Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Mason × Congb] Tiệm Sách Nhỏ.

Ngày mưa ghé lại.

Tg nì.
Tg nì.
Thử làm một bộ bộ nhẹ nhàng nha.
Tg nì.
Tg nì.
Vô truyện nì.
________
Buổi chiều ở thị trấn ven biển thường trôi qua rất chậm.
Công biết điều đó ngay từ khi lần đầu cậu chuyện đến đây. Không còi xe không tiếng người vội vã. Chỉ có gió mang mùi mặn của biển đi qua từng góc phố, chạm nhẹ vào ô cửa cũ kỹ.
Tiệm sách của Công nằm ở góc đường, nép mình giữa một tiệm hoa và quán cà phê nhỏ. Biển gỗ treo trên chữ đã phai dần "tiệm sách cũ&nơi cất giữ kỉ niệm".
Công đứng sau quầy lau lại chồng sách vừa được vừa được xếp xong. Những cuốn sách này theo cậu từ thành phố về đây, có cuốn bìa đã sờn, có cuốn trang giấy đã ngã vàng, tất cả đều mang một phần ký ức của ai đó.
Cậu thích điều này những thứ đã cũ nhưng vần còn giá trị.
Mưa bắt đầu rơi kim đồng chỉ 5 giờ, ban đầu là vào hạt lát đát rồi dần nặng hạt. Tiếng mưa rơi trên mái hiên tạo ra nhịp điệu đều đều đủ khiến người ta muốn dừng lại.
Công định kéo cửa kính thì chuông cửa khẽ kêu.
Cạch.
Cậu ngẫn lên.
Người đàn ông trước mắt có mái tóc vì mưa, áo khoác sẫm, trên vai đeo một chiếc máy ảnh.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Xin lỗi.
Giọng anh trầm, nhẹ.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Tôi có thể trú mưa một chút được không?
Cậu gật đầu, khẽ nói.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Được.
Chỉ một từ nhưng đủ ấm.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Cảm ơn cậu.
Anh nói rồi nhìn quanh tiệm.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Tiệm đẹp thật.
Cậu mỉm cười, nói khẽ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ít người nói vậy.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Có lẽ họ vội.
Anh đáp.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Còn tôi thì không.
Anh đặt máy ảnh xuống, nhìn tên các cuốn sách trên kệ. Không chạm vào, chỉ nhìn. Sự im lặng giữa họ không hề khó chịu.
Cậu pha cốc trà nóng đặt lên bàn anh.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Uống cho ấm.
Anh hơi ngạc nhiên rồi cười.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Cảm ơn.
Họ ngồi đó, mỗi người một góc. Mưa vẫn rơi, nhưng tiệm cà phê sách dường như tách khỏi làn mưa ấy.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Cậu mở quán lâu chưa.
Một lúc sau anh hỏi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Chưa lâu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Mới 1 tháng.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Vậy là tiệm còn trẻ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhưng sách thì không.
Anh bật cười khẽ như rất thích câu trả lời ấy.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Tôi là Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Tôi làm nghề chụp ảnh.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Công.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Chủ tiệm.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ừ.
Hai người nhìn nhau một lúc, mưa cũng dần ngớt. Ánh nắng buổi chiều xuyên qua hàng mây xám, chiếu lên cửa sổ làm nên một vệt sáng mỏng.
Anh đứng lên.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Chắc tôi phải đi rồi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ừ.
Anh dừng lại ở cửa, quay đầu lại nhìn tiệm sách.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Tôi có thể quay lại.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nếu được.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Vậy được rồi
Chuông cửa lại kêu lên cạch một lần nữa. Bách bước ra ngoài mang theo mùi mưa và một điều gì đó rất nhẹ. Như khi nắng chạm vào da.
Công đứng yên một lúc lâu. Rồi quay lại quầy, nhìn tách trà còn ấm.
Ngoài kia mưa đã tạnh.
Và trong tiệm sách nhỏ , có một buổi chiều vừa mới bắt đầu.
________

Chiếc ghế cạnh cửa sổ.

______
Bách quay lại tiệm sách vào một buổi sáng có nắng.
Nắng ở thị trấn không gay gắt. Nó trải đều trên mặt đường, trên những chậu cây trước hiên nhà, rồi dừng lại rất lâu ở bậu cửa sổ tiệm sách của Công, như thể nơi đó đáng để chú ý hơn một chút.
Công đang sắp lại sách thì nghe tiếng chuông cửa.
Cạch.
Cậu không cần ngẩng đầu cũng biết là ai. Không phải vì cậu chờ đợi, chỉ là trực giác rất khẽ mách bảo.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Chào buổi sáng.
Bách nói, giọng mang theo sự thoải mái quen thuộc dù họ mới gặp nhau lần thứ hai.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Chào.
Công đáp.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hôm nay không mưa.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Ừ.
Anh cười.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Nên tôi không có cớ để trú nữa.
Anh bước vào, tay cầm một túi giấy nhỏ.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Tôi mang bánh mì đến.
Công nhìn túi giấy, hơi bất ngờ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Sao lại...
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Quán ở đầu phố,tôi nghĩ tiệm sách chắc hợp với mùi bánh mì buổi sáng.
Cậu im lặng vài giây, rồi lấy từ sau quầy ra một chiếc đĩa nhỏ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Đặt ở đây đi.
Bách đặt túi bánh lên quầy, như thể đó là một thỏa thuận rất tự nhiên giữa hai người. Anh không đứng lâu. Thay vào đó, Bách đi dọc theo các kệ sách, lần này chạm tay vào vài cuốn. Động tác chậm rãi, cẩn thận. Công để ý thấy anh luôn đọc tựa sách trước, rồi mới mở ra xem trang đầu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh hay đọc sách không.
Công hỏi.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Không nhiều.
Anh đáp.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Nhưng tôi thích những cuốn có mùi như này.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Mùi gì.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Mùi của việc đã từng được ai đó yêu quý.
Công mỉm cười, rất khẽ. Cậu chỉ mỉm cười khi cảm thấy an toàn.
Bách dừng lại trước cửa sổ. Bên cạnh cửa có một chiếc ghế gỗ nhỏ, cũ nhưng sạch sẽ. Công thường ngồi đó vào những lúc rảnh, nhìn ra phố và không nghĩ gì cả.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Chiếc ghế này...
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Muốn ngồi thì cứ ngồi.
Anh kéo ghế lại gần cửa sổ hơn một chút, ánh nắng phủ lên vai anh. Bách không nói gì, chỉ ngồi đó, lật từng trang sách.
Công tiếp tục làm việc của mình. Không ai cảm thấy cần phải nói thêm điều gì.
Thỉnh thoảng, Bách giơ máy ảnh lên, chụp một góc tiệm: ánh nắng, tách trà nguội dần trên quầy hay khung cảnh trên bầu trời.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh chụp tiệm à.
Công hỏi.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Ừm nếu cậu không thích...
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cứ chụp đi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tiệm vốn để người khác nhìn.
Bách gật đầu, ánh mắt dịu lại.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Tôi thích cách cậu nghĩ.
Buổi sáng trôi qua rất nhanh. Khi Bách đứng dậy rời đi, Công để ý chiếc ghế được đặt ngay ngắn hơn ban đầu.
Chiều hôm đó, Công không dọn chiếc ghế đi.Ngày hôm sau, Bách lại đến. Không mang bánh mì, chỉ mang theo nắng và mùi gió biển. Anh ngồi đúng chiếc ghế ấy, đọc một cuốn sách mỏng, im lặng.
Rồi ngày tiếp theo nữa. Sự xuất hiện của Bách dần trở thành một điều bình thường. Không hẹn trước, không lời hứa. Chỉ là khi Công mở cửa tiệm, cậu biết rằng đến một lúc nào đó trong ngày, chiếc ghế cạnh cửa sổ sẽ có người ngồi.
Có lần Bách nói, giọng rất nhẹ:
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Ở đây, tôi thấy thời gian chậm lại.
Công đặt thêm một tách trà lên quầy.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tiệm vốn là như vậy.
Bách nhìn cậu.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
không là vì cậu.
Công không trả lời. Cậu quay đi, giả vờ chỉnh lại sách trên kệ. Nhưng tay cậu dừng lại rất lâu ở một cuốn, như thể không nhớ mình định làm gì.
Ngoài kia, nắng nghiêng dần.Chiếc ghế cạnh cửa sổ vẫn ở đó.
Và Công nhận ra, có những chỗ trống trong cuộc sống, không cần lấp đầy bằng lời nói chỉ cần một người ngồi xuống, ở yên.
_______

Vị khách không mua sách.

Bách bắt đầu đến tiệm sách đều đặn hơn.Không phải ngày nào cũng cùng một giờ, nhưng luôn là những lúc tiệm vắng. Buổi sáng khi nắng còn mỏng, hoặc buổi chiều khi phố bắt đầu chậm lại. Anh bước vào, chuông cửa kêu một tiếng rất nhẹ, đủ để Công biết là anh đã đến.
Bách hiếm khi mua sách. Anh chỉ cầm lên lật vài trang rồi để lại chỗ cũ.
Có lần Công hỏi đùa.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh không sợ tôi lỗ à?
Bách cười.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Nếu cần, tôi sẽ mua.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vậy sao không mua.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Vì tôi muốn có lí do để ở lại.
Công không đáp. Cậu cúi xuống sắp lại chồng sách, nhưng khóe môi cong lên rất khẽ.Bách ngồi vào chiếc ghế cạnh cửa sổ. Chiếc ghế đó dường như đã quen với anh, không còn kêu cọt kẹt mỗi khi có người ngồi xuống. Anh đặt máy ảnh lên bệ cửa, tháo dây đeo, rồi mở một cuốn sách mỏng.
Công để ý, Bách luôn chọn những cuốn ít chữ.Có thể vì anh quen nhìn hơn là đọc.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh thích sách thế nào?
Công hỏi, trong lúc dán nhãn cho mấy cuốn mới nhập.
Bách nghĩ một chút.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Sách không cần phải hay. Cần ở đúng lúc.
Công ngẩn lên nhìn anh.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh lạ thật.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Ừm.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Nhưng giống đời thật.
Có những ngày Bách ở lại rất lâu. Không nói nhiều, chỉ lật sách, nhìn ra phố, thỉnh thoảng chụp một bức ảnh. Công không hỏi anh chụp gì. Cậu chỉ nghe thấy tiếng tách rất nhỏ, như thể sợ làm phiền sự yên tĩnh trong tiệm. Một buổi chiều, khi Công đang ghi sổ, Bách đứng dậy, bước lại gần quầy.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Công.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hửm.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Cậu có phiền khi tôi ngồi đây mỗi ngày.
Công khựng lại một chút. Không phải vì câu hỏi, mà vì cách anh hỏi rất cẩn thận, như thể sợ làm xáo trộn điều gì đó mong manh.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Chiếc ghế vốn trống.
Bách gật đầu, nhẹ nhõm thấy rõ.
Từ hôm đó, Công bắt đầu để ý:
Cậu giữ lại chiếc ghế dù có lúc cần chỗ Cậu pha thêm một tách trà, dù Bách không luôn uống Cậu mở tiệm muộn hơn một chút, đóng cửa trễ hơn một chút.
Bách không nhận ra những thay đổi đó.Hoặc có lẽ, anh nhận ra, nhưng không nói.Một lần, trước khi rời đi, Bách đặt lên quầy một tờ tiền.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Mua sách?
Công hỏi.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Không.
Anh lắc đầu.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Tiền trà.
Công đẩy tờ tiền lại.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tiệm không bán trà.
Bách cười.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Vậy cho tôi nợ.
Anh bước ra ngoài, để lại tiệm sách với mùi nắng cuối ngày và một cảm giác rất lạ như thể Công vừa cho phép ai đó bước vào nhịp sống của mình, mà không cần chìa khóa.
Công nhìn chiếc ghế cạnh cửa sổ.
Lần đầu tiên cậu nghĩ:
Nếu một ngày chiếc ghế đó trống, có lẽ tiệm sách sẽ buồn hơn một chút.
_______

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play