Ma Nóng Nảy
Rẻ
Căn hộ được rao với một chữ duy nhất: rẻ.
Không phải rẻ theo kiểu “xa trung tâm”, cũng không phải rẻ vì “nhà cũ cần sửa”. Nó là cái kiểu rẻ khiến người ta phải dừng lại đọc thêm lần nữa, như thể sợ mình nhìn nhầm số không.
Chi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, đầu ngón tay lướt đi lướt lại trên dòng mô tả ngắn ngủi đến đáng ngờ.
Giá thuê: bằng một nửa khu vực lân cận.
Không hàng xóm làm phiền.
Ưu tiên người làm nghệ thuật.
Lê Trần Kim Chi
Yên tĩnh tuyệt đối?
Cụm từ ấy giống một lời dụ dỗ hơn là quảng cáo.
Với một người chơi piano như cô, yên tĩnh không chỉ là mong muốn, mà là điều kiện sống còn.
Những lần bị gõ cửa lúc nửa đêm, những ánh mắt khó chịu ngoài hành lang, những tờ giấy dán trước cửa với chữ viết nguệch ngoạc: Làm ơn đừng đánh đàn nữa… tất cả đã khiến Kim Chi mệt mỏi.
Cô cần một nơi để luyện tập.
Ngày đi xem nhà, trời âm u một cách bất thường.
Khu chung cư nằm ở ngoại ô, cách trung tâm gần một tiếng xe buýt.
Tòa nhà cao, cũ, màu xám bẩn, trông giống một khối bê tông bị lãng quên hơn là nơi ở.
Người môi giới là một người đàn ông trung niên, nói chuyện nhỏ nhẹ nhưng tránh ánh mắt.
Người Môi Giới
Cháu là người thứ hai đến xem tuần này.
Ông ta nói, giọng đều đều.
Người Môi Giới
Nhưng người kia… không quay lại.
Lê Trần Kim Chi
Không quay lại?
Lê Trần Kim Chi
Vậy... Người ấy bị bệnh hay gặp biến cố gì hả bác?
Người Môi Giới
Chuyện này... Bác nghĩ cháu không cần biết thì vẫn hơn.
Người Môi Giới
Đi nào! Nhanh không kẻo lại có người thuê trước!
Thang máy cũ kêu cót két, ánh đèn vàng nhạt rung rinh như sắp tắt.
Dọc hành lang là những cánh cửa đóng kín, mỗi cửa đều gắn một ô kính nhỏ mờ đục.
Cô thoáng thấy phía sau kính có thứ gì đó trắng trắng, xếp ngay ngắn.
Lê Trần Kim Chi
Đồ trang trí à?
Người Môi Giới
Cháu có thể nghĩ vậy.
Căn hộ của Kim Chi ở tầng bảy, cuối hành lang.
Cửa mở ra, mùi lạnh ập vào.
Không phải mùi ẩm mốc, mà là một thứ mùi sạch sẽ đến mức vô hồn.
Căn phòng trống, tường trắng, cửa sổ hướng ra khoảng đất hoang đầy cỏ dại.
Lê Trần Kim Chi
Địt mẹ, sao tự nhiên lạnh vậy trời.
Kim Chi bước vào, đặt balo xuống sàn.
Cô vỗ tay một cái, âm thanh vang lên rồi tắt lịm, như bị nuốt chửng. Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng, nhưng cô nhanh chóng gạt đi.
Cô đã quá mệt để nghi ngờ.
Lê Trần Kim Chi
Khi nào thì chuyển vào ở được ạ?
Lê Trần Kim Chi
Cháu háo hức quá!
Người Môi Giới
Ngay hôm nay.
Lê Trần Kim Chi
Sao cơ ạ? Ngày hôm nay luôn ý ạ?
Người môi giới đáp nhanh.
Người Môi Giới
Chỉ cần ký giấy.
Không có hợp đồng dài dòng.
Mọi thứ diễn ra trơn tru đến mức đáng sợ.
Trước khi rời đi, người đàn ông dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn Kim Chi.
Người Môi Giới
Nếu… nếu cháu nghe thấy gì đó...
Người Môi Giới
Thì cứ coi như mình nghe nhầm.
Lê Trần Kim Chi
Nghe gì ạ?
Lê Trần Kim Chi
Ở đây được ở ghế sao ạ?
Ông ta lắc đầu, cười gượng.
Người Môi Giới
Không có gì.
Người Môi Giới
Chúc cháu luyện đàn tốt.
Buổi tối hôm đó, Kim Chi mang cây piano điện vào căn hộ.
Cô đặt nó sát tường, kê ghế, bật đèn bàn.
Ánh sáng trắng chiếu xuống phím đàn, làm chúng trông lạnh lẽo hơn thường ngày.
Cô hít một hơi, đặt tay lên phím.
Bản: Đàn Cá.
Tác phẩm dự thi.
Những nốt đầu tiên vang lên, trong trẻo, chuẩn xác. Âm thanh lan ra căn phòng trống, dội vào tường rồi quay lại tai cô, rõ ràng đến rợn người.
Kim Chi đánh đến đoạn chuyển nhịp.
Ngay khoảnh khắc ngón tay cô chạm vào nhịp thứ tư—
Kim Chi giật mình, tay trượt khỏi phím.
Ma Nóng Nảy
Nói đánh sai rồi thì là đánh sai rồi, còn hỏi.
Giọng nói vang lên rất gần. Không phải trong đầu cô. Nó ở đâu đó trong phòng.
Giọng nam, trẻ, gắt gỏng, như đang cố kiềm chế cơn bực bội.
Ma Nóng Nảy
Đánh cái kiểu gì vậy?
Tim Kim Chi đập mạnh. Cô đứng bật dậy, quay phắt lại.
Một bóng ma cũng không thấy.
Chỉ có cây piano – và sự yên tĩnh tuyệt đối — vừa bị phá vỡ.
Tòa Nhà Không Có Người Sống
Kim Chi không ngủ được cả đêm.
Không phải vì sợ hãi theo kiểu hét lên hay bỏ chạy. Mà là một cảm giác khó chịu đè nặng lồng ngực, giống như có ai đó đang ở rất gần, chỉ là cô không nhìn thấy.
Cô ngồi trên giường, lưng tựa tường, đèn bàn vẫn bật.
Cây piano điện nằm im lìm ở góc phòng, nắp đậy phím đã đóng kín. Kim Chi đã rút nguồn, thậm chí tháo cả tai nghe ra, nhưng tai cô vẫn ong ong, như thể âm thanh lúc tối chưa hề biến mất.
Giọng nói đó không hề run rẩy hay mơ hồ.
Nó rõ ràng, cáu kỉnh, mang theo sự khó chịu rất… người.
Lê Trần Kim Chi
Có lẽ là ảo giác.
Lê Trần Kim Chi
Dạo này áp lực thi cử quá mức rồi.
Sáng hôm sau, cô quyết định ra ngoài sớm.
Hành lang tầng bảy dài và hẹp, ánh đèn trần trắng nhợt.
Kim Chi để ý kỹ hơn những cánh cửa mà hôm qua cô chỉ lướt qua.
Mỗi cửa đều giống hệt nhau, không treo biển tên, không dán số phòng. Trên mỗi cánh cửa là một ô kính mờ hình chữ nhật, được lau sạch đến kỳ lạ.
Cô dừng lại trước một cửa gần thang máy.
Sau lớp kính mờ là một chiếc hộp gỗ vuông, đặt ngay ngắn trên kệ thấp. Trên hộp có dán nhãn nhỏ, chữ đen: một cái tên, một ngày sinh, một ngày mất.
Cô đi chậm dọc hành lang, nhìn qua từng ô kính.
Hộp gỗ. Lọ sứ. Có căn phòng đặt đến hai, ba chiếc. Tất cả đều im lặng, sạch sẽ, được sắp xếp cẩn thận như một gian trưng bày.
Không có dấu hiệu của người sống.
Kim Chi cảm thấy cổ họng khô khốc.
Ở tầng trệt, cô gặp một bà lão đang quét hành lang. Bà mặc áo xám, tóc bạc buộc thấp, động tác chậm rãi.
Lê Trần Kim Chi
Chung cư này… có đông người ở không ạ?
Bà lão dừng chổi, ngẩng lên nhìn cô rất lâu. Ánh mắt ấy không phải ngạc nhiên, mà là một thứ gì đó giống như cân nhắc.
Bà Lão Trên Tầng
Cháu ở căn nào?
Lê Trần Kim Chi
Cuối hành lang.
Bà lão gật đầu, như thể đã đoán trước.
Bà Lão Trên Tầng
Vậy là căn đó lại có người ở.
Bà Lão Trên Tầng
Chỗ này vốn không phải cho người sống ở lâu.
Tim Kim Chi đập mạnh hơn.
Không phải cho người sống lâu ý ạ?
Lê Trần Kim Chi
Ý bà là sao? Cháu chưa hiểu lắm.
Bà lão ngẩng lên lần nữa.
Bà Lão Trên Tầng
Cháu không biết à?
Lê Trần Kim Chi
Biết cái gì?
Bà Lão Trên Tầng
Đây là nơi gửi tro cốt.
Bà Lão Trên Tầng
Gia đình gửi người thân ở đây, lâu lâu tới thắp nhang. Ban quản lý cho thuê vài căn để lấy chi phí bảo trì.
Kim Chi thấy đầu óc mình trống rỗng.
Lê Trần Kim Chi
Thế… người sống thì sao ạ?
Bà Lão Trên Tầng
Thường không ở lâu.
Bà lão nhìn Kim Chi, ánh mắt sâu và tối.
Bà Lão Trên Tầng
Vì người chết ở đây… không thích bị làm phiền.
Kim Chi rời khỏi tòa nhà với bước chân không vững.
Ngoài kia là ánh nắng nhạt, tiếng xe cộ xa xa, cuộc sống bình thường đến mức lạc lõng. Cô ngồi xuống ghế đá trước cổng, hít một hơi thật sâu.
Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu cô, nhanh và sắc.
Nhưng rồi cô nghĩ đến kỳ thi. Đến Đàn Cá. Đến những lần bị đuổi khéo, bị phàn nàn, bị nhắc nhở rằng “cô không phù hợp để luyện đàn ở khu dân cư”.
Buổi tối, Kim Chi trở về căn hộ. Cô mở cửa chậm rãi, bật đèn. Không có gì thay đổi. Vẫn là sự yên tĩnh lạnh lẽo ấy.
Cô đứng trước piano rất lâu.
Lê Trần Kim Chi
“Chỉ là tiếng nói thôi.”
Lê Trần Kim Chi
“Nếu có nghe lại… thì coi như mình nghe nhầm.”
Kim Chi mở nắp phím, cắm điện.
Cô chơi cẩn thận hơn, chậm hơn, gần như nín thở. Đến đoạn chuyển nhịp quen thuộc—
Giọng nói vang lên ngay sau lưng cô.
Lần này, nó không gắt. Chỉ là mệt mỏi.
Ma Nóng Nảy
Cô mà đánh tiếp kiểu đó thì bản này coi như bỏ thật đấy.
Kim Chi không quay đầu lại.
Lê Trần Kim Chi
Anh là… ai?
Một khoảng im lặng kéo dài.
Rồi giọng nói đáp, nhẹ nhưng rõ:
Ma Nóng Nảy
Người đã chết ở đây từ rất lâu rồi.
Ma Nóng Nảy
Bắt đầu cảm thấy sợ rồi à?
Giọng Nói Ở Nhịp Thứ Tư
Kim Chi ngồi bất động trước cây piano.
Căn phòng sáng đèn. Không có gió. Không có tiếng động nào khác ngoài nhịp tim của chính cô, đập nặng nề trong lồng ngực.
Lê Trần Kim Chi
Anh là… ai?
Câu hỏi vừa rồi vẫn còn treo lơ lửng trong không khí, nhưng không có câu trả lời nào thêm. Chỉ là sự im lặng kéo dài, dày và lạnh, như thể ai đó cố tình để cô tự nghe thấy tiếng thở của mình.
Có lẽ mình tưởng tượng thật rồi.
Cô đặt lại tay lên phím đàn. Ngón tay run nhẹ, nhưng cô vẫn bắt đầu lại từ đầu bản Đàn Cá. Những nốt đầu tiên trôi qua yên ổn. Không có giọng nói chen ngang. Không có tiếng quát tháo.
Rồi cô đến đoạn chuyển nhịp.
Giọng nói vang lên gấp gáp, cắt ngang ngay khoảnh khắc ngón tay cô sắp rơi xuống phím.
Kim Chi giật mạnh, cả người căng cứng. Cô đứng bật dậy, ghế trượt trên sàn phát ra âm thanh chói tai.
Lê Trần Kim Chi
Anh đang ở đâu?
Cô hỏi lớn, không giấu được hoảng loạn.
Cô quay vòng quanh phòng, mở cửa nhà vệ sinh, kéo rèm cửa sổ, thậm chí cúi xuống gầm giường. Không có gì ngoài chính cô và căn hộ trống rỗng.
Khi Kim Chi quay lại piano, giọng nói vang lên lần nữa, lần này sát hơn, thấp hơn.
Ma Nóng Nảy
Cô... vừa đánh sai nhịp.
Lê Trần Kim Chi
Sai ở đâu? Bản nhạc này rõ ràng là đã rất hoàn hảo rồi cơ mà?
Lê Trần Kim Chi
Tôi… tôi đánh sai ở đâu?
Ma Nóng Nảy
Ngay chỗ đấy, bộ lỗ tai cây hay sao mà không nghe ra?
Giọng nói trở nên cáu kỉnh.
Lê Trần Kim Chi
Nhưng rõ ràng đây là bản gốc mà!
Lê Trần Kim Chi
Anh có bị bệnh thì nói cho tôi một tiếng đi, dừng đi kiếm chuyện lung tung.
Ma Nóng Nảy
Cô kéo dài nốt cuối, làm vỡ cấu trúc.
Giọng nói ấy không giống một thứ gì đó mơ hồ. Nó không lặp đi lặp lại vô nghĩa.
Lê Trần Kim Chi
Anh… nghe nhạc à?
Một tiếng cười khẽ vang lên.
Ma Nóng Nảy
Tôi sống trong nó.
Kim Chi hít một hơi thật sâu.
Lê Trần Kim Chi
Nếu anh là… thứ mà tôi đang nghĩ tới... thì xin anh đừng làm tôi sợ.
Lê Trần Kim Chi
Tôi chỉ cần luyện tập.
Ma Nóng Nảy
Nếu không muốn bị làm phiền, thì đánh cho đàng hoàng.
Lê Trần Kim Chi
Anh muốn gì đây?
Ma Nóng Nảy
Muốn cô đánh đúng.
Kim Chi bật cười, hơi run.
Lê Trần Kim Chi
Chỉ vậy thôi à?
Lê Trần Kim Chi
Với bản này, chỉ vậy thôi cũng đủ khó rồi.
Cô ngồi xuống ghế. Lần này, Kim Chi không bật đàn ngay. Cô hỏi, rất khẽ:
Lê Trần Kim Chi
Nhưng anh… có biết bản Đàn Cá này không?
Ma Nóng Nảy
Tại sao không?
Lê Trần Kim Chi
Vậy, anh có thể… chỉ cho tôi không?
Căn phòng im lặng lâu hơn cô nghĩ.
Khi giọng nói vang lên trở lại, nó không còn gắt nữa, mà trầm xuống, nặng nề.
Ma Nóng Nảy
Em có chịu được không?
Lê Trần Kim Chi
Chịu được gì?
Ma Nóng Nảy
Chịu bị nói là dở.
Ma Nóng Nảy
Chịu nghe những thứ không dễ chịu.
Kim Chi nhìn xuống phím đàn trắng đen.
Lê Trần Kim Chi
Nếu tôi không chịu được, thì tôi đã không ở đây để ngồi đối đáp với anh một cách nhàm chán.
Một tiếng cười rất khẽ vang lên.
Lần này, nó mang theo một chút gì đó giống như ngạc nhiên.
Ma Nóng Nảy
Có khi phách, vậy cô có thể đánh lại không?
Lê Trần Kim Chi
Được. Đánh lại.
Kim Chi đặt tay lên phím.
Cô chơi lại từ đoạn chuyển nhịp.
Ma Nóng Nảy
Đừng nghĩ nhiều.
Giọng nói liên tục vang lên, ngắt quãng, khó chịu, nhưng không sai một chỗ nào.
Ma Nóng Nảy
Cô vừa chạm được rồi.
Lê Trần Kim Chi
Chạm… cái gì?
Ma Nóng Nảy
Ý đồ của bản nhạc.
Lê Trần Kim Chi
Anh là ai?
Lê Trần Kim Chi
Sao hiểu được ý đồ của bản nhạc này?
Lần này, giọng nói không tránh né.
Trần Bảo Tuấn Anh
Trần Bảo Tuấn Anh.
Cái tên khiến Kim Chi chết lặng.
Lê Trần Kim Chi
Không thể nào…
Lê Trần Kim Chi
Anh nói khoác vừa vừa thôi.
Lê Trần Kim Chi
Anh ấy đã—
Trần Bảo Tuấn Anh
Chết rồi.
Lê Trần Kim Chi
Sao anh biết?
Trần Bảo Tuấn Anh
Thì tôi biết thôi, hỏi lắm thế.
Kim Chi thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Lê Trần Kim Chi
Vậy tại sao anh còn ở đây?
Một khoảng im lặng kéo dài.
Rồi giọng nói nói rất khẽ, như tự nói với chính mình:
Trần Bảo Tuấn Anh
Vì bản nhạc này… chưa từng được đánh đúng.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play