[Thi Tình Họa Dịch] The Youth Of Us
1
Tại một căn nhà nhỏ nằm ở trung tâm Thượng Hải
Căn nhà tuy không quá lớn nhưng lại được trồng rất nhiều loại hoa đẹp mắt
Và bên trong là một gia đình nhỏ với ba người đang cùng nhau trò chuyện và tổng vệ sinh ngôi nhà này
Vương Thiên Hạo
Tiểu Vương à khiêng giúp ba mấy cái thùng từ nhà kho vào với
Vương Dịch
Dạ con biết rồi
Vương Dịch bước ra nhà kho giúp ba mình khiêng vào hai thùng giấy
Vương Dịch
Trong đây là gì vậy ba *đặt xuống sàn*
Vương Thiên Hạo
Hmm....ba cũng không biết, hình như đó là đồ của mẹ con thì phải
Thiên Hạo ngồi xuống mở bên trong 2 chiếc thùng ra xem
Vương Dịch cũng tò mò nên ngồi xuống quan sát
Hai ba con họ Vương này đang cắm cúi xem mấy cái abum ảnh thì một người phụ nữ với dáng người mảnh khảnh bước ra
Không ai khác chính là bà Vương, mẹ của Vương Dịch và là người vợ độc nhất vô nhị của ông Vương Thiên Hạo
Bùi Khánh Nguyệt
Hai ba con ngồi đó làm gì thế
Vương Thiên Hạo
Là đồ của em này
Bùi Khánh Nguyệt
Của em sao
Khánh Nguyệt đi đến ngồi xổm xuống
Vương Dịch
Là album của mẹ nè phải không *mở ra*
Bùi Khánh Nguyệt
Đúng rồi *cười*
Bùi Khánh Nguyệt
Thật là bỏ trong kho lâu quá mẹ quên mất nó luôn rồi
Vương Dịch từ từ mở từng trang ra xem
Vương Dịch
Mẹ à....con hiểu tại sao năm đó ba lại theo đuổi mẹ đến mất ăn mất ngủ rồi *cười nhẹ*
Vương Dịch
Mẹ xinh thế này cơ mà
Được khen mẹ Bùi liền phì cười mà xoa đầu cô con gái cưng của mình
Bùi Khánh Nguyệt
Giống ai mà khéo nịnh thế không biết
Vương Thiên Hạo
Khụ....giống anh chứ ai
Bùi Khánh Nguyệt
*chề môi nhìn ông*
Bùi Khánh Nguyệt
Thế cơ á!?
Vương Thiên Hạo
Nè...nè thái độ của em là sao đấy hả *bẹo lấy má bà*
Bà đánh nhẹ lên tay ông rồi tiếp tục xem những món đồ trong thùng
Vương Dịch
*mỉm cười bất lực*
Vương Dịch thì vẫn lật từng trang trong album của mẹ mình xem. Quả thật mẹ Bùi chính là đại mỹ nhân trong một nhóm mỹ nhân và còn trong hàng vạn nữ nhân
Đang xem rất chăm chú bỗng Vương Dịch khựng lại khi thấy sự xuất hiện mới mẻ, một cô gái lạ lẫm mà từ đầu album tới giờ cô mới nhìn thấy. Dung nhan của người này cũng không hề thua kém gì với mẹ của cô
Theo mắt nhìn người của cô thì cô đoán chắc người này lúc được chụp bức ảnh cũng tầm khoảng 16-17 tuổi gì đấy, cô ấy có một nét đẹp ngây thơ, mang trên mình vẽ đẹp hồn nhiên
Vương Dịch
Mẹ....đây là ai thế
Bùi Khánh Nguyệt
Đâu mẹ xem....à em ấy là Thi Vũ
Bùi Khánh Nguyệt
Hmmm....là một cô em hàng xóm vô cùng thân thiết với mẹ
Nói tới đây thì mẹ Bùi bỗng cười nhẹ chắc là nụ cười trong vô thức. Dường như những kí ức đẹp đang ùa về
Vương Dịch
Thân với mẹ vậy sao trước giờ con chưa từng thấy dì ấy
Nghe con gái hỏi ánh mắt mẹ Bùi bỗng hiện lên nét đượm buồn
Bùi Khánh Nguyệt
Em ấy cùng gia đình sang nước ngoài định cư lâu rồi
Bùi Khánh Nguyệt
Mẹ cũng mất luôn liên lạc với Thi Vũ
Bùi Khánh Nguyệt
Chắc cũng gần 25 năm rồi anh nhỉ
Vương Thiên Hạo
Để xem....năm nay tụi mình cũng 45 rồi nhỉ....ừm đúng rồi
Vương Thiên Hạo
Đã 25 năm rồi
Vương Dịch
Chắc mẹ và dì ấy thân nhau lắm ạ
Bùi Khánh Nguyệt
Phải, rất rất là thân thiết, vô cùng thân thiết luôn đó
Bùi Khánh Nguyệt
Mẹ với dì ấy dù không chung dòng máu nhưng cứ luôn xem nhau là chị em ruột
Bùi Khánh Nguyệt
Cả hai chơi cùng với nhau từ còn rất nhỏ cơ
Bùi Khánh Nguyệt
Tuy cách nhau 2 tuổi nhưng bọn mẹ cũng hợp nhau lắm *cười nhẹ*
Vương Thiên Hạo
Coi kìa coi kìa....nhắc đến người khác thì em lại cười tình thế kia
Vương Thiên Hạo
Còn khi nhắc đến anh lúc nào em cũng nhăn mặt hết là sao *cau mày*
Bùi Khánh Nguyệt
Bởi vì em có ưa anh đâu *đảo mắt*
Nhìn ba mẹ mình đấu khẩu với nhau trông cực kì dễ thương, cứ như vợ chồng son cũng vì vậy mà cô liền phì cười bởi sự dễ thương của họ
Vương Thiên Hạo
Cười cái gì....*đanh mắt nhìn cô*
Bị ba cảnh cáo cô liền tắt ngay nụ cười của mình nhưng nó chả để yên cho cô tắt đi còn hơi cong nhẹ lên. Ai bảo ba mẹ khẩu chiến mà dễ thương quá làm gì
Vương Thiên Hạo
Hừ con mau đi dọn dẹp đi
Cô trả lại cuốn album cho mẹ rồi tiếp tục công việc dọn dẹp của mình
Sau một ngày dài dọn dẹp thì căn nhà đã được ba người gia đình cô dọn sạch sẽ
Bùi Khánh Nguyệt
Bây giờ thì em có thể thoải mái viết tiếp cuốn sách của mình rồi *vươn vai*
Mẹ Bùi hiện tại là một nhà văn khá nổi tiếng với nhiều quyển sách để đời. Chủ đề bà hay viết là tâm lý học. Tâm lý cứ như những nhịp sóng của biển cả vậy, cứ dập dìu lên xuống, đôi khi sẽ rất bình yên nhưng cũng đôi khi nó sẽ là thử thách là những gì dồn dập vội vã. Tâm lý của một người rất sâu sắc. Từng cá thể lại có một suy nghĩ, tính cách khác nhau. Tâm lý học chính là một trong những chủ đề phổ biến, lại có nhiều cách khai thác. Từng góc nhìn lại có một cảm nghĩ khác nhau
Nói về Bùi Khánh Nguyệt - bà Vương. Đối với góc nhìn của một người ngoài nhìn vào bà là một người dịu dàng hiền hậu và vô cùng ân cần với gia đình nhỏ của mình. Còn đối với các thành viên thì mẹ Bùi là một người phụ nữ vô cùng tuyệt vời, mẹ khá vui tính với người thân, biết quản lý chỉ tiêu, việc nhà cửa trong ngoài mẹ cũng nắm rất rõ,... trong mắt cô mẹ là một người vô cùng hoàn hảo, là hình mẫu mà cô luôn noi theo
Vương Thiên Hạo
Nào hôm nay em mệt rồi nghỉ ngơi đi mai rồi hãy viết tiếp *vén tóc cho bà*
Bùi Khánh Nguyệt
Em không sao, em vẫn có thể viết được giờ em đi tắm rồi viết tiếp đây
Bùi Khánh Nguyệt
Cảm hứng trong em giờ đang nhiều lắm, nó đang tuôn trào ra đây *quay người bỏ đi*
Vương Thiên Hạo
Thật là...cứng đầu *thở dài nhìn theo*
Với ba Vương, mẹ Bùi còn là một người rất cứng rắn trong từng quyết định của mình. Khó mà thay đổi được những gì bà đã quyết
Còn về ba Vương thì hiện ông đang là giáo viên dạy toán của trường cấp 3 gần nhà
Nhìn vậy thôi chứ Thiên Hạo nghiêm khắc lắm đấy chỉ khi ở cùng với người vợ Khánh Nguyệt ông mới nhẹ nhàng thế thôi
Về phần cô con gái của ba Vương và mẹ Bùi - Vương Dịch. Vì có ba mẹ là những người vô cùng xuất sắc nên với thân phận là một người con gái của họ, được hưởng trọn những gen tốt nhất, cô cũng tài giỏi không hề kém cạnh
Và hiện Vương Dịch đang là sinh viên năm 3 chuyên ngành Y
Tính tình của cô dường như là sự kết hợp từ cả ba lẫn mẹ
Vừa có tính dịu dàng nhưng không phải kiểu dễ bị bắt nạt của mẹ đã vậy cô lại mang một chút sự nghiêm khắc từ người ba vì thế người mới gặp cô lần đầu sẽ thấy cô khá chững chạc và đôi khi là khó gần
Vương Thiên Hạo
Còn con dạo này thế nào
Vương Dịch
Vâng con đang chuẩn bị viết luận văn cuối và mọi việc vẫn ổn
Vương Thiên Hạo
Ừm cố lên nhé
Vương Dịch
Dạ....ba về phòng nghỉ ngơi đi
Vương Dịch
Con xin phép *rời đi*
Cô vừa mới tắm xong nằm trên giường
Vương Dịch
"Vương Dịch ơi....mày bị làm sao thế..."
Vương Dịch
"Sao hình ảnh của dì ấy cứ xuất hiện trong đầu vậy..."
Cô vỗ vỗ vào mặt bản thân nhằm muốn lấy lại sự bình tĩnh vốn có của mình nhưng sao đầu óc nó cứ không chịu nghe lời mà nhớ về người con gái trong tấm hình ấy
Vương Dịch
Tỉnh táo lại Vương Dịch *xoa xoa thái dương*
Cô ngồi vào bàn định xem lại bài
Nhưng không tài nào tập trung được
Hình ảnh người con gái với những chiếc lá mùa thu cứ quanh quẩn xuất hiện trong đầu cô
Vương Dịch
Aish! Thôi thì đi ngủ cho lành....*lên lên giường*
Vương Dịch nằm trằn trọc một hồi lâu mới có thể đi vào giấc ngủ
2
Một nơi bao quanh là một tầng sương mù dày đặc
Vương Dịch đứng ở nơi này và cảm giác như đang có ai đó chạm vào người cô
Vương Dịch
"đây....đây là đâu thế..."
... :Vương Dịch....sao Vương Dịch lại bỏ em như vậy
... :Vương Dịch có biết em buồn lắm không
... :Hay bây giờ Vương Dịch đi theo em nhé...em sẽ đưa Vương Dịch đến nơi mà chỉ có đôi ta
Cô cảm nhận được ai đó đang kéo mình đi. Có lẽ là chủ nhân của cái giọng nói đang phát ra ấy
Vương Dịch
Ai vậy....là ai vậy *đi theo lực kéo*
Vì sương quá dày đặc nên kể cả đứng gần nhau cô vẫn không thấy rõ được người đó là ai
... :Là em đây Vương Dịch quên em rồi sao
... :Thật buồn đó (bật cười)
Trong màng sương cô nghe thấy tiếng bật cười vang vọng. Nó nhẹ nhàng mà lại xao xuyến cả giọng nói lẫn tiếng cười, chỉ cần thính giác mà cô đã có thể tưởng tượng ra được hình ảnh một thiếu nữ đang cười rất duyên dáng, dù vậy khuôn mặt vẫn là dấu chấm hỏi
... :Nhưng không sao Vương Dịch
Người đó kéo cô càng ngày càng mạnh
Vương Dịch cũng không thể khống chế được bản thân mình cứ thế tự động đi theo người đó
Vương Dịch
"rốt cuộc mình đang ở cái nơi quỷ quái nào thế này"
Vương Dịch bị người kia kéo đi mãi
Cho đến khi cô bị mất thăng bằng và rơi tự do xuống nơi nào đó
Lúc này ý thức của cô cũng dần mất đi sau đó là chìm vào bóng tối huyền ảo
Vương Dịch
*giật mình bật dậy*
Trên trán cô ướt đẫm mồ hôi người thì truyền đến cơn đau nhức toàn thân
Vương Dịch
Đây đâu phải phòng mình *cau mày*
Phải chính xác đây không phải là phòng Vương Dịch. Thế rốt cuộc đây là đâu chứ?. Cô vội đánh mắt quan sát xung quanh
Căn phòng này được bày trí khá đơn giản và hơi có chút âm hưởng cổ điển xưa chắc cỡ thời ba mẹ cô, nhưng lại mang cho người khác một cảm giác rất nhẹ nhàng, sáng sủa vô cùng dễ chịu dù là lần đầu chứng kiến và cảm nhận khác hẳn so với phòng của cô
Vương Dịch
Rốt cuộc đây là đâu chứ
Vương Dịch bước xuống giường đi quanh một vòng căn phòng
Bỗng ánh mắt cô va phải tờ lịch dán trên tường
Vương Dịch
*hốt hoảng cầm lên xem*
Vương Dịch
Cái gì đây....thời gian này là 27 năm trước sao *trố mắt*
Vương Dịch
Cái quái gì đang diễn ra thế này?!
Vương Dịch bây giờ thật sự rất hoang mang
Cô chỉ ngủ một giấc thôi mà
Khi tỉnh lại thì cô đang ở nơi nào đến bản thân còn chả biết
Tiếng mở cửa phòng vang ra từ phía sau
Bước vào là một cô gái với bộ đồng phục cấp ba trên người. Giọng nói nhẹ nhàng như cách cô ấy bước vào cất lên
Châu Thi Vũ
Chị....chị tỉnh rồi sao
Cô quay người nhìn về hướng phát ra âm thanh đó. Nhìn người con gái trước mặt cô không khỏi giật mình mà tròn mắt đầy bất ngờ
Vương Dịch
S..sao sao lại..*lẩm bẩm*
Vương Dịch chính thức bị hoá đá rồi
Đây không phải là cái người tên Thi Vũ mà mẹ cô vừa nhắc đến hôm qua sao
Vương Dịch
"gì thế này...sao dì ấy lại ở đây"
Vương Dịch
"không, không đúng... phải hỏi mình tại sao lại ở đây mới phải"
Châu Thi Vũ
Chị...chị gì ơi *quơ tay trước mặt cô*
Vương Dịch
*giật mình nhìn Thi Vũ*
Châu Thi Vũ
Chị đã khoẻ hơn chưa
Vương Dịch
Khỏe rồi...cảm ơn
Vương Dịch
Nhưng cho hỏi sao....tôi lại ở đây
Vương Dịch
Thời gian bây giờ là năm mấy rồi
Châu Thi Vũ
Dạ chị ơi, chị hỏi từ từ em mới trả lời được chứ
Nàng cười cười còn đưa tay lên gãi đầu thể hiện sự luống cuống khó xử của mình. Cô cũng biết ý mà cúi đầu xin lỗi
Vương Dịch
À xin lỗi *cúi đầu*
Châu Thi Vũ
Không sao *cười mỉm*
Châu Thi Vũ
Em sẽ trả lời từng câu của chị
Châu Thi Vũ
Em cũng không biết tại sao chị ở đây nữa
Châu Thi Vũ
Sáng sớm mặt trời còn chưa ló dạng em nghe có tiếng động ngoài vườn nên đi ra xem
Châu Thi Vũ
Ai ngờ lại thấy chị nằm trên đất
Châu Thi Vũ
Vì sợ quá em cũng chỉ biết đưa chị vào nhà thôi
Châu Thi Vũ
Ở đây là khu phố ***/***
Vương Dịch
"hình như là khu phố ở nhà ngoại"
Châu Thi Vũ
Hôm nay là ngày **/**/****
Vương Dịch
"đúng thật rồi là 27 năm về trước"
Châu Thi Vũ
Em là Châu Thi Vũ năm nay em 16 tuổi em đang học lớp 10 *cười tươi*
Châu Thi Vũ
Còn chị tên gì...chị có nhớ không
Phải là đây chính là cái người tên Thi Vũ mà mẹ cô đã nhắc tới
Vương Dịch
À tôi là Vương Dịch năm nay...*hơi do dự*
Vương Dịch
"Dù sao tính với cái thân xác mình cũng 21 tuổi rồi thôi thì..."
Vương Dịch
Năm nay tôi 21 tuổi
Vương Dịch
"...trả lời thế luôn"
Châu Thi Vũ
Ồ...vậy sao chị lại ở trong vườn nhà em thế
Vương Dịch
Tôi cũng không biết nữa *lắc đầu*
Châu Thi Vũ
Vậy sao...vậy nhà chị ở đâu
Vương Dịch
Tôi...tôi không biết nữa
Đang định hỏi gì thêm thì có tiếng gọi nàng
Bùi Khánh Nguyệt
Thi Vũ à đi học thôi *nói vọng lên*
Châu Thi Vũ
Aaa chị Khánh Nguyệt đợi em một lát nhé *lú đầu ra của sổ*
Bùi Khánh Nguyệt
Được rồi, nhớ là nhanh đó nha
Châu Thi Vũ
*quay lại nhìn cô*
Châu Thi Vũ
Ờm...em phải đi học rồi chị
Vương Dịch
A tôi cảm ơn em tôi đi ngay
Nàng lại bối rối mà tiếp tục lặp lại hành động gãi đầu khi nãy
Châu Thi Vũ
Tại em mới gặp chị nên không biết chị là ai nên em hơi sợ
Vương Dịch
Bây giờ tôi đi ngay *định đi*
Châu Thi Vũ
Khoan đã *kéo tay Vương Dịch*
Vương Dịch
*khó hiểu nhìn nàng*
Châu Thi Vũ
Chị cầm đỡ ít tiền đói thì mua gì đó ăn...tầm cỡ trưa trưa 11h30 gì đó em về rồi chị có thể quay lại
Châu Thi Vũ
Lúc đó em sẽ tìm nhà chị giúp cho
Châu Thi Vũ
Em nghĩ chị mất trí nhớ hay gì đó nên cần phải đưa chị về cho gia đình nếu không họ sẽ lo lắng lắm
Châu Thi Vũ
Đây chị cầm đi *nhét tiền vào tay cô*
Vương Dịch
Xin cảm ơn nhiều
Vương Dịch
Sau này tôi nhất định sẽ trả lại
Châu Thi Vũ
Trả gì chứ, xem như em nghĩa hiệp giúp người đi, không cần trả đâu *cười tươi*
Cô lại càng ấn tượng bởi người con gái này. Sao lại đẹp thế chứ, đẹp người đẹp luôn cả nết na của nàng. Sẵn sàng giúp đỡ một người xa lạ như cô, thật sự là quá tốt rồi
Sau đó cô cùng nàng đi ra ngoài
Bùi Khánh Nguyệt
Hôm nay lâu quá đó nha
Châu Thi Vũ
Em xin lỗi có một số chuyện...*nhìn cô*
Bùi Khánh Nguyệt
Đây là ai vậy *nhìn cô*
Châu Thi Vũ
Hmmm em sẽ kể cho chị nghe khi đến trường
Bùi Khánh Nguyệt
Được rồi lên xe
Châu Thi Vũ
*vui vẻ leo lên xe*
Bùi Khánh Nguyệt
Xin phép *chào cô*
Bùi Khánh Nguyệt
Đi thôi *đạp đi*
Châu Thi Vũ
*vẫy tay với Vương Dịch*
Nhìn thấy chiếc xe đạp nhỏ của 2 người dần đi xa cô mới quay người đi
Vương Dịch
Bây giờ cần tìm cái gì đó ăn đã *xoa xoa bụng*
3
Vương Dịch lang thang trên đường tìm cái gì đó để lót bụng
Vương Dịch
À ùm cho tôi 1 cái bánh bao
Vương Thiên Hạo
Cho tôi 1 cái bánh bao
....
Xin lỗi chúng tôi chỉ còn 1 cái...nhưng cô ấy đã mua rồi
Vương Dịch
"là...là ba..."
Vương Dịch
Cứ bán cho cậu ấy đi *rời đi*
....
À vậy bánh bao của cậu
Thiên Hạo đưa tiền cho ông chủ rồi chạy theo cô
Vương Dịch
Chuyện gì thế...
Vương Thiên Hạo
Cảm ơn chị vì đã nhường cho em *cúi đầu*
Vương Dịch
Không sao làm việc tốt thôi mà *cười cười xua tay*
Vương Thiên Hạo
Em xin phép
Thiên Hạo cúi chào rồi rời đi để lại Vương Dịch cùng ánh mắt hối tiếc nhìn theo
Vương Dịch
"ba đã lãnh đạm như vậy từ khi còn trẻ rồi...lại còn rất lễ phép nữa"
Cô lại tiếp tục đi tìm cái gì đó để lắp đầy chiếc bụng đói của mình
Sau khi rảo bước khoảng 15 phút thì cô tìm được một quán mì, không suy nghĩ gì nhiều cô quyết định bước vào đó gọi món ăn. Thật sự bây giờ đã quá đói đối với cô rồi
Quán mì tuy nhỏ nhưng lại rất đông khách
Quán chỉ có 2 người trung niên làm tất cả mọi việc từ phục vụ khách cho tới làm các tô mì nóng hổi và quan trọng là mùi hương cực kì thơm
Người nấu mì người bưng mì. Nhìn vào thấy rõ sự đầm ấm và biểu cảm hạnh phúc của hai người chủ
Không chần chừ thêm một phút giây nào nữa cô liền gọi chọn món, sau khi ăn và tính tiền xong Vương Dịch đi đến ngỏ lời với ông chủ
Ông Hứa
Sao vậy con, có chuyện gì sao *cười nhẹ*
Vương Dịch
Dạ con...con thấy quán đông quá mà chỉ có ông và bà làm thì không kịp
Vương Dịch
Nếu có thể...ông cho con xin vào làm được không ạ
Vương Dịch
Con có thể làm gì cũng được ông bà cứ sai bảo con sẽ làm được hết
Bà Hứa
Nhìn con trẻ vậy...sao lại muốn làm ở đây
Vương Dịch
Con gặp một chút sự cố nên bây giờ con không có nhà
Vương Dịch
Và con đang ở nhờ nhà người khác
Vương Dịch
Vì vậy con muốn tìm việc làm để trả tiền nhà cho họ
Ông bà Hứa nhìn nhau rồi lại quay sang nhìn cô
Ông Hứa
Trước tiên con cứ làm thử đã nếu được ông sẽ nhận con
Vương Dịch
Vâng con cảm ơn ông *cười nhẹ*
Và rồi cô bắt đầu với công việc đầu tiên trong đời của mình vì khi còn ở với ba mẹ việc của cô chỉ là lo học thôi còn lại đều được ba mẹ sắp xếp. Không ngoa khi nói ba mẹ Vương chính là hậu phương vững chắc cho cô con gái khi bước vào đời
Tiền thì ba và mẹ cô đã lo hết nên cô cũng không cần lo nghĩ gì cả
Bùi Khánh Nguyệt
Thi Vũ em mau nói xem chị ấy là ai
Thi Vũ nhìn Khánh Nguyệt rồi chậm rãi kể lại sự việc của cô
Bùi Khánh Nguyệt
Sao em gan vậy, lỡ chị ấy người xấu thì sao
Châu Thi Vũ
Nhưng mà chị ấy tội nghiệp mà....với lại chị Vương Dịch xinh như vậy nên không phải người xấu đâu
Bùi Khánh Nguyệt
Em....thật là tin người quá rồi đó
Châu Thi Vũ
Lỡ rồi giúp người thì giúp cho trót chứ
Bùi Khánh Nguyệt
Rồi ba mẹ em thì sao
Châu Thi Vũ
Họ đi suốt à nhằm khi 4 - 5 tháng còn chưa về nhà...nhưng chị yên tâm em sẽ gọi báo cho họ biết
Bùi Khánh Nguyệt
Cô ngốc *xoa đầu nàng*
Châu Thi Vũ
Tại chị xoa đầu em mãi nên em mới ngốc đó *bĩu môi*
Bùi Khánh Nguyệt
Ơ con bé này...hôm nay còn trả treo nữa cơ à
Châu Thi Vũ
Em không biết gì hết *đảo mắt*
Bùi Khánh Nguyệt
*thở dài*
Bùi Khánh Nguyệt
Thôi được rồi về lớp thôi sắp vào học rồi
Tuy là lần đầu lao động chân tay nhưng cô làm khá suôn sẻ vì ở nhà cô thường phụ mẹ mình nấu ăn và dọn dẹp
Cô làm vẫn chưa quen việc lắm nhưng lại rất tự giác làm việc
Điều này khiến cho ông bà Hứa rất hài lòng
Ông Hứa
Bọn ta thấy hết rồi, con làm việc rất tốt nên bọn ta sẽ nhận con
Vương Dịch
Thật sao ạ, con cảm ơn ông bà *vui vẻ*
Bà Hứa
Được rồi bây giờ con giúp ông bà dọn dẹp lại một chút rồi về được rồi
Bà Hứa
Bọn ta chỉ bán buổi sáng thôi
Vương Dịch
Vậy sáng mai mấy giờ con đến là được thế bà
Bà Hứa
Hmm 6 giờ con đến là được rồi
Cô tiếp tục dọn dẹp giúp ông bà Hứa một lát thì cũng xong
Bà Hứa
Đây tiền lương của con hôm nay
Vương Dịch
Là...trả tiền trong ngày hả bà
Bà Hứa
Ừm *nhét vào tay cô*
Bà Hứa
Ở đây vẫn còn hai phần mì con có muốn ăn không
Vương Dịch suy nghĩ một lúc rồi trả lời
Vương Dịch
Cho con hai phần luôn được không ạ?
Vương Dịch
Tại con cũng muốn cho cô bé đã cứu con một phần mì
Ông Hứa
Được chứ con cứ lấy đi
Vương Dịch
Con cảm ơn ông bà
Cô cũng không phải lấy không hai phần mì mà vẫn trích một số tiền trong phần lương vừa rồi của mình trả cho ông bà sau đó liền vui vẻ về nhà cùng với hai phần mì dù ông bà không chịu nhận và còn kêu cô lấy lại tiền nhưng cô cũng mặc kệ mà bỏ đi không quay lại. Ông bà thật sự đã tạo công ăn việc làm cho cô rồi thì cô thân là nhân viên mới vào làm cũng không nên lấy miễn phí hai phần mì này được
Cứ là trả tiền đàng hoàng lịch sự trước đã
Vương Dịch đang đứng ở trước cổng nhà Thi Vũ
Hình như nàng vẫn chưa về đến
Vương Dịch
*lấy tiền trong túi ra*
Cô nhìn mấy tờ tiền trên tay
Cảm thấy vui vì đây là những đồng tiền mà cô tự kiếm được. Đã vậy còn tự mua đồ ăn bằng chính số tiền mình tự làm ra. Cảm giác thật mới lạ
Nhưng có điều cô vẫn chưa quen với việc sử dụng tiền ở đây
Vì vậy Vương Dịch không biết hôm nay bản thân mình kiếm được bao nhiêu tiền. Khi nãy trả tiền cho ông bà được vì lúc cô đứng gần thu ngân nhận tiền thì thấy nhiều người khách trả số tiền y chang vậy và không hề thối lại nên cô cứ mặc định đó là số tiền phải trả cho một phần mì
Châu Thi Vũ
Chị Vương Dịch
Thi Vũ được Khánh Nguyệt chở từ xa đến
Bùi Khánh Nguyệt
*thắng xe*
Châu Thi Vũ
Chị đợi lâu chưa
Vương Dịch
À ùm tôi mới về tới
Châu Thi Vũ
Mình vào nhà thôi ngoài này nắng lắm *kéo cô vào trong*
Khánh Nguyệt bất lực đạp xe về nhà. Nhóc con họ Châu này đúng là dễ tin người quá rồi
Châu Thi Vũ
Sáng giờ chị làm gì vậy còn đây...*nhìn hai phần mì*
Vương Dịch
Sáng nay tôi đến ăn ở một quán mì xong rồi tôi xin họ ở đó làm việc, rồi họ trả lương cho tôi
Vương Dịch
Còn dư hai phần mì nên tôi mua về cho em một phần tôi một phần luôn, xem như lời cảm ơn của tôi dành cho em khi em đã tin tưởng và cứu tôi
Nàng ngơ ngác nhìn cô rồi bật cười
Châu Thi Vũ
Chị giỏi vậy, mới một buổi sáng thôi mà chị đã tìm được việc làm rồi
Vương Dịch
À đúng rồi trả tiền lại cho em *đưa tiền ra*
Châu Thi Vũ
Mới làm có một buổi sáng thôi mà chị được nhiêu đây á *trố mắt*
Vương Dịch
Nhiều lắm sao...tôi cũng không biết nữa
Châu Thi Vũ
Nè đừng nói chị không biết sài tiền nha
Châu Thi Vũ
Thế chị mua mì bằng cách nào?
Vương Dịch
Nhìn những tờ tiền của khách trả rồi trả lại y chang
Châu Thi Vũ
Cũng là một cách nhưng ờ...không an toàn trong một vài trường hợp cho lắm
Châu Thi Vũ
Thôi được rồi em sẽ dạy chị vậy
Vương Dịch
Cảm ơn em nhiều lắm
Châu Thi Vũ
Không có gì đâu...bây giờ đi ăn đi rồi em giúp chị tìm gia đình
Vương Dịch thật sự muốn nói là nàng đừng tìm vô ích
Vì nhà cô không ở đây mà là ở 27 năm sau
Nhưng nếu nói như vậy Thi Vũ sẽ bảo cô khùng mất
Vương Dịch
*lẳng lặng mà thở dài*
Download MangaToon APP on App Store and Google Play