Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Dương Bác Văn ×Y/N] Anh Chỉ Cúi Đầu Khi Đó Là Em

Chương 1

Tô Diệp - học sinh được trường đặc cách tuyển thẳng, học lực thuộc hàng top, nhan sắc không quá nổi bật nhưng thuộc kiểu khiến người ta nhìn một lần là nhớ mãi
Dương Bác Văn - học bá của trường, "con nhà người ta" trong truyền thuyết, đẹp trai tài giỏi, không bao giờ cúi đầu trước người khác, luôn giữ khoảng cách với mọi người như một ranh giới không thể vượt qua
"Cô và anh tưởng chừng chẳng liên quan gì đến nhau nhưng khi va phải rồi lại chẳng thể tách ra được nữa"
_____________________________
Trường Trung học Trọng điểm số 1
Lớp 12A1
....
....
Lớp trưởng: Êeeeee!!!Bây biết tin gì chưa? Nay lớp mình có biến đấy!//chạy từ ngoài vào//
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
//Giật mình//Cái gì vậy cha?Làm hết hồn à.
....
....
Lớp trưởng:L...Lớp mình nay có biến đấy//nói không ra hơi//
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Biến gì? Chẳng lẽ Dương Bác Văn chịu yêu đương với người bình thường rồi à?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Mày bớt suy diễn dùm tao cái đi.Tao thà tin ngày mai tận thế còn hơn tin thằng Bác Văn nó chịu yêu đương.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Thế rốt cuộc là chuyện gì ?
....
....
Lớp trưởng: Nghe nói là lớp mình có học sinh mới.Tao còn nghe bảo là được trường đặc cách tuyển thẳng từ Viện nghiên cứu năng khiếu về đấy.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
TUYỂN THẲNG Á? Lớp mình toàn "quái vật" với kì đầu suýt soát điểm tuyệt đối mà đằng này còn được tuyển thẳng, đây là thần thánh phương nào vậy?// sốc//
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Nhưng quan trọng là chuyển vào đây rồi ngồi đâu? Lớp mình còn đúng một chỗ....// giọng nhỏ dần//
Đúng lúc cả lớp đang tò mò về học sinh mới thì chuông báo vào học vang lên
Cô chủ nhiệm
Cô chủ nhiệm
//Bước vào//
....
....
Lớp trưởng: Cả lớp đứng!!
....
....
Cả lớp: Chúng em chào cô ạ//đồng thanh//
Cô chủ nhiệm
Cô chủ nhiệm
Được rồi cả lớp ngồi xuống đi
Cô chủ nhiệm
Cô chủ nhiệm
Hôm nay lớp chúng ta có học sinh mới nhé
Cô chủ nhiệm
Cô chủ nhiệm
Vào đi em//gọi cô vào//
Tô Diệp
Tô Diệp
//Bước vào//
Tô Diệp
Tô Diệp
Xin chào mọi người, mình tên là Tô Diệp rất vui được làm quen với mọi người.
Cô chủ nhiệm
Cô chủ nhiệm
Chỗ ngồi duy nhất còn trống là chỗ ngồi cạnh Dương Bác Văn, Tô Diệp em xuống đó ngồi nhé.
Nói cô chủ nhiệm chỉ tay xuống cuối lớp
Cả lớp nghe thấy vậy liền như ong vỡ tổ. Ai mà chẳng biết chỗ ngồi bên cạnh Dương Bác Văn là "vùng cấm địa ". Quanh chỗ ngồi của anh luôn có một ranh giới vô hình: không ai được chạm vào đồ đạc, không ai được làm phiền khi anh giải đề,và đặc biệt chưa ai ngồi cạnh anh được quá một tiết học.
Còn cô một học sinh mới thì hoàn toàn không biết điều đó.Cô không hề quan tâm đến những ánh mắt thương cảm của mọi người dành cho mình mà thản nhiên đi xuống, kéo ghế và đặt cặp sách lên bàn
Dương Bác Văn lúc này đang gục mặt xuống bàn, nghe thấy tiếng động bên cạnh cũng ngẩng đầu dậy. Khi nhìn sang bên cạnh anh khẽ nhíu mày, phải biết từ trước tới nay anh chưa bao giờ cúi đầu hay nhượng bộ bất cứ ai và sự xuất hiện của " kẻ xâm lăng"trong không gian riêng của mình khiến anh không hài lòng.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đi ra chỗ khác❄️
Tô Diệp
Tô Diệp
Nếu tôi nói không thì sao// khẽ mỉm cười//
Tô Diệp
Tô Diệp
Cô chủ nhiệm nói mình ngồi chỗ, nếu cậu có ý kiến thì có thể lên nói chuyện với cô
Nói xong cô thản nhiên lấy từ trong cặp ra một cuốn sách nâng cao rồi bắt đầu làm, mặc kệ Dương Bác Văn ở bên cạnh
Nhìn thấy một loạt hành động của cả lớp đều hút một hơi khí lạnh, bởi cô là người đầu tiên trong cả trường dám đối đầu vối Dương Bác Văn mà không hề chớp mắt
Ranh giới mà anh dày công xây dựng dã bị một cô gái "trông có vẻ bình thường" đâm thủng một lỗ nhỏ

Chương 2

Dương Bác Văn lúc này đang dùng ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào cô, nhưng Tô Diệp lại giống như một thiền sư, hoàn toàn chìm đắm vào những con số. Sự phớt lờ của cô chính là một đòn giáng mạnh vào cái tôi kiêu ngạo của anh.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Được lắm//nhếch môi//
Anh nở một nụ cười không có chút ấm áp. Anh không đuổi cô đi nữa, mà tựa lưng ra sau ghế, khoanh tay trước ngực như muốn xem cô có thể "diễn" vẻ bình tĩnh này đến bao giờ.
Đúng lúc đó, thầy dạy Toán vốn nổi tiếng là người khó tính bước vào. Thầy nhìn lướt qua lớp một lượt rồi viết lên bảng một bài toán.
Thầy dạy Toán
Thầy dạy Toán
Đây là đề thi dành cho đội tuyển quốc gia năm ngoái, nhưng tôi đã chỉnh sửa thông số một chút. Trong vòng 15 phút, ai giải được bài này sẽ được miễn toàn bộ bài tập về nhà trong tháng này.
Cả lớp bắt đầu xì xào. Những học sinh giỏi nhất cũng bắt đầu nhăn trán, lật giở sách tham khảo liên tục. 10 phút trôi qua, bảng đen vẫn trống trơn.
Thầy dạy Toán
Thầy dạy Toán
Dương Bác Văn, em lên thử xem?
Dương Bác Văn đang định đứng dậy thì bỗng nhiên, ngòi bút của Tô Diệp dừng lại. Cô đặt bút xuống, thanh âm không cao không thấp vang lên:
Tô Diệp
Tô Diệp
Thưa thầy, bài này có hai cách giải, nhưng nếu làm theo hướng thông thường sẽ rơi vào bẫy logic ở bước cuối cùng.
Thầy dạy Toán
Thầy dạy Toán
Ồ, vậy em thử lên bảng trình bày cách giải của em cho tôi xem?
Cô bước lên bảng ánh mắt không hề sợ hãi. Các bước giải của cô ngắn gọn, đi tắt qua những định lý chồng chéo tiến thẳng đến đáp án.
Dưới lớp, Dương Bác Văn cũng bắt đầu cầm bút lên. Anh không nhìn bảng, mà tự mình tính toán theo một hướng khác. Tốc độ của anh nhanh đến mức tạo ra những tiếng "xoẹt xoẹt" trên giấy.
Khi Tô Diệp đặt viên phấn xuống cũng là lúc Dương Bác Văn đóng nắp bút.
Tô Diệp
Tô Diệp
Đáp án là √3/2
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đáp án là √3/2
Cả hai đồng thanh lên tiếng
Thầy nhìn lên bảng, rồi nhìn vào tờ nháp của Dương Bác Văn, vỗ tay tán thưởng.
Thầy dạy Toán
Thầy dạy Toán
Xuất sắc! Tô Diệp dùng phương pháp tọa độ hóa không gian kiểu mới, còn Dương Bác Văn lại dùng bất đẳng thức thuần túy. Cả hai đều tìm ra kẽ hở của đề bài.
Trận chiến không khói súng này chính thức xác lập vị thế của Tô Diệp tại lớp A1. Cô không còn là "nữ chính mờ nhạt" nữa, mà đã trở thành đối thủ xứng tầm duy nhất của Dương Bác Văn.
Giờ giải lao, Bác Văn không nằm ngủ nữa. Anh nghiêng đầu, nhìn vào sườn mặt của Tô Diệp. Ở góc độ này, anh nhận ra hàng mi của cô rất dài, và nốt ruồi nhỏ nơi chóp mũi khiến khuôn mặt cô có một sức hút rất riêng – kiểu nhìn lâu sẽ bị "nghiện".
Anh vươn tay, gõ nhẹ lên mặt bàn cô phá vỡ ranh giới.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tô Diệp, cách dùng tọa độ của cậu rất thông minh, nhưng bước thứ ba hơi mạo hiểm. Nếu thông số thay đổi một chút, cậu sẽ sai.
Tô Diệp
Tô Diệp
Nhưng cuối cùng tôi vẫn đúng, không phải sao? Dương học bá, thay vì bắt lỗi tôi, cậu nên lo cho vị trí số 1 của mình đi.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Được, vậy tôi đợi cậu lấy nó từ tay tôi.

Chương 3

Giờ nghỉ trưa tại trường số 1
Căn tin ồn ào với tiếng khay đĩa và tiếng nói chuyện của hàng ngàn học sinh. Bác Văn thường không ăn ở căn tin. Anh có một phòng nghỉ riêng ở khu nhà thể chất hoặc sẽ ra ngoài ăn tại các nhà hàng cao cấp. Nhưng hôm nay, không hiểu vì lý do gì, đôi chân của anh lại dẫn anh bước vào không gian đầy mùi dầu mỡ và náo nhiệt này.
Ánh mắt anh quét một lượt qua đám đông và dừng lại ở một góc khuất gần cửa sổ. Tô Diệp đang ngồi đó, trước mặt cô là một hộp cơm giữ nhiệt đơn giản và một cuốn sách dày cộp về "Lý thuyết trò chơi".
Dương Bác Văn cầm khay cơm của trường – thứ mà trước đây anh chưa bao giờ chạm vào – rồi thản nhiên bước về phía góc bàn đó.
Cạch
Tiếng khay cơm đặt xuống bàn khiến Tô Diệp ngẩng đầu. Cô hơi ngạc nhiên khi thấy nhân vật tâm điểm của trường lại ngồi đối diện mình.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Chỗ này có ai ngồi chưa?
Dương Bác Văn lên tiếng hỏi, vẫn giữ giọng điệu lạnh lùng đặc trưng dù biết xung quanh còn rất nhiều bàn trống
Tô Diệp
Tô Diệp
//Lắc đầu// Cậu cứ tự nhiên.
Bữa ăn diễn ra trong sự im lặng kỳ lạ. Một bên là vị học bá đang nhíu mày nhìn miếng sườn xào chua ngọt của căn tin như thể đang nghiên cứu vật thể lạ, một bên là cô gái nhỏ chậm rãi ăn cơm trắng với rau xanh.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Này, cậu không thấy ăn cơm mà xem mấy cái này rất hại não sao?
Dương Bác Văn gõ nhẹ lên bìa sách của cô
Tô Diệp
Tô Diệp
Cũng giống như cậu vừa ăn vừa phân tích xem lượng calo trong khay cơm này có vượt mức cho phép hay không thôi.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Cậu quan sát tôi?
Tô Diệp
Tô Diệp
Không cần quan sát
Tô Diệp
Tô Diệp
Nhìn cách cậu cầm đũa và vẻ mặt ghét bỏ kia là biết rồi. Dương học bá, nếu không ăn được đồ ở đây thì đừng ép bản thân.
Dương Bác Văn chưa bao giờ bị ai nói trúng tim đen một cách trực diện như thế. Anh định đứng dậy bỏ đi, nhưng đột nhiên, một miếng súp lơ xanh mướt được gắp vào khay cơm của anh.
Tô Diệp
Tô Diệp
Ăn cái này đi, sạch và tốt cho sức khỏe hơn miếng sườn kia đấy.
Nhìn miếng rau trong khay, Dương Bác Văn cảm thấy một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng. Anh là người cực kỳ sạch sẽ, chưa bao giờ chấp nhận việc ai đó gắp thức ăn cho mình, nhưng nhìn vẻ mặt tự nhiên của Tô Diệp, anh lại không thấy bài xích.
Anh đưa miếng rau vào miệng. Vị thanh mát của rau hòa cùng chút ngọt nhẹ. Lần đầu tiên, anh thấy đồ ăn ở căn tin cũng không đến nỗi tệ.
_______________________________
Buổi chiều hôm đó, danh sách đội tuyển thi Tranh biện tiếng Anh của trường được công bố trên Website chính thức của trường Số 1.
Tên của Dương Bác Văn và Tô Diệp nằm cạnh nhau ở vị trí hai người dẫn đầu.
Dương Bác Văn cầm trên tay tờ danh sách, quay sang nhìn cô đang cặm cụi viết bài.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tranh biện không chỉ cần não, mà còn cần sự sắc bén để hạ gục đối thủ. Cậu trông... hiền quá.
Tô Diệp
Tô Diệp
Nước chảy đá mòn. Đôi khi không cần quá sắc bén mới có thể thắng, chỉ cần đứng đúng chỗ yếu nhất của đối thủ mà đánh vào thôi.
Dương Bác Văn nhếch môi, ánh mắt hiện lên vẻ thích thú chưa từng có. Anh cúi người sát lại gần cô
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vậy thì tôi chờ xem, em định 'đánh' vào chỗ yếu nào của tôi.
Tô Diệp hơi khựng lại, nhịp tim vốn bình lặng bỗng lệch đi một nhịp. Cô không cúi đầu, nhưng vành tai đã hơi ửng hồng. Đó là lần đầu tiên cô cảm nhận được sức ép từ cái gọi là "ranh giới" của Dương Bác Văn – khi anh chủ động xóa bỏ nó để tiến lại gần cô.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play