[Văn Hàm] Ba Năm Ghét, Một Đời Thương
Chap1:
14 năm về trước, khi Tả Kỳ Hàm vừa tròn 1 tuổi, em còn chưa biết thế nào là ghét hay thương. Chỉ nhớ mang máng rằng xung quanh lúc nào cũng có người, có tiếng cười, có những đứa trẻ khác cùng bò trên tấm thảm lớn trong phòng khách.
các cậu chơi chung từ lúc chưa biết gọi tên nhau
Lớn lên cùng nhau, từng ngày từng chút một. Cho đến khi thời gian kéo các cậu đứng ở hai đầu hành lang
Giờ đây, tất cả đều 15 tuổi rồi
Ban ngày, họ là học sinh của trường phổ thông TF – ngôi trường thành lập từ năm 2009, nơi chỉ những gia đình có tiền, có tiếng mới đủ điều kiện theo học.
Ban đêm, họ bước vào Học viện đào tạo nhân tài SDFJ, một thế giới khác, chỉ mở cửa khi thành phố chìm trong ánh đèn vàng
Và hai nhóm người không bao giờ chịu nhìn nhau bằng ánh mắt dễ chịu
nhóm các cậu(10A9) khối dưới
Tả Kỳ Hàm là người luôn bị chú ý đầu tiên. Em nói nhiều, hoạt bát, lễ phép, cảm xúc luôn hiện rõ trên mặt. Bạn bè quen gọi em là Nhím vì lúc nào cũng xù lông lên rất nhanh, nhưng lại chẳng hề có ác ý
Đi bên cạnh em là Trương Hàm Thuỵ và Trần Tuấn Minh
Thuỵ Thuỵ trầm hơn Nhím một chút, hay quan sát, ít nói hơn nhưng lúc cần thì phản ứng rất nhanh.
Còn Tuấn Minh(Ming) thì lúc nào cũng cười, chậm chạp một nhịp nhưng cực kì bên cạnh các cậu
3 người đi chung với nhau, lúc nào cũng ồn ào vừa đủ để giáo viên nhớ mặt
nhóm các anh (11A5) khối trên
Ngược lại hoàn toàn.
Dương Bác Văn là người đứng đầu nhóm,lạnh lùng, ít nói, ánh mắt lúc nào cũng giữ khoảng cách. Biệt danh la Cừu, nghe hiền lành nhưng lại chẳng dễ gần xíu nào
Bên cạnh anh là Trần Dịch Hằng(Heng) với tính cách thẳng, nói chuyện không vòng vo, lúc cười lúc không, nhưng luôn đứng về phía Bác Văn
Và Trương Quế Nguyên(Quế Quế) la người hay cười nhất trong nhóm anh, nhưng nụ cười ấy luôn mang theo chút xa cách rất rõ ràng
3 người họ đi chung với nhau, tự nhiên tạo thành một vòng tròn không cho ai bước vào được
Hành lang trường TF buổi sáng
Tả Kì Hàm(em)
//vừa chạy vừa nhìn điện thoại//
Em đâm sầm vào một người, sách rơi xuống đất, vở trượt ra xa
Tả Kì Hàm(em)
xin..xin lỗi //ngẩng đầu lên//
Tả Kì Hàm(em)
*Dương Bác Văn?* //suy nghĩ//
Tả Kì Hàm(em)
lại..là anh?
Dương Bác Văn(anh)
//nhìn em//
Ánh mắt anh hạ xuống, không hề tỏ ra bất ngờ
Dương Bác Văn(anh)
đi đứng không nhìn đường?❄️
Tả Kì Hàm(em)
//nhíu mài// anh cũng có nhìn đâu?
Không khí lập tức căng thẳng
Trần Dịch Hằng(Heng)
//đứng từ phía sau//
Trần Dịch Hằng(Heng)
//khoanh tay+nhếch môi//
Trần Dịch Hằng(Heng)
khối dưới mà hung hăn ghê❄️
đột nhiên Quế Quế cuối xuống
Trương Quế Nguyên(Quế Quế)
//lụm vở đưa cho em//
Tả Kì Hàm(em)
//cầm lấy// cảm ơn
Trương Quế Nguyên(Quế Quế)
không gì lần sau chú ý chút nhé, Nhím? //nhìn em//
Tả Kì Hàm(em)
em..em có tên đàng hoàn💢
Trương Quế Nguyên(Quế Quế)
biết rồi
Trương Quế Nguyên(Quế Quế)
//cười nhẹ// Tả Kỳ Hàm
Ba người khối trên rời đi, không ai ngoảnh lại, em đứng yên một giây, rồi lầm bầm
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
//kéo tay em//
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
thôi kệ họ đi
Trần Tuấn Minh(Ming)
//gật đầu lia lịa// phải phải
Trần Tuấn Minh(Ming)
dính vô là mệt đó
Ánh đèn vàng trải dài khắp hành lang, Tả Kỳ Hàm vừa bước vào lớp đã thấy ngay ba bóng người quen thuộc ở hàng ghế đầu
Dương Bác Văn, Trần Dịch Hằng và Trương Quế Nguyên
Tả Kì Hàm(em)
//bước vào//
Dương Bác Văn(anh)
trễ 2 phút❄️
Tả Kì Hàm(em)
có phạt không?
Dương Bác Văn(anh)
không❄️
Tả Kì Hàm(em)
//kéo ghế ngồi xuống phía sau cùng Thuỵ Thuỵ và Ming//
Trương Quế Nguyên(Quế Quế)
//quay đầu nhìn// gan thật
Tả Kì Hàm(em)
em từ nhỏ đã vậy
Trần Dịch Hằng(Heng)
//cười khẽ// 3 năm nữa chắc nhóc không yên đâu❄️
Dương Bác Văn(anh)
//gõ nhẹ bút xuống bàn// tập trung❄️
không khí lập tức trở nên im lặng
Tả Kì Hàm(em)
💬: tối nào cũng gặp nhóm đó, xui ghê
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
💬: ráng chịu hoi
Trần Tuấn Minh(Ming)
💬: nhưng mà ảnh lạnh thiệt đó trời
Tả Kì Hàm(em)
💬: lạnh với ai chứ đừng lạnh với tao, ghét hỏng ưa xíu nào luon á😤
all đã bày tỏ cảm xúc 😆 với tin nhắn của bạn
kết thúc cuộc trò chuyện gr
Không ai trong số các cậu biết rằng
Trong những bữa cơm của người lớn, những cái tên như Trương Cực, Tả Hàng, Trương Tuấn Hào, Trương Trạch Vũ, Chu Chí Hâm, Tô Tân Hạo, Lưu Diệu Văn, Tống Á Hiên, Nghiêm Hạo Tường, Hạ Tuấn Lâm, Mã Gia Kỳ, Đinh Trình Hâm đã được nhắc đến cùng nhau suốt nhiều năm qua
Những lời hứa đặt ra khi bọn trẻ còn nằm trong nôi, những mối quan hệ được sắp xếp trước cả khi bọn trẻ kịp hiểu thế nào là thích một người
Hiện tại, họ chỉ biết là hai nhóm, hai phía
Gặp nhau là không ưa nhau
Ba năm ghét nhau, chính thức bắt đầu từ đây!
cho tác giả 1 tym vớiiiii huhu
Chap 2:
Buổi sáng ở trường TF luôn ồn ào
Tiếng học sinh nói chuyện, tiếng giày kéo trên sàn, tiếng giáo viên gọi tên vang lên từ cuối hành lang
em vừa bước vào cổng trường đã thấy Thuỵ Thuỵ và Ming đứng chờ mình sẵn
Trần Tuấn Minh(Ming)
Nhím, hôm qua mày về muộn hả?
Tả Kì Hàm(em)
Ừ, học viện tan trễ //vừa trả lời vừa ngáp//
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
//liếc qua phía đối diện cổng trường// nhóm khối trên kìa
Tả Kì Hàm(em)
//theo phản xạ nhìn qua//
Dương Bác Văn đi giữa, bước chân đều và chậm. Trần Dịch Hằng đi bên trái, vừa đi vừa nói gì đó, còn Trương Quế Nguyên thì cười rất nhạt, ánh mắt lướt qua đám học sinh xung quanh như thể tất cả chỉ là phông nền của họ
Khoảng cách giữa hai nhóm không xa nhưng chẳng ai có ý định bước lại gần cả
Tả Kì Hàm(em)
đi thôi //quay lại đi trước//
Em không thích cảm giác bị nhìn từ xa như vậy, giống như thể mình là thứ gì đó, vừa ồn ào và dư thừa
tất cả học viên tranh thủ vào lớp
nhóm các cậu và các anh đều đã lên lớp
Tả Kì Hàm(em)
//chống cằm nhìn ra cửa sổ//
Tả Kì Hàm(em)
//suy nghĩ gì đó//
Đầu óc em vẫn còn hình ảnh tối qua ở SDFJ, cái cách mà anh đứng ở hàng ghế đầu, cái giọng nói lạnh và gọn đến mức khiến người khác không dám chen vào
Tả Kì Hàm(em)
//giật mình// dạ?
gvcn
em lên bảng giải bài này cho tôi //chỉ lên bảng//
Cả lớp quay lại nhìn, em đứng dậy bước lên bục giảng trong tiếng thì thầm nho nhỏ phía dưới của lớp
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
//nhìn theo+thở dài//
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
lại bị gọi đầu tiên
em vừa ra khỏi lớp thì đã thấy nhóm khối trên đứng ở cuối hành lang
Không biết là trùng hợp hay cố ý, nhưng con đường này buộc phải đi ngang qua nhóm anh
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
//kéo tay em// đi bên này nè
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
chưa kịp rẽ thì..
Tả Kì Hàm(em)
có chuyện gì không? //khó chịu ra mặt//
Trần Dịch Hằng(Heng)
//nhướn mài// tối nay trực chung ở SDFJ❄️
Trần Dịch Hằng(Heng)
nhắc trước cho biết❄️
Trương Quế Nguyên(Quế Quế)
//giọng nhẹ tênh// đừng trễ
Tả Kì Hàm(em)
//bật cười// anh là giáo viên hay gì mà nhắc?
không khí bỗng chùng xuống một nhịp
anh từ đầu tới giờ không nói gì
Dương Bác Văn(anh)
đúng giờ là được❄️
Giọng anh không cao, không nặng, nhưng đủ để mọi thứ im lặng
Tả Kì Hàm(em)
//liếc nhìn anh 1 giây//
Tả Kì Hàm(em)
Anh yên tâm, em không có hứng gây rắc rối
Dương Bác Văn(anh)
hy vọng❄️
Hai chữ đó khiến em khó chịu hơn bất cứ lời mỉa mai nào
Tả Kì Hàm(em)
*bộ tôi gây rắc rối cho anh hay gì cái tên điên*💢
Trần Tuấn Minh(Ming)
đủ rồi đi thôi
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
tao thấy sắp có điềm rồi á đi lẹ //kéo em đi//
Tả Kì Hàm(em)
💢 //vẫn còn tức giận//
buổi tối tại học viện SDFj
Đèn bật sáng dần theo từng dãy hành lang, em bước vào theo sau là Thuỵ Thuỵ và Ming
Không lâu sau nhóm khối trên cũng đến
6 người chung một chỗ, không khí căng thẳng đến mức ai cũng cảm nhận được
Dương Bác Văn(anh)
phân công❄️
Trần Tuấn Minh(Ming)
anh ra lệnh à? //lẩm bẩm//
Trương Quế Nguyên(Quế Quế)
//nghe thấy+cười nhẹ//
Trương Quế Nguyên(Quế Quế)
không thích thì đổi nhóm?❄️
Tả Kì Hàm(em)
không cần //cắt ngang//
Trần Dịch Hằng(Heng)
//cười khẽ// gan ghê ta❄️
Dương Bác Văn(anh)
//không quan tâm//
Dương Bác Văn(anh)
Nhóm em kiểm tra phòng học tầng một, cò bọn anh phụ trách tầng trên❄️
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
rõ ràng
Tả Kì Hàm(em)
//vừa đi vừa lẩm bẩm// tự nhiên thấy bực ngang ta💢
Trần Tuấn Minh(Ming)
//gật đầu lia lia// tao cũng vậy💢
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
thôi trực nhanh đi
Khi kiểm tra phòng cuối cùng ở tầng một, em đứng ghi chép thì nghe tiếng bước chân từ phía sau
Tả Kì Hàm(em)
//quay lại//
Tả Kì Hàm(em)
sao anh xuống đây?
Dương Bác Văn(anh)
//đi lại// kiểm tra lại❄️
Tả Kì Hàm(em)
không tin tụi em? //nhíu mài//
Dương Bác Văn(anh)
không phải❄️
Dương Bác Văn(anh)
//bước ngang qua+cúi xuống//
Dương Bác Văn(anh)
//xem sổ trực trên bàn//
khoảng cách gần hơn bình thường
Tả Kì Hàm(em)
//nín thở//!!!
Dương Bác Văn(anh)
chữ xấu thế❄️
Tả Kì Hàm(em)
anh nói vậy là có ý gì?💢
Dương Bác Văn(anh)
không có❄️
Dương Bác Văn(anh)
//trả sổ lại+quay lưng đi//
Tả Kì Hàm(em)
//đứng yên một lúc lâu//
Không hiểu sao trong lòng lại dấy lên một cảm giác rất lạ
không phải tức giận hay khó chịu
Chap 3:
Khi rời khỏi SDFJ, trời đã gần khuya, 6 người bước ra cổng, chia thành hai phía rất rõ ràng
Nhưng lần này không ai vội vàng tách hẳn ra cả
Dương Bác Văn(anh)
//đi trước//
Tả Kì Hàm(em)
//nhìn bóng lưng anh//
Tả Kì Hàm(em)
*Người này thật sự lạnh lùng như mình nghĩ sao?*
Dương Bác Văn(anh)
//dừng lại quay đầu//
Dương Bác Văn(anh)
mai nhớ mang theo thẻ học viện❄️
Tả Kì Hàm(em)
anh nhắc em? //nhíu mài//
Dương Bác Văn(anh)
không muốn bị trừ điểm❄️ //quay đi//
Tả Kì Hàm(em)
//tim đập nhanh hơn một nhịp//
Ba năm ghét nhau, mới chỉ là ngày thứ hai. Và không ai biết rằng, con đường này sẽ buộc họ đi chung rất lâu
Cánh cổng SDFJ khép lại sau lưng
Gió thổi qua, mang theo hơi lạnh rất nhẹ
Con đường trước học viện dài và thẳng, ánh đèn vàng kéo thành từng vệt mờ rõ
Tả Kì Hàm(em)
//tay nắm chặt quai balo//
Câu nói ban nãy của anh cứ lặp đi lặp lại trong đầu em
Tả Kì Hàm(em)
"mai nhớ mang theo thẻ học viện"
Không phải mệnh lệnh, cũng không phải mỉa mai
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
NHÍM!
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
sao chưa đi nữa //quay lại gọi em//
Tả Kì Hàm(em)
à à đi liền nè //chạy lên các cậu//
em đứng trước cổng trường, theo phản xạ sờ vào cổ áo
Thẻ học sinh-Thẻ học viện đều đủ cả
Tả Kì Hàm(em)
//khựng lại//
Trần Tuấn Minh(Ming)
Nhím hôm nay mày kiểm tra kỹ thế //cười//
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
wow ngạc nhiên đó nhe //cười//
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
//liếc sang phía đối diện//
anh vẫn như mọi khi bước chậm va ánh mắt thờ ơ, nhưng khi lướt ngang qua em, anh dừng lại nửa bước
Dương Bác Văn(anh)
//nhìn và không nói gì//
Tả Kì Hàm(em)
//nhướng mài//
Dương Bác Văn(anh)
//đi tiếp//
Tả Kì Hàm(em)
//đứng yên 2 giây//
Trần Tuấn Minh(Ming)
ê nhìn gì dữ vậy //huých nhẹ//
Tả Kì Hàm(em)
òm không có gì //quay đi//
Tả Kì Hàm(em)
//vành tai đỏ lên//
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
này tai mày đó thế?
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
bị gì à
Tả Kì Hàm(em)
có..gì đâu đừng để tâm đi thôi //đi trước//
giáo viên chủ nhiệm thông báo lịch mới
gvcn
Tuần sau học sinh TF khối 10 và 11 sẽ có buổi đánh giá năng lực liên kết với học viện SDFJ
gvcn
các em sẽ được xếp nhóm liên khối
Tả Kì Hàm(em)
//ngẩng đầu lên//
Tả Kì Hàm(em)
*danh sách sẽ dán ở bảng tin chiều này sao?*
một linh cảm không lành lướt qua em
Học sinh đứng chen chúc nhau để xem
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
//kéo tay em//
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
Nhím tao thấy tên mày rồi này
Tả Kì Hàm(em)
//chen lên//
Tả Kì Hàm(em)
//tim đập mạnh khi nhìn thấy dòng chữ quen thuộc//
Bảng tin: nhóm buổi đánh giá năng lực liên kết với học viện SDFJ
Nhóm 3:
Dương Bác Văn – Trần Dịch Hằng – Trương Quế Nguyên
Tả Kỳ Hàm – Trương Hàm Thuỵ – Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh(Ming)
CÁI GÌ CƠ? //hét lên//
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
//trợn mắt// liên khối kiểu này là sao?
Tả Kì Hàm(em)
//không nói gì//
Trương Quế Nguyên(Quế Quế)
//đúng phía sau//
Trương Quế Nguyên(Quế Quế)
xem ra là không trốn được rồi nhỉ?❄️
Trần Dịch Hằng(Heng)
//cười khẽ// duyên ghê❄️
em quay lại đối diện với anh, anh mắt hai người chạm nhau
Dương Bác Văn(anh)
//nhìn//
Không né, không cười, chỉ có một thứ gì đó rất mỏng, rất căng, treo lơ lửng giữa hai người
Buổi tối – phòng tự học SDFJ
6 người ngồi quanh một bàn dài, không khí yên lặng đến mức nghe rõ tiếng bút chạm giấy
Dương Bác Văn(anh)
chia việc đi❄️
Tả Kì Hàm(em)
lần này để em nói!
tất cả đều nhìn sang phía em
Tả Kì Hàm(em)
Phần tổng hợp dữ liệu để bọn em làm, còn hân tích và trình bày các anh làm
Trần Dịch Hằng(Heng)
//nhướn mài// ra lệnh?❄️
Tả Kì Hàm(em)
không hợp thì nói
Trương Quế Nguyên(Quế Quế)
//nhìn anh//
Dương Bác Văn(anh)
//gật đầu//
Trương Quế Nguyên(Quế Quế)
được❄️
Tả Kì Hàm(em)
//ánh mắt khó hiểu nhìn//
Không cãi, không khó chịu?
Điều đó làm em khó hiểu hơn
Gần cuối buổi, đèn phòng tự học chớp nhẹ rồi tắt hẳn
Trương Hàm Thuỵ(Thuỵ Thuỵ)
cúp điện? //nói nhỏ//
Không gian tối lại chỉ còn ánh sáng mờ từ hành lang
em đứng dậy theo phản xạ nhưng vừa bước thì trượt chân ngã
Một bàn tay giữ lấy cổ tay em rất chặt và rất nhanh
Dương Bác Văn(anh)
cẩn thận❄️
Giọng anh vang lên ngay sát tai, khoảng cách quá gần khiến em có thể ngửi thấy mùi xà phòng nhàn nhạt trên áo anh rõ
Tả Kì Hàm(em)
em..đứng được
Dương Bác Văn(anh)
//buông tay ngay//
không một giây thừa nhưng khiến tin em rối lên
Đèn bật sáng trở lại, mọi người nhìn nhau và không ai nói gì. Nhưng có những thứ đã lệch khỏi quỹ đạo ban đầu của nó rồi
mọi người đều dọn đồ ra về
Khi thu dọn đồ, em vô tình để quên sổ ghi chép va ra đến cửa mới phát hiện
Tả Kì Hàm(em)
thôi chết lại quên rồi //quay lại//
lúc này chỉ còn anh trong phòng
Dương Bác Văn(anh)
//cầm quyển sổ trên tay//
Tả Kì Hàm(em)
//chạy tới phòng//
Tả Kì Hàm(em)
//nhìn anh//
Dương Bác Văn(anh)
//đưa// của em
Tả Kì Hàm(em)
//cầm lấy//..cảm ơn
lát sau anh bỗng lên tiếng
Dương Bác Văn(anh)
em ghét anh lắm à? //khẽ nói//
Tả Kì Hàm(em)
//sững lại//
Download MangaToon APP on App Store and Google Play