Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[MasonxCôngB]:Chuyến Phiêu Lưu Kỳ Thú!

Chương 1:Bạn đồng hành

Gun viết dở
Gun viết dở
Hi các độc giả yêu quý của Gun.
Gun viết dở
Gun viết dở
Sau bao đắn đo tui quyết định lên bộ này.
Gun viết dở
Gun viết dở
Mong sẽ nhận được sự yêu thương của mọi người ạ.
Gun viết dở
Gun viết dở
Gun sẽ tích cực ra chap nếu mọi người ủng hộ ạ.
Giới thiệu chút cho mọi người đọc dễ hiểu: "....": là nói nhỏ, lẩm bẩm *...*: là suy nghĩ MB: là tức giận, nói lớn mb: bình thường Gun không có dùng // này chứ không phải quên nha.
Gun viết dở
Gun viết dở
Vô chuyện rồi dần khám phá từng nhân vật nha, giới thiệu thì không vui nữa.🤡
☆ミ*.゚MasonB +.゚*☆ミ
Thế kỷ 25, nơi mọi thứ đã tiên tiến đến mức con người khỏe re.
Những loại rô bốt đa dạng được sản xuất với mục đích phục vụ con người.
Những chiếc xe ô tô bay, tàu trên không là thứ những người sống ở thế kỷ này chẳng lạ gì.
Khác với thế kỷ 21 của chúng ta rất nhiều.
Nhiệt độ khắc nghiệt phải nhờ công nghệ lớp chắn để trở nên mát mẻ hơn.
Không có cây xanh, xung quanh chỉ toàn rô bốt, AI. Oxi nhân tạo được bơm liên tục trong không khí để duy trì sự sống cho con người.
Ở thế kỷ này, đã có rất nhiều người định cư trên mặt trăng, sao hỏa.
Thế kỷ 25 có một nghề là phiêu lưu - mạo hiểm giả.
Người theo nghề này phải được huấn luyện và có đủ thông minh để đi cứu giúp những dân lành ở các vương quốc khác nhau.
Tập luyện đến một mức độ nhất định thì có thể đến Hội phiêu lưu đăng kí. Hoàn thành được nhiệm vụ là sẽ có tiền.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cuối cùng ngày này cũng tới!
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ngày mình thực hiện ước mơ của mình.
Nguyễn Xuân Bách - một thanh niên 22 xuân thì. Luôn cố gắng trong thầm lặng, là người khó bộc lộ cảm xúc của mình ra ngoài.
Ước mơ lớn nhất đời anh là trở thành một mạo hiểm giả, đơn giản vì anh muốn có cảm giác khám phá và thực chiến.
Hơn nữa,.. anh muốn tru du khắp mọi nơi, từ quá khứ đến tương lai hay cả những vương quốc kì bí.
Leng keng
Mở cửa bước vào là không gian sảnh chờ rộng lớn.
Màu xanh nước cùng điều hòa khiến không khí dễ chịu hơn.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cho tôi đăng kí mạo hiểm giả.
Người nhân viên ngước lên, nở một nụ cười tươi mời anh đặt tay lên ô vuông cảm ứng.
Sau khi xác nhận đã đủ điều kiện cô vui vẻ mang ra một tấm thiếp.
Nhờ rô bốt mà trong chốc lát, từ tấm thiếp trắng tinh biến thành thẻ hội viên lấp lánh.
Tên, quê quán anh được in nổi trên tấm thẻ. Bên cạnh còn một ô trống.
npc
npc
Thẻ của cậu đây!
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ơ, cho tôi hỏi là ô trống kia điền gì thế ạ?
npc
npc
Theo nghị quyết mới, để đảm bảo sự no ấm và tinh thần cho mạo hiểm giả, cậu bắt buộc phải tìm một người bạn đồng hành.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ồ, hóa ra là vậy!
Anh theo hướng dẫn của nhân viên tới một căn phòng trắng, bên trong có rất nhiều người đang trò chuyện với nhau.
npc
npc
Cậu có thể trò chuyện tìm người đồng hành hoặc nếu không ai hợp í cậu, cậu có thể đợi.
Anh cảm ơn người nhân viên rồi bước vào phòng.
Với cái dáng vóc và sự điển trai của mình, anh thu hút vô số người.
Họ lần lượt bắt chuyện, cười đùa nhưng mãi mà anh chẳng hợp ai.
Nếu chọn bừa người không cùng chí hướng thì dở lắm.
Bách quyết định xách mông đi vòng quan căn phòng lớn.
Ánh mắt anh vô tình va phải một thân hình nhỏ nhắn đang ngon lành gặm nhấm cây kẹo bông.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chào cậu!
Người con trai đó ngước lên, khựng lại một chút rồi mắt sáng như sao, chìa cây kẹo bông trong tay mình về phía Bách.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cho trai đẹp cắn miếng nè!
Chẳng hiểu sao anh lại thấy thích thú, cắn một miếng kẹo bông - loại kẹo mà anh không thích nhất trần đời.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu tên gì vậy?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tớ hả, Nguyễn Thành Công, còn cậu?
Em vẫn đang công việc ăn kẹo, vừa ăn vừa lắng tai nghe lời hồi âm của anh.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tớ là Nguyễn Xuân Bách, 22 tuổi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tớ cũng 22 nè, cộng một điểm chung.
Anh ngồi xụp xuống cạnh em, chăm chú nhìn từng đường nét thanh thoát trên khuân mặt em.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Mà cậu muốn đi loanh quanh như tớ không? Kiểu giải cứu tương lai, trở về quá khứ hay đến các xứ sở khác á?
Bách vui mừng nhìn thẳng vào em làm em giật hết cả mình, tưởng anh nghến người ăn kẹo nên ngoạm một cái hết luôn cả cây.
Anh bật cười ngã ngửa ra đằng sau trong khi em đầy một mồm bông vỗ bồm bột vào người anh.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đúng là con mèo ham ăn, tớ chỉ muốn bảo là chúng mình có điểm chung thứ hai rồi.
Em ái ngại dừng tay, nhớ lại viễn cảnh vì đồ ăn mà bỏ cả mặt mũi của mình mà muốn chui xuống lỗ.
Anh vẫn ngồi cười ra nước mắt, em đánh lại luôn sang chuyện khác.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tớ biết nấu ăn, nhảy múa, ca hát,..
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tuy không giỏi chiến đấu nhưng sẽ không để cậu cô đơn đâu, tớ nhiều năng lượng lắm.
Bách đã sớm muốn Công làm bạn đồng hành của mình, giờ lại nghe thấy như là bạn cũng đang thuyết phục bản thân may đi hoàn thành công đoạn cuối cùng thì vui lắm.
Cũng vì như thế mà anh bật chế độ chảnh chọe.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tớ cần suy nghĩ thêm vì -
Chưa đợi anh nói hết câu em đã nhao nhao muốn chứng minh tài năng của mình.
Hết làm vài động tác vô tri cho giống xào, luộc rồi lại hát hò.
Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào chỉ trỏ về phía hai người làm anh cũng ngại muốn đội quần.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đủ rồi Công ơi, mình ra hoàn thành thủ tục.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Yeahhhh
Em cười tươi chạy nhanh ra quầy, anh từ tốn theo sau, trong lòng lại cảm xúc lẫn lộn.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
* Sao á ta, sao mà mình lại thoải mái trò chuyện với cậu ấy vậy ? *
Câu hỏi ấy thì đợi thời gian trả lời, anh lại trở về chuyện chính, cùng em đóng dấu bạn đồng hành.
Từ giây phút này, hai bạn sẽ luôn cạnh nhau, giúp đỡ nhau.
Cả anh và em đều thấy may mắn khi gặp được đối phương.
Mai là ngày chính thức đi làm cả hai sẽ luôn sát cánh để chắp vá nên thành công trong tương lai.
___End chap 1__
Gun viết dở
Gun viết dở
Mời cậu đến thế giới của tớ.
Gun viết dở
Gun viết dở
Thế giới đa màu.
Gun viết dở
Gun viết dở
Comment cho tớ biết cậu có thích loại truyện này không nha!

Chương 2: Tìm hiểu

Gun viết dở
Gun viết dở
Khỏe tay khỏe mắt lên luôn chap 2.
☆ミ*.゚MasonB +.゚*☆ミ
Đôi bạn sau khi đăng ký xong thì vui mừng cầm thẻ hội viên...
Em thì hôn lấy hôn để.
Còn anh thì cất gọn vào túi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhà cậu gần đây không?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tớ á hả...
Dừng lại một chút, mí mắt em có vẻ trùn xuống.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhà tớ cách xa nơi này lắm, có lẽ là lại phải thuê trọ.
Dưới ánh hoàng hôn ngả dài trên đất, anh đứng lặng nhìn theo bóng em bước chậm về phía ngược hướng với mình.
Trong lòng lại thấy mình có nhà thì sao bạn đồng hành lại không được ở.
Nhà anh dù chẳng lớn nhưng vẫn có chỗ cho hai người ở cơ mà.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Này!
Thấy em như không nghe thấy gì mà vẫn đi, anh chạy dồn về phía em, một tay nắm tay em, tay còn chỉ về hướng nhà mình.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Công à! Nhà tớ gần đây, đi bộ một đoạn là tới rồi, cậu ở cùng với tớ đỡ tốn tiền thuê trọ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Có một bạn đồng hành như cậu là phúc phần của tớ đó.
Em cười vui vẻ, nắm chặt vali trong tay đi theo anh về nhà.
Đi bộ được 10 phút anh dừng chân trước một căn nhà nhỏ sơn màu trắng xóa, trên tường còn được vẽ lên những bức họa đẹp mắt.
Em chỉ vào cái cây được vẽ chỉnh chu, thích thú hỏi anh:
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Này, cái này có phải lá không?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nghe nói vào những thế kỷ trước nó còn rất nhiều.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Giáo sư của tớ đã từng nói, do vẫn đề về khí thải và nạn phá rừng,.. nên bây giờ mới như vậy...
22 năm thở bằng oxy nhân tạo, cả hai người đều ao ước có thể hít thở bầu không khí trong lành do tự nhiên tạo nên, cách duy nhất để thực hiện điều đó là trở thành mạo hiểm giả.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Những bức vẽ này là do cậu vẽ hả?
Bách không đáp, anh mở khóa cửa rồi đưa Công vào nhà.
Gian nhà không rộng, không phải kiểu quá gọn gàng nhưng em vẫn mắt chữ A mồm chữ O.
Công nhìn thấy rất nhiều bức tranh thủ công đẹp đẽ.
Em sờ nhẹ vào từng cây cọ, lòng thầm cảm thán.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không ngờ cậu còn có thể ' thơ ' như vậy đấy.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tớ cũng chả hiếu sao mình lại hứng thú với chuyện này nữa, tớ định mỗi khi đi đến đâu là tớ sẽ dành thời gian vẽ thay vì chụp như thường.
Công giơ ngón like cho Bách, bày tỏ sự ngưỡng mộ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ý tưởng chất, hay đấy.
Ngước nhìn đồng hồ đã gần năm giờ, em thỏ thẻ với Bách:
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Này, tớ có thể vào bếp nấu cho chúng mình ăn được không?
Bách bất ngờ, việc này đáng nhẽ phải do chủ nhà đảm nhận mới phải chứ!
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cậu vào làm với tớ là được chứ gì!
Công kéo tay anh vào phòng bếp.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Sao cậu biết đây là phòng bếp?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhà cậu thế này thì liếc một cái biết hết rồi còn đâu.
Em nhanh chóng sắn tay áo, thành thạo lấy từ tủ lạnh thực phẩm tươi sạch rồi phân chia nấu các món.
Bách không rành về mảnh này lắm, mua thực phẩm về cũng để cho tủ lạnh đỡ trống trải thôi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhà cậu không có con rô bốt nào luôn hả?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tớ không, cậu đi quanh nhà cũng chả thấy con nào đâu.
Ở đây, mỗi nhà ít nhất phải 4 con rô bốt để phụ giúp công việc gia đình.
Nhà anh thì lại chẳng cần dùng đến những công nghệ tiên tiến ấy.
Cứ như xuyên suốt buổi nấu ăn em làm anh phụ.
Thoáng cái đã bảy giờ, hai bạn cùng sắp đồ ăn ra bàn.
Hơi nóng từ thức ăn bốc lên ngùn ngụt, sộc thẳng vào mũi anh.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ngửi đã thấy thơm rồi, ăn thì sẽ ra sao ta?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Thế thì cậu ăn đi.
Bách vui vẻ cầm đũa gắp một miếng cá, vị ngọt từ nó làm anh khá ấn tượng.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Uầy, cậu nấu ngon thế, hơn cả nhà hàng luôn.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cậu nói quá hả?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không cái này là khen thật.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ngon thì ăn nhiều vào!
Tay Công cầm đũa liên tục gắp đồ ăn vào bát Bách.
Bách thấy vậy cũng gắp lại cho Công.
Nhìn nụ cười của Công mà trong lòng anh có chút tan chảy.
Hết bữa mới có tám giờ.
Anh quyết định rủ Công đi đâu đó để tìm hiểu thêm.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Công ơi, cậu có muốn trèo lên gác mái nhà tớ không?
Nghe cũng thú vị, em liền đồng ý.
Thế là anh đi trước, em bước ngay sau.
Nơi nào trong nhà Bách em cũng muốn xem.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cẩn thận!
Sợ bạn ngã nên Bách để Công trèo lên trước, tay anh còn để hờ bên eo em phòng khi bị ngã còn đỡ được.
Vừa lên trên gác mái, em đã trầm trồ vì anh trang trí không gian này đẹp quá.
Những chiếc ghế tuy nhìn có vẻ sờn cũ nhưng lại là dấu ấn đậm nét trong đây.
Nó êm ái hơn tất thảy cái ghế nào em từng ngồi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bách ơi nhà cậu lắm thứ hay ho vậy.
Vừa nói em vừa chỉ về phía một mô hình cái thuyền được lắp ghép tỉ mỉ, mang phong cách của những thế kỉ trước.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cái này mình cũng chả biết lúc trước mình lắp thế nào nữa.
Không nói về chủ đề này nữa, anh kéo em ra ô cửa nhỏ, bảo em nhìn lên trời.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Oa, sao chỗ cậu nhìn được cả một trời sao vậy?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tớ nghĩ là do tìm được vị trí làm nhà tốt nên mới có thể ngắm sao thế này.
Trong mắt em lấp lánh ánh sáng từ những ngôi sao.
Em giơ tay như đang muốn với lấy chúng.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu như trẻ con á.
Anh cốc nhẹ vào đầu em.
Công bị cốc đầu thì quay phắt về sau nhìn anh với vẻ mặt phán xét.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ai trẻ con hả? Người ta lần đầu thấy nhiều sao như vậy mới thấy hứng thú á chớ.
Anh và em cứ thể thủ thỉ với nhau một thời gian dài.
Thấy đã muộn, anh bảo em vào phòng mình ngủ, anh nằm sofa.
Một ngày dài kết thúc trong sự vui vẻ.
___End chap 2___
Gun viết dở
Gun viết dở
Mẹ ơi con muốn chuyện nó xu hướng😪

Chương 3: Muộn làm.

Gun viết dở
Gun viết dở
Nhớ Gun chưa
Gun viết dở
Gun viết dở
Gun ngoi lên rồi đâyyyy
Gun viết dở
Gun viết dở
Năm mới, Gun chúc các cậu luôn mạnh khỏe, vui vẻ và hạnh phúc🎏🎑
Gun viết dở
Gun viết dở
Cậu nào đi học thì luôn đạt xuất sắc, điểm cao, giỏi giang🎐🥇 còn ai đi làm rồi thì công việc hanh thông, tiền vào như nước💓🎉
Gun viết dở
Gun viết dở
Chúng chúng ta có một năm mới thật tốt lành✨️💝🎋
Gun viết dở
Gun viết dở
Chúc truyện của tớ thật xu hướng nha🎁
Gun viết dở
Gun viết dở
Lì xì cho các đọc giả chap mới nì🧧
☆ミ*.゚MasonB +.゚*☆ミ
Ông mặt trời đã chạy lên đỉnh núi, hai bạn nhỏ vẫn đang ngủ êm ấm trong chăn mỏng.
"Reng, reng"
Chuông điện thoại vang lên bên tai Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cái..gì vậy....
Giọng anh còn ngái ngủ, mắt nhắm mắt mở vươn vai với lấy chiếc điện thoại.
npc
npc
Alo, Nguyễn Xuân Bách!
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cái gì vậy ạ?
Đột nhiên có người gọi thẳng tên mình khiến anh khó hiểu, thêm cái ngữ điệu khó chịu càng khiến anh hoài nghi.
Bên kia im lặng một hồi thì liền hét lên trong điện thoại.
npc
npc
CẬU BIẾT MẤY GIỜ RỒI KHÔNG?!
npc
npc
5 phút nữa mà không có mặt ở công ty thì khỏi làm luôn đi!
Bách tỉnh cả ngủ, bật dậy như lò xo.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vãi chưởng đã 7 rưỡi rồi?!
Công việc của anh làm tự do thời gian, nhưng anh với Công mới thực tập nên sẽ làm theo sự sắp xếp của cấp trên.
Đầu tóc rối bù chưa kịp chải, quần áo xộc xệch nhưng Bách chả quan tâm.
Anh như mọc cánh bay nhanh vào phòng ngủ gọi Công.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Công ơi-
Vừa chạm mắt tới em anh đã khựng lại.
Một cục bông mềm mại thở đều, cuộn trong chăn như mèo con.
Ánh nắng chiếu qua cửa len lỏi đến gương mặt Công làm em sáng bừng.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
* Đẹp dữ thần Công ơi*
ẤY CHẾT!
Anh nhớ ra chuyện quan trọng của hai đứa rồi nhanh chóng giật chăn ra khỏi người em.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Công, Công dậy nhanh!
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ưm, để tớ ngủ thêm lúc nữa...
Em vẫn mơ mơ màng màng, mắt vẫn nhắm nghiền.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Muộn làm rồi Công ơi...
Không gằn, không to không nhỏ nhưng ý nghĩa của câu nói đã đập tan lờ đờ uể oải trong người em.
Phản ứng y hệt anh, em bật dậy nhìn đồng hồ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Thôi xong!
Công bối rối, em nhảy vù xuống giường rồi tức tốc đi chuẩn bị.
Anh cũng nhanh chóng thay quần áo, giày dép.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đi thôi chúng mình không kịp ăn đâu!
Công chỉ kịp đeo giày, vớ vội cái túi rồi đi theo anh.
Cả hai chạy tắc thở.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hôm qua thấy ngắn lắm mà!!!
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tại chúng mình mải nói chuyện thôi...
Con đường hóa đông đúc, sợ lạc nhau giữa vạn người, Bách chủ động nhắm tay Công.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đừng hiểu lầm, tớ...sợ lạc cậu thôi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ờ....
Công như kiểu vẫn đang trong quá trình khởi động lại, em vẫn chưa hiểu anh sợ em hiểu lầm gì.
Đến nơi, cả hai rón rén vào sảnh.
npc
npc
Đi đâu đấy?!
Ông sếp đứng khoanh tay, cơ mặt hiện rõ sự bực tức, chỉ tay vào đồng hồ.
npc
npc
8 giờ rồi hai ông nội của con ơi...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Dạ dạ, lần đầu đi làm, em chủ quan quá nên-
Bách kéo em nép sau lưng mình, mặt niềm nở và vô cùng hối lỗi.
npc
npc
Thôi nói nhiều mất thời gian, đi vào trong kia xem còn cửa nào mở không thì chọn một cửa.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chúng em cảm ơn sếp, chúc sếp một ngày vui vẻ ạ.
Bách lễ phép dạ vâng cúi chào, Công cũng làm theo anh.
Đến khi bước chân của cấp trên đi ra xa mới thở phào nhẹ nhõm.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
May quá không bị chửi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ừm, thôi giờ đi nhanh đi không thất nghiệp giờ.
Bước vô một phòng kín rộng lớn, vài ba cái cửa thép cứng cáp chình ình bên trong.
Bên trên mỗi cánh cửa là những vòng quay.
Nó quay nơi đang diễn ra một vấn đề gì đấy để các mạo hiểm giả giải cứu.
Nhiệm vụ càng khó nhằn thì các chỉ số sức mạnh càng tăng.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cửa thực tập này.
Anh sờ nhẹ vào cánh cửa, nó liền mở ra.
Kết cấu bên trong là dạng ống, vậy là hai người sẽ trượt qua vô số không gian và thời gian.
Thiết kế hiện đại, chắc chắn, nét vẽ biểu thị rõ dòng chảy không gian vô tận.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tớ quay được không..?
Tay Công lửng lơ như sắp chạm vào nút bấm, ánh mắt mong chờ và vô cùng háo hức.
Anh cũng chẳng nghĩ nhiều đồng ý.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Quay tới nơi nào tốt tốt nha!
Ngón tay em chạm vào nút bấm.
Tiếng máy móc vang lên đều đều, tất cả đèn led xanh được bật sáng.
Vòng quay bắt đầu hoạt động, nó xoay nhanh qua từng địa điểm thú vị rồi mũi tên chầm chầm dừng lại khi đến hình ảnh của một nông trại.
Tiếng rô bốt vang lên:
npc
npc
Địa điểm: Nông trại thế kỷ 21 Tình trạng: tươi tốt nhưng chính vì thế mà đang bị tàn phá. Các cứu trợ: Nhập vai nhân viên nông trại ngăn cản những tác động xấu từ mọi hướng đến nông trại.
npc
npc
Vì là thực tập, nhiệm vụ không quá khó, hai bạn có 7 ngày để hoành thành.
npc
npc
Bắt đầu từ 8 rưỡi hôm nay!
Theo bảng hướng dẫn Công và Bách nằm vào ống trượt, chân duỗi thẳng.
1,2,3
"Vụt"
Hai người bị một lực mạnh đẩy vọt xuống dưới.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Aaaaaaaaa
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu sao vậy?
Hai ống song song nhau, mặt kính cường lực trong suốt giúp hai người có thể nhìn rõ đối phương.
Đây là ngày đầu tiên em làm mạo hiểm giả, phương thức dịch chuyển này tương đối an toàn rồi nhưng em vẫn có chút hoảng.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đừng sợ, mở mắt nhìn tớ này!
Bách rất lo cho Công, người em co rúm lại, nhắm chặt mắt như thể mở ra là đến ngày tận thế.
Anh đập nhẹ bên cửa để chấn an bạn mình.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nè, cậu mở mắt nhìn cảnh đẹp kìa, hít thở sâu, bình tĩnh lại.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Từ từ, chắc là tớ ổn rồi, cảm ơn cậu.
Công dùng tay vuốt ngực mình sau những phút giây hoảng loạn.
Hai người cứ thế được đẩy theo đường ống trượt.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bách ơi, kia là vũ trụ nhỉ!
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ừm, có dải ngân hà kìa...
Cảm tưởng như một ngày được trôi đạt giữa vũ trụ rộng lớn, lúc đó mình sẽ thấy lâng lâng bay bổng, mọi thứ thật nhẹ nhàng.
Tầm 15 phút, cảm giác đó vụt tắt, một cái hố đen mở ra, Bách bị đẩy ra trước, đáp đất an toàn.
Công trong tình trạng lơ mơ chàng thơ bị đẩy ra mà còn chưa hiểu chuyện gì.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ấy ngã!
Cũng may Bách phản ứng nhanh, anh đưa tay bắt lấy em rồi bế bổng như công chúa.
Bốn mắt chạm nhau không nói nên lời.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Khụ, khụ ờ tớ xuống được chưa?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
À đây.
Anh đặt em xuống đất, màn đêm bao phủ lên mọi vật, che giấu luôn khuôn mặt đang dần đỏ lên vì ngại của cả hai.
___End chap 3___
Gun viết dở
Gun viết dở
Nông trại, nông trại🥬🥒🫑🥦

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play