Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

#Caprhy — Chưa Từng Gọi Là Yêu

1

Hoàng Đức Duy trở về sau 1 buổi chiều mưa
Sân bay đông người nhưng cậu không mang theo nhiều hành lý
Một vali đen , 1 túi sách tay , và vẻ mặt không biểu cảm . 3 năm du học , 3 năm xa nhà , 3 năm không một cuộc gọi dài hơi nào về cho gia đình
Đức Minh
Đức Minh
Cậu út
Giọng đàn ông trầm vang lên
Đức Duy ngẩng đầu bắt gặp Hoàng Đức Minh — anh cả của cậu
Vẫn là dáng vẻ chững chạc, vest chỉnh tề , ánh mắt sắc bén của người thương đứng trên thương trường
Bên cạnh anh là Hoàng Thanh Nguyệt — chị hai . Váy dài nhã nhặn , gương mặt dịu hơn nhưng ánh nhìn khó đoán
Thanh Nguyệt
Thanh Nguyệt
Về rồi à?
Thanh Nguyệt lên tiếng trước
Đức Duy gật đầu
Đức Duy
Đức Duy
Không ôm , không hỏi han dư thừa
Gia đình Hoàng chưa bao giờ giỏi thể hiện cảm xúc
_
Xe lăn bánh rời sân bay , thành phố hiện ra sau lớp kính mờ vì mưa
Đức Duy tựa đầu vào ghế , mắt nhìn ra ngoài
Nhưng trong đầu lại hiện lên 1 khoảng trống quen thuộc
3 năm trước , cậu rời đi ngay sau tang lễ của mẹ
3 năm căn nhà này thiếu đi một người
_
Bữa cơm tối diễn ra trong im lặng
Đức Minh
Đức Minh
Ba đã nhắc đến chuyện hôn ước
Đức Minh đặt đũa xuống , nói thẳng
Không bất ngờ , Đức Duy chỉ " ừ " 1 tiếng
Đức Duy
Đức Duy
Thanh Nguyệt
Thanh Nguyệt
Gia đình Nguyễn đã đồng ý
Thanh Nguyệt tiếp lời
Thanh Nguyệt
Thanh Nguyệt
Con trai cả của họ
Thanh Nguyệt
Thanh Nguyệt
Nguyễn Quang Anh
Nghe đến cái tên ấy , tay Đức Duy bỗng khựng lại , nhưng rất nhanh trở về bình thường
Quang Anh
Cái tên từng xuất hiện trong kí ức rất mờ — một cậu bé gầy gò, ít nói , luôn đứng sau lưng người lớn trong những buổi gặp mặt hai gia đình
Đức Minh
Đức Minh
Cậu ta đang là bác sĩ
Đức Minh nói
Đức Minh
Đức Minh
Nội trú
Đức Minh
Đức Minh
Công việc bận
Đức Duy
Đức Duy
Không liên quan
Đức Duy đáp
Đức Duy
Đức Duy
Kết hôn là đủ
Thanh Nguyệt nhìn em trai 1 lúc lâu , giọng chậm lại
Thanh Nguyệt
Thanh Nguyệt
Em thật sự muốn sao?
Đức Duy không trả lời ngay
Trong đầu thoáng qua hình ảnh người mẹ đã mất — bà từng xoa đầu cậu dịu dàng nói rằng : Sau này con phải gánh rất nhiều thứ
Đức Duy
Đức Duy
Muốn hay không không quan trọng
Cậu đứng dậy
Đức Duy
Đức Duy
Em sẽ kết hôn
_
Cùng lúc đó tại bệnh viện trung tâm
Nguyễn Quang Anh tháo găng tay , trán lấm tấm mồ hôi . Ca trực kéo dài hơn dự kiến
Nhưng cậu không than vãn , từ lúc bước chân vô ngành y , cậu đã quen với mệt mỏi
điện thoại rung
Tin nhắn từ ba :
" Hôn ước nhà họ Hoàng đã được nhắc lại . Người kia vừa về nước "
Quang Anh nhìn màn hình rất lâu
5 chữ " hôn ước nhà họ hoàng " giống như sợi dây vô hình
Siết chặt lấy cổ tay cậu
Cậu nhắm mắt , hít sâu
Quang Anh
Quang Anh
Mình không yêu anh ta
Quang Anh thì thầm
Như tự nhủ với chính mình
Quang Anh
Quang Anh
Và cũng không ai có quyền bắt mình phải yêu
Ngoài cửa kính , trời vẫn mưa
Ở hai nơi khác nhau — hai con người chưa từng lựa chọn nhau
Đang từng bước , tiến về cùng một cuộc hôn nhân đã được định sẵn từ rất lâu
_
xinloividaquadangcap
xinloividaquadangcap
Bỏ qua tất cả các lỗi sai chính tả giúp tao nhé

2

Cuộc hẹn được sắp xếp vào một buổi sáng cuối tuần
Nhà hàng nằm trong khuôn viên yên tĩnh , riêng tư , đủ sang trọng để xứng với hai gia đình danh giá
Hoàng Đức Duy đến sớm hơn dự kiến 10 phút . Cậu chọn chỗ ngồi quay lưng về cửa kính , dáng ngồi thẳng , tay đặt hờ trên bàn , ánh mắt lạnh nhạt quan sát không gian
Cậu không thích những cuộc gặp kiểu này
Quá nhiều hình thức , quá ít thật lòng
Quang Anh
Quang Anh
Cậu Hoàng
Đức Duy ngẩng lên
Người đứng trước mặt cậu thấp hơn tưởng tượng
Không quá gầy , nhưng vóc dáng mảnh , đứng cạnh Đức Duy thì rõ ràng nhỏ hơn một chút
Gương mặt thanh tú , đường nét gọn gàng , đôi mắt trầm tĩnh nhưng vương mệt mỏi rất đặc trưng của người làm y khoa
Áo sơ mi trắng , tay áo xắn lên , cổ tay gầy nhưng sạch sẽ , mang cảm giác điềm đạm khó nắm bắt
Quang Anh ngồi xuống ghế đối diện
Khoảng cách giữa hai người không xa , nhưng đủ để giữ một ranh giới rõ ràng
Đức Duy tựa lưng vào ghế ánh mắt dừng lại trên người đối phương vài giây lâu hơn mức xã giao , rồi rời đi
Quang Anh
Quang Anh
Anh về nước khi nào?
Quang Anh mở lời trước
Đức Duy
Đức Duy
Mới hôm qua
Quang Anh
Quang Anh
Vậy chắc cũng chưa quen lại nhịp sống ở đây
Đức Duy
Đức Duy
Không đến mức
Quang Anh gật đầu , không nói thêm
Cậu không giỏi mở chuyện , càng không quen cuộc gặp mang tính sắp đặt thế này
Im lặng kéo dài gần nửa phút
Quang Anh
Quang Anh
Em nói thẳng nhé
Quang Anh lên tiếng
Quang Anh
Quang Anh
Em không có ý định kết hôn vì tình cảm
Đức Duy
Đức Duy
Đức Duy đáp gọn
Phản ứng khá bình thản khiến Quang Anh hơi khựng lại
Quang Anh
Quang Anh
Anh không thấy khó chịu sao?
Đức Duy
Đức Duy
Không
Đức Duy nhìn thẳng cậu
Đức Duy
Đức Duy
Tôi cũng không tìm thứ đó
Quang Anh thở ra nhẹ hơn 1 chút
Quang Anh
Quang Anh
Vậy thì tốt
Đức Duy đặt tay lên bàn
Đức Duy
Đức Duy
Hôn nhân này nên đơn giản
Đức Duy
Đức Duy
Kết hôn theo thoả thuận . Mỗi người sống cuộc sống của mình
Quang Anh
Quang Anh
Thoả thuận thế nào?
Quang Anh hỏi
Đức Duy
Đức Duy
Ba năm
Đức Duy
Đức Duy
Trong thời gian đó , không can thiệp đời tư , không kiểm soát , không đặt kì vọng tình cảm
Đức Duy
Đức Duy
Hết hạn thì ly hôn
Quang Anh suy nghĩ vài dây
Đức Duy
Đức Duy
Trong 3 năm đó em vẫn tiếp tục làm bác sĩ
Đức Duy
Đức Duy
Tôi không cấm
Quang Anh
Quang Anh
Không được dùng danh nghĩa hôn nhân để ảnh hưởng đến bệnh viện
Đức Duy
Đức Duy
Được
Quang Anh
Quang Anh
Gia đình 2 bên hỏi gì mình tự giải quyết
Quang Anh nói tiếp
Quang Anh
Quang Anh
Em không muốn bị kéo vào mấy chuyệnh thương trường hay quan hệ
Đức Duy nhìn cậu
Đức Duy
Đức Duy
Em nghĩ tôi rảnh vậy sao?
Quang Anh
Quang Anh
Không
Quang Anh đáp
Quang Anh
Quang Anh
Nếu những điều đó được đảm bảo , em đồng ý
Đức Duy đứng dậy trước
Đức Duy
Đức Duy
Tuần sau bàn chuyện cưới . Tôi sẽ để người liên hệ
Quang Anh
Quang Anh
Em sẽ sắp xếp lịch trực
Hai người nhìn nhau một giây ngắn ngủi
Quang Anh
Quang Anh
Hy vọng chúng ta giữ đúng thoả thuận
Đức Duy nhếch môi rất nhẹ
Đức Duy
Đức Duy
Tôi luôn giữ lời
Khi Quang Anh rời đi , Đức Duy vẫn đứng tại chỗ
Một cuộc gặp hoàn toàn lý trí
Không có rung động , không có cảm xúc thừa
Chỉ có một điều duy nhất khiến cậu khó chịu — người này quá bình thản khi bước vào hôn nhân với cậu

3

Buổi gặp mặt hai gia đình diễn ra tại nhà họ Hoàng
Phòng khách rộng , ánh đèn vàng ấm , nhưng không khí lại căng cứng
Quang Anh ngồi bên cạnh ba mẹ , lưng thẳng , hai tay đặt gọn trên đùi
Trên người cậu là áo sơ mi nhạt màu , đơn giản đến mức lạc lõng giữa những bộ vest chỉnh tề
Đức Minh
Đức Minh
Quang Anh năm nay hai mươi bốn , đang nội trú đúng không?
Đức Minh lên tiếng
Quang Anh
Quang Anh
Dạ
Quang Anh
Quang Anh
Hiện tại công việc khá bận
Quang Anh đáp , giọng nhỏ nhẹ như gió thổi qua
Khác hẳn so với sáng của tuần ngày hôm trước
user
user
Bận thì cũng nên sắp xếp
user
user
Kết hôn rồi thì ưu tiên gia đình
Một người trong nhà họ Hoàng nói
Quang Anh chưa kịp trả lời , Đức Duy đã đáp lại
Đức Duy
Đức Duy
Chuyện đó để sau hẵng nói
Mọi ánh mắt đổ dồn về cậu
Đức Minh
Đức Minh
Ý em là gì?
Đức Minh hỏi
Đức Duy
Đức Duy
Quang Anh sẽ không nghỉ việc
Đức Duy
Đức Duy
Hôn nhân sẽ không ảnh hưởng đến sự nghiệp của em ấy
Đức Duy nói giọng bình thản
Bên phía nhà Nguyễn khẽ xôn xao , ba Quang Anh quay sang nhìn cậu , ánh mắt thoáng bất ngờ
user
user
Nhưng bác sĩ trực đêm , về muộn—..
Người lớn khác còn chưa nói hết
Đức Duy cắt ngang
Đức Duy
Đức Duy
Em biết
Đức Duy
Đức Duy
Và em chấp nhận
Quang Anh quay sang nhìn cậu , lần đầu tiên kể từ khi buổi gặp bắt đầu
Thanh Nguyệt
Thanh Nguyệt
Còn ngày cưới?
Thanh Nguyệt lên tiếng hỏi để phá vỡ bầu không khí căng thẳng
Đức Duy
Đức Duy
Cuối tháng sau
Đức Duy
Đức Duy
Đơn giản
Thanh Nguyệt
Thanh Nguyệt
Có cần xem ngày không?
Đức Duy
Đức Duy
Không cần
Một khoảng im lặng ngắn
Ba Quang Anh lên tiếng tiếp :
Bố Anh
Bố Anh
Nếu hai đứa đã thống nhất , gia đình tôi không có ý kiến
Đức Duy gật đầu
Đức Duy
Đức Duy
Vậy là đủ
Buổi gặp kết thúc nhanh hơn dự đoán
Khi kháchh đã về gần hết , Quang Anh đứng dậy :
Quang Anh
Quang Anh
Cảm ơn anh lúc nãy
Đức Duy
Đức Duy
Không cần
Đức Duy đút tay túi quần , nhìn xuống mũi giày
Đức Duy
Đức Duy
Chúng ta đã thoả thuận
Quang Anh
Quang Anh
Dù vậy..
Quang Anh dừng lại một chút
Quang Anh
Quang Anh
Em không quen để người khác quyết định thay mình
Đức Duy ngẩng lên nhìn cậu
Đức Duy
Đức Duy
Tôi cũng không quen
Đức Duy
Đức Duy
Nhưng có những lúc cần nói thay
Quang Anh không đáp
Trước khi rời nhà họ Hoàng , cậu hỏi thêm :
Quang Anh
Quang Anh
Em sẽ không vì hôn nhân mà bỏ bệnh viện
Đức Duy đứng phía sau , giọng trầm xuống
Đức Duy
Đức Duy
Tôi chưa từng yêu cầu
Cánh cửa khép lại
Đức Duy đứng yên 1 lúc , rồi chậm rãi thở ra
Hôn ước vốn chỉ là nghĩa vụ
Nhưng từ khi nào cậu đã chọn cách bắt đầu đứng về phía người kia — một cách quá tự nhiên

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play