[KisaKijay] 10 Ngàn Năm
Chap 1
Pẻy
Lại là pẻy đây, tiếp tục với những con fic dang dở nha
Pẻy
Hôm nay pẻy mang đến một bộ truyện ngọt ngào của Kisa và Kijay
Pẻy
Không nói nhiều, vô thôi
Ban đầu chỉ là ngồi chung bàn trong giờ tự học — một sự sắp xếp ngẫu nhiên của giáo viên, chẳng ai nghĩ sẽ kéo dài.
Kijay
Ê, m còn cây bút nào không /nghiêng người hỏi/
Kisa
/Đặt cây bút qua bàn/ Giữ đi
Tuy câu trả lời ngắn gọn, nhưng dường như Kijay lại không cảm thấy khó chịu
Từ hôm đó, họ bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Rồi đến lúc chung nhóm thuyết trình.
Kijay
Ê , phần mở đầu m thuyết trình nhé
Chỉ một chữ, nhưng Kijay lại nhớ rất lâu.
Giờ ra chơi, Kisa thường đứng ở hành lang tầng hai. Kijay ban đầu chỉ đứng ké cho mát, rồi dần dần thành thói quen.
Kisa
Sao m không xuống căn-tin?
Kijay
Với cả ở đây cũng thoáng hơn /cười/
Kisa không nói gì thêm. Nhưng cũng không rời đi.
Vì ở hành lang nên khá nhiều bạn học qua lại
Họ bắt gặp cảnh này nên có trêu chọc họ một chút
NV Phụ
Ê hai đứa kia, dạo này thân quá nha
NV Phụ
Dính nhau như sam vậy
Cậu nghe thấy liền cười rồi đáp
Kisa nghe vậy, chỉ nhìn về phía sân trường. Không phủ nhận.
Chiều tan học, hai đứa thu dọn cặp sách.
Kisa
Chiều nay m có về thẳng nhà không ?
Kijay
Sao, m định rủ t đi đâu à?
Kisa
Hỏi cho biết /nói khẽ/
Kijay
*Cha này ấm đầu hả trời*
Kijay cười. Chỉ vậy thôi mà tâm trạng cậu nhẹ hẳn.
Cậu không biết từ lúc nào, việc đứng cạnh Kisa đã trở thành điều hiển nhiên. Không cần hẹn trước, không cần nhắn tin. Chỉ cần quay đầu lại — người đó vẫn ở đó.
Dưới cùng một bầu trời, cùng những buổi chiều giống nhau,
Kijay đã quen với cảm giác ấy.
Chỉ là, cậu chưa từng nghĩ đến chuyện:
nếu một ngày không còn đứng cạnh nhau nữa,
thì khoảng trống đó sẽ lớn đến mức nào.
Chap 2
Từ lúc quen nhau, Kijay dần nhận ra một chuyện:
Kisa là kiểu người không nói nhiều, nhưng lại hay làm những việc rất dễ khiến người khác hiểu lầm.
Kisa đưa tay lên, rất tự nhiên , xoa nhẹ tóc Kijay một cái
Anh nói tỉnh bơ, rút tay về như chưa từng có chuyện gì xảy ra
Nhưng Kijay thì đứng đơ mất vài giây.
Kijay
*Dính bụi thật không vậy?*
Kijay
*Hay chỉ là cái cớ?*
Tuy nghĩ vậy, nhưng cậu cũng chẳng hỏi
Trong lớp, hai đứa vẫn ngồi cạnh nhau. Kisa hay nghiêng qua xem bài Kijay, đôi lúc vô tình chạm vai. Những lúc đó, Kijay luôn là người rụt lại trước.
Kijay
Không /nhanh chóng lắc đầu/
Kisa nhìn cậu một lúc, rồi khoác tay lên vai Kijay, kéo sát lại.
Kisa
Ngồi lệch chi cho mỏi
Khoảnh khắc, tim Kijay đập cái thịch
Kijay
Ê..m làm vậy, người ta nhìn kì../nói nhỏ/
Có gì đâu — câu nói đó lặp đi lặp lại rất nhiều lần trong lòng Kijay
Giờ ra chơi, họ đứng ở hành lang như thường lệ.
Một bạn trong lớp đi ngang qua, liếc hai đứa rồi huých vai bạn bên cạnh.
NV Phụ
Nhìn quen ghê, như couple vậy
Cậu nghe thấy, tai nóng lên liền chối
Giọng điệu rất bình thản.
Kijay không biết vì sao, nhưng lại thấy hơi… hụt.
Chiều hôm đó, trời nắng gắt. Kijay bước nhanh, Kisa đi sau.
Kijay
M đi chậm vậy ? /quay lại hỏi/
Kisa không trả lời, chỉ nắm lấy cổ tay cậu, kéo nhẹ.
Chỉ hai chữ thôi, nhưng đủ khiến Kijay im lặng suốt quãng đường còn lại.
Bàn tay đó không nắm chặt, cũng không buông ra.
Như thể chỉ cần Kijay rút lại, Kisa sẽ thả ngay.
Nhưng Kijay không làm vậy.
Cậu tự hỏi mình đã bắt đầu mong đợi từ lúc nào.
Mong những cái chạm vô tình.
Mong ánh mắt dừng lại lâu hơn mức bình thường.
Mong một câu nói có thể vượt qua ranh giới của hai chữ bạn thân.
Còn Kisa thì vẫn vậy.
Dịu dàng, gần gũi, không né tránh — nhưng cũng không bước thêm.
Khoảng cách giữa họ giống như một điều đã được định sẵn:
Đủ gần để khiến Kijay hy vọng,
nhưng chưa bao giờ đủ rõ ràng để Kisa phải chịu trách nhiệm cho điều đó.
Chap 3
Nhà Kijay không lớn, nhưng lúc nào cũng sáng.
Buổi chiều hôm đó, trời nắng nhẹ. Kijay đang loay hoay trong bếp thì chuông cửa vang lên.
Kijay
Tới đâyy /bỏ dụng cụ bếp xuống/
Kijay chạy ra, vừa mở cửa vừa cười.
Giọng nói quen thuộc cất lên.
Kijay
Ủa, sao m tới sớm vậy
Kisa nói, bước vào rất tự nhiên, như thể nơi này đã quá quen.
Cậu đặt balo xuống ghế, nhìn quanh một vòng.
Kisa
Thôi rán trứng cho t đi
Kijay
M đang ra lệnh đấy à
Kijay
Thôi thôi, để t làm /cười/
Nói rồi cậu quay vào bếp rán trứng
Kisa đứng phía sau, khoanh tay nhìn.
Nói thì nói vậy nhưng tay cậu vẫn run nhẹ
Không phải vì dầu,
mà vì Kisa đứng quá gần.
Sau bữa ăn đơn giản, hai đứa mang đồ ăn vặt ra phòng khách, bật TV.
Kisa cầm remote, lướt rất nhanh.
Họ cứ thế xem phim mà quên để ý rằng
Phim họ xem có gắn tag –
18+
Ban đầu mọi thứ rất bình thường. Hai đứa ngồi cách nhau một khoảng vừa đủ, vai chạm vai.
Rồi đến một đoạn phim — màn hình đột ngột đổi cảnh.
Không khí trong phòng chững lại.
Kijay nhận ra trước, tim đập mạnh.
Cậu vội quay mặt sang chỗ khác, tai đỏ lên.
Kijay
Ê.. hình như m chọn nhầm...
Thấy vậy, anh sững lại một giây. Rồi cầm remote, tua nhanh
Giọng vẫn bình tĩnh, nhưng tay hơi siết.
Khoảng lặng kéo dài vài giây.
Kijay cố làm như không có gì, nhưng trong đầu thì loạn cả lên.
Kijay
*Mình đang nghĩ cái gì vậy trờiii*
Kijay
*Chỉ là phim thôi, chỉ là phim thôi, chỉ là phim thoiii*
Kijay
*Sao mà khó thở dữ vậy nè..*
Kisa liếc sang, thấy Kijay ngồi co lại, hai tay đan vào nhau.
Thế nhưng Kijay lại đột ngột đáp
Kijay
Chỉ là.. hơi bất ngờ..
Anh thấy dáng vẻ này của cậu mà bật cười nhẹ
Anh đưa tay lên, đặt lên đầu Kijay, xoa nhẹ một cái.
Chỉ một cái xoa đầu thôi.
Nhưng Kijay lại thấy tim mình rơi xuống đâu đó rất sâu.
Buổi tối, trời đột nhiên đổ mưa.
Mưa không lớn, nhưng dai dẳng.
Kijay
Hay m ở lại tới lúc tạnh mưa rồi hẵng về
Kijay
Chứ t cũng không có ô hay áo mưa để m đi về..
Kisa nhìn qua cửa sổ, khẽ gật đầu
Hai đứa ngồi im, nghe tiếng mưa rơi đều đều.
Nhưng trong lòng Kijay, có thứ gì đó đang lặng lẽ lớn lên —
một cảm giác ấm áp, xen lẫn bất an.
Kijay
*Nếu những buổi chiều thế này cứ kéo dài mãi thì tốt biết bao*
Còn Kisa, nhìn mưa rất lâu, trong mắt là thứ cảm xúc không dễ gọi tên.
Dưới cùng một bầu trời,
có những khoảng cách rất gần,
nhưng cũng có những điều
không ai dám bước qua.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play