Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

" Những Đứa Trẻ Không Mang Nợ "

" Gặp Đúng Người "

Trong giờ xem phim ở phòng khách,
Quốc Bảo khẽ nghiêng đầu nhìn anh trai,
Đôi mắt ánh lên vẻ tò mò rồi hỏi nhỏ:
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿
“Anh ơi… anh là cảnh sát sao ạ?”
Bình An quay sang nhìn em trai,
Khóe môi cong lên một nụ cười nhẹ nhàng.
Anh xoa đầu Bảo, giọng trầm ấm:
Cố Lục Bình An 🚓 anh trai
Cố Lục Bình An 🚓 anh trai
“Chưa đâu.
Cố Lục Bình An 🚓 anh trai
Cố Lục Bình An 🚓 anh trai
Đợi anh ra trường đã,
Cố Lục Bình An 🚓 anh trai
Cố Lục Bình An 🚓 anh trai
Lúc đó mới được gọi là cảnh sát.”
Quốc Bảo vẫn chưa thôi tò mò,
Cậu bé ngây thơ hỏi tiếp,
Giọng trong veo:
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿
“Vậy… cảnh sát có phải là người tốt không ạ?”
Bình An nhìn em trai mười tuổi trước mặt mình.
Ánh mắt ấy quá đỗi thuần khiết,
Khiến anh khựng lại.
Anh chợt nhận ra,
Có những điều không thể trả lời bằng một chữ phải.
Cũng chẳng nỡ nói là không phải.
Bởi thế giới của người lớn vốn phức tạp,
Còn thế giới của em thì không nên bị làm cho méo mó quá sớm.
Đúng lúc ấy,
Ba của Bảo từ trên lầu bước xuống.
Vẫn là dáng vẻ trầm lặng quen thuộc từ thuở nhỏ,
Ông chậm rãi lên tiếng:
ba
ba
“Cảnh sát… dĩ nhiên sẽ là người tốt.
ba
ba
Nếu như con gặp đúng người.”
Bình An khẽ sững lại.
Anh quay sang nhìn dượng Khanh,
Trong lòng thoáng dâng lên một cảm giác khó tả.
Anh không ngờ,
Lại có một cách trả lời vừa đủ thật — mà vẫn đủ hiền — để không làm méo mó thế giới ngây thơ của Quốc Bảo.
Nhưng Bình An vẫn chưa thôi băn khoăn.
Anh khẽ hỏi, giọng thấp lại:
Cố Lục Bình An 🚓 anh trai
Cố Lục Bình An 🚓 anh trai
“Dượng… gặp đúng người là sao vậy ạ?”
Mẹ của Bảo từ trong bếp bước ra,
Tay vẫn còn ướt sau khi rửa xong chén bát.
Nghe vậy,
Bà nhìn Bình An — đứa cháu đã 20 tuổi — bằng ánh mắt hiền hậu rồi chậm rãi nói:
mẹ
mẹ
“Đúng người… là người sẽ giúp đỡ con khi con cần,
mẹ
mẹ
Bảo vệ con khi con yếu đuối,
mẹ
mẹ
Yêu thương con bằng sự tử tế,
mẹ
mẹ
Chỉ cho con biết đâu là đúng, đâu là sai,
mẹ
mẹ
Và luôn làm mọi thứ đúng với pháp luật.”
Căn phòng khách bỗng lắng lại.
Không ai nói thêm gì,
Nhưng trong lòng mỗi người đều đã có cho mình một câu trả lời.
Cố Lục Bình An 🚓 | 20 tuổi
20 tuổi — đứng giữa ranh giới của lý tưởng và thực tế.
Chưa khoác quân hàm,
Nhưng đã mang trong lòng câu hỏi:
Làm sao để trở thành “đúng người”, chứ không chỉ là người đúng nghề?
🚓 không chỉ là ước mơ trở thành cảnh sát,
Mà là lời nhắc nhở về trách nhiệm,
Công lý và nhân tính
Những thứ Bình An đang học cách gìn giữ, từng ngày.
Cố Lục Bình An 🚓 anh trai
Cố Lục Bình An 🚓 anh trai
NovelToon
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿 | 10 tuổi
10 tuổi — cái tuổi còn tin rằng người tốt luôn tồn tại
Và thế giới có thể được chia rõ ràng thành đúng và sai.
🤿 là cậu bé thích khám phá, tò mò với mọi thứ xung quanh,
Đặt những câu hỏi rất đơn giản
Nhưng lại khiến người lớn phải dừng lại suy nghĩ thật lâu.
Quốc Bảo không tìm câu trả lời hoàn hảo,
Chỉ cần một câu nói đủ hiền
Để em tiếp tục tin rằng lớn lên vẫn có thể trở thành người tốt.
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿
NovelToon

“Chỉ Cần Biết Mình Đã Từng Được Sinh Ra”

Buổi tối hôm ấy,
NovelToon
Căn nhà chìm trong một sự yên bình rất đỗi quen thuộc.
Bảo cuộn mình trên ghế sofa,
Đôi mắt sáng lên theo từng khung hình hoạt hình đầy màu sắc.
Tiếng cười khẽ của cậu bé vang lên, trong trẻo và vô tư.
Ở góc bàn học,
Anh trai cúi đầu chăm chú vào trang vở,
Ánh đèn vàng hắt xuống làm nổi bật vẻ trầm lặng, tập trung.
Ba ngồi tựa lưng trên ghế,
Tay lật từng trang sách chậm rãi,
Nét mặt điềm đạm như thể cả thế giới ngoài kia tạm thời không tồn tại.
Mẹ đứng gần ban công,
Giọng nói nhỏ nhẹ qua điện thoại,
Thỉnh thoảng mỉm cười khi trò chuyện cùng hai người bạn thân.
Còn cậu 2
Lặng lẽ bên chiếc máy tính, đôi tay không ngừng làm việc,
Hòa mình vào nhịp điệu riêng giữa không gian ấm áp ấy.
Mỗi người một việc,
Không ai nói với ai nhiều lời,
Nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến buổi tối trở nên tròn đầy và ấm hơn bao giờ hết.
Bỗng nhiên,
Mẹ quay lưng lại,
Nụ cười hiền hiện lên như vừa chợt nhớ ra điều gì.
Mẹ nhìn về phía con trai, dịu giọng nói:
mẹ
mẹ
“Con trai, lúc trước con nói con muốn có em đúng không?”
Bảo — ở nhà mọi người vẫn gọi là Tôm — lập tức ngẩng đầu khỏi màn hình,
Đôi mắt tròn xoe, nói rất nghiêm túc:
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿
“Nhưng con thích em gái cơ.”
Mẹ bật cười,
Giọng nói mềm hẳn lại,
Vừa như trấn an vừa như chiều lòng:
mẹ
mẹ
“Dĩ nhiên rồi, là em gái mà.”
Câu nói nhẹ tênh ấy rơi xuống giữa căn phòng yên ả,
Để lại trong không khí một cảm giác ấm áp,
Ngọt ngào, như thể một điều gì đó rất quan trọng đang lặng lẽ bắt đầu.
Cậu Hai nghe vậy liền khựng lại.
Đôi tay đang gõ bàn phím chậm rãi dừng hẳn,
Màn hình trước mặt vẫn còn sáng.
Cậu ngước nhìn về phía em gái Lan,
Ánh mắt trầm xuống, giọng nói thấp và lặng:
đa nhân vật
đa nhân vật
“Có thai rồi à?”
Câu hỏi không lớn,
Cũng không mang theo nhiều cảm xúc,
Nhưng lại khiến không khí trong phòng thoáng chốc chùng lại,
Như thể ai đó vừa chạm vào một điều rất thật, rất gần.
Khanh — ba của Tôm — người từ nãy đến giờ vẫn im lặng,
Lúc này mới khẽ lên tiếng.
Giọng anh trầm và chậm,
Như đang kìm lại điều gì đó:
ba
ba
“Sao em không nói cho anh biết?”
Mẹ nhìn ba,
Rồi lại quay sang nhìn cậu 2.
Ánh mắt thoáng chút lúng túng,
Sau đó mới cất tiếng, nửa đùa nửa thật:
mẹ
mẹ
“Em quên.
mẹ
mẹ
Mà… hai người không thích có thêm con, thêm cháu à?”
Câu nói vừa dứt,
Cả căn phòng lại rơi vào một khoảng lặng rất ngắn,
Đủ để ai cũng kịp nhận ra rằng,
Từ khoảnh khắc ấy,
Mọi thứ đã không còn giống như buổi tối yên bình ban đầu nữa.
Ba nghe vậy liền vội lên tiếng,
Giọng dịu hẳn xuống:
ba
ba
“Anh không có ý đó.
ba
ba
Anh chỉ sợ em mệt thôi.”
Không khí còn đang lắng lại thì Bình An bất ngờ cất tiếng.
Đó là câu hỏi mà suốt 20 năm qua,
Bản thân cậu chưa từng dám nghĩ tới, chứ đừng nói là nói ra.
Cố Lục Bình An 🚓 anh trai
Cố Lục Bình An 🚓 anh trai
“Cô, dượng và ba… con muốn hỏi chuyện này hơi tế nhị một chút.”
An quay sang nhìn em trai vẫn vô tư dõi theo bộ phim hoạt hình trên màn hình,
Tiếng cười ngây thơ vang lên đều đều.
Rồi ánh mắt cậu chậm rãi lướt qua những khung ảnh gia đình ba người treo ngay ngắn trên tường — những bức ảnh mà trong đó,
mẹ của An chưa từng xuất hiện.
Cổ họng An khẽ nghẹn lại.
Sau một thoáng ngập ngừng rất lâu,
Cậu mới thấp giọng hỏi,
Từng chữ như phải lấy hết can đảm mới nói ra được:
Cố Lục Bình An 🚓 anh trai
Cố Lục Bình An 🚓 anh trai
“Vậy… mẹ của con là ai vậy?”
Câu hỏi vừa rơi xuống,
Căn phòng như đông cứng lại,
Yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng phim hoạt hình vẫn đang phát — một sự đối lập đau lòng với điều mà An vừa đánh thức sau 20 năm chôn chặt trong lòng.
Gia Huy — ba của An — nghe câu hỏi ấy thì khẽ sững người.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi,
Ký ức của 20 năm trước bất chợt ùa về.
Một người phụ nữ…
Không phải là vợ.
Cũng chưa từng là người mà anh yêu ❤️ Chỉ là một sai lầm ngoài ý muốn,
Bắt nguồn từ sự sắp đặt và tham vọng của bà ngoại An năm ấy — một vết gợn mà anh chưa từng cho phép mình nhắc lại.
Gia Huy hít sâu một hơi,
Như để đè nén những cảm xúc cũ kỹ đã ngủ yên rất lâu.
Rồi anh cất tiếng,
Giọng trầm và nặng,
Từng chữ rơi xuống chậm rãi:
ba
ba
“Mẹ của con… họ Tạ.
ba
ba
Sinh con khi mới 14 tuổi.”
Anh dừng lại một chút,
Ánh mắt không nhìn An, cũng không nhìn bất kỳ ai trong phòng.
ba
ba
“Vì lý do riêng của người lớn… con chỉ cần biết đến đó thôi.”
Câu nói khép lại,
Không gay gắt,
Không né tránh,
Nhưng đủ để Bình An hiểu rằng — phía sau sự thật ấy là những điều không ai muốn,
Và cũng không ai đủ can đảm để kể trọn vẹn.
An khẽ gật đầu,
Giọng nói bình thản đến lạ:
Cố Lục Bình An 🚓 anh trai
Cố Lục Bình An 🚓 anh trai
“Vâng.”
An không hỏi thêm.
Cũng không muốn biết bây giờ mẹ mình ra sao,
Đang sống thế nào,
Càng chưa từng nghĩ đến chuyện đi tìm.
Với An,
Những điều đó đã không còn quan trọng nữa.
Điều An cần,
Từ đầu đến cuối,
Chỉ đơn giản là một câu trả lời cho chính mình.
Rằng cậu vẫn có mẹ.
Rằng sự tồn tại của cậu không phải là một điều thừa thãi.
Không phải con hoang.
Cũng không phải con nuôi — như những lời cay nghiệt mà đám bạn từng vô tư gán cho An khi cậu còn học cấp hai.
Chỉ vậy thôi.
Một sự thật đủ để An tự đứng vững trong lòng mình,
Sau 20 năm im lặng và chịu đựng.

" Cái Tên Được Gọi Từ Giờ Ra Chơi "

Trường Tiểu học Vĩ Đại
NovelToon
Cái tên nghe qua tưởng như lớn lao
Nhưng ý nghĩa của nó lại vô cùng giản dị.
Đó không phải là sự phô trương,
Mà là sự tôn kính.
Bởi hai chữ “Vĩ Đại” được lấy từ chính câu nói vang lên sau mỗi buổi chào cờ:
“Vì Tổ quốc xã hội chủ nghĩa – vì lý tưởng của Bác Hồ vĩ đại – sẵn sàng.”
Chính vì thế,
Ngôi trường ấy không chỉ là nơi dạy chữ,
Mà còn là nơi gieo vào lòng trẻ con sự kính trọng, niềm tin và lý tưởng đầu đời.
Trong giờ ra chơi,
Phía sau dãy lớp 4 – lớp 5 là khu vui chơi lúc nào cũng rộn ràng tiếng cười.
Ở đó có bãi cát vàng đã in đầy dấu chân nhỏ xíu,
Có chiếc cầu trượt cũ mỗi lần trượt xuống lại vang lên tiếng reo hò,
Và có khoảng sân đất nơi mấy cậu nhóc tranh nhau trái bóng tròn ⚽ dưới nắng.
Quốc Bảo ngồi bệt xuống cát cùng hai người bạn thân,
Khuôn mặt lấm lem nhưng ánh mắt thì sáng rỡ.
Cậu cười toe,
Không giấu nổi niềm vui,
Hào hứng khoe như thể đó là điều tự hào nhất trên đời:
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿
“Tớ sắp có em gái rồi á.”
Nói xong,
Quốc Bảo còn cười lớn hơn,
Trong lòng tràn ngập cảm giác mong chờ ngây ngô mà chỉ trẻ con mới có.
Cô bạn ngồi đối diện nhìn Quốc Bảo,
Nghiêng đầu một chút rồi tò mò hỏi:
Phan Huyền Lạc Dương 🎡
Phan Huyền Lạc Dương 🎡
“Vậy nếu em gái của cậu được sinh ra,
Phan Huyền Lạc Dương 🎡
Phan Huyền Lạc Dương 🎡
Mà cậu là người đặt tên cho em ấy,
Phan Huyền Lạc Dương 🎡
Phan Huyền Lạc Dương 🎡
Thì cậu sẽ đặt tên gì?”
Nghe hỏi vậy,
Quốc Bảo thoáng ngẩn ra.
Cậu im lặng vài giây,
Tay vô thức bốc cát vẽ mấy vòng tròn nhỏ trên mặt đất,
Trong đầu như đang tưởng tượng ra một điều gì đó rất xa mà cũng rất gần.
Rồi Bảo ngẩng lên,
Cười ngại ngùng,
Lắc đầu nói:
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿
“Tớ cũng không biết nữa.”
Nghĩ thêm một chút,
Cậu lại cười tươi hơn,
Giọng nói đầy vẻ tự nhiên và yêu chiều:
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿
“Nhưng nếu là tên ở nhà thì… gọi là tiểu Bảo Bảo luôn.”
Cái tên ngây ngô ấy vừa thốt ra đã mang theo niềm mong chờ giản đơn của một cậu bé,
Về một đứa em gái còn chưa kịp xuất hiện nhưng đã được yêu thương từ rất sớm.
Nghe vậy,
Cậu bạn đang tung trái bóng lên cao bỗng khựng lại.
Trái bóng rơi xuống cát lăn mấy vòng,
Còn cậu thì tròn mắt nhìn Quốc Bảo, ngơ ngác hỏi:
Âu Dương Thuần Vũ 🗞
Âu Dương Thuần Vũ 🗞
“Ơ… nhưng em gái trùng tên với anh trai được không?”
Câu hỏi ngây ngô vang lên giữa giờ ra chơi ồn ào,
Mang theo đúng kiểu thắc mắc rất “trẻ con”, khiến cả nhóm chợt im lặng một nhịp,
Lạc Dương nghiêng đầu suy nghĩ,
Đôi mày nhíu lại như thể đang cân nhắc một chuyện rất quan trọng.
Cô đá nhẹ mũi giày vào lớp cát mỏng dưới chân,
Rồi chậm rãi nói, giọng đầy vẻ chắc chắn:
Phan Huyền Lạc Dương 🎡
Phan Huyền Lạc Dương 🎡
“Tớ nghĩ chắc sẽ được á.
Phan Huyền Lạc Dương 🎡
Phan Huyền Lạc Dương 🎡
Miễn là không trùng tên đệm thôi.”
Nói đến đây,
Lạc Dương bỗng sáng mắt lên, như vừa nghĩ ra một ý tưởng hay ho lắm:
Phan Huyền Lạc Dương 🎡
Phan Huyền Lạc Dương 🎡
“Ví dụ như cậu ấy là Quốc Bảo,
Phan Huyền Lạc Dương 🎡
Phan Huyền Lạc Dương 🎡
Thì em gái sẽ là Kim Bảo.
Phan Huyền Lạc Dương 🎡
Phan Huyền Lạc Dương 🎡
Nghe không phải rất hay sao?”
Cái cách cậu nói đầy tự tin,
Giản đơn như một chân lý trẻ con,
Khiến cái tên còn chưa tồn tại kia bỗng trở nên gần gũi và ấm áp lạ thường.
Quốc Bảo nghe vậy thì mắt sáng hẳn lên.
Cậu tự đập hai bàn tay vào nhau một cái chát,
Như vừa vỡ ra một điều hay ho lắm,
Rồi cười tươi đến mức không giấu nổi sự phấn khích:
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿
“Phải ha!”
Cậu cười lớn hơn,
Giọng nói đầy chắc chắn và tự hào,
Như thể cái tên ấy đã được định sẵn từ lâu:
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿
Tôn Hoàng Quốc Bảo 🤿
“Nếu như vậy thì em gái của tớ sẽ là Kim Bảo.”
Giữa tiếng trống giờ ra chơi,
Cái tên ấy vang lên rất khẽ,
Nhưng lại chứa trọn niềm mong chờ non nớt của một cậu bé đang háo hức đợi một sinh linh bé nhỏ bước vào cuộc đời mình.
Phan Huyền Lạc Dương 🎡 – 10 tuổi
Một cô bé thông minh, hay suy nghĩ hơn so với bạn bè cùng trang lứa.
Lạc Dương thường đưa ra những ý kiến rất “người lớn” theo cách ngây ngô của trẻ con.
Cô không nói nhiều,
Nhưng mỗi lời thốt ra đều mang theo sự tinh tế và ấm áp,
Giống như chiếc vòng quay 🎡 – chậm rãi, lặng lẽ, nhưng luôn ở đó.
Phan Huyền Lạc Dương 🎡
Phan Huyền Lạc Dương 🎡
NovelToon
Âu Dương Thuần Vũ 🗞 – 10 tuổi
Một cậu bé hoạt bát,
Tò mò với mọi thứ xung quanh và đặc biệt rất hay đặt câu hỏi.
Thuần Vũ luôn là người bắt chuyện trước,
Đôi khi ngây ngô nhưng lại mang đến tiếng cười cho cả nhóm.
Giống như tờ báo 🗞 trên tay,
Cậu thích “biết chuyện”, thích nghe – kể – và chia sẻ,
Khiến những khoảnh khắc tuổi thơ trở nên rộn ràng hơn.
Âu Dương Thuần Vũ 🗞
Âu Dương Thuần Vũ 🗞
NovelToon

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play