Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

-"Oan Gia Khó Tránh [Li Hao X Yuto Ozeki]"

-"Ep1.#1 Oan Gia Gặp Nhau"

"Tác giả"
"Tác giả"
-"Helo"
"Tác giả"
"Tác giả"
-"Sau 7749 lần đọc truyện Li Hao x Yuto Ozeki tôi đã giác ngộ ra một điều 🐮"
"Tác giả"
"Tác giả"
-"Muốn ăn thì lăn vào bếp 💔"
"Tác giả"
"Tác giả"
-"Đa phần tôi thấy mấy cái chuyện Li Hao x Yuto Ozeki nó cinge vl ra💔"
"Tác giả"
"Tác giả"
-"Ok và nếu cách tác giả của mấy cái bộ truyện đó đọc được dòng này thì cho tôi xin lỗi 💔 vì đã chê chuyện của bạn 💔"
"Tác giả"
"Tác giả"
-"Mà thế ít người cho Li Hao top nữa cơ làm tôi phải lết cái xác vào đây tự viết 💔"
"Tác giả"
"Tác giả"
-"Nói lắm thế thôi chứ thật ra tôi cũng chả tự tin chuyện tôi không cinge đâu 🐮"
"Tác giả"
"Tác giả"
-"Cũng chỉ là mấy con vietjack mới vào nghề thôi 💔"
_____________________
-"Bệnh Viện"
"Xin mời bệnh nhân, Li Hao theo tôi vào trong"
-"Hắn từ hàng ghế chờ đứng dậy đi theo y tá bước vào trong, y tá để hồ sơ xuống bàn bên cạnh, vừa quay người chuẩn bị dụng cụ y tế vừa nói"
"Cởi quần ra, rồi nằm sắp trên giường chổng mông lên".
-"Hắn hơi đỏ mặt ngượng ngùng với những lời nói của y tá nên nhất thời vẫn đứng đơ tại chỗ, y tá quay người lại nhìn thấy hắn vẫn đang bất động đứng đó thì khẽ nhíu mày"
"Không phải cậu đến để kiểm tra hậu môn à? không cởi quần nằm trên đó thì sao bác sĩ kiểm tra được."
-"Nghe những lời y tá nói, dù hơi xấu hổ nhưng vì sức khỏe vẫn cố gắng làm theo lời y tá nói."
-"Hắn đang cố trấn an bản thân thì chợt nghe thấy một giọng nói vô cùng quen thuộc, hắn ngước mắt lên nhìn người trước mặt, đôi đồng tử hắn nhất thời chấn động, cơ thể như đông cứng tại chỗ. Cậu trên người mặc áo blouse trắng, trên tay còn đang cầm hồ sơ bệnh án của hắn, vừa trao đổi với y tá vừa cầm bút chăm chú viết."
"Yuto Ozeki"
"Yuto Ozeki"
"Bệnh nhân Li Hao, nâng mông cao lên một chút."
-"Cậu giọng nói không chút cảm xúc, vừa mang găng tay vừa nói với người đang nằm trên giường."
-"Hắn lúc này thật sự chỉ muốn tìm một cái lỗ dưới đất để chui xuống, thật sự quá xấu hổ, cái người hàng xóm đấu khẩu hàng ngày với hắn mỗi khi chạm mặt nhau, lại là bác sĩ khoa hậu môn trực tràng, càng xấu hổ hơn nữa là hiện tại bản thân còn đang chổng mông trước mặt đối phương, thật sự là quá mất mặt mà."
"Yuto Ozeki"
"Yuto Ozeki"
"Bệnh nhân Li Hao, cậu có đang nghe tôi nói không? Cậu không thả lỏng ra một chút thì sao tôi có thể kiểm tra ở bên trong được."
-"Cậu vừa cầm dụng cụ y tế vừa nghiêm túc nói."
"Li Hao"
"Li Hao"
"Ozeki là anh cố ý có đúng không?"
-"Hắn nghiến răng đỏ mặt xấu hổ hỏi."
"Yuto Ozeki"
"Yuto Ozeki"
"Cậu chưa nghe qua câu nói, lương y như từ mẫu sao? Tôi là một bác sĩ giỏi có trái tim thánh thiện, sao có thể vì tư thù mà trả thù cá nhân."
-"Đôi mắt cậu ánh lên nụ cười không thể thân thiện hơn dưới lớp khẩu trang."
"Li Hao"
"Li Hao"
"Anh mà cũng được xem là lương y sao? Còn ví như mẹ hiền, anh không giết chết bệnh nhân đã là tạ ơn trời đất rồi"
-"Hắn nhếch môi cười khẩy châm chọc đáp."
-"Cậu vờ như không nghe thấy những lời hắn nói, chỉ nói với y tá bên cạnh"
"Yuto Ozeki"
"Yuto Ozeki"
"Bệnh nhân bị trĩ nặng cần tiểu phẫu, cô mang ống kim tiêm lớn ở bên kia lại đây."
-"Hắn cảm nhận được cây kim tiêm đang tiêm vào hậu môn, làm hắn đau đến nhíu mày mà hét lên."
"Li Hao"
"Li Hao"
"Con mẹ anh, lão tử sẽ không tha cho anh, lão tử muốn đổi bác sĩ khác".
"Yuto Ozeki"
"Yuto Ozeki"
"Muộn rồi."
-"Đây rõ ràng là cậu cố tình chọc ngoáy hắn trả thù riêng cho bản thân, chứ có bác sĩ nào mà dùng ống tiêm lớn gấp đôi ống tiêm bình thường chứ, chưa kể cậu còn không ngừng đâm chọt, có lẽ sau khi rời khỏi bệnh viện mông hẳn sẽ như hoa mặt trời mà nở rộ trong mấy ngày."
-"Cậu vào hắn biết nhau từ khi còn là hàng xóm cũ, cứ nghĩ cả hai sẽ như những hàng xóm bình thường khác, nhưng không ngờ sau vài lần chạm mặt nhau, không biết tại sao cả hai đều không ưa đối phương."
-"Mỗi khi chạm mặt không mắng xéo thì cũng khịa đối phương, như nước với lửa, hệt như oan gia của nhau, mãi đến khi hợp đồng thuê nhà kết thúc, cậu chuyển đến ngôi nhà mới mà cậu đã dành dụm tiết kiệm tiền vừa mua được cách đây không lâu."
-"Cậu cứ nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại tên hàng xóm đáng ghét đó nữa, và cuối cùng cũng không còn ai làm gai mắt, phá hỏng tâm trạng của cậu, nhưng đời không như là mơ."
-"Khi vừa chuyển đến nhà mới, cậu muốn có quan hệ tốt với mọi người sống xung quanh mà mang chút quà đến biếu họ, cậu vẫn còn nhớ như in cái ngày hôm đó."
"Yuto Ozeki"
"Yuto Ozeki"
"Chào anh tôi là...."
-"Lời nói còn chưa kịp nói ra hết đã bị giọng nói của người đối diện làm cho kinh ngạc."
"Li Hao"
"Li Hao"
"Thật là trùngggg...hợp."
-"Hắn nhìn cậu vẻ mặt khiêu khích cố kéo dài chữ trùng hợp kia."
-"Cậu sắc mặt u ám cố nở ra một nụ cười thân thiện nhìn hắn"
"Yuto Ozeki"
"Yuto Ozeki"
"Tại sao cậu lại ở đây?"
"Li Hao"
"Li Hao"
"Nhà tôi kế bên nhà anh, tôi không ở đây thì ở đâu?"
-"Li Hao nhún vai thản nhiên đáp."
-"Hóa ra căn nhà kế bên cạnh nhà cậu này là nhà của ba mẹ hắn, Li Hao rất ít khi về nhà thăm họ, cũng là vì không có thời gian, phải ở lại phòng tập để chuẩn bị cho những cuộc thi sắp tới."
-"Cậu nghiến răng trong lòng không khỏi thầm mắng. Tại sao cứ phải là tên chướng mắt này, tại sao cái tên chó này sao lại là hàng xóm mới bên cạnh nhà mình? Nhìn cái mặt đẹp trai kênh kiệu đó của cậu ta thật là khó ưa."
-"Tại sao trong một biển người rộng lớn, hàng xóm của mình cứ phải là cậu ta? Mình đã tạo nghiệp gì mà lại cứ gặp phải cậu ta, đây chắc chắn là bị quỷ ám, là nghiệp duyên. Cậu trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại câu hỏi tại sao."
____________________
"Tác giả"
"Tác giả"
-"Ep đầu mặn mấy ep sau mới nổi 🐮"
"Tác giả"
"Tác giả"
-"Má tôi viết đoạn đầu cười run người 😇"
"Tác giả"
"Tác giả"
-"Bye bye 👋"

-"Ep2.#2 Quân Tử Trả Thù Mười Năm Chưa Muộn"

"Tác giả"
"Tác giả"
-"Helo 💔"
"Tác giả"
"Tác giả"
-"Anh em cho tôi xin giải pháp với 💔 sao người ta làm chuyện thì nổi vl tôi làm thì flop điên vậy 💔 người ta làm thì cả 100 like 💔 tôi làm thì bèo bọt mấy like 💔"
"Tác giả"
"Tác giả"
-"Flop thì thôi dồi 💔 kiểu này drop sớm mất 💔"
_______________________
-"Sau khi làm tiểu phẫu xong cho hắn, cậu cũng vừa hay tan ca, cậu tháo găng tay ra ném vào thùng rác, y tá đang dọn dẹp dụng cụ y tế nhìn thấy cậu đang cởi áo blouse và khẩu trang ra thì lịch sự khách sáo nói."
"Bác sĩ Yuto ngài đã vất vả rồi"
-"Cậu không nói gì chỉ khẽ gật đầu, sau đó cầm lấy áo khoác đang móc trên giá, mở cửa bước ra khỏi phòng. Cậu đứng bên cạnh bệnh viện hai ngón tay vừa kẹp điếu thuốc vừa nhìn xuống đồng hồ đang đeo trên tay, sau đó kéo một hơi thuốc rồi nhàn nhã phả ra."
-"Bỗng điện thoại cậu đột nhiên reo lên, cậu không nhanh không chậm mà ấn nghe, khi cuộc gọi vừa kết nối, đã nghe thấy giọng nói áy náy từ đầu giây bên kia."
-"Cậu tựa như đã quá quen thuộc với những chuyện này, nên chỉ nhàn nhạt đáp qua loa."
"Yuto Ozeki"
"Yuto Ozeki"
"Ừm em biết rồi, không sao đâu, nhớ chú ý sức khỏe".
-"Sau lời nói đó cuộc gọi cũng kết thúc, cậu vừa bỏ điện thoại vào túi vừa dập tắt đầu thuốc lá, sau đó ném vào thùng rác rồi quay người rời đi."
-"Cậu tên là Yuto Ozeki, năm nay hai mươi sáu tuổi, cao một mét bảy tám, hiện đang là bác sĩ hàng đầu của một bệnh viện lớn, và cũng là một Omega xuất sắc nhất trong những Omega."
-"Nhờ vào sự thông minh và tài năng của bản thân, cậu đã vượt qua những Alpha khác và ngồi vào vị trí đứng đầu khoa, vị trí mà hầu như tưởng chừng chỉ có Alpha mới có đủ năng lực để tiếp nhận, nhưng cậu lại là một biến số khác, cậu tài giỏi đến mức họ không thể phủ nhận điều đó, lần đầu trong lịch sử một Omega có thể ngồi ở vị trí còn cao hơn cả những Alpha thông thường khác."
-"Còn hắn tên là Li Hao, cao một mét chín, năm nay hai mươi mốt tuổi, là một Alpha có thể chất đặc biệt, mang trong mình dòng máu cao cấp và quý hiếm, hiện đang là vận động viên taekwondo của quốc gia. Và cũng là thái tử gia của nhà họ Lý, dù có thân phận cao quý nhưng hắn vẫn không tỏ ra cao ngạo hay khinh thường những người có xuất thân thấp kém khác."
-"Cậu mang trên người mùi tinh tức tố thuần khiết ngọt ngào vào dịu dàng của hoa linh lan, khiến cho những Alpha khác ngửi thấy đều say mê."
-"Còn hắn thì lại mang trong mình mùi pheromone của hương hổ phách, một mùi hương bí ẩn có chút ngọt ngào và quyến rũ."
-"Hai mùi hương đều mang theo sự đặc biệt và quyến rũ khác nhau của riêng hai người họ, ấy vậy mà khi cả hai người họ vô tình ngửi thấy tinh tức tố từ đối phương điều không chịu được mà cau mày."
-"Trời sinh họ ra tính cách đã hoàn toàn không hợp nhau, đến ngay cả pheromone của hai người cũng đối lập chống đối nhau, thật sự là một đôi oan gia, kẻ thù truyền kiếp không đội trời chung."
"Tạm thời cậu đừng đến phòng luyện tập, cứ ở nhà vài hôm đến khi mông khỏi hẳn rồi hãy quay lại phòng tập."
-"Huấn luyện viên vừa dìu hắn nằm xuống giường vừa nói."
"Li Hao"
"Li Hao"
"Tôi biết rồi."
-"Hắn nằm sắp xuống giường thuận miệng đáp."
"Mà cậu làm gì để phải như thế này? Đừng nói là cậu đưa mông cho người ta ấy ấy đấy nhé."
-"Huấn luyện viên vừa nhìn hắn vừa che miệng như đã lỡ lời."
"Li Hao"
"Li Hao"
"Huấn luyện viên, chú đang nói nhảm tào lao gì vậy? Tôi như thế này là do Yuto Ozeki gây ra."
-"Hắn nói với vẻ mặt vô cùng oán hận khi nhớ đến cậu lúc ở bệnh viện."
"Yuto Ozeki? không phải là Omega hàng xóm kế bên cạnh nhà cậu à."
-"Chuyện cậu và hắn là hàng xóm của nhau, và mối quan hệ như chó với mèo kia, đến cả những người trong phòng tập đều biết."
"Li Hao"
"Li Hao"
"Anh ta không chỉ ở cạnh nhà, mà còn là bác sĩ phụ trách tiểu phẫu hậu môn cho tôi".
-"Tại sao trong muôn ngàn người, bác sĩ phụ trách của mình lại là Yuto Ozeki, chỉ cần nhớ đến lúc ở bệnh viện chổng mông trước mặt anh ta, đã thấy mất mặt rồi. Hắn trong lòng thầm oán."
-"Huấn luyện viên như chợt bừng tỉnh, không nhịn được mà bật cười thành tiếng"
"Haha hóa ra cúc hoa của cậu nở hoa là vì cậu ấy à".
-"Nếu không phải biết nguyên nhân từ trước, chỉ với câu nói đầy mờ ám kia của huấn luyện viên cũng đủ khiến người khác nghe thấy mà hiểu lầm."
-"Hắn nghe thấy tiếng cười sảng khoái của huấn luyện viên, vẻ mặt cau có khó chịu liếc nhìn ông ấy một cái. Hắn như hạ quyết tâm tự thề với lòng mình rằng mối thù chọt mông này, hẳn sẽ báo và không bao giờ quên, Yuto Ozeki cứ đợi đó, quân tử trả thù mười năm chưa muộn."
-"Cậu đang nấu ăn trong nhà, bỗng hắt xì một tiếng."
"Yuto Ozeki"
"Yuto Ozeki"
"Là ai đang thầm mắng mình?".
-"Cậu vừa cầm khăn giấy lau mũi vừa lẩm bẩm nói."
_______________________
"Tác giả"
"Tác giả"
-"Đit 💔 sao càng viết tôi càng thấy nó như cái bịa bò vậy 💔"
"Tác giả"
"Tác giả"
-"Với cả lần đầu tiên trong lịch sử đời người tôi đi làm otp mình notp 💔 không hẳn là notp"
"Tác giả"
"Tác giả"
-"Nhưng kiểu tôi cứ thấy kì 💔"
"Tác giả"
"Tác giả"
-"Dù gì Li Hao cũng có người yêu rồi mà tôi viết cái này cứ hơi kì 💔 chắc viết đến ep 6-7 đóng cửa 🐮"
"Tác giả"
"Tác giả"
-"Bye bye 👋"

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play