[Rhycap]Duyên Định Phận Ta
Chap 1:Đổi xác
Hanri t/g
Dô truyện luôn cho nóng
____________________________
Trong một không gian vô định trắng xóa,với những ánh sáng rực rỡ nhưng đầy lạnh lẽo.Minh Duy cậu nghệ sĩ trẻ tuổi đôi mươi xuất hiện
Hoàng Minh Duy
//Bừng tỉnh//?
Hoàng Minh Duy
*Mình đang ở đâu đây?*//nhìn xung quanh//
Hoàng Minh Duy
*Chuyện gì đang sảy ra vậy?*
Hoàng Minh Duy
Có ai không!//bước đi//
Em đi từng bước trong không gian vô định đó mà chẳng biết đi đâu,giọng em vang vọng nhưng lại chẳng ai đáp lại
Em cứ đi mãi đi mãi và rồi...
Hoàng Minh Duy
!?//cảnh giác//
Tiếng khóc cứ vồ vập vang lên bên tai em, vô cũng đau thương và bi lị khôn siết
???
Giúp...giúp tôi...cứu con tôi//khóc//
Hoàng Minh Duy
//nhìn xung quanh//
Em cảnh giác cao độ nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy ai hoài mình
Tiếng hét đau đớn chói tai khiến em phải ngồi cụp xuống,thu mình lại
Hoàng Minh Duy
//không còn nghe tiếng hét nữa//
Hoàng Minh Duy
//dần dần mở mắt đứng dậy//
Sau khi bình tỉnh lại,em đã nhìn xung quanh để xem tiếng đó phát ra từ đâu
Hoàng Minh Duy
//Nhìn thấy ở xa có một người đang nằm lơ lững trong không chung//!
Em ba chân bốn cẳng chạy về phía đó
Khi vừa tới em thấy một người đầy m*u me đang nằm lơ lững bất động
Hoàng Đức Duy
//Chẳng có chút sự sống//
Khi nhìn mặt người đó em không khỏi hốt hoảng vì người đó có gương mặt y hệt mình
Hoàng Minh Duy
//Nhìn thật kĩ//
Hoàng Minh Duy
*Giống quá đi mất!*
Hoàng Minh Duy
*Chỉ là người này mặc áo bà ba thôi*
Hoàng Minh Duy
//Đưa tay chạm vào//
Khi vừa chạm vào người đó,đột nhiên có một lực kéo vô hình từ đâu đó kéo em đi và em cũng bị mất ý thức
Sấm sét bên ngoài đánh xuống dữ dội,không gian xung quanh thì nặng nề chìm trong nỗi mất mát
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//Đột nhiên mở mắt//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//Nghẹt thở//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//Giẫy//Ợ...ự...cư...cứu...
Khi vừa rơi xuống em đã đớp từng ngụm không khí quý hiếm
Con Hoa
M...ma-MA!!!!!//hét lên//
Con Hoa sợ hãi vô cùng khi vừa nãy cái thân xác đó của mợ nó đã lạnh cóng và đã hơi có mùi hôi tanh của máu và xác phân hủy
Nhưng giờ lại rơi xuống đớp từng ngụm không khí
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
???//ngơ ngác//
Con Hoa
Aaaa!!//sợ chạy vào góc tường//
Mặt nó tái xanh như mới bị ai cắt tiết,sợ đến run lên cầm cặp,đầu nó dùi vào chân không dám nhìn em
Em thì ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì xảy ra
Nhìn xung quanh thì em thấy một loại kiến trúc cổ kính,như trong phim
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Đây là trường quay à*//thắc mắc//
Em định đứng dậy đi lại chỗ Hoa nhưng vừa chống chân cố đứng dậy em lại ngã ngang
Những vết thương rướm máu trên người em va vào sàn khiến em đau điến
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Đ-đau...quá//giọng khằng đặc//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Giọng của mình sao vậy?*//hoang mang//
Do là nghệ sĩ nên giọng nói rất quan trọng đối với em
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//dần trụ không nổi//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//mắt li lim//
Từ ngoài xa có tiếng bước chân nhưng em chưa kịp nhìn thì đã hiếp đi trong vô thức
Hoàng Minh Duy
*Gì vậy*//hoang mang//
Hoàng Minh Duy
//nghe thấy tiếng nói//ai vậy?
???
Là tôi đây//vang vọng//
Trong không gian mơ màng cùng những đám mây ngũ sắc tuyện đẹp
Đức Duy xuất hiện sau đám mây
Hoàng Minh Duy
Cậu là?//nhìn thấy//
Đức Duy thanh thoái bước từng bước đoan trang,nhẹ nhàng cộng với vẻ ngoài như tiên gián trần
Khiến người được mệnh danh là tiên tử của showbiz như em cũng phải thán phục
Hoàng Đức Duy
Là người lúc nãy cậu chạm vào//đứng trước mặt em//
Hoàng Đức Duy
Cảm ơn cậu đã cứu tôi,không có cậu thì tôi hồn siêu phách tán rồi//cúi người//
Em thấy Đức Duy cúi người thì cũng đỡ dậy vì phép lịch sự
Hoàng Đức Duy
Cậu đã vô tình xuyên vào xác tôi khi tôi chỉ còn một hồn trong xác
Hoàng Đức Duy
Nếu lúc đó cậu không vào xác tôi thì bây giờ hồn phách tôi chẳng biết ở đâu
Hoàng Minh Duy
Thì ra là vậy//hiểu ra//
Hoàng Minh Duy
Vậy tôi trả xác lại cho cậu đó,cậu đưa tôi về xác tôi đi
Đức Duy ngồi vào hư không
Mặt lạnh như băng nói tiếp
Hoàng Đức Duy
Tôi đã bị lạc mất phách và 2 hồn,cậu thì bị lạc mất 1 hồn
Hoàng Đức Duy
Chi bằng bấy giờ chúng ta dựa vào nhau mà sống,chứ quay về xác cậu cũng sẽ hóa điên do thiếu hồn thôi
Em hoang man lắng nghe Đức Duy nói mà sợ hãi
Hoàng Minh Duy
Vậy tôi phải làm sao đây?
Hoàng Đức Duy
Tạm thời cậu sẽ sống thay tôi,chờ ngày hồn cậu tìm đủ tôi sẽ đưa cậu về
Hoàng Minh Duy
Cũng được...nhưng,còn cậu thì sao? sẽ chết sao?
Đức Duy cúi mặt nở nụ chua sót
Hoàng Đức Duy
Con tôi mất rồi,tôi cũng không muốn sống
Hoàng Đức Duy
Tôi nghĩ sau khi chết sẽ tìm thấy thằng bé nhưng...
Những giọt nước mắt bắt đầu rơi trên má Đức Duy
Hoàng Minh Duy
Sao cậu khờ vậy?//tức//
Hoàng Minh Duy
Con mất thì mình làm lại,sao phải chết chứ//an ủi//
Hoàng Đức Duy
Chồng tôi,nghe lời sằng bậy nên đã giết con tôi
Hoàng Đức Duy
Thì cậu nghĩ tôi làm lại bằng cách nào đây
Em nghe xong thì bần thần vì không nghĩ lại có kẻ ác nhân cầm thú đến nổi giết con mình
Hoàng Minh Duy
Tôi...tôi xin lỗi vì đã nhắc//thấy có lỗi//
Hoàng Minh Duy
Vậy tôi có thể giúp gì cho cậu không?
Hoàng Đức Duy
Tôi cảm ơn cậu//Nhìn em//
Hoàng Đức Duy
Nếu được thì tìm xác thằng bé giúp tôi
Hoàng Đức Duy
Tìm thấy xác thời cúng đàng hoàng mai ra hồn mới về
Hoàng Minh Duy
Được!//giọng khẳng định//
*GÓC LÍ GIẢI
Theo quan niệm xưa thì nam sẽ có 3 hồn 7 phách còn nữ là 3 hồn 9 phách,nhân gian chuyền tai nhau những người hồn phách không đủ sẽ có thể bị phát điên,hóa khùng,hoặc liệt giường
Hồn siêu phách tán là tất cả hồn phách của người đó sẽ bị tách ra và lạc ở nhiều nơi,nhiều cõi khác nhau
Theo văn hóa thời cúng(cái này tui hong chắc lắm)thì khi gặp tai nạn hay qua đời thì phải làm lễ đưa xác về mà khi đưa xác về thì linh hồn cũng sẽ nghe tiếng chuông(hoặc nhạc) có trong lễ để về theo xác,còn nếu để bạch vô âm tính,chết bời chết bụi thì hồn sẽ khó mà tìm được xác do không tìm được xác nên hồn sẽ lẩn quẩn đi tìm xác và sẽ bị lạc mất chỗ ban đầu luôn
Hanri t/g
Thiết nghĩ bà nào thấy rối quá thì qua tt đọc demo để hiểu hơn nha
Hanri t/g
Chứ tui kể bạn thân tui là nó cháy CPU rồi đó
Chap 2: Tỉnh lại
Sáng sớm tinh mơ,chim chóc ngoài vườn kêu ríu rít,lá cây sào sạt
Trong căn phòng bụi bẩn, mạn nhện đóng đầy trần,cả căn phòng xuống cấp thảm hại
Một thân ảnh nhỏ bé gầy gò nằm trên chiếc giường cũ,toàn thân được băng bó bằng nhiều tấm vải cũ,gương mặt trắng bệt thiếu sức sống
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//Yếu ớt mở mắt//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Đây là đâu vậy*//mơ hồ//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Cả cơ thể mình đau quá*//khẽ nhăn mặt//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//Cố nhớ lại mọi thứ//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Đúng rồi,đây là thân xác của Đức Duy*
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Đức Duy cậu yên tâm tui sẽ giữ đúng lời hứa với cậu*
Sau khi giao ước với Đức Duy trong cõi mộng,Minh Duy đã được đánh thức trong thân xác của Đức Duy
Và hiện giờ phải chịu đựng từng vết thương của cơ thể mới này
Con Hoa
//bưng thau nước mở cửa bước vào//
Con Hoa
//Thấy em đã tỉnh//
Con Hoa
Mợ...mợ tỉnh rồi!//chạy lại chỗ em//
Con Hoa
Hức!//mừng rỡ đến khóc//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//Quay qua nhìn Hoa//
Em nhìn thấy một cô bé còn nhỏ tuổi đang khóc lên khi thấy mình tỉnh dậy,một thân hình nhỏ bé,gương mặt ngây thơ,đôi bím tóc sơ xác
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//thều thào//Cô là?
Con Hoa nghe thế thì chưng hửng vì mợ nó không nhận ra nó
Con Hoa
Mợ!mợ quên con rồi sao?//nước mắt dàn dụa//
Con Hoa
Con là Hoa nè//lây nhẹ em//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Hoa?
Con Hoa
Mợ tỉnh rồi tốt quá đi!//cười tươi//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//nhìn Hoa thầm mừng//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Đức Duy xem ra cậu vẫn còn người yêu thương*
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Ở đây...sao lại bẩn vậy?//nhìn cả căn phòng//
Con Hoa
//Ngước lên nhìn căn phòng//Dạ...
Con Hoa
Đây là dãy sau phủ nơi này thường dùng làm kho
Con Hoa
Ở đây cả chuột cũng khó mà sống...
Con Hoa
//nhìn em tội lỗi//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//nhìn thấy ánh mắt đó//???
Con Hoa
Xin lỗi mợ,tại con mà mợ bị đưa xuống đây...
Em ngẫn người chả hiểu chuyện gì
Nhưng kệ đi giải quyết mới hỗn độn này cái đã
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Dìu tui ra ngoài được không?
Con Hoa
Dạ...nhưng mợ mới tỉnh lại người nhiều vết thương vậy đi được không ạ
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Chắc được mà không sao//chống tay cố ngồi dậy//
Con Hoa
//Đỡ em ngồi dậy//
Em vừa đứng dậy thì phần dưới có một chất lỏng nhày nhụa hòa cùng là máu chảy ra
Cơ đau quàng từ bụng lại đánh úp em thêm lần nữa
Con Hoa thấy vậy thì thốt hoảng định chạy đi tìm người thì bị em ngăn lại
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Đừng đi...đỡ tui lại ghế đi//mặt trắng bệt//
Con Hoa vội vàng đỡ em lại cái ghế ngồi xuống
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//Nhìn xuống xem thứ chất lỏng đó là gì//
Do lúc là Minh Duy em học đại học y nên cũng biết về chuyện này
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Là sản dịch sao*//bất ngời//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Ác nhân thật cậu ấy gần chuyển dạ rồi vậy mà lại giết đứa trẻ*
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Nghe Đức Duy kể rồi nhưng không ngời lại cầm thú đến vậy*//tức giận//
Một nỗi tức giận,ghét bỏ chạy trong đầu em,dù là người ngoài cuộc nhưng em lại có thể hiểu được sự câm thù của Đức Duy dữ dội đến mức nào
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//ngước lên nhìn Hoa//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Ờm...tui gọi cô là gì cho phải phép nhỉ
Con Hoa
Dạ...mợ quên thật rồi sao?//hơi buồn//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//ngượng+gật đầu//
Con Hoa
Haizz...Lúc trước mợ gọi em xưng mợ với con còn lúc ở nhà thì là xưng ta
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Ở nhà?//ngơi ngác//
Con Hoa
Mợ nói với con mà chỉ khi có ông bà và ông bà nhà Nguyễn thì mợ mới thấy hơi ấm của gia đình
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Thật vậy sao?
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Không biết cậu sống thế nào mà khổ quá đi*
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Thôi không nói nữa cô-à không...em lấy cho mợ chậu nước lại đây
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Lấy cả khăn nha
con Hoa đi lại chỗ lúc nãy nó để thau nước rồi bưng lại cho em
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//nhìn thau nước//Sao...đục vậy?
Con Hoa
Nước này lấy ngoài giếng cũ,chúng ta không có phèn mợ sài đỡ nha
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Thôi cũng được...//cầm cái khăn nhún nước//
Con Hoa
//Định cở cúc áo cho em//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//Giữ lại//Gì vậy!
Con Hoa
Mợ muốn lau mình mà,thì em phải hầu mợ chứ!//thản nhiên//
Con Hoa đã quen với việc hầu hạ mợ nó từng li từng tí nên thấy phản ứng của em nó cũng bất ngờ lắm
Còn em do là người hiên đại đã quen với việc riêng tư nên hốt hoảng quá trời
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Kh-Không cần đâu em đi ra ngoài đi//ngại ngùng//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Đi đi!//hất mặt ra cửa//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Lấy giúp mợ bộ đồ nha!
Con Hoa đi lấy bộ đồ cho em rồi cũng lủi thủi đi ra ngoài đợi em
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Hoa ơi!//gọi vọng ra//
Con Hoa nghe em gọi thì cũng mở cửa bước vào, lúc này đã thay bộ đồ màu nâu con Hoa thay hộ thành bộ bà ba màu xanh rất sang trọng
Nhưng lại không giấu được vẻ gầy gò hốc hác đó
Con Hoa
//Lấy thau nước đi đổ//
Em thấy con Hoa lấy thau nước đi đổ thì chợt nãy ra một ý
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
À mà Hoa ơi!//gọi Hoa//
Con Hoa
Dạ!//nói vọng vào//
Con Hoa
//chạy vào//Dạ mợ kêu con
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Chúng ta có than vào bông gòn không?
Con Hoa
Than thì để con đi đốt còn bông thì trong áo ấm của mợ có ạ
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Lấy lại đây!
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//dịnh lại//À đem thêm cát và đá cuội nha
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Một cái thau cao một chút
Con Hoa
*Sao mợ có vẻ vui vẻ,trẻ con hơn trước vậy ta*//nghi ngoặc//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Đâu tiên phải giải quyết nhu cầu thiết yếu đã*//phấn khở//
Hanri t/g
Tui hong biết cái này có nên lí giải hong nữa
Hanri t/g
Thì sản dịch là sau khi sinh con thì sẽ chảy cái dịch này ra ngoài như tới ngày đèn đỏ của con gái vậy đó nhưng nó khéo dài lâu hơn,thì phá thai cũng sẽ bị chảy dịch giống vậy
Hanri t/g
Hong chắc lắm tại cái này tui chỉ là biết sơ sơ thôi
Chap 3:Ăn uống
Sau một lúc xà quằn với cái đống em kêu Hoa đem tới thì cũng xong
Con Hoa nhìn thấy cái thùng đó thì nó ngơ ra chẳng biết đó là gì
Con Hoa
//Nhìn cái thùng vừa tạo ra//...?
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//Ánh mắt tự tin//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Tch-đây là máy lọc nước thô//bất lực giải thích cho Hoa//
Con Hoa
Máy lọc nước?//ngơ ngác//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Hừm...cái này sẽ lọc nước sách cho chúng ta
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Không cần tới phèn chua nữa
Con Hoa
Thiệt hả mợ!//bất ngờ với công dụng//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Ừ!//gật đầu//
Con Hoa
//Khó hiểu//Nhưng....sao mợ biết?
Câu hỏi đó khiến em phải đứng hình vì không biết phải trả lời sao cho hợp tình hợp lẽ
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Ờm....ờm....do....//ấp úng//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*À!*Do mợ học lóm từ mấy người Pháp á mà//bịa đại lí do//
Con Hoa
Ò...//thản nhiên trở lại//
Con Hoa
//Nhìn cái thùng đó tiếp//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Haizzz...may quá xém lộ*//hở phào nhẹ nhõm//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Mốt nhất định phải tìm lí do trước khi hàng động mới được*
Con Hoa
Ủa!,mà cái này sài sao mợ?
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Em lấy một miếng vả cũ dày 1 chút,một thau nước giếng hồi nãy,một cái thau sạch lại đây
Con Hoa nhìn em đầy thắc mắc nhưng cũng đi lấy mấy thứ em dặn lại chỗ em
Em nhìn một lược thấy đủ rồi thì kêu Hoa
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Lúc nãy em có đục lỗ dưới đấy thùng,giờ em lấy tấm vải bọc chỗ đó lại
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Rồi kê vô cái thùng sạch rồi đổ nước vào...//hướng dẫn//
Sau một loạt thao tác em chỉ thì Hoa. cũng làm xong một cách gọn gàng
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Giờ em nhìn xem nước chảy xuống nó như nào
Con Hoa nhìn vào thùng nước thì ngạc nhiên
Con Hoa
Ủa!,sao nước trong vậy mợ!//thích thú//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Tất nhiên!
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Nếu uống thì nhớ nấu sôi lên nha//cười//
Con Hoa
Dạ!//cười+thích thú//
Nói rồi con Hoa bưng cái thùng ra ngoài với vẻ đầy thích thú và nụ cười tươi rối của thiếu nữ
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Haizz...//chán//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Nếu gặp lại được Đức Duy mình phải làm rõ mọi chuyện mới được*//suy tư//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Nghe Hoa nói cũng chẳng hiểu gì*
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Cơ thể thì cứ như bị liệt vậy thì làm ăn được gì*
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Ở đây nhìn sợ thật*//nhìn căn phòng//
Ngồi suy tư một hồi thì em cũng chẳng biết phải làm gì hơn việc chờ vết thường lành rồi tính tiếp
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Đói quá...//bụng kêu//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
HOA ƠI!//kêu Hoa//
Giọng em dù vẫn còn hơi khàn nhưng cũng đã đỡ hơn lúc mới tỉnh 1 chút
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Có gì ăn không?
Con Hoa
Dạ có!//hí hẩng đi lấy đồ ăn cho em//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//Ngồi đơ//...
Con Hoa
//nhìn em chầm chầm//
Trước mặt em là một chén cơm trắng duy nhất
Còn con Hoa thì ngồi trước mặt trông đợi phản ứng của em
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Có nhiêu đâu thôi hả?//không tin vào mắt mình//
Con Hoa
Ừm,mỗi ngày một chén
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Hả!,mỗi ngày một chén cho 2 người?//bất ngời//
Con Hoa
Dạ...tại tụi hầu chỉ đem xuống nhiêu đây thôi ạ
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Trời ơi!, ác dữ vậy trời,ăn vậy sao đủ chất đây*///bất mãn//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Nếu mợ ăn thì em ăn gì?//nhìn Hoa tội lỗi//
Con Hoa
Dạ hong sao mợ ăn đi,em có hái rau dại luộc ăn ạ//cười//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
*Ngây thơ*//tội lỗi//
Mọi thứ thiếu thốn đến cùng cực đến miếng ăn cũng chẳng no được
Em nhìn Hoa mà tội lỗi vô cũng.Dù gì Hoa cũng là một cô bé chỉ mới tầm 16,17 tuổi vậy mà hiểu cho mình đến đau lòng
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Hay...em đem dĩa rau lên cho mợ nha,mợ với em ăn chung//cười nhẹ//
Con Hoa
Dạ...được không ạ//trừng trừ//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Được!,đem lên đây
Dức câu con Hoa đứng dậy đi lấy dĩa rau,còn em thì nhìn theo thân hình gầy gò của nó mà buồn bã
Sau một lúc đợi thì Hoa cũng đem một dĩa rau lên
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
//nhìn kĩ//*giống lá thuốc gì gì ta*
Con Hoa
Mợ nhìn gì vậy ạ?//nhìn em//
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
À...cho mợ hỏi cái này em hái đâu vậy?
Con Hoa
Dạ cạnh bờ tường có khu đất,cây này mọc nhiều lắm ạ
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Hình như là cây thuốc đúng hong?//mắt chớp chớp//
Con Hoa
Dạ hình như là vậy,tại con thấy mấy anh bị thương cũng hay dùng
Hoàng Đức Duy(hồn Minh Duy)
Òoooo....vậy xíu đi hái một ít nha,mợ cần dùng//gấp một miếng rau//
Nói rồi em và con Hoa ngồi ăn ngon lành,dù chỉ là cơm trắng rau xanh nhưng lại ngon đến bất ngờ
Chắc tại em đang đói hoặc do sợ giản dị mộc mạc và ấm áp của cô em gái Hoa
Ăn xong con Hoa cũng đi hái mấy lá thuốc đó cho em
Đem về thì em sai nó đâm ra rồi đắp lên vết thương em,để mau lành
Hanri t/g
Chap này hơn 800 chữ một chút
Hanri t/g
À mà tui viết thành truyện trên đây có một vài chi tiết sẽ thay đổi với demo tui đăng trên tt
Hanri t/g
Tại trên đây hơi khó á
Download MangaToon APP on App Store and Google Play