[MasonB] Yêu Con Nợ?
1
Trong căn biệt thự xa hoa của gia đình họ Nguyễn, tiếng lật giấy tờ soạt soạt vang lên phá tan không gian yên tĩnh của buổi sáng. Ông Nguyễn Thái Mạnh– một tay trùm cho vay có tiếng – ném xấp hồ sơ lên bàn, nheo mắt nhìn cậu con trai duy nhất đang uể oải nằm dài trên ghế sofa
Thái Mạnh
Bách, hôm nay con đi đến địa chỉ này. Nhà thằng cha Thành này chây ì quá lâu rồi, bố không muốn gọi tay chân đến làm lớn chuyện vì dù sao hắn cũng là chỗ quen biết cũ. Con đến đó, 'nhắc nhở' nhẹ nhàng cho bố
Nguyễn Xuân Bách nhấc chiếc kính râm, gương mặt điển trai hiện rõ vẻ bất cần. Anh là kiểu thiếu gia 'ngậm thìa vàng' nhưng tính tình ngang tàng, lạnh lùng, chưa từng biết nể mặt ai. Bách cầm tờ giấy nợ, liếc nhìn con số không hề nhỏ rồi nhếch mép
Nguyễn Xuân Bách
Nợ tiền nhà này thì đúng là đen rồi. Để con đi xem mặt mũi kẻ gan lỳ đó ra sao
Bách lái chiếc moto phân khối lớn gầm rú qua những con phố, dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ nằm sâu trong hẻm. Ngôi nhà trông cũ kỹ, tường bong tróc nhưng hàng hiên lại được quét dọn sạch sẽ, thoang thoảng mùi hoa nhài
Bách đập cửa một cách thô bạo
Nguyễn Xuân Bách
Có ai ở nhà không? Chủ nợ đến thăm đây!
Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra. Bách đã chuẩn bị sẵn một gương mặt hung dữ nhất có thể để dọa người, nhưng mọi kịch bản trong đầu anh bỗng chốc tan thành mây khói
Trước mặt anh không phải là một gã đàn ông trung niên nợ nần chồng chất, mà là một cậu thiếu niên với làn da trắng sứ, đôi mắt to tròn nhưng đượm một nỗi buồn sâu thẳm. Cậu mặc chiếc áo sơ mi học sinh đã hơi ngả màu, trên tay vẫn còn cầm cuốn sách ôn thi đại học. Đó chính là Nguyễn Thành Công
Công nhìn người thanh niên cao lớn, sặc mùi ngạo mạn trước mặt, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Cậu thừa biết người này đến vì việc gì. Giọng cậu bình thản đến lạ kỳ
Nguyễn Thành Công
Anh tìm bố tôi? Ông ấy không có nhà. Nếu là chuyện tiền bạc, xin lỗi, hiện tại chúng tôi vẫn chưa có đủ
Xuân Bách đứng hình. Anh vốn là kẻ sát gái, cũng từng gặp qua không ít mỹ nhân, nhưng chưa một ai mang lại cảm giác thanh khiết và kiên cường như người trước mắt. Ánh nắng ban trưa xuyên qua kẽ lá, đậu lên bờ vai gầy của Công, khiến Bách cảm thấy trái tim mình như vừa bị ai đó giật mạnh một cái
Nguyễn Xuân Bách
Tôi... tôi...
Bách lắp bắp, khí thế 'đòi nợ thuê' bay sạch
Nguyễn Xuân Bách
Tôi không tìm bố cậu. Tôi đến để... kiểm tra tài sản thế chấp
Công nhếch môi cười nhạt, một nụ cười đầy châm biếm
Nguyễn Thành Công
Tài sản duy nhất còn giá trị là căn nhà này. Nếu anh muốn, cứ việc vào mà kiểm kê
Nói rồi, Công quay lưng đi thẳng vào trong, mặc kệ cánh cửa vẫn mở. Bách như bị bỏ bùa mê, lủi thủi đi theo sau. Bước vào nhà, anh thấy mọi thứ đơn sơ đến mức nhói lòng. Trên bàn học của Công chất đầy sách vở, và cả những mẫu đơn xin việc bán thời gian
Bách nhìn vào hồ sơ trong tay, rồi lại nhìn Công. Anh bỗng thấy hối hận vì đã cầm tờ giấy nợ này đến đây
Đáng lẽ anh nên cầm một bó hoa mới đúng
Nguyễn Xuân Bách
Này, cậu tên gì?"
Bách lên tiếng, cố lấy lại vẻ cực ngầu nhưng tông giọng đã dịu đi tám phần
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công. Tên thì hay, nhưng đời thì không thành công như thế
Cậu đáp gọn lỏn, mắt không rời trang sách
Bách im lặng một hồi lâu, rồi bất ngờ xé nát tờ giấy nhắc nợ trong tay trước sự ngỡ ngàng của Công
Nguyễn Thành Công
Anh làm gì vậy?
Nguyễn Xuân Bách
Tôi về bảo với bố là địa chỉ này sai rồi. Nhưng với một điều kiện...
Bách tiến lại gần, chống tay lên bàn học, ghé sát mặt mình vào mặt Công
Nguyễn Xuân Bách
Từ ngày mai, tôi sẽ đưa đón cậu đi học. Cấm từ chối, vì đây là... lãi suất phát sinh
Công sững sờ nhìn kẻ điên trước mặt. Đòi nợ kiểu gì mà lại đòi làm tài xế? Cậu không hề hay biết rằng, kể từ giây phút ấy, cuộc đời bình lặng của mình chính thức bị 'cơn lốc' mang tên Nguyễn Xuân Bách làm cho đảo lộn
Tối hôm đó, Bách nằm trằn trọc trên chiếc giường êm ái, tay cầm điện thoại điên cuồng tìm kiếm thông tin trên mạng xã hội. Anh lẩm bẩm
Nguyễn Xuân Bách
"Nguyễn Thành Công... em chạy không thoát đâu. Tiền nợ bố tôi thì dễ trả, nhưng nợ tình tôi thì em phải trả cả đời!"
Bỗng thông báo tin nhắn vang lên
Đỗ Nam Sơn
💬Sáng nay thấy mày đứng nghệt mặt trước cửa nhà người ta như thằng mất hồn, đòi được tiền chưa?
Nguyễn Xuân Bách
💬Đòi được cái mạng tao luôn rồi. Tao yêu rồi Sơn ơi!
t/g
Thấy truyện kia sắp hết nên vt ms lun
2
Sáng sớm hôm sau, khi sương mù vẫn còn bảng lảng trên những tán lá nhài, một tiếng động cơ gầm rú xé toạc sự yên tĩnh của con ngõ nhỏ. Thành Công vừa dắt chiếc xe đạp cọc cạch ra khỏi cổng đã thấy một chiếc moto hầm hố chắn ngay trước mặt
Xuân Bách hôm nay không mặc áo khoác da hầm hố như hôm qua, anh diện một chiếc áo polo đơn giản nhưng đắt tiền, tóc vuốt ngược ra sau, gương mặt rạng rỡ như vừa trúng số
Nguyễn Xuân Bách
Chào buổi sáng, 'con nợ' của tôi!
Bách nháy mắt, tay vỗ vỗ vào yên sau chiếc xe
Công thở dài, giọng ngái ngủ
Nguyễn Thành Công
Anh rảnh rỗi quá không có việc gì làm à? Tôi đã bảo là nhà tôi chưa có tiền trả mà
Nguyễn Xuân Bách
Đã nói rồi, tiền nong tính sau. Lên xe, tôi chở đi học. Xe đạp này đi bao giờ mới tới trường? Muộn học là tôi thêm nợ vào tiền lãi đấy nhé!
Bách bịa đại một lý do vô lý hết sức
Công định cự tuyệt, nhưng nhìn đồng hồ đã sắp đến giờ vào lớp, lại nhìn vẻ mặt 'không lên xe là tôi không đi' của Bách, cậu đành hậm hực khóa xe đạp lại rồi leo lên phía sau. Bách đắc ý vô cùng, cố tình vít ga thật mạnh khiến Công theo quán tính phải ôm lấy eo anh. Một luồng điện xẹt qua, Bách cười thầm trong lòng
Nguyễn Xuân Bách
*Lãi suất này ngọt ngào quá đi mất!*
Tại cổng trường, hai người bạn thân nhất của Công là Nhật Hoàng và Ngô Nguyên Bình đang đứng chờ
Thấy Công bước xuống từ xe của một gã 'trai hư' lạ mặt, cả hai không khỏi trố mắt
Nhật Hoàng: Chàng trai hiền lành, tay luôn cầm cuốn sổ vẽ, tính tình có chút mơ mộng
Nguyên Bình: Cá tính hơn, tóc nhuộm nhẹ, là 'cây hài' của nhóm nhưng cực kỳ bảo vệ bạn bè
Ngô Nguyên Bình
Công! Ai đây? Chủ nợ thật hả?
Bình chạy lại, nhìn Bách với ánh mắt dò xét
Nguyễn Thành Công
Ừ, kẻ điên
Đúng lúc đó, một chiếc ô tô sang trọng khác đỗ xịch lại. Bước xuống là Nam Sơn và Hồng Sơn – hai chiến hữu chí cốt của Bách
Nam Sơn vừa bước xuống xe, định trêu chọc Bách thì ánh mắt bỗng va phải Nhật Hoàng đang đứng ngơ ngác ôm bảng vẽ. Hoàng có làn da trắng mỏng, dưới ánh nắng sớm trông như một thiên thần bước ra từ tranh. Nam Sơn khựng lại, trái tim vốn chỉ biết đến bóng rổ bỗng 'lỡ nhịp' một cách vô lý
Trong khi đó, Lê Hồng Sơn – gã công tử lạnh lùng nhất nhóm – lại bị thu hút bởi vẻ bất cần của Nguyên Bình. Bình đang nhai kẹo cao su, liếc nhìn Hồng Sơn rồi hứ một cái rõ dài
Ngô Nguyên Bình
Nhìn cái gì? Nhà giàu mà đi xe to thế làm tắc nghẽn giao thông!
Hồng Sơn không giận, trái lại còn nhếch môi
Chiều hôm đó, trong khi Công đang vùi đầu vào bài tập, điện thoại cậu liên tục rung lên
[Thông báo Facebook]
> Nguyễn Xuân Bách đã gửi cho bạn một lời mời kết bạn.
> Nguyễn Xuân Bách đã gửi cho bạn một tin nhắn.
Nguyễn Xuân Bách
💬Sao không đồng ý? Tôi biết em đang xem điện thoại mà. Đừng để tôi ngày mai mang loa đến cổng trường đòi nợ em nhé!
Công nghiến răng, nhấn đồng hồ chấp nhận. Ngay lập tức, anh ta gửi một cái icon trái tim sến súa
Ở một diễn biến khác, Đỗ Nam Sơn sau khi nhờ vả mọi mối quan hệ cũng đã tìm được tài khoản của Nhật Hoàng
Đỗ Nam Sơn
💬Chào cậu họa sĩ. Cậu vẽ đẹp thật đấy, hôm nào vẽ cho tôi một bức được không? Trả công bằng... một bữa tối nhé?
Còn Lê Hồng Sơn, anh không nhắn tin. Anh chỉ lặng lẽ vào trang cá nhân của Nguyên Bình, thả tim vào một bức ảnh Bình đang ngồi ở quán bar với chú thích
'Đời là mấy tí, không vui thì phí'
Lê Hồng Sơn
/Lẩm bẩm/ "Quán bar này tối nay tôi sẽ có mặt"
Mối quan hệ 'chủ nợ - con nợ' của Bách và Công bắt đầu trở thành chủ đề bàn tán trong trường. Bách không ngần ngại công khai việc mình đang theo đuổi Công, trong khi Công lại tìm mọi cách né tránh. Bên cạnh đó, Nam Sơn bắt đầu chiến dịch 'tấn công' Nhật Hoàng tại công viên vào mỗi cuối tuần, và Lê Hồng Sơn bắt đầu kế hoạch 'giăng bẫy' Nguyên Bình tại quán bar quen thuộc
t/g
Bài này nó bậy nó hay mà nó hài mà nó ngầu
3
Trường học vốn là nơi để học, nhưng với hội bạn của Xuân Bách, đây chẳng khác nào một sàn diễn để phô diễn sự 'mặt dày'
Nam Sơn: Kẻ theo đuổi nghệ thuật (hay theo đuổi họa sĩ?)
Tại công viên trung tâm vào chiều thứ Bảy, Nhật Hoàng đang ngồi lặng lẽ bên giá vẽ, tập trung phác họa những vệt nắng cuối ngày. Bỗng nhiên, một bóng đen cao lớn đổ ập xuống trang giấy của cậu
Đỗ Nam Sơn
Chào cậu họa sĩ! Lại gặp nhau rồi
Đỗ Nam Sơn xuất hiện với bộ đồ thể thao năng động, trên tay cầm hai ly trà sữa, nụ cười rạng rỡ đến mức khiến Hoàng phải nheo mắt
Phan Đức Nhật Hoàng
Anh... sao anh biết tôi ở đây? /Ngơ ngác/
Đỗ Nam Sơn
Trái tim mách bảo đấy!
Nam Sơn tỉnh bơ ngồi xuống thảm cỏ ngay cạnh Hoàng, mặc kệ bộ đồ hiệu đắt tiền dính đất cát
Đỗ Nam Sơn
Vẽ tôi đi, tôi sẽ ngồi yên làm mẫu cho cậu cả buổi. Trả công bằng ly trà sữa full topping này, chịu không?
Hoàng nhìn ly trà sữa đúng vị mình thích, rồi nhìn vẻ mặt hớn hở của Sơn, khẽ thở dài nhưng khóe môi lại vô thức cong lên. Cậu không biết rằng, Nam Sơn đã đứng quan sát cậu từ phía sau gốc cây suốt 30 phút chỉ để chờ thời điểm 'tình cờ' này
Trái ngược với không khí yên bình ở công viên, tại một quán bar nổi tiếng sầm uất, Nguyên Bình đang lắc lư theo điệu nhạc, tay cầm ly cocktail đầy màu sắc. Bình thích sự náo nhiệt, nó giúp cậu quên đi những mệt mỏi của việc học hành
Lê Hồng Sơn
Uống một mình không thấy chán sao?
Một giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên tai. Bình quay sang, thấy Lê Hồng Sơn đang thong thả nhấp một ngụm rượu mạnh, ánh đèn mờ ảo của quán bar khiến gương mặt sắc sảo của anh ta càng thêm phong trần
Ngô Nguyên Bình
Lại là anh? Thiếu gia nhà giàu cũng đi mấy chỗ bình dân này à?
Bình nhếch mép, ánh mắt đầy vẻ thách thức
Hồng Sơn đặt ly rượu xuống, tiến sát lại gần Bình, mùi nước hoa gỗ nam tính bao vây lấy Bình
Lê Hồng Sơn
Chỗ nào có 'đồ chơi' thú vị, chỗ đó có tôi
Bình cười khẩy, đẩy nhẹ ngực Sơn ra
Ngô Nguyên Bình
Tiếc quá, tôi không phải đồ chơi
Lê Hồng Sơn
Tôi cũng không nói cậu là đồ chơi
Sơn ghé sát tai Bình thì thầm
Lê Hồng Sơn
"Cậu là chủ nhân của cái quán bar này tối nay, vì tôi vừa bao trọn gói khu vực này chỉ để ngồi xem cậu nhảy rồi"
Nguyên Bình khựng lại, mặt hơi đỏ lên vì tức (hay vì ngại?). Cậu quay mặt đi, lẩm bẩm
Ngô Nguyên Bình
"Đúng là đồ điên lắm tiền"
Nhưng tối đó, trang cá nhân của Bình lại xuất hiện một dòng trạng thái
>Hôm nay gặp phải một kẻ dở hơi, nhưng rượu hắn mời... cũng không tệ
Trong khi các bạn mình đang bận rộn 'thả thính', Nguyễn Xuân Bách lại đang đối mặt với sự cứng rắn của Thành Công
Bách chặn đường Công sau giờ làm thêm
Nguyễn Xuân Bách
Em làm phục vụ ở đây một tối được bao nhiêu? Tôi trả gấp đôi, chỉ cần em dành thời gian đó ngồi sau xe tôi lượn phố
Nguyễn Thành Công
Anh Bách, anh không thấy phiền sao? Nhà tôi nợ tiền bố anh, chứ tôi không nợ cuộc đời tôi cho anh
Bách bỗng khựng lại, ánh mắt ranh mãnh thường ngày biến mất, thay vào đó là một chút chân thành hiếm hoi
Nguyễn Xuân Bách
Công, tôi không dùng cái nợ đó để ép em. Tôi chỉ muốn... bù đắp cho em thôi. Nhìn em vất vả như vậy, tôi đau lòng thật mà
Công sững người. Đây là lần đầu tiên Bách nói chuyện một cách nghiêm túc như vậy. Sự kiên trì của Bách suốt một tuần qua – từ việc mua đồ ăn sáng treo sẵn ở cổng, đến việc âm thầm đuổi khéo mấy tên bắt nạt Công – bắt đầu khiến bức tường băng trong lòng cậu xuất hiện những vết nứt nhỏ
Nguyễn Thành Công
Chỉ... chỉ chở về nhà thôi đấy
Bách như mở cờ trong bụng, nhảy cẫng lên
Nguyễn Xuân Bách
Tuân lệnh bà xã! À không, tuân lệnh con nợ đại nhân!
Cuộc trò chuyện của Nam Sơn-Nhật Hoàng
Đỗ Nam Sơn
💬 Lúc cậu tập trung trông đẹp thật đấy. Ngủ ngon nhé, mai tôi lại ra công viên
Cuộc trò chuyện của Hồng Sơn-Nguyên Bình
Lê Hồng Sơn
💬Sáng mai dậy sớm tôi đưa đi ăn sáng. Không được từ chối đâu, tôi đã đặt chỗ rồi
Cuộc trò chuyện của Xuân Bách-Thành Công
Nguyễn Xuân Bách
💬Cảm ơn em vì đã để tôi chở về. Đêm nay tôi chắc chắn sẽ mất ngủ vì cái ôm vô ý của em lúc nãy rồi
Công đã xem nhưng không trả lời, tim đập thình thịch
Download MangaToon APP on App Store and Google Play