Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tất Cả Là Vì Chị [Maiquinn Tóc Tiên] [Một Cộng Tóc Mai]

trà xanh?

Trong giới giải trí, mối quan hệ giữa Tóc Tiên và Hiền Mai vốn là một câu chuyện đẹp về sự kế thừa.
Tiên, người đàn bà quyền lực với giọng hát nội lực nhưng tâm hồn đầy rẫy những vết rạn từ cuộc hôn nhân với Hoàng – một doanh nhân lịch lãm nhưng trơ trẽn và kiểm soát.
Mai lại là cô em đồng nghiệp ngọt ngào, người duy nhất Tiên tin tưởng để trút bỏ lớp mặt nạ mạnh mẽ sau mỗi ánh đèn sân khấu.
Tiên thương Mai, một sự thương cảm chân thành đến mức cô từng nghĩ, nếu thế giới này quay lưng với mình, ít nhất vẫn còn Mai ở đó.
Nhưng mọi chuyện hoá ra lại tàn nhẫn đến mức người ta không thể tưởng tượng được.
Đêm đó, Tiên phải hủy show và trở về nhà sớm vì vấn đề sức khoẻ.
Căn biệt thự ngoại ô chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ của màn đêm.
Cô bước đi không tiếng động trên thảm cỏ, định bụng sẽ lên phòng nghỉ ngơi ngay lập tức.
Nhưng ánh đèn vàng vọt hắt ra từ phòng làm việc của chồng đã giữ chân cô lại.
Cánh cửa không đóng chặt. Tiên đứng khựng lại khi nghe thấy tiếng cười khúc khích – âm thanh mà cô có thể nhận ra ở bất cứ đâu.
Đó là giọng của Hiền Mai.
Qua khe hở nhỏ, trái tim Tiên như bị bóp nghẹt. Hiền Mai đang ngồi thản nhiên trên đùi của Hoàng.
Mai vẫn khoác trên mình bộ váy lụa mỏng manh, đôi tay thon dài đan vào tóc Hoàng, môi nở nụ cười đầy khiêu khích.
Hoàng không những không đẩy ra, mà đôi tay anh ta còn đang thong dong lướt trên eo Mai, cử chỉ trơ trẽn đến mức cực cùng.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Anh không sợ chị Tiên về bất thình lình sao?
Mai nũng nịu, giọng nói sắc lẻm.
Hoàng nhấp một ngụm rượu, cười nhạt.
Hoàng
Hoàng
Cô ấy còn đang bận mệt mỏi với đống hào quang của mình rồi. Tiên hiền quá hóa khờ, cô ấy chẳng bao giờ nghi ngờ chúng ta đâu.
Mai nhếch môi, ánh mắt chợt liếc ra phía cửa.
Tiên nhận thấy một tia nhìn đầy ý tứ, như thể Mai biết chắc cô đang đứng đó.
Mai rướn người, đặt một nụ hôn lên cổ Hoàng và nói lớn.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Chị ấy mệt mỏi vì anh là đúng rồi. Một người đàn bà chỉ biết hy sinh như chị ấy thì chỉ đáng bị lãng quên thôi.
Tóc Tiên cảm thấy toàn thân run rẩy, lồng ngực đau nhói như có hàng ngàn mảnh kính vỡ đâm sâu vào phổi.
Cô không xông vào đánh ghen, không gào thét. Một nỗi nhục nhã dâng lên tột độ khiến cô chỉ muốn biến mất ngay lập tức.
Cô xoay người, chạy thật nhanh về phía cầu thang, đôi chân loạng choạng suýt ngã.
Cô đóng sầm cửa phòng ngủ, khóa chặt lại, rồi đổ ụp xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Tiên vùi mặt vào đôi bàn tay, tay bặm chặt môi để tiếng nức nở không thoát ra ngoài.
Hình ảnh Mai ngồi trên đùi Hoàng, ánh mắt thách thức của Mai và sự trơ trẽn của chồng cứ thế lặp đi lặp lại trong đầu cô như một cuộn phim kinh dị.
Sự đau đớn không chỉ đến từ sự phản bội, mà đến từ sự đổ vỡ của một niềm tin tuyệt đối.
Người em gái cô từng chải tóc, người em cô từng chia cho nửa ổ bánh mì lúc cơ hàn, giờ đây lại đang ngồi trên đùi chồng cô và mỉa mai sự hy sinh của cô.
Suốt cả đêm đó, Tiên không tài nào chợp mắt. Cô nằm co quắp trên giường, lắng nghe tiếng động cơ xe của Mai rời đi lúc rạng sáng, nghe tiếng bước chân trơ trẽn của Hoàng đi ngang qua phòng mình.
Mỗi giây trôi qua là một sự dày vò tàn nhẫn. Cô tự hỏi mình đã sai ở đâu? Sự mệt mỏi bấy lâu nay bỗng chốc hóa thành một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Cô sợ phải đối mặt với họ vào sáng mai. Cô sợ phải nhìn vào gương mặt ngây thơ của Mai và nụ cười giả tạo của Hoàng.
Sáng hôm sau, Tiên bước xuống nhà với đôi mắt sưng húp được che đậy bởi lớp phấn dày.
Khi thấy Hoàng đang thản nhiên dùng bữa sáng, Tiên chỉ im lặng ngồi xuống đối diện.
Hoàng
Hoàng
Em sao thế? Trông mệt mỏi vậy?
Hoàng hỏi, giọng điệu trơ trẽn như thể đêm qua chẳng có chuyện gì xảy ra.
Tiên không đáp, cô nhìn xuống bát cháo trắng vô vị trước mặt, đôi tay dưới gầm bàn siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay.
Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ Hiền Mai.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
💬Chị Tiên, tối nay em qua tập hát với chị nhé. Em nhớ chị quá!
Một cảm giác buồn nôn trào dâng. Tiên vội vàng đứng dậy, chạy thẳng vào phòng vệ sinh.
Cô dựa lưng vào cửa, hơi thở dồn dập.
Cô biết mình đang rơi vào một hố sâu của sự tổn thương, nơi mà sự im lặng là vũ khí duy nhất cô có, nhưng cũng là thứ đang gặm nhấm cô từng ngày.
Cô giả vờ như chưa thấy gì, giả vờ như mình vẫn ổn, nhưng bên trong, linh hồn cô đang vụn vỡ từng mảnh dưới sự trơ trẽn của kẻ cô yêu và kẻ cô tin.
Sự dày vò này chỉ mới là bắt đầu cho những bão giông sắp tới.

em quá đáng lắm

Khi thợ trang điểm vừa ra ngoài, Mai thản nhiên cầm lọ nước hoa nam lên ngửi rồi đưa sang phía Tiên, ánh mắt đầy sự trơ trẽn.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Chị Tiên, chị có thấy mùi hương này quen không?
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Em thấy đàn ông thành đạt, nhất là mấy người hay ngồi phòng làm việc muộn, thường thích kiểu mùi ấm áp này. Nó tạo cảm giác tin tưởng, khiến người ta muốn xích lại gần hơn để...
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Tựa vai vào mỗi khi mệt mỏi.
Tiên khựng lại, đôi bàn tay đang cầm thỏi son khẽ run lên.
Cô nhận ra mùi hương đó – mùi hương mà chồng cô vẫn thường mang về nhà.
Cô cố gồng mình đáp lại.
Nguyễn Khoa Tóc Tiên
Nguyễn Khoa Tóc Tiên
Mùi hương thì ai chẳng dùng được, quan trọng là người ta dùng nó để che đậy điều gì thôi.
Mai nhếch môi, soi gương dặm lại son.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Che đậy hay là để ghi dấu ấn hả chị? Có những nụ cười, những khoảnh khắc mà mùi hương này thuộc về, chị có muốn giữ cũng chẳng được.
...
Không gian chật hẹp trong xe khiến Tiên thấy ngạt thở.
Mai ngồi bên cạnh, thản nhiên lướt điện thoại rồi bật cười một mình, tiếng cười giòn tan nhưng nghe lạnh lẽo vô cùng.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Ôi chị xem này, người ta bảo phụ nữ như một bình hoa, nếu cứ để ở phòng khách trang trí mãi thì đàn ông họ chán, họ lại thích mấy bông hoa dại được đặt ngay trên bàn làm việc, sát cạnh họ cơ.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Chị nghĩ sao? Có phải vì thế mà có những người dù ở nhà cả đời vẫn không biết nụ cười thật sự của chồng mình dành cho ai không?
Tiên nhắm nghiền mắt, hơi thở dồn dập. Cô cảm thấy lòng ngực đau thắt lại khi nhớ đến dáng vẻ nũng nịu của Mai trong căn phòng tối hôm ấy.
Nguyễn Khoa Tóc Tiên
Nguyễn Khoa Tóc Tiên
Em... em tập trung vào buổi diễn đi, đừng nói chuyện bao đồng nữa.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Em đâu có bao đồng
Mai nhún vai, nụ cười đầy ẩn ý đâm chọc.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Em chỉ đang thương cho những ai cứ ngỡ mình là chủ nhân, nhưng thực ra vị trí của họ đã bị thay thế bởi một nụ cười khác từ lâu rồi.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Chị run à? Xe có lạnh quá không chị?
...
Khi tiếng vỗ tay của khán giả vẫn còn vang vọng, Mai tiến lại gần Tiên, đưa chiếc cầm tay cho nhân viên rồi ghé sát vào tai đàn chị.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Chị hát bài 'e là không thể' nhập tâm thật đấy.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Chị đang tìm cách quên nụ cười à?
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Nhưng mà khó nhỉ, khi mà nụ cười đó cứ lởn vởn xung quanh chị, hiện diện trong từng hơi thở của người bên cạnh chị hằng đêm. Chị nhìn em đi...
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Chị có thấy nụ cười này quen không? Nó là thứ khiến người ta thấy thoải mái hơn cái ghế da lạnh lẽo ở nhà đấy.
Tiên lùi lại một bước, đôi vai gầy rung lên bần bật vì đau khổ và nhục nhã.
Những lời đâm chọc bâng quơ của Mai như lột trần mọi nỗi bất an của cô, biến cô thành một kẻ thảm hại đang cố bám víu vào một cuộc hôn nhân đã mục nát.
Nguyễn Khoa Tóc Tiên
Nguyễn Khoa Tóc Tiên
Em... em quá đáng lắm.
Tiên thốt ra, giọng vỡ vụn.
Mai nhìn Tiên bằng ánh mắt vừa giễu cợt vừa thương hại.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Em chỉ nói sự thật thôi. Chị biết hết mà đúng không?
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Chị biết nụ cười đó thuộc về em, biết người ta khao khát cái gì...
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Vậy mà chị vẫn phải im lặng diễn vai người chị tốt. Chị đáng thương thật sự, Tiên ạ.
Tiên đứng sững lại giữa bóng tối hậu trường, nước mắt chực trào.
Cô nhận ra sự im lặng của mình không làm Mai sợ hãi, mà ngược lại, nó trở thành thứ vũ khí để Mai giày vò cô mỗi ngày.
Nỗi đau ấy âm ỉ, dai dẳng, khiến mỗi lần nhìn thấy nụ cười của Mai, Tiên lại cảm thấy như trái tim mình bị bóp nát thêm một lần nữa.

sự dịu dàng sau những lời cay độc

Trong không gian tĩnh lặng của một quán trà vắng khách vào buổi xế chiều, Tóc Tiên ngồi lặng lẽ nhìn ra cửa sổ.
Sự xuất hiện của Mai không nằm ngoài dự đoán, nhưng sự đường đột này vẫn khiến đôi vai Tiên khẽ run lên vì bất an.
Mai kéo ghế, thong thả ngồi xuống đối diện, đôi mắt vẫn giữ vẻ sắc sảo thường ngày.
Mai mở lời bằng một tông giọng đều đều, nhưng mỗi chữ thốt ra đều mang theo nọc độc quen thuộc.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Chị Tiên này, em nhìn chị dạo này cứ như một đóa hoa bị rút cạn nhựa sống vậy. Chị không thấy mệt sao?
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Sống chung dưới một mái nhà với một người đàn ông mà tâm trí họ đã không còn ở đó...
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Chị thấy mình có đang tự hành hạ bản thân không?
Tiên siết chặt tách trà, hơi nóng bốc lên nhưng lòng cô lạnh ngắt.
Mai lại đâm trúng vào tim đen của cô – nỗi sợ hãi về một cuộc hôn nhân rỗng tuếch.
Mai nhếch môi, tiếp tục.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Có những người cứ ngỡ sự chịu đựng là đức hạnh, nhưng thực chất chỉ là sự hèn nhát không dám đối diện với sự thật.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Chị biết rõ nụ cười của người ta dành cho ai, biết rõ vị trí êm ái cạnh người ta đêm đêm thuộc về ai...
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Vậy mà chị vẫn cứ gồng mình diễn vai chính thất quyền lực. Chị nhìn vào gương đi, chị có thấy mình thảm hại không?
Tiên run rẩy, đôi mắt đỏ hoe ngước lên nhìn kẻ đang dày vò mình.
Nguyễn Khoa Tóc Tiên
Nguyễn Khoa Tóc Tiên
Em đến đây chỉ để nói bấy nhiêu thôi sao Mai?
Nguyễn Khoa Tóc Tiên
Nguyễn Khoa Tóc Tiên
Để khẳng định là em đã thắng?
Bỗng nhiên, ánh mắt của Mai thay đổi.
Sự trơ trẽn, sắc lẹm biến mất, thay vào đó là một vẻ u sầu và nồng nàn khó hiểu.
Mai vươn tay ra, định chạm vào đôi bàn tay đang run rẩy của Tiên nhưng cô rụt lại.
Giọng Mai thấp xuống, rung lên.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Chị nghĩ em làm tất cả những chuyện này vì người đàn ông đó sao?
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Chị nghĩ em thèm khát cái vị trí bên cạnh anh ta đến thế à?
Tiên ngỡ ngàng, sự bất an giờ đây chuyển thành sự kinh ngạc.
Mai hít một hơi thật sâu, ánh mắt xoáy sâu vào Tiên với một sự khao khát chưa từng lộ diện.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Em đâm chọc chị, em làm chị đau, em muốn chị rời bỏ anh ta...
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Không phải vì em muốn chiếm lấy anh ta. Mà vì em không thể chịu đựng được khi nhìn thấy chị, người phụ nữ em tôn thờ nhất lại cứ mãi héo hon vì một kẻ không xứng đáng.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Em phá nát nụ cười của chị với anh ta, vì em muốn nụ cười đó chỉ dành riêng cho em.
Mai nhìn Tiên, sự trơ trẽn lúc nãy giờ hóa thành một lời tự thú đầy tuyệt vọng.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Chị Tiên, em yêu chị. Em yêu cách chị tỏa sáng trên sân khấu, yêu cả sự kiêu hãnh của chị. Chính vì yêu nên em mới hận cái cách chị cam chịu. Em muốn chị tổn thương, muốn chị sụp đổ hoàn toàn, để rồi em sẽ là người duy nhất đứng đó dang tay đón lấy chị.
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Chị có hiểu không?
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Người em muốn ngồi cạnh không phải là anh ta...
Nguyễn Hiền Mai
Nguyễn Hiền Mai
Mà là chị.
Tiên hoàn toàn chết lặng.
Sự bất an, đau khổ và cả sự căm ghét bấy lâu nay bỗng chốc bị đảo lộn bởi một lời bộc bạch điên rồ và đầy chiếm hữu.
Cô run rẩy không phải vì sợ hãi sự phản bội nữa, mà vì sự thật kinh khủng đang hiện diện trước mắt. Kẻ thù của cô, hóa ra lại là kẻ yêu cô theo cách tàn độc nhất.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play