Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap]Cuộc Chơi Của Giới Tài Phiệt

Chiếc Xe Không Có Giá

Không phải ai giàu cũng cần chứng minh điều đó. Và những người thật sự đứng trên đỉnh thế giới tài chính… thường không để lại nhiều dấu vết. Showroom xe sang nằm sâu trong khu vực riêng biệt, nơi không có bảng hiệu lớn, không quảng cáo, không người qua đường tò mò dừng lại chụp hình. Muốn bước vào đây, không chỉ cần tiền — mà cần được cho phép.
Buổi sáng hôm ấy, toàn bộ không gian được đặt trong trạng thái sẵn sàng tuyệt đối.Nhân viên mặc đồng phục chỉnh tề, quản lý đứng thẳng người hơn thường lệ, ánh mắt liên tục liếc về phía cửa kính dày chống đạn. Không ai nói ra, nhưng tất cả đều biết: hôm nay sẽ có người không nên làm phật ý xuất hiện.
Chiếc xe đầu tiên dừng lại rất êm.Không còi, không động cơ gầm rú. Chỉ là một chiếc xe màu đen trầm, thiết kế tối giản đến mức nếu không hiểu, người ta sẽ không nhận ra giá trị thật sự của nó. Cửa xe mở ra. Quang Anh bước xuống.
Anh không vội
Dáng người cao, gọn, vest tối màu vừa vặn tuyệt đối. Không mang theo nhiều trợ lý. Không cần phô trương. Ánh mắt anh lướt qua không gian một vòng đủ để nắm toàn bộ cục diện, đủ để biết mình đang đứng ở đâu.Quản lý showroom tiến tới, cúi đầu đúng chuẩn mực.
Nv bán xe
Nv bán xe
Chào ngài
Quang Anh gật đầu, không đáp lại ngay. Anh bước thẳng vào khu trưng bày riêng, nơi chỉ có duy nhất một chiếc xe được đặt dưới ánh đèn trắng lạnh.Một mẫu xe độc bản.
Không sản xuất đại trà. Không có giá niêm yết. Không xuất hiện trong bất kỳ catalogue chính thức nào. Muốn sở hữu nó, không chỉ cần tiền — mà cần đủ tầm.
Quang Anh đứng trước chiếc xe, không chạm vào. Anh nhìn như một người quen với việc sở hữu những thứ mà người khác chỉ dám mơ tới. Bình thản đến mức khiến không khí xung quanh tự động hạ thấp âm lượng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xe đẹp
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng đây không phải lý do tôi đến
Quản lý hơi sững lại
Nv bán xe
Nv bán xe
Thưa ngài?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đến vì nó là chiếc cuối cùng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Và tôi không thích thứ gì có khả năng rơi vào tay người khác
Câu nói không mang tính đe dọa. Nhưng đủ để khiến người nghe hiểu: đây không phải một lời đề nghị.
Cùng lúc đó, cửa showroom mở ra lần nữa.Không khí trong phòng thay đổi gần như ngay lập tức.Duy bước vào, theo sau là hai trợ lý. Trái ngược với Quang Anh, cậu ăn mặc sáng màu hơn, phong thái trẻ trung nhưng không kém phần sắc sảo. Ánh mắt Duy không lướt qua — mà nhìn thẳng vào chiếc xe, rồi dừng lại ở Quang Anh.
Chỉ một giây.Đủ để nhận ra nhau.Trong giới này, có những cái tên không cần giới thiệu. Và có những người, chỉ cần xuất hiện là đã tạo thành thế đối đầu.Duy mỉm cười trước. Một nụ cười rất chuẩn mực, không dư thừa cảm xúc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xem ra tôi đến đúng lúc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoặc là đến muộn
Duy không phủ nhận. Cậu bước lại gần chiếc xe, đứng song song với Quang Anh nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi nghe nói...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chủ tịch công ty lớn nhất thành phố đang để ý đến chiếc xe này
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tin đồn thường chậm hơn thực tế
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy để tôi đoán...anh không đến đây vì giá
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi chưa từng làm vậy
Căn phòng im lặng.Nhân viên showroom nín thở. Bởi lúc này, họ không đứng trước hai khách hàng giàu có — mà là hai cực quyền lực tài chính. Một người đại diện cho sự thống trị lâu năm. Một người đại diện cho tham vọng đang lên, sắc bén và không kém phần nguy hiểm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng chiếc xe này...tôi cũng muốn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Muốn là một chuyện
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng có đủ khả năng giữ nó lâu dài không,lại là chuyện khác
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đang nói về tiền...hay về quyền lực?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhếch môi// cả hai
Quản lý lên tiếng
Nv bán xe
Nv bán xe
Thưa hai ngài… showroom cần xác nhận quyền ưu tiên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xác nhận đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi không quen nhường
Hai ánh mắt chạm nhau.Không có thách thức trực tiếp. Không cần lời lớn tiếng. Nhưng cả hai đều hiểu rõ: chiếc xe chỉ là quân cờ đầu tiên. Thứ họ thực sự đang tranh giành là vị trí — ai mới là người có quyền quyết định luật chơi trong thế giới của những kẻ giàu nhất.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cuộc chơi này… không dành cho người thích thử vận may.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy thì
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cũng đáng để chơi

Cuộc chiến không hổi kết

Cuộc chơi thật sự không diễn ra trong showroom.Nó bắt đầu ngay khoảnh khắc Quang Anh bước ra khỏi cửa kính dày, để lại phía sau ánh đèn trắng lạnh và những ánh mắt còn chưa kịp thở ra. Bên ngoài, thành phố vẫn vận hành như thường lệ — xe cộ, người qua đường, những biển quảng cáo lấp lánh. Nhưng ở tầng sâu hơn của thế giới này, một bàn cờ đã được bày ra, và quân cờ đầu tiên vừa được đặt xuống.
Quang Anh ngồi trong xe, không bật nhạc.Cửa kính tối màu phản chiếu gương mặt anh rất mờ, nhưng đủ để thấy sự bình thản tuyệt đối. Trợ lý ngồi phía trước không dám lên tiếng. Anh ta biết rõ, khi Quang Anh im lặng như vậy, nghĩa là anh đang tính toán — không phải nước đi tiếp theo, mà là toàn bộ ván cờ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xác minh người vừa vào showroom
Trợ lý(Trần Minh Hùng)
Trợ lý(Trần Minh Hùng)
Dạ
Trợ lý(Trần Minh Hùng)
Trợ lý(Trần Minh Hùng)
Đã có hồ sơ,sơ bộ
Không cần hỏi thêm. Trong thế giới của Quang Anh, thông tin luôn đi trước cảm xúc. Anh không cần phải tò mò đối thủ là ai — anh cần biết đối thủ kiểm soát được bao nhiêu phần của cuộc chơi.
Ở một nơi khác, Duy cũng đang rời đi.Chiếc xe của cậu không đi thẳng về công ty. Nó rẽ sang một tuyến đường khác, ít người hơn, yên tĩnh hơn. Duy dựa lưng vào ghế, tháo cúc áo vest trên cùng. Ánh mắt cậu không còn giữ nụ cười xã giao như lúc ở showroom. Thay vào đó là một sự tập trung sắc lạnh, rất tỉnh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ta đến sớm hơn dự đoán
Xuân Trường
Xuân Trường
Vâng và hình như không ý định nhường bộ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Những người đứng trên đỉnh đầu lâu năm thường như vậy
Cậu quay mặt nhìn ra ngoài cửa kính. Thành phố trôi ngược lại phía sau, như một dòng dữ liệu khổng lồ. Duy không phải người mới bước vào cuộc chơi này. Nhưng để đứng ngang hàng với cái tên ''Nguyễn Quang Anh”, cậu biết mình cần nhiều hơn tiền.
Cậu cần thời điểm.Buổi tối cùng ngày, một bữa tiệc kín được tổ chức Không truyền thông. Không khách mời ngẫu nhiên. Chỉ những cái tên đủ lớn để khi xuất hiện, thị trường có thể dao động nhẹ. Không gian được bố trí tối giản, ánh đèn ấm, nhạc nền vừa đủ để che đi những cuộc trò chuyện không dành cho người ngoài.
Quang Anh xuất hiện không sớm, cũng không muộn.Anh bước vào, như thể đã quen với việc trở thành trung tâm dù không đứng giữa phòng. Những ánh mắt hướng về anh rất nhanh, rồi rời đi rất vội. Trong giới này, nhìn quá lâu có thể bị xem là thăm dò — và thăm dò sai người là một sai lầm đắt giá.
Quang Anh bắt tay vài người quen. Không nói nhiều. Không cười xã giao. Chỉ là những cái gật đầu đúng mực, đủ để xác nhận vị thế.Và rồi, anh nhìn thấy Duy.
Duy đứng ở khu vực gần cửa sổ, tay cầm ly rượu, nói chuyện với một nhóm nhỏ. Cách cậu đứng thoải mái hơn so với showroom, nhưng không hề buông lỏng cảnh giác. Khi ánh mắt hai người chạm nhau lần nữa, không khí xung quanh như chùng xuống một nhịp.
Lần này, không có nhân viên, không có chiếc xe làm cái cớ.Chỉ có hai người, và một khoảng cách rất ngắn.Duy là người bước tới trước.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không ngờ gặp anh nhanh đến vậy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trong giới này, trùng hợp thường không tồn tại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy thì coi như...hữu duyên
Quang Anh không đáp. Anh đưa tay ra hiệu cho bartender, nhận lấy một ly rượu. Không chạm môi ngay. Chỉ xoay nhẹ ly, nhìn chất lỏng sẫm màu phản chiếu ánh đèn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chiếc xe
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ là mở đầu thôi đúng không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu đến đây để hỏi điều đó?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi đến để xác nhận
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy cậu chắc đã có câu trả lời?
Họ đứng cạnh nhau, không quá gần, nhưng đủ để người xung quanh nhận ra một trục quyền lực mới đang hình thành. Những cuộc trò chuyện khác trong phòng dường như nhỏ lại, xa hơn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đã đứng trên đỉnh cao lâu rồi...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không thấy chán sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đỉnh cao không phải nơi để tìm cảm giác mới.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy là để giữ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Là để không rơi xuống
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ tôi muốn kéo anh xuống?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi nghĩ cậu muốn đứng cùng chỗ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy thì… cuộc chơi này sẽ thú vị hơn tôi nghĩ.
Ở một góc phòng, vài ánh mắt lặng lẽ quan sát. Trong giới tài phiệt, người ta không sợ đối thủ mạnh. Người ta chỉ sợ đối thủ hiểu rõ mình đang chơi trò gì.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu nên biết một điều...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Người quyền lực nhất
_____________

Khi Luật Chơi Bắt Đầu Thay Đổi Dần

CHAP NÀY KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN CHAP TRƯỚC‼️‼️‼️
______________
Cuộc chơi thật sự chỉ bắt đầu khi không còn ai đứng ngoài quan sát.Buổi sáng hôm đó, thị trường mở cửa sớm hơn thường lệ. Không phải vì một sự kiện công khai nào, mà vì những dòng tiền khổng lồ bắt đầu dịch chuyển từ trong bóng tối. Những con số nhảy lên trên màn hình, xanh rồi đỏ, dao động trong im lặng — như nhịp tim của một con thú lớn vừa tỉnh giấc.
Quang Anh đứng trước cửa sổ văn phòng tầng cao nhất.Thành phố phía dưới trông rất nhỏ. Người người di chuyển như những chấm li ti, bận rộn, tất bật, không hề hay biết rằng chỉ một quyết định từ căn phòng này cũng đủ khiến cả một ngành nghề lao đao. Anh quen với cảm giác đó rồi — cảm giác đứng ở vị trí mà mọi lựa chọn đều mang theo hậu quả.
Trợ lý(Trần Minh Hùng)
Trợ lý(Trần Minh Hùng)
Bên phía cậu Hoàng đã bắt đầu mua vào
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nhíu mày/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bao nhiêu?
Trợ lý(Trần Minh Hùng)
Trợ lý(Trần Minh Hùng)
Chưa tới mức kiểm soát, nhưng đủ để tạo sóng.
Quang Anh khẽ cười. Không phải cười vì xem nhẹ, mà vì thích thú. Duy không đánh trực diện. Cậu chọn cách khuấy nước trước, buộc đối phương phải lộ bài.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cho họ thấy chúng ta đã biết
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng đừng phản ứng vội
Trong giới tài phiệt, phản ứng quá nhanh đồng nghĩa với lo lắng. Và lo lắng là một điểm yếu.
Ở phía bên kia thành phố, Duy cũng đang nhìn vào những con số tương tự.
Phòng họp rộng, ánh đèn trắng lạnh. Những gương mặt xung quanh bàn đều rất tỉnh táo, nhưng ánh mắt không giấu được sự căng thẳng. Duy ngồi ở vị trí đầu bàn, hai tay đan vào nhau, lưng thẳng, thần thái điềm tĩnh.
Xuân Trường
Xuân Trường
Thưa chủ tịch,bên cậu Nguyễn chưa có động thái
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì hắn ta chưa cần
_____________
Hoàng Anh
Hoàng Anh
Tập trung vào bộ này

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play