Giữa Tầm Ngắm Và Sau Lưỡi Đau. [Bijan X Elsu] [BijanElsu]
#1. Dưới trăng — Không có kẻ thứ ba.
Lưu ý : Bijan - Anh.
Elsu - Cậu.
Còn otp sốp thì có thể qua truyện khác để tìm hiểu hơn nhé baybi.
Hơi thở nặng nề, anh dựa vào lưng cây già. Bijan khi ấy đang bị thương. Áo choàng sẫm màu thấm máu, cố giữ cho mình không ngã quỵ.
Tiếng bước chân vang lên phía sau — quá khẽ để là kẻ săn mồi thông thường. Anh nắm chặt chuôi dao, cơ bắp căng ra theo bản năng.
Giọng nói trầm lặng, nhưng không mang theo sát ý.
Anh ngẩng đầu. Trước mặt anh là Elsu - Tay thiện xạ nổi tiếng, là âm thầm đứng ngoài cuộc chiến, đôi mắt đỏ ẩm phản chiếu như ngòi súng lên trên nòng.
Khẩu súng trên tay cậu không chĩa thẳng, chỉ thờ hững đặt xuống, như muốn nói cậu đã quyết định Bijan không phải mục tiêu.
Bijan khàn giọng, khóe môi nhếch lên dù cho cơ thể gần đạt tới giới hạn.
Elsu quan sát rất sâu. Ánh nhìn quá sắc bén, nhưng lại dừng lại lâu ở vết thương nơi bờ vai, ở bàn tay run nhẹ đang cố giấu cơn đau.
Elsu
Tôi chỉ không ngờ, người bị săn lại là anh.
Một cơn gió thoảng qua, mang theo một mùi máu và cỏ ẩm. Trong khoảng cách ấy, sự im lặng của cả hai không trở nên căng thẳng - nó kỳ lạ.
Bijan
Vậy là anh định xử tôi.. hay cứu tôi?
Cậu bước tới một bước. Chỉ một bước thôi, đủ để phá vỡ ranh giới an toàn giữa hai người. Hai phía khác nhau giữa chiến tuyến.
Elsu nói, ánh mắt tối lại.
Elsu
Nhưng có lẽ.. tôi muốn biết, anh là người như thế nào trước đã.
Bijan hiểu ra - cuộc gặp gỡ này sẽ không kết thúc bằng một phát súng. Nó sẽ khéo dài hơn nhiều : nơi ranh giới giữa thù địch và sự khát khao dần trở mờ nhạt.
Cậu không nói gì thêm, tháo găng tay, động tác gọn gàng nhưng lạnh lùng. Ngồi xuống trước mặt anh, khoảng cách hai người bây giờ đủ để nghe rõ tiếng thở của nhau.
Elsu
Nếu anh muốn sóng sót sau đêm nay.
Giọng Elsu bình thản, nhưng ánh mắt thì không rời khỏi vết thương đang rỉ máu.
Bijan chần chừ một nhịp rất ngắn - rồi buông tay khỏi chuôi dao. Anh xoay người, tựa vững vào thân cây hơn. Áo choàng kéo xuống, lộ bờ vai săn chắc vết đạn sướt qua, máu đã thẫm. Dưới bóng răm cây, làn da hiện rõ vết thương cũ chằng chịt - dấu tích của người sống sót.
Cậu khựng lại trong khoảnh khắc.
Không phải vì mức độ nghiêm trọng. Mà vì... Anh trong quá gần.
Cậu cúi người, tay chạm vào vai. Ngón tay lạnh, nhưng lực lại rất chắc. Anh khẽ hít vào, hàm căng - không rên, nhưng không qua được mắt Elsu.
Bijan
Anh nghĩ tôi không đau sao?
Lại là một chuỗi âm thanh không đáp. Cậu lấy băng, sử lý vết thương nhanh và chính xác, rõ ràng là người đã quen cứu mạng trong hoàn cảnh tồi tệ nhất. Mỗi lần tay lướt qua da, Bijan đều cảm thấy luồng lạnh chạy dọc sống lưng - không phải vì đau, vì sự tập trung gần như thân mật ấy.
Nhưng anh không vội rời ánh nhìn khỏi cậu.
Bijan
Anh không hỏi vì sao tôi bị săn?
Elsu
Nếu anh là mục tiêu, hẳn đã có lý do, nhưng tối nay tôi không đứng về phía họ đâu.
Tgia simp lor
AHAHAHAH, otp là thần..
Tgia simp lor
Lâu quá khôm viết truyện nhớ các ní quá😔
#2. Mũi tên.
Rừng đêm dần thưa. Ánh trăng bị cây cắt vụn, rơi xuống lối đi thành những mảng tối đan xen. Cậu đi trước, bước chân nhẹ nhàng chính xác.
Dù vừa bị thương, sải bước của Bijan vẫn dài và vững. Cao hơn Elsu một chút, cái bóng của anh đôi lúc phủ trọn lên lưng người phía trước. Không hề vội, không hề chậm - như một con thú săn đã quen với việc kiên nhẫn.
Cậu lên tiếng, phá tan im lặng.
Anh đáp ngay, giọng trầm thấp.
Cậu vội gật gù, nhưng chưa kịp nói gì thêm thì Bijan bất ngờ đưa tay ra, kéo cậu áp sát vào một thân cây.
Mỗi thứ diễn ra trong tích tắc.
Một mũi tên cắm phập xuống đất ngay chỗ Elsu vừa đứng.
Cậu mở to mắt, anh đứng sát phía sau cậu, một tay chống lên thân cây bên cạnh đầu Elsu, tay còn lại đặt ở thắt lưng cậu. Lực vững chắc đến mức không cho phép phản kháng.
Bijan
"Có ít nhất ba người."
Cậu nín thở, cảm nhận được sự căng thẳng giữa hai bên. Cách Bijan đứng sau lưng cậu - che chắn hoàn toàn.
Anh nghiêng đầu, môi gần chạm vào tai Elsu.
Bijan
"Lần sau nhớ nghe tôi nhanh hơn."
Giọng điệu không phải mệnh lệnh, mà là khẳng định.
Khi nguy hiểm qua đi, Bijan mới buông tay. Nhưng cậu không lập tức bước ra, cậu quay đầu lại, ánh mắt sắc hơn thường lệ.
Elsu
Anh quen với việc bảo vệ người khác như này à?
Anh nhìn thẳng vào mắt cậu, trong mắt không còn nụ cười cợt nhả, chỉ là sự điềm tĩnh áp đảo.
Bijan
Chỉ là những người tôi đã chọn đứng cùng.
Elsu quay đi trước, nhưng lần này cậu chủ động bước chậm hơn nửa nhịp.
Bijan nhận ra. Và khóe môi anh cong lên một chút.
#3. Bí ẩn.
Rừng đêm nuốt chửng bóng lưng cậu gần như ngay lập tức.
Anh không có ý định giành quyền dẫn, cũng không tỏ ra lép vế. Sải chân dài khiến khoảng cách giữa hai người luôn ở mức vừa đủ — không xa đến mức mất dấu, không gần đến mức gây khó chịu. Bijan quan sát rất kỹ: cách Elsu chọn đường, cách cậu tránh những khu vực có tiếng côn trùng bất thường, cả việc thỉnh thoảng hơi chậm lại ở những khúc cua hẹp.
Một người đi đường như chơi cờ, luôn tính trước vài bước.
Không khí giữa họ vẫn căng, nhưng không còn kiểu căng của hai kẻ sẵn sàng rút vũ khí. Nó giống một dạng đối đầu mềm — ai cũng đang đánh giá, ai cũng giữ một đôi mắt tinh xảo.
Một tiếng động lạ vang lên bên trái. Rất nhỏ, nhưng sai nhịp.
Cậu giơ tay ra hiệu dừng.
Anh dừng lại ngay sau lưng cậu, phản xạ nhanh đến mức gần như đồng bộ. Không cần hỏi “có chuyện gì”, không cần ra dấu lại. Sự ăn khớp này khiến Elsu cau mày — vì nó quá trơn tru cho hai người mới gặp.
Bijan
"Một người đang vòng lên trước."
Elsu quay đầu nhìn anh. Ánh mắt sắc, lạnh, nhưng không còn mang ý nghi ngờ.
Bijan
“Tôi quen với việc có người muốn lấy mạng mình.”
Tiếng bước chân phía sau không còn cố giấu nữa.
Không phải vì đối phương bất cẩn — mà vì họ muốn bị phát hiện.
Elsu khựng lại, nghiêng đầu rất nhẹ. Ánh mắt anh cậu đi, tập trung cao độ.
Bijan
"Muốn mình đổi hướng."
Bijan
"Họ nghĩ tụi mình sẽ ng.u."
Elsu
“Phía trước có khe đá. Nếu bị dồn vào đó thì kèo này không đẹp.”
Anh nhìn nhanh địa hình. Đường hẹp, hai bên là vách thấp, phía sau bị khóa — đúng kiểu nơi thích hợp để úp sọt. Anh không phản bác, chỉ nói một câu :
Bijan bước lên ngang hàng, lần đầu tiên phá vỡ vị trí sau lưng.
Bijan
"Anh tiếp tục dẫn, tôi kéo nhịp."
Elsu
"Vậy có ổn không? Tay anh còn bị thương-.."
Không chờ đồng ý, Anh rẽ sang phải, cố ý tạo tiếng động — đủ lớn để đối phương tin rằng anh vừa lộ sơ hở. Cậu liếc nhanh một cái, không hỏi, lập tức hiểu ý. Anh đổi hướng, bám theo lối mòn hẹp hơn, biến mất vào bóng tối.
Ba cái bóng tách ra khỏi rừng. Di chuyển nhanh, dứt khoát, không phải lính tạp. Người đi đầu bật cười khẽ.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play