Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Harry Potter ] Hồ Đen - Khi Cái Đẹp Phải Lòng Bóng Đêm

Ep.1

Trong biên niên sử của giới phù thủy lâu đời, cái tên Liberty luôn hiện ra như một dấu chấm hỏi đầy kiêu hãnh và khác biệt. Là một gia tộc thuần huyết quyền quý bậc nhất, thế nhưng thay vì chạy đua vào những chiếc ghế quyền lực tại Bộ Pháp thuật hay sa đà vào những cuộc thanh trừng huyết thống, nhà Liberty lại chọn cho mình một lối đi riêng: Sự sùng bái cái đẹp đến mức cực đoan
Người ta gọi họ là "những kẻ lập dị" trong giới thượng lưu. Đối với nhà Liberty, giá trị của một con người hay một vật thể không nằm ở dòng máu hay quyền năng, mà nằm ở tính thẩm mỹ. Họ có thể thờ ơ với những báu vật ma thuật hắc ám, nhưng lại sẵn sàng chi cả một gia sản chỉ để sở hữu một món đồ lấp lánh hay một tạo tác hoàn mỹ
Khác với sự cực đoan của nhiều gia tộc thuần huyết, Liberty nhìn nhận thế giới Muggle bằng sự bao dung đầy ngạo nghễ. Họ không khinh thường Muggle, đơn giản vì họ nhận thấy trong thế giới không phép thuật ấy vẫn tồn tại những kiệt tác nghệ thuật và những vẻ đẹp lay động lòng người
Tại dinh thự Liberty, tài năng có thể rèn luyện, dòng máu có thể pha tạp, thậm chí một Á phù thủy vẫn được trân trọng - miễn là họ sở hữu một vẻ đẹp thoát tục. Với họ, sự xấu xí mới chính là cái tội lớn nhất. Vẻ đẹp của thành viên nhà Liberty đã trở thành huyền thoại. Đó là sự kết hợp hoàn hảo giữa mái tóc bạch kim óng ả và mượt mà như được dệt từ ánh trăng cùng đôi mắt lục bảo sâu thẳm, lấp lánh và tinh khiết hơn bất kỳ loại đá quý nào được khai thác từ lòng đất
Gia tộc Liberty nắm giữ khối tài sản khổng lồ và quyền lực bao trùm, nhưng mục đích của họ rất thuần túy: Sự thống trị chỉ là công cụ. Họ cần tiền bạc để mua đứt những phòng trưng bày xa hoa, cần quyền lực để không ai có thể ngăn cản họ chạm tay vào những thứ đẹp đẽ nhất thế gian. Trong mắt một người nhà Liberty, thế giới này chỉ là một bộ sưu tập khổng lồ, và họ chính là những chủ nhân có gu thẩm mỹ khắt khe nhất
"Đừng hỏi về lòng trung thành hay tham vọng của một người nhà Liberty. Hãy hỏi xem thứ bạn đang cầm trên tay có đủ rực rỡ để họ phải liếc nhìn hay không."
. .
Rời xa sự xô bồ của London, vượt qua những con đường mòn uốn lượn được che phủ bởi màn sương đặc quánh của vùng Cotswolds, có một nơi mà thời gian dường như đã lãng quên dòng chảy của nó. Tại thung lũng hẻo lánh phía sau ngôi làng Castle Combe - nơi được mệnh danh là đẹp nhất nước Anh - trang viên Liberty nằm tĩnh lặng tại Thung Lũng Ánh Trăng ( Moonlight Vale )
Lối dẫn vào trang viên không phải là những hàng rào sắt nhọn hoắt đầy đe dọa, mà là một đại lộ dài thăm thẳm với hai hàng cây phong lá đỏ, dẫn lối đến một không gian rộng lớn đến choáng ngợp. Những bãi cỏ ở Liberty không chỉ đơn thuần là cỏ, chúng là một thảm nhung xanh mướt, được chăm sóc tỉ mỉ đến mức mỗi ngọn cỏ đều nghiêng mình theo cùng một hướng khi gió thổi qua
Rải rác khắp khuôn viên là những khu vườn chủ đề, nơi những loài hoa quý hiếm nhất từ khắp nơi trên thế giới hội tụ. Có những đóa hồng Juliet mang sắc cam đào kiêu sa, những bụi cẩm tú cầu xanh biếc như màu nước biển Địa Trung Hải, và cả loài hoa trà trắng muốt chỉ nở rộ dưới ánh trăng. Những cánh hoa rụng xuống lối đi lát đá cuội, tạo nên một tấm thảm thơm ngát, khẽ khàng nâng niu gót chân của những kẻ sùng bái cái đẹp
Giữa biển hoa ấy, ngôi dinh thự hiện ra với vẻ đẹp trầm tĩnh đến nao lòng. Được xây dựng từ loại đá vôi màu mật ong đặc trưng của vùng Cotswolds, tòa nhà không mang vẻ hào nhoáng, phô trương của vàng bạc hay kim cương. Sự sang trọng của Liberty nằm ở sự tinh tế cực hạn: những khung cửa sổ cao vút bằng gỗ sồi đen, những ban công rộng với hoa văn uốn lượn mềm mại và mái ngói đá xám phủ một lớp rêu phong cổ kính
Ngôi nhà được thiết kế theo một trục đối xứng hoàn hảo để "đón lấy linh hồn của ánh sáng": Khi bình minh lên, những tia nắng đầu tiên xuyên qua các ô cửa kính màu, nhuộm vàng những sảnh đường lát đá cẩm thạch, khiến cả không gian bừng sáng như một thánh đường vừa thức giấc. Khi hoàng hôn buông, cả trang viên chìm trong sắc tím hồng huyền ảo. Ánh nắng tà ráng vàng rực rỡ đậu trên những bức tường đá, tạo nên một vẻ đẹp buồn man mác nhưng đầy tôn nghiêm, tựa như một bức tranh sơn dầu chưa kịp ráo mực
Không gian nơi đây tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng một chú chim vỗ cánh ở phía bìa rừng, hay tiếng những giọt sương sớm rơi khỏi lá cây. Nhà Liberty không cần sự ồn ào để khẳng định quyền uy, bản thân sự tĩnh lặng và vẻ đẹp hoàn mỹ của trang viên đã là lời tuyên bố hùng hồn nhất về vị thế của họ
Trong phòng khách chính, mùi gỗ đàn hương quyện cùng hương hoa cỏ từ ngoài vườn thoảng vào qua khung cửa mở rộng. Những chiếc ghế bành bọc nhung xanh lục bảo, những giá sách cao chạm trần và những bình hoa pha lê lấp lánh dưới ánh nắng nhạt... tất cả đều hài hòa, trầm mặc nhưng toát lên cái khí chất vương giả không thể sao chép
"Người ta đến Liberty để chiêm ngưỡng cái đẹp, nhưng họ ở lại vì sự bình yên đến nghẹt thở mà nơi này mang lại. Một vẻ đẹp không cần lên tiếng, nhưng đủ sức chinh phục mọi tâm hồn."
. .
Trong không gian tĩnh mịch của trang viên Liberty tại vùng Cotswolds, ánh nắng buổi sớm mai xuyên qua lớp rèm voan mỏng manh, đổ những vệt vàng óng ả lên sàn gỗ sồi của căn phòng ngủ nằm ở phía Đông. Đây là lãnh địa của Charles Skye Liberty, cậu út của gia tộc, một đứa trẻ 10 tuổi nhưng đã mang trong mình phong thái của một vị vương tử vừa bước ra từ thần thoại
Charles đứng trước chiếc gương dài khung bạc chạm khắc hoa văn lá thường xuân, chăm chú quan sát hình ảnh phản chiếu của chính mình. Ở tuổi 10, nét đẹp của em là sự giao thoa kỳ diệu giữa những thái cực đối lập. Em sở hữu đôi mắt phượng dài với phần đuôi hơi xếch lên đầy vẻ kiêu kỳ và sắc sảo của nam giới, nhưng con ngươi lại mang màu ngọc lục bảo trong vắt, lấp lánh như mặt hồ bị ném vào một nắm bụi kim cương
Mái tóc bạch kim đặc trưng của dòng họ Liberty được cậu chải chuốt cẩn thận, từng sợi tóc mượt mà như dòng suối bạc ôm lấy khuôn mặt thanh tú. Làn da của Charles trắng sứ, mịn màng đến độ tưởng chừng như chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng có thể để lại dấu vết, đối lập hoàn toàn với đôi môi hồng tự nhiên luôn khẽ nhếch lên một độ cong đầy tự tin. Đó là một vẻ đẹp vừa nam tính, mạnh mẽ ở thần thái, vừa mềm mại, thoát tục ở đường nét
Hôm nay, em không chọn những bộ lễ phục rườm rà hay những chiếc áo choàng phù thủy nặng nề, Charles khoác lên mình một bộ trang phục theo phong cách đơn giản nhưng đầy phóng khoáng. Em diện chiếc áo sơ mi trắng làm từ lụa thượng hạng, đôi tay áo được xắn lên một cách có tính toán, để lộ cổ tay thanh mảnh. Chiếc quần tây màu nâu sẫm được cắt may thủ công vừa vặn đến từng milimet, tôn lên đôi chân dài và vóc dáng thanh mảnh của một cậu thiếu niên đang tuổi lớn
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Chỉ có những thợ dệt lành nghề nhất của xưởng nhà Liberty mới có thể tạo ra loại vải mịn như hơi thở thế này
Charles đưa tay vuốt nhẹ lớp vải dọc theo cánh tay, đôi mắt lục bảo híp lại đầy mãn nguyện
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Nhìn xem, độ rủ của nó khi đón nắng... thật là một kiệt tác
Charles không chỉ yêu cái đẹp, em tôn thờ nó. Đối với em, việc xuất hiện với một diện mạo không hoàn hảo là một sự sỉ nhục đối với dòng máu đang chảy trong huyết quản. Em xoay người, ngắm nhìn bản thân từ phía sau, rồi lại nghiêng đầu để ánh nắng chạm vào sống mũi cao thẳng
Sự tự tin của Charles không đến từ sự kiêu ngạo rỗng tuếch, mà đến từ một thẩm mỹ bẩm sinh cực kỳ khắt khe. Em biết rõ mình đẹp, và em biết cách khiến cái đẹp đó trở nên rực rỡ nhất. Trong thâm tâm đứa trẻ 10 tuổi ấy, thế giới là một sàn diễn vĩ đại, và em - với mái tóc bạc và đôi mắt xanh - chính là tâm điểm mà ánh sáng luôn phải hướng về
Em chỉnh lại chiếc khuy áo cuối cùng, khẽ mỉm cười với chính mình trong gương. Một nụ cười đủ để khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải nín thở. Charles Skye Liberty đã sẵn sàng để bước ra ngoài, để cả trang viên và có lẽ là cả thế giới phù thủy ngoài kia, phải cúi đầu trước sự hiện diện của một vẻ đẹp tuyệt đối
. .
Tiếng đế giày da thủ công gõ nhịp nhàng trên những bậc thang đá cẩm thạch trắng, vang vọng khắp sảnh chính cao vút của trang viên Liberty. Từ phía trên cao, Charles chậm rãi bước xuống như một vị thần mặt trời nhỏ tuổi, mái tóc bạch kim phản chiếu ánh sáng từ chùm đèn pha lê khổng lồ, tạo thành một vầng hào quang mờ ảo bao quanh gương mặt thanh tú. Dưới sảnh, hai bóng hình quen thuộc đã đứng đợi sẵn. Đó là Adrian Liberty, người đứng đầu gia tộc, và Charlie, cô chị cả đầy cá tính
Adrian, dù đã ngoài tuổi năm mươi, nhưng dòng máu Liberty dường như có khả năng đóng băng thời gian. Ông đứng đó, thẳng tắp và uy nghiêm trong bộ vest nhung xanh thẫm. Gương mặt ông không hề có dấu vết của sự khắc nghiệt, chỉ có sự điềm tĩnh và vẻ đẹp của một người đàn ông trưởng thành với đôi mắt lục bảo sâu thẳm như đại dương đêm. Cạnh ông là Charlie, cô gái mang vẻ đẹp sắc sảo như một lưỡi dao vừa được mài sắc. Khác với sự mềm mại của em trai, Charlie cắt mái tóc bạch kim ngắn, tôn lên xương quai hàm sắc lẹm và đôi mắt phượng dài mang cái nhìn đầy áp đặt
Khi bóng dáng nhỏ nhắn của Charles xuất hiện ở khúc quanh cầu thang, cả hai người họ đều đồng thời dừng mọi việc đang làm. Ánh mắt họ không giấu nổi sự si mê và tự hào - một thứ tình cảm đặc trưng của nhà Liberty: họ không chỉ yêu thương nhau vì huyết thống, mà còn vì họ là những tuyệt tác của nhau
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Nhìn xem, viên ngọc quý nhất của chúng ta cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi
Adrian lên tiếng, giọng nói trầm ấm vang lên đầy từ ái. Ông tiến lên vài bước, đưa bàn tay thon dài đỡ lấy tay con trai khi cậu vừa chạm bậc thang cuối cùng
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Charles, ta đã nghĩ hôm nay ánh nắng ngoài vườn là rực rỡ nhất, nhưng có lẽ ta đã lầm
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Con vừa khiến mọi thứ trong căn phòng này trở nên lu mờ đấy
Charlie khoanh tay trước ngực, môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy vẻ hài lòng. Cô tiến lại gần, đưa tay vò nhẹ mái tóc bạch kim được chải chuốt kỹ lưỡng của em trai - hành động duy nhất cho thấy sự thân thiết giữa những kẻ vốn dĩ luôn giữ kẽ
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Em trông ổn đấy, nhóc lì lợm
Charlie nhận xét bằng tông giọng sắc sảo nhưng chứa chan sự cưng chiều
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Bộ sơ mi này cắt rất khá, nó tôn lên làn da của em
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Chị dám cá là mấy con cú đưa tin ngoài kia cũng phải dừng bay nếu vô tình nhìn thấy em qua cửa sổ
Trước những lời tán dương nồng nhiệt từ người thân, Charles không hề tỏ ra ngượng ngùng hay khiêm tốn một cách giả tạo. Ngược lại, cậu bé hơi ngẩng cao đầu, đôi mắt lục bảo lấp lánh sự tự mãn đầy đáng yêu. Em xoay nhẹ một vòng để tà áo sơ mi lụa khẽ lay động trong không khí, rồi đáp lời bằng chất giọng trong trẻo nhưng không kém phần kiêu kỳ
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Con biết mà, thưa Cha
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Một ngày đẹp trời thế này tại Moonlight Vale sẽ thật là một sự lãng phí nếu không có một diện mạo tương xứng để đáp lại nó
Em quay sang nhìn chị gái, đôi mắt phượng khẽ nheo lại đầy tinh nghịch
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Và chị Charlie, em cũng rất hài lòng với mái tóc mới của chị
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Sự góc cạnh đó thực sự là một sự bổ trợ tuyệt vời cho vẻ đẹp trung tính của dòng họ ta
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Chúng ta đúng là một gia đình hoàn mỹ, phải không?
Adrian bật cười, một điệu cười sang trọng và sảng khoái. Ông đặt tay lên vai hai đứa con, cùng nhìn về phía cánh cửa lớn đang mở rộng ra khu vườn xanh mướt phía sau
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Đúng vậy, Charles. Quyền lực có thể đến rồi đi, nhưng cái đẹp thì vĩnh cửu
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Và ở vùng này, không có gì đẹp đẽ hơn là những người nhà Liberty đang tận hưởng ánh mặt trời của chính mình
Cả ba người họ cùng bước đi, dáng vẻ của họ hòa quyện vào không gian tinh tế của trang viên, tạo nên một bức tranh về sự giàu sang và thẩm mỹ mà bất kỳ ai vô tình bắt gặp cũng sẽ phải ghi nhớ suốt đời

Ep.2

Ánh nắng vàng rực của Hẻm Xéo hôm nay dường như cũng phải nhún nhường trước sự xuất hiện của ba thành viên nhà Liberty. Họ không bước đi, họ "diễn hành" trên con phố lát đá bằng một phong thái ung dung đến lạ kỳ. Adrian đi giữa, sừng sững và lịch lãm như một vị vua không ngai
Hai bên là Charlie với diện mạo sắc sảo và Charles - cậu thiếu niên vừa mang vẻ thanh khiết của sương sớm, vừa mang sự kiêu hãnh của một đóa hồng mới nở. Bất cứ nơi nào họ đi qua, không gian dường như tự động dãn ra. Những phù thủy đang vội vã mua sắm đều phải khựng lại, những lời xì xào bắt đầu lan nhanh như lửa gặp gió
Nv nam
Nv nam
:Nhìn kìa, là người nhà Liberty...
Một phù thủy trẻ thốt lên, đánh rơi cả túi rễ cây nữ lang đang cầm trên tay
Nv nữ
Nv nữ
:Mái tóc đó... đôi mắt đó... thật là một sự sỉ nhục cho cái định nghĩa về cái đẹp của chúng ta
Một quý bà khác thở dài đầy ngưỡng mộ. Charles thẳng lưng, đôi vai mảnh khẽ cử động theo nhịp bước đi đầy nhã nhặn. Em không hề nhìn sang hai bên, nhưng đôi tai nhạy bén không bỏ sót bất kỳ lời khen ngợi nào. Em khẽ nghiêng đầu về phía cha mình, thì thầm với một nụ cười ẩn hiện
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Cha có thấy người đàn ông ở cửa hiệu áo choàng kia không?
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Ông ấy đã đứng hình mất gần một phút rồi
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Con e là bộ sưu tập mùa hè của họ sẽ chẳng còn ai ngó ngàng tới khi chúng ta đi ngang qua đây mất
Adrian khẽ vuốt lại cổ tay áo, ánh mắt lục bảo vẫn nhìn thẳng phía trước nhưng chứa đầy sự dung túng
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Đó là cái giá phải trả của việc sở hữu thẩm mỹ tuyệt đối, Charles
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Chúng ta mang đến sự cứu rỗi cho đôi mắt của họ, nhưng cũng mang đến sự tuyệt vọng cho những thứ tầm thường
Charlie hất mái tóc ngắn, cười khẩy
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Nhìn họ kìa, cứ như thể vừa thấy tiên giáng trần vậy
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Nhưng mà em trai ạ, bộ sơ mi của em thực sự đang làm rất tốt nhiệm vụ "bắt giữ" mọi ánh nhìn đấy
Họ dừng chân trước một cửa hiệu cũ kỹ, nhỏ bé với bảng hiệu chữ vàng đã bong tróc: Ollivander - Nhà sản xuất đũa phép từ năm 382 trước Công nguyên. Khác với vẻ ngoài tồi tàn, bên trong là cả một kho tàng lịch sử
Tiếng chuông cửa vang lên khô khốc. Từ trong những dãy kệ cao ngất ngưởng phủ đầy bụi, ông Ollivander xuất hiện trên chiếc thang trượt. Khi đôi mắt nhạt màu của ông chạm phải ba bóng hình rực rỡ đang đứng giữa tiệm, ông dừng lại, thở dài một tiếng nhưng đôi môi lại nở nụ cười đón chào
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Ta đã biết là ngày này sẽ đến, nhưng có vẻ hơi nhanh...
Ollivander bước xuống, phủi bụi trên tay áo
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Chào mừng trở lại, ngài Adrian, tiểu thư Charlie
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Và chắc hẳn đây là cậu út Charles Liberty
Ông tiến lại gần, nheo mắt nhìn Charles như thể đang nhìn một bức tranh quý
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Vẫn là vẻ đẹp đến mức cực đoan đó
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Thật mừng vì cậu vẫn giữ được đôi mắt lục bảo đặc trưng
Rồi ông quay sang Adrian với vẻ mặt vừa thân thiết vừa... khổ sở
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Ngài Adrian, tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày ngài đến đây
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Mất ròng rã bốn tiếng đồng hồ, thử qua hơn một trăm cây đũa chỉ vì ngài chê... vân gỗ của chúng không đều và cầm không thuận mắt
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Còn tiểu thư Charlie đây...
Ông liếc nhìn Charlie
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Cô đã bắt tôi phải đánh bóng lại tay cầm của cây đũa phép bằng gỗ mun đến bốn lần vì cô bảo nó chưa đủ độ sâu của sắc đen
Charlie nhún vai đầy kiêu kỳ
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Pháp thuật là linh hồn, nhưng cây đũa phép là diện mạo
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Làm sao tôi có thể thi triển bùa chú với một thứ trông thô kệch được?
Ollivander lắc đầu, cười khổ rồi quay sang Charles, người đang đứng đợi với vẻ tự tin tuyệt đối
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Và giờ đến lượt cậu, cậu Liberty trẻ tuổi
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Tôi hy vọng cậu sẽ nương tay cho đống kho báu của tôi
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Nhà Liberty các người không tìm kiếm một công cụ pháp thuật, các người đang tìm kiếm một món trang sức có linh hồn, đúng không?
Charles mỉm cười, đôi mắt lục bảo lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo của hiệu đũa phép
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Ông nói đúng một nửa thôi, ông Ollivander. Con không cần một món trang sức
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Con cần một người bạn đồng hành... mà khi con cầm nó lên, cả thế giới này phải thừa nhận rằng không có gì có thể hoàn mỹ hơn thế
Ông lão thợ làm đũa thở hắt ra, lầm bầm điều gì đó về "sự lập dị quý tộc" rồi quay vào trong, bắt đầu hành trình tìm kiếm một thứ đủ đẹp để xứng tầm với cậu út nhà Liberty. Không gian chật hẹp, đầy bụi bặm của tiệm Ollivander chưa bao giờ trở nên ngột ngạt và... "áp lực thẩm mỹ" đến thế. Suốt hơn hai giờ đồng hồ, một cuộc tra tấn nhẹ nhàng nhưng đầy kiêu kỳ đã diễn ra, nơi những quy luật về pháp thuật phải cúi đầu trước những tiêu chuẩn khắt khe của gia tộc Liberty
Ông Ollivander, với mái tóc bạc phơ rối bời, run rẩy đặt lên bàn cây đũa phép thứ mười. Đó là một cây đũa bằng gỗ Sồi đỏ dài mười hai inch, lõi sợi tim rồng mạnh mẽ. Ngay khi Charles vừa chạm tay vào, một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ và ấm áp bùng lên, báo hiệu một sự tương thích hoàn hảo về pháp lực. Nhưng thay vì vui mừng, cậu út nhà Liberty lại khẽ nhíu đôi mày thanh tú, gương mặt lộ rõ vẻ không hài lòng
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Sắc đỏ này... quá gắt
Charles thốt lên bằng giọng điệu của một nhà phê bình nghệ thuật đang đứng trước một bức tranh lỗi
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Nó trông như một thỏi son của một phù thủy ở hẻm Ngõ Cụt
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Thưa ông Ollivander, ông không thấy vân gỗ này quá thô kệch sao? Nó làm tay cháu trông sần sùi hẳn đi
Adrian đứng phía sau, chậm rãi đưa mắt nhìn qua cây đũa, rồi gật đầu tán thành với con trai
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Đúng vậy, ông Ollivander. Sắc độ này sẽ xung đột dữ dội với màu lục bảo trong đôi mắt của thằng bé
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Sự phản sắc này thật là một thảm họa thị giác
Charlie cũng không đứng ngoài cuộc, cô chị cả tiến lại gần, cầm cây đũa lên soi dưới ánh đèn mờ
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Chưa kể đến những đường khắc ở phần chuôi. Nhìn xem, chúng lệch nhau khoảng nửa milimet
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Thật là một sự cẩu thả không thể chấp nhận được trong chế tác
Ông Ollivander phải xin dừng lại lần thứ ba để lau mồ hôi và hớp một ngụm trà nguội ngắt. Đôi chân già nua của ông run rẩy sau hàng chục lần leo lên leo xuống những chiếc thang trượt. Ông đã từng gặp những khách hàng khó tính, nhưng chưa bao giờ gặp những kẻ từ chối một cây đũa phép làm từ lông đuôi Phượng hoàng cực phẩm chỉ vì "màu vàng của lõi đũa nhìn hơi sến"
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Các vị Liberty thân mến...
Ollivander thều thào, giọng nói khản đặc vì mệt mỏi
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Cây đũa phép chọn phù thủy, đó là chân lý ngàn đời
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Cây đũa vừa rồi đã vâng lời cậu Charles một cách tuyệt đối, nó rất mạnh mẽ...
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Mạnh mẽ là tốt
Charles ngắt lời với một nụ cười nhã nhặn nhưng kiên định, đôi mắt phượng khẽ nheo lại đầy vẻ kiêu kỳ
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Nhưng mạnh mẽ mà không đẹp thì cũng chỉ là một thứ công cụ thô thiển
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Nhà Liberty chúng tôi không chỉ dùng pháp thuật, chúng tôi biểu diễn nó
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Con sẽ không cầm một thứ trông như cành củi khô để thi triển bùa chú trước mặt mọi người đâu
Dù mệt mỏi đến mức muốn đóng cửa tiệm ngay lập tức, nhưng Ollivander cũng phải thầm cảm thán trước sự kiên nhẫn kỳ lạ của gia đình này. Họ không hề nổi nóng, không hề thúc giục. Họ đứng đó, thẳng lưng, đẹp đẽ và tĩnh lặng, sẵn sàng chờ đợi thêm hai tiếng, thậm chí là hai ngày, chỉ để tìm ra một thứ duy nhất xứng đáng với định nghĩa về "sự hoàn hảo" của họ
Sàn nhà giờ đây ngập tràn những hộp gỗ bị mở tung. Những cây đũa phép làm từ gỗ Tùng bách, gỗ Mun, gỗ Trường xuân lần lượt bị loại bỏ với những lý do khiến Ollivander muốn ngất xỉu: "Cán đũa này quá dài so với tỉ lệ bàn tay của con, nhìn sẽ mất cân đối.", "Gỗ Nhũ hương này trắng quá mức cần thiết, nó sẽ làm lu mờ mái tóc bạch kim của con mất.", "Đường vân này trông giống như một vết rạn, không tạo cảm giác trơn tru khi cầm."
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Ông Ollivander, ông biết đấy, chúng tôi có đủ tiền để mua cả cửa hiệu này, nhưng chúng tôi chỉ cần một cây duy nhất...
Charlie khoanh tay, ánh mắt sắc sảo của cô không bỏ sót một chi tiết lỗi nào trên mỗi sản phẩm ông lão đưa ra
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Cây đũa có thể khiến Charles mỉm cười khi soi gương cùng với nó
Ông lão thợ làm đũa thở dài một hơi dài thượt, gạt đi sự mệt mỏi, ông tiến về phía dãy kệ sâu nhất trong góc tối, nơi cất giữ một chiếc hộp bằng nhung đen đã bám đầy bụi thời gian. Ông lầm bầm
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Được rồi... nếu vẻ đẹp là điều kiện tiên quyết, thì có lẽ chúng ta phải tìm đến "kẻ cứng đầu" kia thôi
Charles và gia đình cậu im lặng dõi theo, ánh mắt họ lóe lên tia hy vọng về một vẻ đẹp hoàn mỹ sắp được khai quật từ đống tro bụi. Trong góc tối khuất lấp nhất của cửa tiệm, nơi những hạt bụi li ti nhảy múa trong những khe sáng hiếm hoi, ông Ollivander chậm rãi rút ra một chiếc hộp bằng nhung đen tuyền, cũ kỹ nhưng toát lên một luồng khí chất thanh tao khác biệt. Ông nâng niu nó trên đôi tay run rẩy, tiến về phía Charles với vẻ mặt nghiêm trang đến lạ kỳ
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Cây đũa này
Ông lão thợ làm đũa thì thào, giọng nói chứa đựng sự kính sợ
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Nó đã nằm ở đây hơn một thế kỷ
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Nó không chờ đợi một kẻ nắm giữ quyền năng tối thượng, cũng chẳng màng đến những phù thủy vĩ đại với tham vọng xoay chuyển thế giới
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Nó là một kẻ kiêu kỳ... nó chỉ chờ đợi một người đủ "đẹp" để không làm vẩn đục sự tinh khiết của chính nó
Khi nắp hộp vừa mở ra, một luồng ánh sáng dịu nhẹ như ánh trăng tan chảy lan tỏa khắp căn phòng âm u. Nằm trên lớp lót lụa trắng là một tuyệt tác bằng Gỗ Hồng Sắc. Thân đũa thon dài, mang một sắc nâu đỏ trầm lắng nhưng tràn đầy sức sống, đại diện cho vẻ đẹp hiếm có và tâm hồn nghệ sĩ không chấp nhận sự tầm thường
Điều kỳ diệu nằm ở chỗ, dưới ánh sáng mờ ảo của tiệm, thân đũa trông có vẻ tối giản, nhưng khi Charles vừa ghé sát lại, những hoa văn khắc chìm tinh vi bắt đầu hiện lên lấp lánh như những sợi tơ nhện dệt bằng bạc. Đó là một thiết kế đẳng cấp: không cần phô trương, chỉ hiện rõ trước những đôi mắt biết thưởng thức
Charles nín thở, đôi mắt lục bảo dường như bị hút chặt vào món bảo vật trước mặt. Em chậm rãi đưa bàn tay trắng sứ của mình ra. Ngay khi những đầu ngón tay thon dài vừa chạm vào lớp gỗ mịn màng như da người, cây đũa phép đột ngột rung động
Một dòng chảy pháp thuật mượt mà và tinh tế từ Lõi Lông Đuôi Kỳ Lân bên trong bắt đầu lan tỏa. Không giống như những cây đũa trước đó tạo ra những tia lửa rực rỡ hay gió mạnh, cây đũa này tỏa ra một quầng sáng bạc thanh khiết, ôm lấy Charles, làm nổi bật mái tóc bạch kim và khiến đôi mắt phượng của cậu sáng rực lên như những viên ngọc quý giữa đại dương
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Nó đã chọn...
Adrian thốt lên, đôi mắt ông hiện lên sự xúc động hiếm thấy
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Nhìn kìa, Charles. Nó không chỉ phục tùng con, nó đang tôn vinh con
Charlie bước lại gần, môi nở một nụ cười mãn nguyện
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Sự kết hợp của vẻ đẹp thanh cao và bản tính không thể bị tha hóa...
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Nó sinh ra là để nằm trong tay một Liberty
Cây đũa phép với độ linh hoạt Slightly Yielding (hơi uốn lượn) cho thấy một cá tính phóng khoáng, thích ứng nhanh nhưng đầy kiêu hãnh, không dễ bị khuất phục trước bất kỳ ai ngoài chủ nhân đích thực. Charles cầm cây đũa lên, cảm giác như một phần cơ thể đã mất đi từ lâu nay vừa tìm lại được. Em vung nhẹ một vòng, những hạt sáng li ti như kim cương rơi rụng xuống sàn nhà, biến căn tiệm bừa bộn của Ollivander trong phút chốc trở thành một sảnh đường lộng lẫy. Ông Ollivander thở phào một hơi dài, tựa lưng vào giá sách, đôi mắt mệt mỏi nhưng tràn đầy sự thán phục
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Hai giờ bốn mươi phút... Cuối cùng, hai kẻ xinh đẹp và kiêu hãnh nhất cũng đã tìm thấy nhau
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Cậu Liberty, cây đũa đó sẽ không bao giờ phản bội cậu, miễn là cậu vẫn giữ được sự tinh tế và tâm hồn sùng bái cái đẹp này
Charles nhìn ngắm cây đũa trong tay, chiếc gương dài gần đó phản chiếu lại hình ảnh một cậu thiếu niên với khí chất thoát tục, tay cầm nhành Gỗ Hồng Sắc tinh xảo. Em mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin và kiêu hãnh
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Cảm ơn ông, ông Ollivander
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Nó thực sự... không làm hỏng trang phục của con hôm nay

Ep.3

Khi Charles thu lại cây đũa phép bằng Gỗ Hồng Sắc vào trong ống tay áo sơ mi lụa, bầu không khí căng thẳng trong cửa tiệm dường như tan biến. Adrian bước tới, đặt lên mặt bàn gỗ cũ kỹ một túi tiền bằng da rồng đen bóng. Tiếng va chạm của những đồng Galleon vàng ròng bên trong phát ra âm thanh nặng trịch, đanh gọn
Ông Ollivander nhìn túi tiền, rồi nhìn sang Adrian. Ông biết số tiền này lớn hơn giá trị thực của cây đũa gấp nhiều lần, nhưng đối với gia tộc Liberty, tiền bạc chưa bao giờ là thước đo. Họ trả thêm không phải để phô trương, mà là để khẳng định rằng: Cái đẹp là vô giá. Với họ, việc một tuyệt tác như cây đũa Gỗ Hồng Sắc tìm thấy chủ nhân là một sự kiện trọng đại, và túi vàng kia chỉ đơn giản là một lời tri ân xứng tầm với công sức tìm kiếm của người thợ già
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Như mọi khi, ngài Adrian
Ollivander khẽ gật đầu, đôi tay gầy gộc chạm vào túi tiền nhưng tâm trí ông lại đặt ở nơi khác. Ông lão thợ làm đũa, người đã chứng kiến bao thế hệ phù thủy đi qua, nhìn sâu vào đôi mắt lục bảo trong vắt của Charles. Một sự quan ngại thoáng qua trên gương mặt nhăn nheo của ông. Là một người đủ thân thiết để hiểu rõ những góc khuất của giới quý tộc, Ollivander không nén được tiếng thở dài
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Cậu Charles... ta rất mừng cho cậu. Nhưng cậu mới chỉ mười tuổi
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Việc nhập học sớm hơn một năm so với quy định... Hogwarts là một nơi rực rỡ, nhưng nó cũng đầy rẫy những biến động
Garrick Ollivander
Garrick Ollivander
Có nhất thiết phải vội vàng như vậy không?
Lời nói của Ollivander vừa dứt, một sự im lặng kỳ lạ bao trùm lấy căn phòng. Bầu không khí vốn đang tràn ngập niềm vui bỗng chùng xuống rất nhẹ, một sự rung động u uất chỉ những kẻ tinh tế nhất mới cảm nhận được
Adrian không nói gì, ông chỉ im lặng đặt bàn tay to lớn, ấm áp của mình lên vai con trai. Bên cạnh, Charlie khẽ cắn môi, đôi mắt sắc sảo của cô hơi nheo lại, và cô nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của Charles như thể sợ rằng nếu buông ra, cậu em trai xinh đẹp của mình sẽ tan biến vào hư không
Giữa sự bảo bọc kín kẽ của cha và chị, Charles vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi - một nụ cười rạng rỡ nhưng mang theo một chút gì đó già dặn hơn cái tuổi mười một chưa tới. Em nhìn thẳng vào đôi mắt nhạt màu của Ollivander, chất giọng trong trẻo vang lên bình thản
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Ông Ollivander, ông biết mà, cái đẹp thường mỏng manh và thời gian thì không bao giờ đứng đợi một ai
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Con muốn trải nghiệm thế giới này sớm hơn một chút, muốn thấy Hogwarts khi nó còn rực rỡ nhất trong mắt con...
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Con sợ rằng nếu chờ đợi thêm, con sẽ không kịp nhìn thấy tất cả những điều mới mẻ ấy
Em hơi cúi đầu, một cử chỉ lịch thiệp tuyệt đối
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Cảm ơn ông vì cây đũa phép tuyệt mỹ này, và cảm ơn cả sự quan tâm chân thành mà ông dành cho gia đình con
Ollivander không đáp lại. Ông đứng lặng yên sau quầy gỗ, nhìn ba bóng hình hoàn mỹ ấy quay lưng bước ra khỏi cửa hiệu. Dáng lưng của họ thẳng tắp, đầy kiêu hãnh dưới ánh nắng chiều tà của Hẻm Xéo, nhưng trong thâm tâm của một người đã sống quá lâu với những linh hồn gỗ, ông cảm nhận được một nỗi buồn hồ nghi đang len lỏi
Cụm từ "không kịp" của Charles cứ vang vọng mãi trong tâm trí ông lão. Tại sao một đứa trẻ có tất cả mọi thứ - sự giàu sang, quyền lực, nhan sắc và tình yêu - lại mang trong mình cảm giác vội vã đối với thời gian đến vậy? Phải chăng đằng sau sự sùng bái cái đẹp cực đoan của nhà Liberty là một bí mật nào đó về sự tồn vong, hay một lời nguyền về sự rực rỡ ngắn ngủi như đóa hoa quỳnh chỉ nở rộ vào đêm rồi tàn
Cánh chuông cửa rung lên một lần nữa, báo hiệu khách đi ra. Ollivander nhìn qua ô cửa kính bám bụi, thấy ba thành viên nhà Liberty hòa vào dòng người, biến mất trong ánh hoàng hôn rực rỡ nhất của London. Ông thở dài, cất túi tiền vào hộc bàn, lòng trĩu nặng một dự cảm không rõ ràng về tương lai của cậu bé mang đôi mắt lục bảo ấy
. .
Tiếng còi tàu Hogwarts Express rít lên từng hồi dài, xé tan màn sương mù mỏng manh đang bao phủ sân ga 9¾. Giữa đám đông hỗn loạn của phụ nữ, trẻ em và những chồng hòm xiểng, gia tộc Liberty hiện ra như một ốc đảo của sự tĩnh lặng và xa hoa
Charlie, một thiếu nữ mười chín tuổi với khí chất sắc sảo và niềm say mê mãnh liệt dành cho những góc tối rực rỡ của Nghệ thuật Hắc ám, đang nắm chặt lấy tay em. Bàn tay của Charles nằm gọn trong tay chị gái, nhỏ nhắn nhưng đầy sự tin cậy. Cả hai cùng đứng đối diện với Adrian, người cha đang nhìn hai đứa con bằng ánh mắt chứa chan sự tự hào xen lẫn chút nuối tiếc
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Hẹn gặp lại cha vào mùa hè
Charlie lên tiếng, đôi môi đỏ thẫm nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ. Em cũng gật đầu, đôi mắt lục bảo lấp lánh dưới vành mũ nồi tinh xảo
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Hoặc sớm hơn vào Giáng sinh, thưa cha
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Nếu Hogwarts không đủ lộng lẫy như những gì họ quảng cáo, hoặc nếu bữa tiệc đêm Đông ở đó quá tầm thường, con sẽ quay về Moonlight Vale ngay lập tức
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Con sẽ không để mình phải chịu đựng sự thiếu thẩm mỹ quá lâu đâu
Adrian bật cười, ông đưa tay vuốt nhẹ mái tóc bạch kim của đứa con út, rồi nhìn sang con gái lớn
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Charles
Adrian trầm giọng, gương mặt ông nghiêm nghị nhưng ánh mắt đầy vẻ dung túng
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Ở trường, con có thể nghịch ngợm, ta biết con sẽ không bao giờ chịu ngồi yên
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Nhưng hãy nhớ, nghịch ngợm phải có chừng mực, và quan trọng nhất là phải... nghịch ngợm một cách xinh đẹp
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Đừng để mình trông như một đứa trẻ thô lỗ của những gia tộc mới nổi
Ông quay sang Charlie, người chuẩn bị đảm nhận vị trí trợ giảng môn Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám tại Hogwarts năm nay
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Còn con, Charlie
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Ta biết con say mê vẻ đẹp của những lời nguyền hắc ám, nhưng hãy thực hiện công việc trợ giảng của mình một cách nghiêm túc
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Đừng để Giáo sư chủ nhiệm phải phàn nàn về việc con chỉ mải mê giảng giải về độ cong hoàn hảo của một tia sáng xanh từ bùa chú
Ánh mắt Adrian trở nên sắc sảo hơn khi ông nhìn cả hai đứa con, giọng ông hạ thấp như đang truyền đạt một gia quy tối thượng
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Và điều quan trọng nhất, nghe cho kỹ đây. Hai con có thể học hành và làm việc dở tệ, ta không cần những tấm bằng O.W.Ls hay N.E.W.Ts loại xuất sắc
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Chaảles, con không cần phải tranh giành chức Huynh trưởng hay Thủ lĩnh Nam sinh làm gì cho mệt thân. Nhưng...
Ông dừng lại, chỉ tay vào gương mặt của hai đứa trẻ
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Phải ăn ngủ đầy đủ. Tuyệt đối không được thức khuya làm bài luận đến mức thâm quầng mắt
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Phải dưỡng nhan hằng ngày bằng những dược liệu tốt nhất ta đã chuẩn bị sẵn trong hòm
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Dòng máu Liberty có thể chấp nhận sự thất bại, nhưng tuyệt đối không chấp nhận sự tuột giảm về nhan sắc
Adrian Liberty
Adrian Liberty
Nếu ta thấy một trong hai đứa về nhà với làn da thiếu sức sống hay mái tóc xơ xác, ta sẽ vô cùng thất vọng
Charles khẽ mỉm cười, nụ cười đẹp đến mức khiến vài nữ sinh đứng gần đó phải ngẩn ngơ
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Cha cứ yên tâm. Con yêu bản thân mình hơn bất cứ điều gì trên đời này
Charles Skye Liberty
Charles Skye Liberty
Con sẽ không để "tuyệt tác" của cha bị sứt mẻ đâu
Charlie siết nhẹ tay em, gật đầu với cha mình một lần cuối. Tiếng còi tàu lại vang lên lần thứ hai, thúc giục những hành khách cuối cùng
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Đi thôi, Charles
Charlie nói, giọng cô đầy vẻ che chở
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Chị sẽ dắt em đi xuyên qua đám đông tầm thường này để lên toa hạng nhất
Hai bóng hình bạch kim rực rỡ xoay người, bước về phía đoàn tàu đỏ thẫm. Adrian đứng lại trên sân ga, nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của hai đứa con. Ông mỉm cười, thầm nghĩ rằng Hogwarts năm nay chắc chắn sẽ phải xôn xao, không phải vì những pháp thuật vĩ đại, mà vì sự hiện diện của những kẻ coi nhan sắc là tôn giáo tối cao
. .
Tiếng đế giày da đắt tiền vang lên đều đặn trên sàn tàu, tách biệt hẳn khỏi sự ồn ào, hỗn loạn của đám học sinh đang chen chúc. Khi Charlie dắt tay Charles bước vào hành lang của toa hạng nhất, một sự im lặng kỳ lạ như một làn sóng bắt đầu lan tỏa, nhấn chìm mọi âm thanh phấn khích trước đó
Đám học sinh năm nhất, những đứa trẻ còn đang ngơ ngác với chiếc áo choàng mới tinh, gần như nín thở khi hai bóng hình ấy đi ngang qua. Trong mắt chúng, hai chị em nhà Liberty không giống phù thủy bình thường; họ giống như những tạo vật được tạc từ băng tuyết và ánh sáng. Mái tóc bạch kim của họ rực rỡ dưới ánh nắng chiếu qua cửa sổ tàu, và đôi mắt lục bảo sắc sảo quét qua đám đông với một sự điềm nhiên đầy quyền quý
Khi họ tiến gần đến khu vực dành riêng cho nhà Slytherin, một nhóm học sinh năm sáu và năm bảy đang đứng tụ tập - những kẻ vốn luôn mang vẻ mặt ngạo mạn - bỗng chốc điều chỉnh lại tư thế. Một nam sinh cao lớn với phù hiệu Huynh trưởng trên ngực áo tiến lên phía trước, gương mặt lộ rõ vẻ cung kính và ngưỡng mộ
Slytherin Student
Slytherin Student
:Chị Charlie? Là chị thật sao?
Charlie Liberty - người vẫn luôn là một huyền thoại sống tại nhà Rắn. Cựu Huynh trưởng, cựu Thủ lĩnh Nữ sinh, và trên hết là người được mệnh danh là "Tiểu thư đẹp nhất lịch sử Slytherin". Dù đã tốt nghiệp, nhưng phong thái sắc sảo và vẻ đẹp "nguy hiểm" của cô vẫn là bóng ma ám ảnh mọi tiêu chuẩn thẩm mỹ tại Hogwarts
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Chào các em
Charlie khẽ nhếch môi, một cái gật đầu đầy vẻ bề trên
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Rất mừng vì các em vẫn giữ được tư thế chỉnh tề như khi tôi còn ở trường
Một tiểu thư tóc đen thuộc gia đình Greengrass có tiếng, đang ngồi gần đó, tò mò lên tiếng
Slytherin Student
Slytherin Student
:Chị Charlie, chị quay lại Hogwarts với tư cách khách mời của thầy Hiệu trưởng sao?
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Không hẳn
Charlie xoay người, bàn tay thon dài đặt lên vai Charles với sự trân trọng tuyệt đối
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Tôi quay lại để đảm nhận vị trí trợ giảng môn Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Và cũng để đích thân hộ tống viên ngọc quý nhất của gia tộc Liberty nhập học
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Đây là em trai tôi, Charles
Vừa nghe đến đó, tiểu thư Greengrass bỗng sững người, ánh mắt cô ta lướt nhanh qua dáng người nhỏ nhắn nhưng vô cùng tinh tế của Charles, rồi thốt lên đầy vẻ hoài nghi
Slytherin Student
Slytherin Student
:Nhưng... em ấy... chẳng phải Charles năm nay mới chỉ mười tuổi sao? Theo luật thì...
Nhưng Charlie không để cô ta có cơ hội kết thúc câu hỏi. Cô không cần phải giải thích cho những kẻ tầm thường về việc tại sao gia tộc Liberty lại có thể phá vỡ quy luật thời gian hay quy định của Bộ Pháp thuật
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Rất tiếc, chúng tôi không có thói quen thảo luận về tuổi tác của cái đẹp
Charlie đáp bằng chất giọng lạnh lùng nhưng vô cùng thanh tao. Cô chỉ khẽ mỉm cười với đám đông đang đứng hình, một nụ cười vừa đủ để kết thúc cuộc trò chuyện
Charlie Liberty
Charlie Liberty
Chúc các em một học kỳ không quá... kém sắc. Tạm biệt
Nói rồi, cô dắt tay Charles đi tiếp, bỏ lại sau lưng vẻ mặt bàng hoàng của tiểu thư nhà Greengrass và những tiếng xì xào bắt đầu bùng nổ như ong vỡ tổ. Charles không hề nhìn lại, em thẳng lưng, đôi mắt lục bảo vẫn giữ vẻ bình thản, phóng khoáng khi bước qua những toa tàu đầy rẫy sự ngưỡng mộ
Họ dừng lại trước một toa hạng nhất đã được niêm phong bằng bùa chú riêng tư của gia tộc. Charlie dùng đũa phép gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ sồi, cánh cửa mở ra, đón cả hai vào không gian xa hoa tách biệt hẳn với phần còn lại của đoàn tàu. Khi cánh cửa khép lại, mọi ánh mắt ngoài hành lang đều cảm thấy như vừa mất đi một nguồn sáng rực rỡ, để lại trong lòng họ một sự khao khát và tò mò không thể nguôi ngoai về sự xuất hiện của cậu bé 10 tuổi xinh đẹp ấy tại Hogwarts

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play