Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

BÌNH YÊN KHI BÊN EM

Chương 1. Mong anh sống lâu

Hôm nay là đám cưới của Kỷ Minh Thâm và Phan Nhật Hạ , đám cưới diễn ra rất lớn , có rất nhiều khách khứa đến tham dự. Nhưng mà Kỷ Minh Thâm không thấy vui vẻ một chút nào, với 1 người tàn phế như anh, thì làm gì cũng thấy bực bội, đám cưới cũng như một ngày bình thường mà thôi..

Nhưng mà Kỷ Bảo thì rất vui, ông mong cháu nội của mình sẽ có một khởi đầu mới , chứ cuộc sống của nó đã quá khổ sở rồi.

Cũng may là ông đã về nước kịp, chứ nếu không đã bị Ngô Phương hành hạ cho tới chết thật rồi .

Thời gian qua Kỷ Bảo ở bệnh viện dưỡng bệnh cho nên cũng không biết chuyện ở nhà, chỉ trong 3 năm ngắn ngủi mà lại biến Kỷ Minh Thâm thành ra như thế này, bà ta đúng là tán tận lương tâm mà.

" Cháu dâu con nhớ chăm sóc cho Minh Thâm".

" Dạ. ông nội cứ yên tâm ".

' Ừm , được như vậy thì tốt " ..

Ngô Phương liếc mắt Nhật Hạ một cái , rồi sau đó cũng rời đi .

Bên nhà mẹ đẻ của Nhật Hạ cũng không có ai, bởi vì ba mẹ của cô cũng đã mất rồi, mấy năm qua cô sống cùng với mẹ kế và em gái .

Gả cô đi xem như bà ta đã rảnh nợ ,như vậy cũng tốt mà, không ở Phan gia nữa , cô sẽ thoải mái hơn nhiều, ở đó toàn bị hai mẹ con bà ta ức hiếp mà thôi .

Lúc đầu cô không có chịu lấy Minh Thâm đâu , nhưng sau khi nhìn ảnh thì cô liền đồng ý ngay. Cho dù anh ấy có bị tàn phế hay bị gì đi chăng nữa thì cô cũng sẽ cưới người đàn ông này, bởi vì cô đã thích anh từ lâu rồi .

Vào 7 năm trước anh ấy đã cứu cô khỏi bọn côn đồ, từ đó cô đã bắt đầu biết yêu và cũng thích người đàn ông này.

Cô nhớ Minh Thâm, không biết anh có nhớ cô hay không nữa.

" Mẹ nhìn nó kìa , chỉ là 1 thằng què mà thôi, mà nó lại tự hào " .

" Kệ nó đi, số của nó chỉ tới đây mà thôi".

" Ừm, đúng là ngu thật".

Sau đó 2 người họ cũng đã rời đi .

" Cô che tai tôi làm gì".

" Thì không muốn anh nghe những câu nói đó ".

" Tôi nghe quen rồi " .

" Cái này ...em . ..em ".

" Chúng ta về nhà thôi".

" Ừm" ...

Về đến nhà Nhật Hạ liền chủ động cởi quần áo của anh ra.

" Dừng lại. .".

"' Em thay đồ cho anh ".

" Tôi tự làm được, không cần đến cô đâu ".

" Còn nữa , sẽ không có đêm động phòng đâu .Lấy 1 thằng què như tôi thì cô cũng biết trước chuyện này rồi ".

"' Vâng. ..em hiểu rồi ".

" Hiểu rồi thì tốt ".

 Sau đó người đàn ông liền đẩy xe lăn vào trong nhà tắm .

Nhật Hạ đứng ở bên ngoài vẫn còn ngơ người ra , mình là vợ của anh ấy, tại sao không cho mình giúp chứ , như vậy Minh Thâm sẽ đỡ mệt hơn .

20 phút sau Minh Thâm cũng đã đi ra ngoài .

" Cô vào trong thay đồ đi " .

" Vâng ".

Nhật Hạ thấy Minh Thâm không thích mình cho lắm, vẫn còn lạnh lùng, hay là anh ấy tự ti về chính bản thân của mình đây.

Thay quần áo xong thì cô quay qua tẩy trang, cho nên hơi lâu một chút.

Lúc cô đi ra ngoài thì thấy anh đã nằm trên giường rồi .

" Anh tự leo lên giường được hả ":

" Được, tôi chỉ bị một chân mà thôi, nên có thể ráng được ".

" Như vậy có đau lắm không" .

" Tất nhiên là đau rồi, đau cho nên tôi phải ngồi xe lăn đó , còn nếu đi được tới đã chống nạn cho đỡ bất tiện".

" À. ..em chỉ hỏi vậy thôi, anh có cần gì thì nói với em "

" Mấy cái này tôi có thể tự làm được, không cần phiền tới cô đâu ".

" Em là vợ của anh, em giúp anh là chuyện bình thường mà, anh đừng cố quá , đau quá thì nói với em ".

"' Phan Nhật Hạ tại sao cô lại chọn tôi, cô thừa biết tới bị tật mà, bây giờ chỉ còn 1 chân thôi, nhưng mà cũng chẳng làm được cái gì hết".

" Thay vì chọn tôi, cô chọn Kỷ Khắc là tốt nhất ".

" Không, em không thích anh ta , em chỉ thích anh " .

" Cô thích tôi sao ".

" Ừm, em rất thích anh, ".

" Nói đùa , tôi và cô chưa từng gặp nhau " .

" Gặp rồi mà, vào 7 năm trước anh đã cứu em ở trường học đó , chuyện đó em nhớ rất kỹ ".

" Cô nhìn lầm rồi đó ".

" Không có lầm đâu , anh có một nốt ruồi ở trên cổ đó ".

" Hình như tôi cũng có nốt ruồi ở cổ " .

" Đó chính là anh ".

" Có chuyện này nữa sao ".

" Ừm ".

" Em thích anh, cho nên em muốn ở bên cạnh của anh ". Nhật Hạ quay qua rồi ôm lấy cánh tay của anh .

" Sao tim của anh đập nhanh quá vậy, chẳng lẽ anh cũng thích em ".

" Không có , đừng ăn nói tầm bậy tầm bạ ".

.

" Anh không thích em cũng không sao ,chỉ cần em thích anh là được".

" Chọn tôi sẽ là lựa chọn sai lầm của cô " .

" Không có đâu , em thấy rất đúng đắn mà, không sai chút nào hết ".

" Không ngờ Phan gia lại đồng ý gả cô cho tôi, hình như bọn họ coi trọng tiền hơn cô thì phải " .

" Thì đúng rồi, mẹ kế coi trọng tiền hơn tôi mà, bà ta nuôi tôi là để lấy lại vốn đó , chứ nếu không đã đuổi tôi ra khỏi nhà từ lâu rồi ".

" Doãn Tiết là mẹ kế của cô sao ".

" Ừm,bà ta là mẹ kế của tôi, lúc trước mẹ em mất , rồi sau đó ông ấy lấy Doãn Tiết ,và sau đó ba của em cũng mất luôn rồi, mấy năm nay em phải ở với mẹ kế ".

" Xem ra tôi và cô đều có điểm chung là sống với mẹ kế ".

' Ừm "..

" Bà ta có đánh cô không" .

" Đương nhiên là có rồi, đánh nhiều là đằng khác nhưng mà có người cứu chứ nếu không cũng không sống nổi đâu " .

" Minh Thâm sao anh lại ra nông nỗi như thế này" .

" Từ lúc ba tôi trở bệnh thì bà ta bắt đầu trở trò, để thuốc vào đồ ăn khiến cho sức khỏe của tôi suy giảm cả người không còn sức lực rồi ra sức đánh đập tôi ".

" Lúc trước tôi không có ở đây đâu , bà ta nhốt tôi ở ngoài ngoại thành, nhờ có ông nội về đây thì tôi mới được cứu , tôi cứ nghĩ là mình đã chết không đấy "

" Anh không có chết đâu , người tốt như anh sẽ sống lâu " .

" Tùy người thôi, chứ không phải người nào cũng sống lâu đâu " .

" Anh nói cũng đúng, nhưng mà em hy vọng anh sẽ sống lâu " ..

Nhật Hạ không biết sao mình lại nói những lời như vậy nữa , nhưng thật sự cô muốn Minh Thâm sống lâu với mình, bây giờ anh ấy còn quá trẻ mà, không nên sống quá tiêu cực. .

Chương 2. Ngày đầu tiên làm vợ

Hai người nói chuyện một hồi thì Phan Nhật Hạ cũng đã ngủ quên , cô ngủ từ bao giờ luôn rồi.

Kỷ Minh Thâm quay qua thì thấy Nhật Hạ đã say giấc luôn rồi, anh thấy Nhật Hạ rất là hồn nhiên, .Nhưng không biết được trong tâm của cô ta sẽ như thế nào, nó có giống như thế này hay không .

Hay đây chỉ là diễn kịch trước mặt của anh mà thôi, đã vậy còn nói anh đã từng cứu cô ta nữa chứ, .Những năm qua đã có rất nhiều chuyện xảy ra rồi, cho nên Kỷ Minh Thâm không có nhớ nổi nữa rồi.

Haiz ! Kỷ Minh Thâm lại thở dài, cưới cô ta về đây không biết là hoạ hay phúc nữa .

Bây giờ đã cưới rồi, cho nên chỉ có thể chấp nhận rồi sống chung mà thôi, chứ anh cũng không có làm được gì cả.

Một người tàn phế như anh , vậy mà Phan Nhật Hạ cũng chịu lấy, cho nên Kỷ Minh Thâm thấy có hơi khó tin mà thôi .

Có lẽ cũng chỉ vì tiền mà thôi, ông nội đã đưa cho nhà của cô ta rất nhiều tiền rồi mà.

" Thôi. .. không nghĩ nữa , mình cứ sống cuộc sống của mình, cứ mặc kệ cô ta là được".

Sau đó Kỷ Minh Thâm cũng chìm dần vào giấc ngủ của mình,từ đây trở về sau cuộc sống của Minh Thâm cũng sẽ yên ổn hơn trước kia , .Bởi vì đã có ông nội bảo vệ rồi, nên anh không có khổ sở và đau đớn như trước kia đâu..

Sáng hôm sau Nhật Hạ thức dậy thì thấy Minh Thâm vẫn còn ngủ, nên cô cũng không có gọi anh ấy thức dậy, chắc Minh Thâm vẫn còn mệt đây mà.

Hôm qua ông nội có nói với cô là nhớ chăm sóc cho Minh Thâm thật tốt là được, ba của anh ấy bây giờ đang ở bệnh viện, nhà chính chỉ còn có Ngô Phương với Kỷ Khắc , .Nếu không có việc gì thì cũng không cần qua đó làm gì, nếu không cũng sẽ bị bà ta nói ra nói vào.

Nhật Hạ đi vệ sinh cá nhân rồi cũng xuống dưới lầu chuẩn bị bữa sáng, trước kia ở với mẹ kế thì Nhật Hạ thường xuyên làm những công việc này mà, cho nên bây giờ cô đã quen luôn rồi, không làm thì thấy nó thiếu thiếu cái gì đó ..

Ở đây vẫn có người giúp việc nhưng mà Phan Nhật Hạ vẫn muốn làm, cô muốn chuẩn bị bữa sáng cho người mình yêu..

" Thiếu phu nhân.... tôi có thể làm giúp cô mà".

" Tôi tự làm được , không sao đâu ".

" Cô thật tốt với cậu chủ".

" Thì tôi là vợ của anh ấy mà" .Nhật Hạ cười cười, bây giờ vừa thoát khỏi căn nhà kia , rồi được sống cùng nguôi mà mình thích nữa , cho nên cảm giác của Nhật Hạ nó khó tả lắm, vui nhiều hơn là buồn.

Tuy là anh ấy bị khuyết tật, nhưng mà cái đó cũng không là gì cả, thích là thích, cho dù Kỷ Minh Thâm có ra sao có như thế nào đi chăng nữa thì cô vẫn luôn thích người đàn ông này mà thôi..

Làm bữa sáng xong rồi Nhật Hạ liền đem lên lầu cho Minh Thâm .

" Anh thức rồi".

" Ừ ".

" Em có làm bữa sáng cho anh "

" Sao không để người giúp việc làm ".

" Tại em muốn làm cho anh thôi, anh ăn thử đi coi có ngon không ".

" Để đó đi chút nữa tôi ăn sau " ..

Nhật Hạ nghĩ trong bụng là anh ấy không thích đồ ăn cô nấu hay sao.

" Cô không cần làm gì hết đâu , sau này không cần đụng vào" .

" Em làm được mà".

" Ở đây có người giúp việc, cô cứ an phận một chút là được rồi".

" An phận, ý của anh là sao ".

" Tốt nhất là ở yên một chỗ, đừng có chạy khắp nơi rồi làm phiền đến tôi, tôi không có đi được nên không có rảnh mà giải quyết cho cô đâu "

" Và cũng đừng có dây dưa với Ngô Phương và Kỷ Khắc là được, hai người họ không có tốt lành gì đâu ".

" Em biết rồi, em không có nói chung với hai người họ đâu " .

" Còn về tôi và cô thì cũng bình thường mà thôi, cuộc sống của ai thì người đó sống, nếu cô có nhu cầu sinh lý thì cứ tìm người khác, người què như tôi không có cho cô được đâu ".

Anh biết thân biết phận của mình, cho nên không có dám đòi hỏi gì nhiều đâu.

" Cô thích ai thì cứ quen người đó đi, không cần để ý đến tôi làm gì đâu " .

" Kỷ Minh Thâm em thích anh mà, em nói thật đó ".

" Cô nên từ bỏ đi, thích tôi cô không có tương lai đâu , cái thân của tôi lo còn chưa xong nữa , nên cô đừng có thích hay kỳ vọng ở tôi quá nhiều "

" Nhưng mà em thích em lắm , thật sự rất thích anh ".

" Mới gặp nhau mà thôi, vậy mà lại nói thích tôi, Phan Nhật Hà cô có sở thích lừa gạt người khác à , tôi không có tin đâu "..

" Em nói thật đấy , em không có lừa anh ".

" Cô vì tiền mới lấy tôi mà, cái gì cũng nói được hết, ".

" Em ...em ".

Kỷ Minh Thâm nói đúng chứ không có sai đâu , sự thật chính là như vậy.

" Ông nội tôi rất thích cô, cho nên nhà của cô muốn bao nhiêu tiền cũng được,.Xem ra từ đây trở về sau cô không cần phải lo chuyện tiền bạc rồi, cô muốn gì thì ông nội tôi cũng cho mà " .

" Em không phải là con người như vậy đâu ".

" Vậy cô là con người như thế nào " .

" Phan Nhật Hạ tôi nghĩ là cô muốn lấy Kỷ Khắc thì phải, nhưng không hiểu sao cô lại muốn lấy tôi nữa , so với mọi thứ thì nó hơn tôi nhiều" .

" Không có , em muốn lấy anh mà ".

" Hôm qua tôi thấy nó nhìn cô lắm à , hai người giống như có quen biết từ trước thì phải ".

" Không có. ..".

" Ra ngoài đi .". Kỷ Minh Thâm liền hét lên. .

" Em với em trai của anh không có gì với nhau hết, chắc là phản xạ tự nhiên cho nên Kỷ Khắc mới nhìn em mà thôi ".

" Tôi không muốn nghe nữa. ..đi ra ngoài ".

" Em ...em đi ra ngoài ...anh đừng tức giận nữa mà ".

Sau đó Phan Nhật Hạ cũng đã đi ra ngoài, anh ấy có lúc trầm tính, có khi lại nóng tính , cho nên Nhật Hạ thấy hơi sợ người đàn ông này rồi.

Chương 3. Người dưng

Hôm qua thấy Kỷ Khắc nhìn Phan Nhật Hạ, anh không biết giữa hai người họ có chuyện gì với nhau hay không nữa..

Anh không thích thằng em trai này, cho nên khi nhìn thấy nó có hành động như vậy với Phan Nhật Hạ, nên anh cũng không thấy vui một chút nào cả.

Nếu hai người họ có gì với nhau thì xem ra anh đã bị lừa rồi.

Nhưng chẳng phải lúc nãy anh đã bảo cô ta nếu có nhu cầu sinh lý thì cứ đi tìm người khác hay sao , .Cớ sao bây giờ lại nổi nóng chứ , không biết mình đang suy nghĩ cái gì ở trong đầu của mình nữa đây , khó hiểu quá đi.

Bên trong nghĩ khác, và bên ngoài cũng khác lạ nữa , tâm tình cứ lên xuống thất thường mà thôi..

" Haiz. .".

Cuộc sống của anh chưa đủ khổ hay sao , vậy mà bây giờ còn rước thêm cô ta về đây nữa.

Kỷ Minh Thâm không biết phải làm sao đây nữa ,bây giờ đây tâm trạng của anh không được tốt một chút nào cả.

Bữa sáng Nhật Hạ làm ảnh cũng không có ăn nữa , Minh Thâm cứ ngồi trên xe lăn , rồi nhìn ra bên ngoài cửa sổ mà thôi, .Ngày nào cũng ngồi ở đây cả , cho nên cũng đã trở thành thói quen luôn rồi.

Anh cũng không thấy đói bụng gì cả , chắc có lẽ lúc trước bị Ngô Phương bỏ đói đã quen rồi, không những vậy còn bị đánh nữa mà, .Cứ nghĩ mình sẽ chết, nhưng cuối cùng vẫn còn sống, là ông nội đã cứu rỗi cuộc đời của anh đây mà..

Bây giờ Kỷ Minh Thâm sống lay lắc qua ngày mà thôi, chân của anh thành ra như thế này rồi, anh thấy bản thân của mình quá là vô dụng rồi, không làm được cái gì cả..

Ông nội già rồi ,ba thì bị bệnh đang nằm ở bệnh viện, còn bản thân mình thì tàn tật, anh thấy mình không làm được cái gì cả,.

Công ty thì do Kỷ Khắc và người trong công ty quản lý, mấy năm nay anh không có đụng tay vào rồi, không biết mọi thứ đã ra sao nữa ..

Phan Nhật Hạ bị Kỷ Minh Thâm la một trận , tâm trạng của cô lúc này cũng không tốt cho lắm .

Nhật Hạ ngồi ở phòng khách rồi suy nghi thất thần rất lâu , cô muốn làm vợ của anh ấy mà thôi, muốn chăm sóc chồng mình thật tốt, .Nhưng mà dường như người đàn ông này không có cho cô một chút cơ hội nào cả..

Hết ngồi rồi thì Nhật Hạ lại nằm tiếp,Kỷ Minh Thâm bảo cô không cần làm cái gì hết, nhưng mà cô không muốn một chút nào .

Lát sau Nhật Hạ liền đi ra ngoài kiếm gì đó để làm, còn không thì chơi cũng được, chứ cô không có muốn ở không một chút nào hết..

" Thiếu phu nhân sao cô không ở trong nhà đi, ngoài đây lạnh lắm đó ".

" Tôi không thấy lạnh đâu ". Nhật Hạ cười cười .

Cô thật sự rất thân thiện, chứ chưa bao giờ chứng tỏ chuyện gì cả.

" Con chó đó thấy cưng quá đi ".

" Cô thích nó sao " .

" Ừm, tôi thích lắm ". .

" Không biết sao mà nó chạy vào đây nữa , tôi còn tính thả nó đi ".

" Để tôi nuôi cho , thấy nó hơi ốm rồi".

Bây giờ thả nó ra ngoài, không biết có kiếm ăn được hay không nữa.

Nhật Hạ ôm con chó đi vào trong nhà rồi lấy đồ ăn cho nó .

" Con chó này. ".

Quản gia nhìn thấy Nhật Hạ ôm con chó trên tay thì không được vui cho lắm .

" Có vấn đề gì hả bác quản gia ".

" Cô tính nuôi nó sao ".

" Ừm, bộ không được hả bác ".

" Cậu chủ không thích chó đâu ,cô nên hỏi ý kiến của cậu ấy trước đi ".

" Để lát nữa tôi đi hỏi anh ấy xem sao , chỉ là một con chó mà thôi chắc không có vấn đề gì đâu ".

" Hỏi trước cho chắc ".

" Được ".

Lúc nãy hai người vừa mới cãi nhau ,Nhật Hạ không biết phải làm sao đây nữa.

Chắc bây giờ vẫn đang còn giận , Nhật Hạ nghĩ tới nghĩ lui,cho nên cô không có nói cho Minh Thâm biết,.Nên để cho anh ấy bớt giận rồi nói , tới khi đó chắc cũng không có muộn đâu .

Cho chó ăn xong rồi thì cô liền ôm nó đi tắm rửa cho sạch sẽ..

Đến trưa Kỷ Minh Thâm vẫn không chịu ra khỏi phòng nữa , người làm thấy vậy liền đi vào trong xem sao .

Kết quả là thấy Kỷ Minh Thâm vẫn không ăn sáng , bữa sáng vẫn còn nguyên .

Thiếu phu nhân đã đích thân nấu cho cậu ấy mà, chẳng lẽ cậu chủ không thích vợ mình cho nên mới không muốn ăn .

" Cậu chủ tới giờ cơm trưa rồi" .

" Ừ. ..".

Đáp lại chỉ là một tiếng gật đầu mà thôi .

" À cô cầm đồ ăn ra ngoài đi ".

" Từ sáng giờ cậu không ăn gì hết sao " .

" Tôi không đói ".

Người hầu bưng mâm thức ăn ra ngoài, rồi sau đó anh cũng lăn bánh xe đi ra ngoài luôn .

Nhà có thang máy cho nên cũng khá tiện lợi, anh không có giống như những người bình thường được, nên không có đi thang bộ, chỉ có tệ dựa vào thang máy mà đi xuống .

Vào nhà bếp cũng không thấy Nhật Hạ đâu cả, không biết đã đi đâu rồi nữa , hay là lúc sáng anh chửi cô ta một trận nên bây giờ giận lẫy bỏ đi luôn rồi .

Mà thôi kệ đi , Phan Nhật Hạ đối với anh cũng chỉ là người dưng với nhau mà thôi, cô ta muốn làm cái gì cũng được, anh không cần để tâm đến làm gì đâu.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play