[Cực Hàng] Ông Xã Ngốc Nghếch
chap 1
???
Chết tiệt! Sao ông trời lại đối xử bất công với tôi như thế hả?
Tiết trời của Bắc Kinh đã vào mùa hè, giữ buổi trưa nắng gay gắt, nhiệt độ lên cao, người người trên mình toàn mồ hôi nhễ nhại, ấy thế mà lại có một tiếng gào thảm thiết phát lên đến tận mây xanh
Giữa lề đường, có một Tả Hàng đang kêu khổ cho số phận đau thương của mình, thử hỏi có ai như cậu không chứ, một thân một mình lên thành phố kiếm sống, khó khăn lắm mới tìm được một chân phục vụ ở nhà hàng nhỏ. Nào ngờ ông chủ ở đó bài bạc, thiếu nợ tiền người của người ta. Cho nên...cho nên nhà hàng bị phá sản, cậu chính thức thất nghiệp
Mà thất nghiệp thì thôi đi, cứ từ từ ta tìm việc khác. Nhưng vẫn đề là ông trời vẫn thích hành hạ họ Tả ta đây, không đi làm thì lấy tiền đâu mà ăn, tiền đâu mà sinh hoạt..... Rồi còn tiền đâu mà đóng phòng tro?
Bốn tháng tiền trọ chưa đóng, kết quả là trưa hôm nay, bà chủ liền nổi cơm tam bành lên. Dùng sức lực của chín mươi tám kí thịt trên người. Một cước đạp bay Tả Hàng ra ngoài
Và đây chính là tình trạng hiện tại của cậu, không việc làm, không chỗ ở, không có tiền. Có khác gì một kẻ vô gia cư không chứ? TvT
Ôm một bộ mặt khổ sở, mếu máo kéo chiếc vali cũ kĩ lê từng bước trên đường.cậu vừa đi vừa khóc
Tả Hàng
Cuộc đời mình rồi sẽ đi về đâu? Cha mẹ ở dưới quê còn sống rất khó khăn đó! Bây giờ mặt mũi đâu mà về nhìn hai vị thân sinh đây
Tả Hàng
Ôi trời ơi là trời, người ta nói đen tình thì đỏ bạc, còn mình tình không có mà bạc cũng chẳng biết đánh luôn. Thật đúng là đen như con chó mực mà
Mang tâm trạng buồn rầu đi trên đường, âm thanh xung quanh như chẳng có cái gì có thể lọt vào tay cậu, Tả Hàng cứ như vậy mà đi mãi, đi mãi, đi mãi.... Đi đến khi mỏi chân mới dừng lại một chút
Nhìn cảnh vật xung quanh có phần đẹp hơn trước, còn có những tòa nhà biệt thự nằm sát gần nhau. Cậu nhíu mày nghi hoặc
Tả Hàng
Này không phải là mình đi vào khu dành cho mấy người nhà giàu rồi đi?
Bốn bề xung quanh toàn là những căn nhà to bự, cao chọc trời, với những cánh cổng nạm đầu sư tử khiến cậu nhìn đến không chớp mắt. Tả Hàng bị những tòa nhà lộng lẫy thu hút, chầm chầm đi đến từng ngôi nhà ngắm cho thật đã, chuyện đau thương ban nãy cũng bị ném ra sau đầu
cậu bỗng nhiên dừng hẳn lại một biệt thự to nhất. Nhìn từ bên ngoài cũng biết nhà này chắn chắc là giàu nhất ở đây, cậu không ngừng cảm thán
Tả Hàng
Chậc chậc! Quá giàu, đúng là biệt thự có khác, nhìn từ ngoài thôi cũng đã thấy sự sang chảnh của nó rồi
Bỗng nhiên ánh mặt cậu vô tình lướt qua một tờ giấy được dán nhay ngắn ở gần góc nhận chuông của, trên đó có ghi
Trương Gia Tuyển Một Người Giúp Việc
Yêu cầu: Còn trẻ và sức khỏe tốt, có tính kiên nhẫn cao, và điều đặc biệt là phải yêu thương cậu chủ nhỏ
Tính chất công việc: Chỉ cần chăm lo tốt, ở bên cạnh cậu chủ nhỏ hai mươi tư tiếng đồng hồ
Mức lương: 2000 ngàn / một tháng, bao ăn ở, làm tốt có thưởng thêm
Tả Hàng
Thật.... thật là con mẹ nó, thần may mắn nở nụ cười với mình rồi
cậu vừa đọc xong thông báo thì hai mắt tỏa sao lắp lánh, thần linh ơi lương cao còn bao ăn ở. Thế này thật hợp với tình cảnh hiện tại của cậu mà. Số tiền người ta trả còn cao hơn khi cậu làm ở nhà hàng đó, vậy thì tội gì không làm. Lỡ sao người ta dành mất thì sao? Cậu nghèo chứ không có ngu à nha! Chỉ là chăm một đứa con nít thôi mà, cậu làm được =)))))
cậu không nghĩ ngợi nhiều, xông pha lên nhấn chuông cửa dồn dập, chưa đến năm phút sau, đã có một người phụ nữ ra mở cửa, mặc bà ấy khó hiểu nhìn cậu
Quản gia
Xin hỏi chàng trai trẻ này cậu tìm ai vậy?
Tả Hàng
//hai lưng đứng thẳng rắp, bộ mặt nghiêm túc//
Tả Hàng
Chào bác! Cháu thấy thông báo tuyển việc làm, không biết cháu có thể ứng tuyển được không ạ
Người phụ nữ trung niên này chính là quản gia của Trương gia, đôi mắt bà mở lớn, ngạc nhiên hỏi
Quản gia
Cháu....cháu không biết gì về gia đình này?
cậu thân mình còn lo không xong thì biết đến ai? Cậu bị hỏi như vậy có chút ngơ ngác, lắp bắp trả lời
Tả Hàng
Chuyện...chuyện gì ạ?
Tả Hàng
Cháu tuy không biết về Trương gia, nhưng Tả Hàng này sẽ hứa làm việc chăm chỉ, và yêu thương cậu chủ nhỏ như người nhà của mình, mong bác nhận cháu
Đúng lúc này, nụ cười nở trên khuôn mặt của bác quản gia, bà vội nắm tay cậu kéo vào trong nhà
Quản gia
Vào đây... Ai da Trương gia cuối cùng cũng tìm được người rồi, công việc rất nhẹ nhàng, nên cháu đừng bỏ nhé
bà nói to vọng vào trong nhà
Quản gia
Ông chủ... Bà chủ... Cậu hai.... Tìm được người chăm sóc cho cậu chủ nhỏ rồi, tốt quá rồi.
Tả Hàng
*Chỉ là chăm lo cho một đứa con nit. Hahahaha Cỏ cười vào mặt:v*
chap 2
cậu vừa được bác quản gia kéo vào nhà thì từ trên cầu thang vừa hay cũng có ba người bước xuống, nhìn vào cũng biết đây chính là gia chủ trong nhà
Một quý ông xem ra là Trương lão gia đi, người phụ nữ đi bên cạnh khoát cành tay ông chính là Trương Phu Nhân, vậy thì người cuối cùng đi phía sau chính là con trai của hai người,Tả Hàng nhìn một gia đình đẹp đến hoàn hảo như vậy thì có chút không gậm được mồm
Tả Hàng
*Ôi mẹ ơi! Đã giàu lại còn đẹp, thật sự là gia đình quá hoàn hảo mà*
Trương phu nhân tên thật Diệp Nha, bà cùng chồng và con trai sau khi an tọa ở ghế sofa cũng liền nở nụ cười ôn hoàn nói
Diệp Nha
Cậu trai trẻ, mau ngồi xuống đây rồi chúng ta cùng nói chuyện. Quản gia An, phiền chị pha giúp tôi một ấm trà mang lên đây
Phong cách quý phái, cách cư xử hòa nhã khiến cậu cảm thấy có cảm tình vô cùng, đến cả người đàn ông trung niên cùng anh chàng đẹp trai này tuy không nói gì, nhưng vẫn rất biết cách ứng xử mà gật đầu chào cậu
Diệp Nha nhìn cậu từ trên xuống dưới một lượt, sau đó hỏi
Diệp Nha
Cậu thật sự muốn làm việc ở đây?
Cậu là tên thất nghiệp không nhà không cửa, bây giờ thì giống y hệt "chó ngáp phải ruồi" tìm được một công việc lương cao, còn cho chỗ ở. Vậy thì tội gì phải nhả con ruồi này ra, thế là cậu gật đầu khẳng định chắc chắn
Tả Hàng
Vâng ạ! Cháu thật sự muốn làm ở đây. Tính tình cháu rất kiên nhẫn, làm mọi việc đều hết sức chu đáo.
Tả Hàng
Cho nên mọi người có thể yên tâm mà cho cháu một cơ hội có được không? Tả Hàng này xin hứa sẽ chăm sóc cùng yêu thương cậu nhỏ bằng tất cả tấm lòng
Ba người họ nhìn nhau, trong ánh mắt của từng người đều là ý cười thỏa mãn, Diệp Nha cũng không nói gì nữa, mà là nhường cho con trai cả của mình giải quyết
Trương Thần ngồi thẳng lưng lại, từ trong tay đưa ra một bì hồ sơ, âm giọng nam tính trẫm rãi phát ra
Trương Thần
Nếu cậu thật sự muốn làm thì chúng tôi luôn sẵn sàng đồng ý, em trai tôi rất dễ thương, thằng bé tuy có hơi hiếu động" một chút" nhưng lại là người sống rất có tình cảm.
Trương Thần
Bảo đảm cậu gặp sẽ thấy thích nó, ngoài ra công việc của cậu rất dễ, chỉ cần chăm cho nó ăn, dỗ cho nó ngủ, ở bên cạnh nó suốt hai mươi tư tiếng đồng hồ không rời nửa bước, cưng chiều em trai tôi là ổn, sao nào? Có làm không?
Nghe yêu cầu đều xoay quanh cậu chủ nhỏ chưa thấy mặt này, cậu nghĩ rằng đây chắc hẳn là đứa nhóc chỉ vừa năm hoặc bảy tuổi đi. Quý tử của nhà giàu mà, làm sao trách cho được.
Tả Hàng
Được! Tôi làm được ạ, cứ tưởng việc gì khó lắm chứ
Trương Thần
Để tránh trường hợp cậu bỏ làm giữa chừng, cho nên chúng tôi đã soạn ra một bản hợp đồng. Chấp nhận được thì kí, không thì có thể ra về, chúng tôi không thích ép người
cậu nhìn tất cả điều khoản hợp đồng, hầu như những ý chính đều giống như những lời Diệp Nha cùng hắn phổ biến, riêng chỉ có một cái cuối cùng làm cậu giật mình đó chính là khoản đền bù. Ở đó có ghi rằng
Nếu bên B vi phạm hợp đồng, bỏ làm giữa chừng khi chưa đủ ba năm thì số tiền phải đền bù là 5 triệu nhân dân tệ
Tả Hàng
/Vừa đọc đến đây, liền giật mình/
Tả Hàng
*Thần linh ơi, đền bù gì nhiều quá vậy, con có nên kí hay không đây?*
Trong lúc cậu còn đang phân, thì bỗng nhiên giọng nói của Trương lão gia vang lên, đánh một đòn phũ đầu
Trương Minh Ký
Ngoài ra chỉ cần làm tốt, chúng tôi mối tháng sẽ thưởng thêm năm trăm nhân dân tệ, cùng với những quyền lợi đặc biệt như quà đắt tiền gởi về cho gia đình, được ăn uống sung sướng. Và nếu người nhà cậu gặp khó khăn về vấn đề gì, chúng tôi đều sẵn sàng giúp đỡ
Chẳng cần nghĩ nữa, cậu cứ một đường cứ thế mà kí thẳng tên mình vào bản hợp đồng, giấy trắng mực đen rõ ràng, cậu chính thức trở thành người làm của Trương gia
Tả Hàng
*Đừng đùa chứ, thử hỏi có ai đi làm mà có nhiều đặc quyền như vậy chưa? *
Tả Hàng
*Nghĩ ngợi gì nữa, chỗ làm sướng như tiên thế này ai không làm mới là kẻ ngốc đó*
cậu cảm thấy mình là kẻ thông minh và may mắn nhất trần đời. cậu thẳng lưng, mang vẻ mặt hớn hở như đón tết hỏi
Tả Hàng
Vậy cậu chủ nhỏ đi đâu rồi, tôi có thể gặp được không ạ
Diệp Nha bây giờ cũng đã yên tâm được phần nào, vội vã nói quản gia
Diệp Nha
Quan gia An, mau đưa cậu chủ nhỏ đến đây
Người phụ nữ trung niên nghe lệnh liền gật đầu bước đi lên cầu thang, chưa đầy mười phút sau đã đi xuống, không những thế bên tay bà còn dắt tay một người nữa
Quản gia
Lão gia, phu nhân, cậu hai, tiểu thiếu gia xuống rồi đây ạ
Tả Hàng
/vừa nhìn người đang đi xuống kia giật mình khiếp vía/
Tả Hàng
*Trời đất ơi! Cậu chủ nhỏ đột biến gen hay sao mà cao lớn thế này?*
T/G
Chuẩn bị anh công chào sân rồi, há há ký hợp đồng là hết thoát nhé
chap 3
cậu mặc dù trong lòng khiếp sợ, sau lưng đổ mồ hôi lạnh. Nhưng miệng cùng mặt vẫn giữ một thái độ bình tĩnh hỏi
Tả Hàng
Haha.. Mọi người đùa vui quá... Cậu chủ nhỏ thật sự đâu rồi?
Đợi khi người con trai kia đi tới đứng cạnh ba người, bà mới đáp
Diệp Nha
Cậu chủ nhỏ chính là đứa này đây.. Thằng bé tên là Trương Cực
Ngay tại khoảnh khắc ấy, cậu chỉ muốn chửi bậy cho vơi bớt nổi khiếp đảm này
Tả Hàng
*Cậu chủ nhỏ gì chứ, người này cao hơn cả mình một cái đầu...*
Tả Hàng
*Mặt mũi giống một đứa trẻ ở đâu mà ban nãy anh đẹp trai này lại gọi là " thằng bé"? Nhà này không hiểu khái niệm con nít là gì à?*
Thắc mắc còn chưa được bao lâu, thì anh đã bắt đầu cười ngốc hề hề nắm chặt lấy tay mẹ mình, môi bĩu bĩu ra làm nũng
Trương Cực
Mẹ à! Cực Cực vừa định đi ngủ... Người lại bảo dì An lên đánh thức con... Hông chịu đâu!!
Tả Hàng
*Cái...cái quái gì thế này? Hắn là một đại nam nhân cao lớn, ấy thế mà lại làm hành động như một đứa con nít?*
Tả Hàng
*cảm thấy không ổn, hoàn toàn không ổn thật rồi! *
Trương Thần nhìn người làm mới tỏ vẻ kinh ngạc, liền biết trong đầu cậu có thắc mắc gì. Khuôn mặt hắn tỏ vẻ điềm tỉnh giải thích
Trương Thần
Thật ra Trương Cực năm nay đã hai mươi lăm tuổi rồi, có điều là vào năm mười tuổi có một lần nó sốt cao, trong nhà lúc đó ai cũng chủ quan nghĩ chỉ bệnh vặt cho nên dẫn đến tình hình là não bị ảnh hưởng, thằng...bé từ đó cũng ngốc luôn
Trương Thần
Mặt dù thân thể thì vẫn phát triển bình thường như bao người khác, thậm chí có phần đẹp trai hơn... Nhưng não bộ và hành động chỉ dừng lại ở đứa bé mười tuổi
Tả Hàng
/mặt mũi tối sầm lại hỏi/ Cho nên các người gọi anh ta là cậu chủ nhỏ cũng chỉ vì cái trí não đó hả?
Trương Thần
Ừm... Chính xác là vậy
Trương Cực bên này đang cười với cha mẹ, vừa xoay đầu lại thì thấy có một người lạ mặt ở trong nhà mình, liền lắc lắc cánh tay của lão cha, chỉ thẳng về phía cậu hỏi
Trương Cực
Cha... Người này là ai?
lão gia rất nhanh liền đáp lại câu hỏi của anh
Trương Minh Ký
Đó là người làm mới.. Sau này sẽ chăm sóc và chơi đùa với con. Nào A Cực, mau qua chào cậu ấy đi
anh ngoan ngoãn nghe lời gật đầu, đi đến chỗ của cậu, nhưng mà thật không ngờ rằng, lúc anh đến gần mới thấy rõ khuôn mặt của cậu. Khẽ đưa một ngón tay lên, sau đó di chuyển lên má cậu bắt đầu....
Cảm xúc mềm mại từ mà truyền vào ngón tay khiến anh thích thú không chịu được, càng chọt càng thấy nghiện
cậu bị ai kia nhào nặn má mà dở khóc dở cười, đôi mắt to trợn tròn lên
Trương Cực
Oaa... Thật dễ thương... Em ấy thật dễ thương, mắt to to, má mềm mềm...
anh nhìn đôi mắt kia đang cố làm hung dữ với mình không những không sợ, ngược lại còn thấy nó đáng yêu vô cùng, anh ngây thơ nhào đến ôm chặt cậu nói
Trương Cực
Dễ thương quá.. Mềm nữa... Vợ... Sau này em sẽ là vợ anh...
Tả Hàng
*Cái gì vậy? Hắn ta đang nói cái gì vậy hả? Vợ cái tổ sư nhà hắn*
Tả Hàng
*Ông đây là nam, là nam đó.. Có ngốc thì cũng chừa ông ra chứ? Sao lại bám vào đây hả*
Ba người nhà họ Trương nhìn con trai mình vui vẻ như vậy cũng thở vào nhẹ nhõm, bà bật ngón cái lên, sau đó vừa cười vừa nói
Diệp Nha
Mấy lần trước thuê bao nhiều người làm thằng bé cũng đều không chịu cả... Thậm chí còn dùng súng nước bắn người ta, dùng răng cắn mấy người đó.
Diệp Nha
Khiến họ khiếp sợ mà bỏ chạy hết, thật không ngờ thằng bé gặp cậu lại chủ động ôm ấp như vậy. Như vậy là tốt rồi...tốt rồi
Anh như con gấu kola bám trên cây mà sống chết ôm chặt cậu, áp má mình lên má mình cọ cọ, nụ cười hồn nhiên nói tới nó lui
Trương Cực
Vợ đẹp.. Dễ thương chết đi được.. Aaaaa
Cậu bị anh làm phiền mà có chút khó chịu, định đẩy ra nhưng sợ tạo hành động quá lố sẽ khiến ba người kia băm xác mình, cho nên chỉ có thể dùng tay nhẹ đẩy đẩy lồng ngực ai kia
Tả Hàng
Cậu..cậu chủ à.. Ngài mau bỏ ra, khó thở quá đi...
Trương Cực
Không...không bỏ đâu, vợ của anh...hì hì
Tả Hàng
Vợ cái gì vậy? Tôi chỉ là người giúp việc thôi mà...anh nhầm rồi... Phu nhân, lão gia.. Cứu tôi với
Nhưng mà ba người kia lại mặc kệ cậu, họ biết con trai mình một khi có cảm tình tốt với ai thì sẽ không làm hại người đó. Cho nên Trương Phu Nhân phẩy tay đáp
Diệp Nha
Không sao.. Không sao.. Thằng nhỏ là thích cậu nên mới vậy... Cậu chăm sóc nó nhé.... Chúng ta phải lên xem tình hình biến động của cổ phiếu rồi
Lời nói đã xong, ba người liền kéo nhau lên lầu, để mặt một Tả Hàng tội nghiệp với cậu chủ ngốc, anh càng ôm càng thích, miệng liên tục gọi
Trương Cực
Vợ...vợ...bà xã thiệt là đáng yêu mà...
bị gọi là đáng yêu, vợ, hai tiếng thì gọi bà xã liền có chút nổi nóng, âm giọng ác liệt phát ra
Tả Hàng
Tôi là người giúp việc.. Không phải vợ anh
Trương Cực
//cũng không vừa, bĩu môi// Em là vợ
Tả Hàng
Tôi chỉ là người giúp việc
Trương Cực
Vợ..vợ..vợ..bà..xã
Tả Hàng
Tôi đã nói không phải mà! Muốn ăn đòn không?
anh có nói gì thì cậu đều bác bỏ, ấm ức trong lòng dâng lên cao, anh nằm bẹp xuống dưới sàn vùng vẫy, miệng khóc lóc gào to như đứa trẻ lên ba nói
Trương Cực
Hu..hu... Không chịu...vợ anh mà...là vợ của anh..không phải giúp việc....huhu vợ không nghe lời....tức chết anh rồi
cậu nhìn nam nhân to lớn nằm lăn lộn dưới sàn nhà, dù sao đây cũng là công việc của mình, lại sợ ông bà chủ thấy thảm cảnh hắn khóc như thế này sẽ mắng mình. Cho nên đành thở dài nghiến răng nghiến lợi nói
Tả Hàng
Rồi rồi vợ thì vợ, anh nói gì thì cứ nói đi...haizzz
Nghe được câu trả lời vừa ý với lòng, anh bỗng nhiên đứng bật dậy, mặc kệ nước mắt nước mũi tèm lem còn dính trên mặt, lại tiếp tục ôm cậu vào lòng, miệng từ khóc thành cười hề hề đáp
Trương Cực
Đúng.. Phải là như vậy chứ.. Vợ thật ngoan nha~~
Download MangaToon APP on App Store and Google Play