cô bắt đầu suy tính cho tương lai của mình một chút.
Giờ này không biết ngày hay đêm, cô tạm gọi là ban đêm, còn hai ngôi sao trong giống mặt trăng kia gọi là mặt trăng luôn cho tiện.
Tuy không nhìn rõ xung quanh nhưng Hạ Thiên vẫn lờ mờ thấy được nơi đáp xuống của cỗ máy thời gian là một khu rừng.
Cô hoàn toàn không lo lắng đến công kích của những động vật trong rừng. Xung quanh cỗ máy này có lắp camera, có con gì đến gần sẽ báo động. Những động vật như gấu, báo, hổ sẽ không thể phá được lớp vỏ của cỗ máy được. Trừ khi nơi này có khủng long, như vậy thì cô cũng đành nhận mệnh.
Thức ăn thì vẫn còn nhiều, đủ thời gian cho cô làm quen với nơi này, tìm nguồn thức ăn thay thế. Thứ cô thiếu bây giờ chỉ có nước. Nước trên cỗ máy thời gian không nhiều, chỉ đủ cho việc ăn uống.
Việc cần làm đầu tiên vào ngày mai là kiếm nguồn nước, kết nối nguồn nước với cỗ máy thời gian nữa là cô có một cuộc sống cơm áo không lo. Bên trong cỗ máy thời gian có đầy đủ hệ thống lọc nước và lọc không khí nên không sợ nước bẩn. Có nước là được.
Suy tính xong xuôi Hạ Thiên quyết định ngủ một giấc. Vì không biết bây giờ là mấy giờ, thời gian có giống trái đất hay không nên Hạ Thiên chỉnh đồng hồ lại 12 giờ đêm. Sau đó nhảy lên giường đắp chăn và nhắm mắt lại, chưa đầy năm phút thì đã nghe được tiếng thở đều đặn của cô.
Đêm nay Hạ Thiên nằm mơ. Cô mơ thấy mình bị một con khủng long bạo chúa đuổi theo. Len lỏi qua các bụi cây trong khu rừng, đến khi con khủng long gần như cắn một phát vào mông cô thì cô mới giật mình thức giấc. Hơi thở vẫn còn dồn dập, đầu thì đầy mồ hôi. Thật là một cơn ác mộng mà.
Nhìn đồng hồ thì cô mới ngủ được hơn ba giờ. Xung quanh sương mù đã không thấy nữa, hai mặt trăng cũng đã lặn xuống phía bên kia khu rừng. Phía đối diện đã xuất hiện những tia nắng đầu tiên. May mắn thay nơi này cũng có mặt trời.
Hạ Thiên điều chỉnh lại đồng hồ khoảng 6 giờ sáng. Vào phòng chứa đồ ăn lấy một hộp cơm tự sôi và một hộp sữa tươi làm bữa sáng. Có thực mới vực được đạo chứ. Sau đó cô thay bộ đồ để dã ngoại duy nhất trong tủ đồ, mang theo ba lô nhỏ có một chai nước, một ít bánh quy và một số đồ dùng cần thiết cho cuộc sống dã ngoại bắt đầu hành trình khám phá hành tinh xa lạ này.
Vì nơi này không còn GPS để định vị nên Hạ Thiên dùng một vài cuộn dây mảnh 500m giữ khoảng cách an toàn với cỗ máy thời gian. Cô quyết định đi xung quanh bán kính 500m trước, nếu không có phát hiện thì lại đi thêm 500m nữa.
Loại dây này rất mảnh nhưng lại vô cùng chắc chắn, có thể thay thế dây thừng leo núi, một cuộn chỉ bằng một cái yo-yo.
Đầu tiên cô chọn đi về hướng mặt trời mọc, tạm gọi nó là hướng đông. Kể ra cô cũng may mắn khi cỗ máy thời gian đến ngay một khoảng trống giữa rừng, nếu kẹt trên một ngọn cây nào đó thì thật cam go. Những cây cối ở đây cao to hơn cả những cây mà Hạ Thiên từng thấy trong rừng nguyên sinh.
Không có cây nào trông như cây có thể ăn quả. Có thể nơi này ở sâu trong rừng, những loại có quả ăn được đều tập trung ở bìa rừng chăng?
Vừa đi vừa tìm xem có loài thực vật hay động vật nào quen thuộc, đến khi hết cuộn dây đầu tiên thì một con bọ Hạ Thiên cũng không thấy. Không có động vật chứng tỏ nơi này không gần nguồn nước nên Hạ Thiên quyết định quay lại cỗ máy thời gian và đi theo hướng ngược lại. Chính là hướng tây.
Đi khoảng 300m thì thấy rõ sự khác biệt so với khu rừng ban nãy. Cây cối thấp dần, bắt đầu xuất hiện một số cây bụi thấp. Vẫn không có loài cây nào quen thuộc, nhưng Hạ Thiên đã nghe thấy tiếng kêu của vài loài chim khác nhau.
Đi thêm 100m thì bỗng nhiên bụi cây phía trước có động tĩnh. Một con vật trông giống thỏ nhưng lại to bằng một con chó săn đang bật lên ngoặm lấy chú chim đang đậu trên một cành cây cách mặt đất 2m. Răng của nó sắt và nhọn đến mức cắn nát một phần của cành cây.
Hạ Thiên chưa kịp hoàn hồn thì nghe vút một tiếng, một mũi lao bằng đá đã ghim vào phần cổ của con vật giống thỏ kia. Nó rớt xuống đất, máu chảy đầm đìa, sau khi giật giật vài cái thì nằm im.
Lúc này từ một thân cây to phía bên trái Hạ Thiên đi ra một người, thật ra cô không biết nên gọi người này là người tiền sử hay là dã nhân nữa.
Hắn giống như hình ảnh mà các nhà khoa học đã mô phỏng về người tiền sử. Râu và tóc sồm xoàn, phía dưới thì quấn một tấm da thú, đi chân đất bước nhanh về phía này. Cặp mắt hắn sâu hun hút và đen láy đang nhìn chằm chằm Hạ Thiên, giống như là đang suy nghĩ đắn đo một điều gì đó.
Hắn ngừng lại trước cô khoảng 5m, bốn mắt nhìn nhau đăm đăm.
Sau đó giống như là đã quyết định xong hắn đi nhanh tới chỗ cô, cúi xuống vác con thỏ kia lên vai rồi quay qua xốc Hạ Thiên vác lên vai còn lại.
Hạ Thiên: ???
Hạ Thiên chỉ kịp "á" lên một tiếng thì trời đất quay cuồng, tên người tiền sử này chạy nhanh như bay về hướng vuông góc mới con đường cô đang đi.
Hạ Thiên muốn hét lên nhưng tiếng hét cứ mắc lại cổ họng, phần cơm buổi sáng đang vắt ngang cổ họng của cô chực chờ bay ra ngoài. Cuộn dây chỉ đường trong tay cô nhanh chóng hết, cô chỉ đành vứt lại đó.
Chạy được 10 phút thì Hạ Thiên thật sự chịu không nổi nữa mà ói hết thức ăn đã ăn lúc sáng lên lưng hắn. Vậy mà hắn cũng không dừng lại, chỉ tiếp tục chạy, chạy nữa, chạy mãi. Chạy bạt mạng giống như là có mãnh thú đang đuổi theo hai người vậy. Cành cây hai bên đường quất vào người khiến cô thêm choáng váng.
Cứ chạy như vậy khoảng nửa tiếng thì hắn dừng lại. Hình như là đã ra khỏi rừng rậm, trước mắt Hạ Thiên là một dãy núi đá đen to cao và trãi dài không thấy được điểm đầu điểm cuối. Dưới chân núi là một đồng cỏ xanh mướt mắt. Trên vách núi thì chi chít những lỗ to lỗ nhỏ, nhìn xa xa thật là một nỗi kinh khủng cho ai có chứng sợ lỗ.
Hạ Thiên lúc này mới bắt đầu giãy giụa muốn tụt xuống. Cô bắt đầu thử giao tiếp với người tiền sử này:
- Nè thả ta xuống. Nghe không? Thả ta xuống!
Đáp lại cô là một tiếng " Bốp ". Hạ Thiên cô thế mà bị hắn ta phát vào mông. Cơn đau ở mông vừa truyền tới đại não thì hắn đã tiếp tục chạy về phía dãy núi.
Hạ Thiên: - A a a a a thả ta xuống a a a
Tiếng của cô vang vọng cả cánh đồng cỏ nhưng vẫn không có ai đáp lại.
Chạy đến chân núi hắn lại dừng lại. Lần dừng lại này là để chỉnh lại đội hình. Hắn đem Hạ Thiên cõng trên lưng, còn con thỏ kia hắn cắn chặt bằng miệng.
Nhìn tình hình này là Hạ Thiên biết hắn định leo lên trên nên cô không dám lộn xộn nữa. Tay cô ôm chặt cổ hắn nếu không người té gãy cổ sẽ là cô.
Trong khi hắn leo lên trên thì Hạ Thiên tranh thủ nhìn rõ những cái lỗ kia. Đến gần mới thấy mấy cái lỗ đó không tròn hẳn, chỉ hơi tròn một chút, phần đáy hơi bằng phẳng.
Đúng lúc hắn leo ngang qua một cái lỗ thì Hạ Thiên thấy bên trong có một người tiền sử đang đi ra khiến cô sợ hết hồn. Thì ra mấy cái lỗ này, à không, mấy cái hang động này là nơi cư trú của người tiền sử.
Càng lên cao thì hang động càng nhỏ lại. Hàng động cao nhất phải cách mặt đất 50m. Hạ Thiên quay đầu nhìn xuống khung cảnh bên dưới. Đồng cỏ trãi dài, xa xa bên phải là rừng cây, bên trái là một khoảng mênh mong nhìn giống như là một con sông. May mà Hạ Thiên cô không sợ độ cao.
Đang ngắm cảnh thì tên người tiền sử đã leo đến hang động cao nhất trên dãi núi đá đen này.
Hạ Thiên nghĩ thầm chắc đây là "nhà" của hắn. Khi chân được chạm đất cô mới thở ra một hơi.
Hạ Thiên thấy hắn rút cây lao bằng đá ra khỏi con thỏ rồi đi về phía cửa động. Cô đi theo hắn nhìn xuống dưới. Lúc nãy đi trên đường không gặp phải người tiền sử nào nên cô nghĩ mật độ người ở đây rất thấp.
Còn giờ đây phía dưới kia là khoảng hai trăm người đang chạy về phía này. Có người vác theo con mồi trên lưng, còn có những con mồi to hơn phải cần đến hai ba người cùng khiêng chạy trở về.
Đúng vậy, chính là chạy trở về.
Hạ Thiên đang thắc mắc trong lòng thì nhìn thấy phía bìa rừng từng đàn từng đàn thú đang chạy ra khỏi khu rừng. Cô còn nghe thấy tiếng rống giận dữ của loài quái thú nào đó, nghe mà sởn hết da gà.
Ở chân núi thì nhóm người tiền sử đã lục tục leo lên núi. Những con mồi to thì được đặt vào cái hang to nhất dưới cùng. Còn con mồi nhỏ thì vác theo về "nhà".
Khi tất cả đã vào được "nhà" rồi cuối cùng Hạ Thiên cũng được thấy chủ nhân của tiếng gầm rú kia.
Nó là một con vật vừa giống rắn vừa giống rồng. Nếu vậy thì có một cái tên hợp với nó là: thuồng luồng.
Con thuồng luồng này dài ít nhất hai mươi mét, có cả tứ chi với những móng vuốt sắt nhọn. Hàm răng thì lít nha lít nhít như răng cá mập. Nó đang đuổi theo những động vật sống trong rừng, tất cả đều đang chạy về hướng núi đá đen này.
Cũng phải thôi. Chạy hướng này còn có đường sống, chạy về phía kia thì phải lội qua sông. Ai biết trong lòng sông có coi quái vật nào sinh sống nữa hay không.
Lúc này con quái thuồng luồng đã kéo được vài con vật to đang chạy tụt lại phía sau, há mồm ra là nuốt chửng cả con trông to như con voi. Bầy thú chạy tới chân núi thì tìm cách bò lên. Rất tiếc cho chúng là tốc độ của con thuồng luồng cũng không kém.
Nó nhảy lên giữa bầy thú, lại trực tiếp nuốt thêm mấy con. Quay qua bên này nuốt mấy con, quay qua bên kia nuốt thêm mấy con nữa, đâu đó tầm ba mươi con thì dừng lại. Má ơi, ăn như thuồng luồng là có thật nha.
Đánh chén no nê xong thì nó lại quay về phía khu rừng, không thèm liếc mắt những con vật còn lại và cả những người tiền sử trên vách núi một cái. Ủa mà khoan? Không phải thuồng luồng nên sống dưới sông à?
Nhìn theo hướng nó rời đi Hạ Thiên đoán có thể ở sâu trong khu rừng có một nhánh của con sông to lớn này, sâu trong đó chắc hẳn có một cái đầm lầy siêu to khổng lồ. May phước lúc sáng cô không đi sâu vào trong rừng, đụng phải giờ đi săn của nó như này không vô bụng thuồng luồng thì cũng bị đàn thú giẫm chết.
Con thuồng luồng đã không thấy bóng dáng, đàn thú dưới chân núi vẫn còn đang hoảng loạn. Đúng lúc này người bên cạnh Hạ Thiên bỗng có động tĩnh. Không chỉ hắn mà hầu như mọi người trên vách đá đều leo xuống núi xông thẳng vào đàn thú.
Lúc này bọn nó mới hoàn hồn bỏ chạy lại về hướng khu rừng. Những con bị thương chắc hẳn sẽ là bữa ăn hôm nay cho người nơi này. Sau một hồi chém giết thì nhóm người kia lại thu hoạch thêm được một số thức ăn nữa.
Bây giờ thì Hạ Thiên đã hiểu tại sao những người này không sinh sống nơi đồng cỏ bao la xanh biếc kia mà chọn leo lên vách núi này đào hang động mà sống. Kích thích như này thì ai mà dám sống ở dưới chứ.
Để có thể tồn tại ở đây Hạ Thiên chắc chắn phải nghĩ cách để làm thịt con thuồng luồng kia. Không thì có ngày cô cũng vào bụng của nó mà sống thôi.
Trong lúc cô đang suy nghĩ vẩn vơ thì người tiền sử kia đã leo về lại hang động. Sau đó lại tiếp tục trình diễn một màn bốn mắt nhìn nhau.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play