Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Bông Bưởi

Chương 1: Mùi nhà

Buổi sáng ở xóm ven sông mở ra bằng tiếng mái chèo khua nước và mùi bưởi thoảng rất nhẹ trong gió. Không ai để ý, nhưng hễ tới mùa, cả khúc sông như dịu hẳn xuống, mùi thơm trắng trong len qua từng vách lá, từng khung cửa gỗ.
Duy bưng thúng bưởi từ vườn sau lên trước nhà. Bông mới hái, còn nguyên sương, cuống xanh, cánh hoa khép lại như chưa kịp tỉnh giấc. Cậu đặt thúng xuống, phủ miếng vải mỏng, rồi quay vào buồng trong lấy sổ.
Nhà hội đồng nằm sát lộ cái, lớn nhất vùng. Tường gạch dày, mái ngói âm dương, sân lát gạch đỏ lúc nào cũng được quét sạch. Người trong xóm đi ngang đều tự động bước chậm lại, nói nhỏ hơn một nhịp — không ai bảo ai, nhưng ai cũng quen.
Duy tới đây làm việc đã gần một năm. Việc không nặng: ghi chép sổ sách lặt vặt, mang thư, theo hầu mấy buổi tiếp khách. Nhưng cái nặng nằm ở chỗ khác: phải biết im lặng, biết cúi đầu đúng lúc, và biết coi như không thấy những điều không nên thấy.
————
Cổng nhà mở ra. Một chiếc xe kéo dừng trước sân. Người bước xuống không giống những công tử Duy từng gặp.
Không âu phục, không giày da bóng loáng. Người đó mặc áo dài ngũ thân màu sậm, tay áo gọn, cổ áo cài kín. Khăn đóng chỉnh tề, dáng đứng thẳng, không vội. Mắt nhìn quanh sân một vòng, như chỉ để ghi nhớ chứ không tò mò.
Con sen trong nhà
Con sen trong nhà
Cậu Ba về đó hả? //ngẩng mặt lên khỏi nên gạch//
-người làm trong nhà lên tiếng-
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//gật đầu + đáp nhỏ// Ừ.
Giọng miền Tây, trầm, không kéo dài. Duy đứng nép bên hiên, vô thức nhìn thêm một lần nữa. Không phải vì tò mò, mà vì lạ — lạ trong cái nhà này.
Quang Anh bước qua sân, ánh nắng rọi lên tà áo, làm lộ những nếp gấp được giữ rất cẩn thận. Khi đi ngang, mùi bưởi từ thúng hoa theo gió dạt lên. Anh khẽ khựng lại, không nhìn Duy, chỉ liếc xuống thúng hoa một thoáng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn thúng bông// Bông mới hả?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ, sáng nay mới hái! //nói và cúi đầu theo thói quen//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//gật// Ừ.
Quang Anh gật, rồi đi tiếp, không hỏi thêm. Chỉ một câu, một ánh nhìn. Không có gì đáng nhớ. Nhưng Duy đứng yên thêm vài giây, tay vẫn đặt trên mép thúng, như thể mùi bưởi vừa bị ai đó chạm nhẹ.
————
Trong nhà, ông hội đồng đang nói chuyện với một viên chức người Pháp. Tiếng Pháp xen lẫn tiếng Việt, cao thấp không đều. Duy mang trà vào, đặt xuống, rồi lùi ra sau. Quang Anh ngồi một bên, im lặng, lắng nghe, thỉnh thoảng mới đáp vài câu — tiếng Pháp tròn, rõ, nhưng không phô. Duy liếc qua. Người này nói được tiếng Tây, mà vẫn mặc áo dài Việt. Kỳ lạ.
————
Buổi trưa, nắng lên cao. Duy ra sau nhà, ghé vườn bưởi hái thêm hoa. Cây bưởi già, thân sần sùi, rễ nổi lên mặt đất như những mạch máu. Bà ngoại từng nói: “Cây này sống lâu hơn người. Mình còn, nó còn.”
Duy ngắt từng bông, nhẹ tay. Trong nhà trước, Quang Anh đứng ở hiên, nhìn ra vườn. Anh không bước xuống, chỉ đứng đó, tay chắp sau lưng. Mùi bưởi lại theo gió đưa lên

Chương 2: Những điều không nói ra

Từ ngoài lộ cái đã nghe tiếng xe kéo, tiếng giày da gõ xuống nền gạch. Người làm trong nhà đi lại nhanh hơn thường ngày, nói chuyện nhỏ mà gấp. Duy được gọi lên sớm, phụ bày trà, lau bàn, rồi đứng nép một góc chờ sai vặt.
Viên chức Pháp đến cùng một người thông ngôn. Áo trắng, mũ cát-két, mùi nước hoa nồng át cả mùi gỗ cũ trong nhà. Ông hội đồng cười nhiều hơn thường lệ, giọng trầm mà mềm, tay xoa nhẫn vàng liên tục như một thói quen.
Quang Anh ngồi một bên, lưng thẳng, tay đặt trên gối. Vẫn tà áo dài đó, không đổi. Anh nghe, ít nói, chỉ thỉnh thoảng đáp vài câu tiếng Pháp khi được hỏi. Không ai bắt bẻ. Ngược lại, viên chức Pháp còn gật gù, tỏ vẻ hài lòng.
Duy đứng phía sau, mắt cúi xuống, nhưng tai thì không tránh được.
Họ nói về đất…
Về thuế…
Về việc mở thêm đồn điền
Mỗi lần viên chức Pháp nhấn giọng, ông hội đồng lại cười, gật đầu, đáp “dạ” rất tròn tiếng. Duy thấy tay mình siết lại, móng tay bấm vào lòng bàn tay lúc nào không hay.
-.-.-.-.-
Ở ngoài kia, mấy thửa ruộng vừa bị kê thêm thuế. Người trong xóm đã bắt đầu bán trâu, bán lúa non. Nhưng trong căn phòng này, mọi thứ chỉ là con số trên giấy.
Viên chức người Pháp
Viên chức người Pháp
Est-ce que ce gars-là est ton fils ? (Người đó có phải là con trai của ông không?)
Viên chức Pháp chợt quay sang Quang Anh. Thông ngôn dịch lại lời viên chức
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Dạ, thưa ông!
Ông hội đồng đáp thay, giọng có chút tự hào
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Nó học hành được. Biết tiếng Tây!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cúi đầu nhẹ//
Viên chức người Pháp
Viên chức người Pháp
Bien, le garçon semble être un bon élève, Ils devraient être envoyés de l'autre côté pour des études complémentaires
Cậu bé có vẻ là một học sinh giỏi. Nên gửi cậu ấy sang bên kia để tiếp tục học tập.
Câu nói nhẹ như không. Nhưng không khí trong phòng chùng xuống một nhịp. Thông ngôn tiếp tục dịch cho ông hội đồng. Ông gật đầu, cười lớn hơn
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Dạ, tôi cũng đang tính vậy!
Duy nghe rõ từng chữ. Tim cậu đập chậm lại, như thể ai đó vừa khẽ đặt một vật nặng lên ngực.
———
Cuộc nói chuyện kết thúc khi nắng đã xế. Khách đi, nhà lại trở về cái im lặng quen thuộc, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều. Duy thu dọn chén trà, mang ra sau nhà rửa. Nước giếng mát, nhưng lòng thì không
Quang Anh đứng ở hiên, nhìn theo bóng xe kéo khuất dần ngoài lộ. Anh không có vẻ gì là vui. Cũng không buồn. Chỉ là một khoảng lặng rất dài.
Duy bưng thúng bông bưởi mới hái lên, đặt sát tường cho mát. Khi quay lại, thấy Quang Anh vẫn đứng đó.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhà mình hay tiếp khách Tây hả cậu?
Duy hỏi, không ngẩng đầu. Câu hỏi buột ra trước khi kịp nghĩ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thời này, không tiếp thì cũng không yên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy... giờ yên chưa?
Quang Anh nhìn cậu một lúc. Không lâu, nhưng đủ để Duy thấy mình lỡ lời. Anh không cười, cũng không quở.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chưa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chắc còn lâu.
Câu trả lời rơi xuống rất khẽ, nhưng nặng.
Trời sập tối. Đèn dầu được thắp lên trong nhà. Ông hội đồng gọi Quang Anh vào thư phòng. Cánh cửa gỗ khép lại, ngăn tiếng ngoài.
Duy đứng ngoài hiên, tay bám mép bàn. Cậu không nghe rõ, chỉ loáng thoáng tiếng nói trầm, đều, không cao giọng.
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Con lớn rồi.
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Đi học bên Pháp, mở mang đầu óc.
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Ở đây, giữ mãi cũng không xong.
Một khoảng im lặng.
Rồi tiếng Quang Anh:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dạ.
Chỉ một tiếng. Không thêm.
Cánh cửa mở ra. Quang Anh bước ra, mặt không đổi sắc. Ông hội đồng đứng trong phòng, tay chống bàn, nhìn theo con trai — ánh mắt không còn vẻ tính toán như lúc tiếp khách, mà lộ ra chút mệt mỏi rất thật.
Ngoài vườn, gió thổi qua hàng bưởi. Mùi hoa dâng lên, trắng và nhẹ, như chưa hề hay biết có những cuộc đi xa đang được định đoạt trong một căn phòng gạch dày.
Duy cúi xuống, nhặt một cánh bông rơi, đặt lại vào thúng.

Chương 3: Thứ mang theo

Tin Quang Anh đi Pháp lan trong nhà nhanh như gió.
Người làm nói nhỏ với nhau, vừa quét sân vừa liếc về phía thư phòng. Ông hội đồng không nhắc lại chuyện hôm trước, nhưng những thay đổi bắt đầu hiện ra: thùng gỗ được đóng thêm, giấy tờ được xếp lại, mấy buổi học tiếng Pháp kéo dài hơn thường lệ.
Quang Anh vẫn mặc áo dài Việt. Sáng học, chiều đọc sách, tối ngồi ghi chép. Không ai thấy anh sắm sửa gì nhiều. Đi Tây, mà chuẩn bị lặng lẽ như đi xa vài bữa.
Duy được gọi lên phụ đóng đồ.
Căn buồng phía trong mở cửa sổ nhìn ra vườn. Ánh nắng lọt qua song gỗ, rơi thành vệt dài trên nền gạch. Trên bàn là sách, vở, vài bộ áo được gấp ngay ngắn, khăn đóng đặt riêng một chỗ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cái này để dưới cùng. //đưa cho Duy 1 xấp giấy//
Duy gật đầu, làm theo. Cậu không hỏi. Ở đây, hỏi nhiều là dở.
Chiếc cặp da đặt mở trên bàn. Không mới, nhưng chắc. Duy xếp đồ vào, tay dừng lại một nhịp khi ngửi thấy mùi bưởi rất nhẹ từ ngoài cửa sổ đưa vào.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bên đó... có mùa bưởi không cậu?
Cậu hỏi, như hỏi chuyện thời tiết.
Quang Anh ngước lên khỏi trang sách.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không biết. Chắc là không giống ở đây.
Duy “dạ” một tiếng, không nói nữa. Cậu xếp nốt đồ, buộc dây cẩn thận. Khi quay ra vườn sau, nắng đã dịu
Cây bưởi đứng yên, hoa nở đầy cành. Duy đứng dưới gốc, do dự một lúc. Rồi cậu chọn mấy bông vừa nở, cánh còn dày, mùi thơm nhất. Không nhiều. Vừa đủ để gói trong khăn giấy, buộc lại bằng sợi dây nhỏ.
Cậu mang vào, đặt lên bàn, đẩy nhẹ về phía chiếc cặp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ thưa cậu, cái này cậu mang theo.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
để sang đó mà nhớ nhà... có gì cậu mở ra cho đỡ nhớ
Quang Anh nhìn gói giấy một lúc. Không hỏi vì sao. Không từ chối. Anh cầm lên, mở ra xem, rồi đặt vào ngăn trong của cặp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn.
Giọng nói bình thường, không khách sáo.
Buổi chiều, ông hội đồng gọi Quang Anh lên dặn dò. Duy đứng ngoài hiên, nghe loáng thoáng. Không phải những lời mềm mỏng.
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Qua bển, học cho đàng hoàng.
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Nhớ mình là ai. Đừng để người ta coi thường.
Quang Anh đáp “dạ” từng câu.
Khi ông hội đồng nói xong, ông im lặng rất lâu. Rồi chậm rãi thêm một câu, giọng trầm xuống:
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Nhà này... trông vào con.
Không có nước mắt. Không ôm vai. Chỉ vậy.
Trời tối, đèn dầu được thắp. Gió từ sông thổi vào mát hơn. Duy xách thùng nước đi ngang hiên, thấy Quang Anh đứng nhìn ra vườn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu đi lâu không?
Duy hỏi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chưa biết.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Học xong mới về.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy...Bên đó chắc lạnh.//ngập ngừng //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ. Lạnh.//gật đầu //
Quang Anh đáp
Hai người đứng một lúc. Không ai nói thêm. Mùi bưởi theo gió lên hiên, quẩn quanh rồi tan đi. Đêm đó, khi
Đêm đó, khi mọi thứ đã yên, Quang Anh mở cặp ra kiểm tra lần cuối. Sách, giấy, áo quần — tất cả đều đúng chỗ. Ở ngăn trong, gói bông bưởi nằm gọn, mùi hương rất khẽ, nhưng rõ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play