Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Bé Con Của Anh, Vợ Tương Lai Của Anh

Chapter 1

Tiếng khóc của trẻ sơ sinh vang vọng trong căn phòng bệnh trắng muốt, hòa cùng mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Bầu không khí vốn căng thẳng bỗng vỡ òa trong niềm vui.
Y tá
Y tá
Là con gái
Hoắc Thừa Minh đứng ở góc cửa, đôi chân khựng lại. Mới mười lắm tuổi, dáng người đã cao lướn, gương mặt điềm tĩnh, ít khi biểu lộ cảm xúc. Từ trước đến nay, cậu luôn bị khen là chín chắn hơn bạn bè đồng trang lứa nhưng vào giây phút này, trái tim lại đập thình thịch không còn cách nào kiềm chế.
Bà Hoắc
Bà Hoắc
Thừa Minh, lại đây bế em bé thử đi
Bàn tay to lớn có chút lóng ngóng khi đỡ lấy sinh linh bé nhỏ. Đứa bé vừa chạm vào ngực cậu liền ngừng khóc, đôi mắt đen láy chớp chớp, ngơ ngác nhìn cậu.
Ánh mắt ấy khiến cả thế giới của Hoắc Thừa Minh bỗng chốc lặng đi. Một cảm giác xa lạ nhưng ấm áp len lỏi khắp lồng ngực. Cậu cúi đầu, ngón tay khẽ chạm vào bàn tay nhỏ xíu mềm mại, chỉ vừa đủ để bé gái nắm chặt. Khoảnh khắc ấy, tim cậu khẽ run- như thể sinh mệnh này vốn dĩ đã thuộc về cậu.
Ông Diệp
Ông Diệp
Đặt tên cho con bé là Thảo Linh, mong cả đời này nó được nhẹ nhàng và tự do
Bà Diệp
Bà Diệp
Thảo Linh... Tên nghe hay đấy~
Bà Hoắc
Bà Hoắc
Con thấy không, con bé hợp với con lắm
Ông Diệp
Ông Diệp
Nếu Thừa Minh không chê, mai sau Thảo Linh gả cho nó cũng tốt. Vừa có người chăm sóc, vùa kết thêm tình thân
Trong tiếng cười của người lớn, một lời nói vu vơ trưởng chừng chỉ là trò đùa bỗng gieo xuống mảnh đất màu mỡ. Không ai để ý, đôi mắt thiếu niên kia bỗng sáng lên rồi lại cụp xuống, giấu đi niềm xúc động khó gọi thành tên.
Trong lòng Hoắc Thừa Minh, một ý niệm lặng lẽ hình thành: mình sẽ bảo vệ cô bé này, cả đời không để ai làm tổn thương.
Không ai ngờ, cái ôm đầu tiên ấy lại trở thành khởi đầu cho một mối duyên trời định, gắn kết hai số phận vào nhau mãi mãi.
6 năm sau
Thảo Linh vừa tròn sáu tuổi, ngồi trong lòng ông Diệp, hai bàn tay bé xíu giơ cao con búp bê mới mua, khoe với bà Diệp:
Thảo Linh
Thảo Linh
Mẹ ơi, nhìn xem, con búp bê cũng biết chớp mắt nè
Bà Diệp
Bà Diệp
Thảo Linh của mẹ xinh đẹp quá, chơi với búp bê thôi cũng giống như một nàng công chúa nhỏ
Ông Diệp
Ông Diệp
Công chúa nhỏ thì phải có quà
Ông Diệp bật cười, từ trong túi áo lấy ra một chiếc kẹp tóc hình bướm lấp lánh, cẩn thận gài lên mái tóc mềm mại. Cô bé reo lên thích thú, ôm chặt lấy cổ ông Diệp, chỉ một cái chụt lên má ông.
Khoảnh khắc ấy, cả gia đình ba người như được bao bọc trong vòng tay ấm áp.
Bữa tối hôm đó, ông bà Diệp bàn nhau chuyện ở công ty. Bà Diệp vuốt tóc cô bé, dặn dò:
Bà Diệp
Bà Diệp
Thảo Linh ngoan, tối mai chúng ta qua nhà anh Thừa Minh ăn tối. Thảo Linh có nhớ anh Thừa Minh không
Thảo Linh
Thảo Linh
Có, con nhớ anh Thừa Minh và bác trai bác gái nữa. Hai bác luôn tặng con đồ đẹp lắm, con rất thích
Thảo Linh càng lớn càng hoạt bát và đáng yêu, mỗi lần cười núm đồng tiền xinh xắn xuất hiện. Trong mắt Thừa Minh, Thảo Linh giống như một chú chim nhỏ luôn ríu rít quanh mình, gọi “Anh Minh, anh Minh” không ngừng.
Hoắc phu nhân rất thích con gái nhưng do vấn đề sức khỏe nên bà Hoắc chỉ sinh một mình Thừa Minh. Từ lúc có Thảo Linh, bà Hoắc cưng chiều cô bé như con gái ruột. Chỉ có món đồ và bộ váy nào xinh thì bà đều mua tặng cho cô bé.
Ông Diệp
Ông Diệp
Được, con muốn gì đều được hết. Sau này hai đứa kết hôn rồi thì con muốn gì mà chẳng được
Bà Diệp
Bà Diệp
Anh này, con mới 6 tuổi mà anh đã muốn gả con đi rồi. Không lẽ anh nỡ gả con đi sớm sao
Ông Diệp
Ông Diệp
Tất nhiên là không nỡ rồi. Nhưng ít nhất gả vào Hoắc gia thì tôi còn yên tâm, chứ gả sang nhà khác thì tôi còn lâu mới gả
Tiếng cười nói, tiếng thìa chạm bát hòa lẫn với giọng trẻ thơ hồn nhiên tạo nên một bức tranh gia đình hoàn hảo. Không ai biết rằng, đây chính là bữa cơm đoàn viên cuối cùng, cũng là ký ức ấm áp nhất để lại trong lòng Thảo Linh suốt những năm tháng sau này.

Chapter 2

Như bình thường, hai gia đình cũng nhau ra ngoài tụ tập với nhau ở nhà hàng quen thuộc. Nhà họ Hoắc đã có mặt ở phòng riêng, chỉ chờ nhà họ Diệp đến thôi. Ông Hoắc lái xe chở bà Diệp và Thảo Linh đến nhà hàng. Mọi chuyện vẫn không sao đến khi di chuyển đến nhà hàng.
Ông Hoắc lái xe đến ngã tư đường thì gặp chiếc xe ô tô tải đi ngược chiều. Xe ô tô tải bật đèn sáng khiến ông Diệp bị lóa mắt. Ông Diệp nhanh chóng quay xe tránh vụ va chạm nhưng bị đâm ngay ghế sau khiến chiếc xe bay xa. Chiếc xe bị văng xa rồi lăn vài vòng trước khi dừng lại.
Bà Diệp ngồi ở ghế sau cùng Thảo Linh, thấy mọi chuyện không ổn nên bà Diệp nhanh chóng lấy thân che chắn cho con bé. Đến khi xe dừng lại thì ông bà Diệp bị thương nặng. Nhờ được bà Diệp bảo vệ nên Thảo Linh chỉ bị thương nhẹ thôi, còn ông bà Diệp đều bất tỉnh vì thương nặng.
Thảo Linh
Thảo Linh
Ba ơi, mẹ ơi? Ba mẹ sao vậy? Sao ba mẹ không tỉnh lại vậy? Ba mẹ yên tâm, con sẽ tìm cách cứu ba mẹ ra mà?
Bà Diệp mơ màng tỉnh lại, thấy con gái khóc lóc thảm thương, bà lau nước mắt cho Thảo Linh. Bà Diệp dùng hơi sức cuối cùng nói:
Bà Diệp
Bà Diệp
Con gái.. e rằng lần này ba mẹ không… không thể qua khỏi rồi. Có thể.. ba mẹ không… không thể gặp… gặp con lần nữa. Sau này… nhất định con phải sống.. thật tốt thay… thay phần của ba mẹ. Ba mẹ… ở trên trời sẽ… sẽ phù hộ cho con.
Bà Diệp nói xong thì không qua khỏi. Thảo Linh khóc càng ngày càng to, cố gắng lay bà Diệp tỉnh dậy nhưng không được. Cô bé nhờ lời mà mẹ cô nói trước khi mất, cố gắng tìm cách phá cửa xe trốn ra ngoài. Mất một lúc thì cô bé mới trốn ra ngoài được. Cô bé cố gắng chạy thật xa khỏi chiếc xe, vài giây sau chiếc xe phát nổ.
Thảo Linh
Thảo Linh
Ba ơi, mẹ ơi, sao hai người lại bỏ con mà rời đi chứ?
Người dân gần đó thấy vụ tai nạn, nhanh chóng gọi cho cơ quan chính quyền. Cảnh sát, cứu hỏa và cứu thương vội vàng xuất hiện tại hiện trường. Lúc này hiện trường vô cùng náo loạn, không ai để ý đến một cô bé bị thương đang thất thần ở gốc cây. Một bác sĩ nhận ra Thảo Linh, liền chạy tới kiểm tra cho cô bé.
Thảo Linh
Thảo Linh
Chú ơi, ba mẹ con có sao không? Ba mẹ con nhất định không xảy ra chuyện gì chứ? Chú có thể nói cho cháu biết không?
Bác sĩ
Bác sĩ
Hai người trong vụ tai nạn là ba mẹ của cháu hả?
Thảo Linh
Thảo Linh
Ba mẹ cháu vì bảo vệ cháu mà bị thương nặng. Chú có thể cứu ba mẹ cháu được không? Chú có thể cho chú tất cả mọi thứ, chỉ mong chú có thể cứu sống ba mẹ cháu thôi.
Bác sĩ
Bác sĩ
Chuyện này chú không thể đảm bảo cứu sống được ba mẹ cháu. Chú và mọi người sẽ cố gắng cứu sống ba mẹ cháu. Còn bây giờ cháu theo chú đến bệnh viện kiểm tra tổng quát không?
Thảo Linh không biết nói gì, chỉ biết gật đầu đồng ý. Bác sĩ bế cô bé lên xe cứu thương đi thẳng đến bệnh viện trung ương. Cô bé được các cô y tá đưa đi kiểm tra sức khỏe. Kiểm tra xong thì cô bé được đưa xuống sảnh bệnh viện tầng 1 để người thân đến đón. Đến 8 giờ tối thì Hoắc gia mới biết tin, chạy vội tới bệnh viện.
Bà Hoắc thấy Thảo Linh liền ôm vào lòng an ủi. Ông Hoắc và Thừa Minh đi tìm bác sĩ hỏi thăm chuyện tai nạn. Một lúc sau thì họ quay trở lại sảnh bệnh viện.
Bà Hoắc
Bà Hoắc
Chồng, mọi chuyện sao rồi? Anh chị Diệp không xảy ra chuyện gì chứ?
Ông Hoắc
Ông Hoắc
Vụ tai nạn xảy ra quá nhanh và nguy hiểm. Cả anh chị Diệp và tài xế xe ô tô tải đều không qua khỏi. Bên cảnh sát khép lại vụ án với nguyên nhân do tài xế ngủ gật trong lúc lái xe.
Bà Hoắc nghẹn ngào ôm chặt lấy Thảo Linh.
Thảo Linh
Thảo Linh
Mẹ con… ba con… không bao giờ về nữa hả bác gái?
Bà Hoắc
Bà Hoắc
Sao con lại nói như thế chứ? Không lẽ…?
Thảo Linh
Thảo Linh
Trước khi mẹ con ngất, mẹ nói với con không thể gặp con thêm lần nữa. Sau này mẹ mong con sống thật tốt thay cho ba mẹ con. Bác gái, có phải ba mẹ con đi xa rồi đúng không?
Vừa dứt câu, Thảo Linh khóc toáng lên vang khắp bệnh viện. Các bệnh nhân khác thấy cảnh này không kìm được nước mắt. Bà Hoắc cố gắng dỗ cô bé nín khóc nhưng không được, cô bé càng khóc to hơn. Lo sợ cô bé khóc đến kiệt sức và ảnh hưởng đến các bệnh nhân khác nên Thừa Minh đi tới bế cô bé lên.
Cậu lúc này mới hai mươi mốt tuổi, bàn tay to lớn siết chặt Thảo Linh trong lòng. Nhìn giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt trẻ con kia, trong lòng cậu dấy lên một nỗi đau thắt nghẹn.
Được Thừa Minh dỗ trong vòng tay ấm áp nên Thảo Linh dần nhín khóc. Trải qua nhiều chuyện sốc nên cô bé mệt mỏi mà ngủ quên vai cậu. Cô bé còn nhỏ nên cậu đưa về Hoắc gia nghỉ ngơi trước. Do ông bà Diệp không có người thân khác nên ông bà Hoắc đứng ra tổ chức và chủ trì tang lễ cho họ thay cho Thảo Linh.

Chapter 3

Bầu trời xám xịt phủ lên thành phố, từng giọt mưa lạnh buốt rơi lộp bộp xuống mái hiên, hòa cùng tiếng khóc than. Người đến viếng mặc áo tang trắng, lặng lẽ bước vào, khói hương nghi ngút làm không khí nặng nè.
Di ảnh của ông bà Diệp đặt trên bàn thờ, đôi mắt hiền từ mỉm cười, khiến mọi người đau đớn. Họ ra đi quá vội, bỏ lại Thảo Linh, đứa con gái bé bỏng chưa trưởng thành.
Thảo Linh mặc váy đen nhỏ xíu, khuôn mặt non nớt nhạt nhoà nước mắt, run rẩy đứng trước linh cữu. Bàn tay bé xíu đưa ra muốn chạm vào di ảnh, nhưng bị người lớn kéo lại.
Thảo Linh
Thảo Linh
(bật khóc lớn) Ba mẹ… tỉnh lại dỗ em nín khóc…
Cô bé khóc mãi, di ảnh vẫn cũ. Tiếng khóc xé toạc bầu không khí, ai nấy có mặt đều rơi lệ.
Bà Hoắc
Bà Hoắc
(bước đến, ôm chặt Thảo Linh) Thảo Linh ngoan, từ nay con đừng sợ… con còn có bác gái và gia đình Hoắc gia. Từ bây giờ Hoắc gia chính là chỗ dựa cho con.
Ông Hoắc khẽ thở dài, quay mặt đi che giọt lệ. Họ từng là bạn thân của ông bà Diệp, nhìn đứa bé sáu tuổi mất ba mẹ, lòng như bị dao cắt.
Thừa Minh đứng đó, bàn tay siết chặt, móng tay bấu vào lòng bàn tay đến bật máu. Cậu hai mươi mốt tuổi, lần đầu chứng kiến sự ra đi tàn khốc, trái tim xé toạc. Ánh mắt dõi theo Thảo Linh.
Tiếng tụng kinh trầm bổng vang, hòa cùng tiếng mưa ngoài sân. Khi quan tài hạ xuống, Thảo Linh vùng vẫy, gào khóc.
Thảo Linh
Thảo Linh
Ba mẹ đừng đi! Con sẽ ngoan mà, con không muốn ở lại đây một mình… Hay ba mẹ cho con đi theo với, con ở đây cô đơn lắm.
Người tham dự: Tội nghiệp con bé quá… mới sáu tuổi đã mồ côi. Mong con bé sớm qua nỗi buồn.
Khói nhang, tiếng khóc, tiếng mưa hòa quyện, biến tang lễ thành khúc bi ca nghẹn ngào. Số phận của Thảo Linh hoàn toàn đổi thay.
Bà Hoắc lau nước mắt, quay sang nhìn chồng và con trai, khẽ gật đầu. Họ đã quyết định: Hoắc gia sẽ chăm sóc, nuôi dưỡng, bảo vệ Thảo Linh suốt đời.
Tang lễ kết thúc, người ra về, chỉ còn Thảo Linh và nhà Hoắc. Cô bé quỳ dưới đất khóc lóc, ông bà Hoắc nhìn và rơi nước mắt. Thừa Minh đứng bên cạnh, không biết làm gì.
Thấy trời sắp mưa, Thừa Minh quay qua ông bà Hoắc.
Thừa Minh
Thừa Minh
Ba mẹ, hai người về nhà nghỉ ngơi trước đi. Mấy hôm nay ba mẹ mệt mỏi vì tang lễ rồi. Còn Thảo Linh cứ để con trông cho, lát nữa con đưa em ấy về nhà sau.
Ông Hoắc
Ông Hoắc
(nhìn lên trời, gật đầu) Con ở lại trông con bé cẩn thận. Lát nữa lựa lời đưa con bé về nhà nghỉ. Ba đưa mẹ về nghỉ trước, không lát nữa mưa mất. Hai đứa nhớ đứng để bản thân bị ướt đấy.
Ông Hoắc đưa bà Hoắc về, trước đi đưa cho Thừa Minh một chiếc ô to. Cậu đứng gần Thảo Linh, không nói gì. Cô bé quỳ ở đó, từ trời âm u đến mưa to. Cậu mở ô che cả hai.
Thảo Linh
Thảo Linh
(nhìn bia mộ, thất thần, buồn bã) Anh Minh, tại em, tất cả mọi chuyện này đều do em mà ra. Nếu em không đòi ba lái xe thì ba mẹ sẽ không xảy ra chuyện. Nếu em không đòi ba quay xuống nhìn em thì ba mẹ sẽ không nằm ở dưới đây. Là em hại ba mẹ em rồi.
Cô bé bật khóc, ngày càng to. Thừa Minh đứng bên cạnh, không ngăn cản. Suốt mấy ngày nay, Thảo Linh không nói câu nào, chỉ ngồi gần di ảnh nhìn vô hồn. Bà Hoắc nhìn càng buồn.
Thừa Minh
Thừa Minh
(cố gắng an ủi) Chuyện này không thể trách em được. Sau này em lớn lên sẽ hiểu chuyện này một cách kĩ lưỡng. Còn bây giờ thì em phải sống thật tốt, nếu em cứ như thế này thì ba mẹ em ở trên trường sẽ không an tâm đâu.
Thảo Linh
Thảo Linh
Không phải, mọi chuyện đều do em. Mọi người nói em là sao chổi khắc chết ba mẹ. Có phải em không nên sinh ra đúng không?
Thừa Minh
Thừa Minh
Sau này em không được suy nghĩ như thế. Hoắc gia sẽ luôn là chỗ dựa cho em, là nơi bảo vệ em suốt đời này.
Cậu đứng bên cạnh cho đến khi mưa to. Thảo Linh, mấy ngày không ăn uống, ngất đi. Thừa Minh bế cô bé vào lòng, nhìn bia mộ ông bà Diệp chắc nịnh.
Thừa Minh
Thừa Minh
Bác trai, bác gái, hai bác ở thế giới bên kia cứ yên tâm. Cháu và Hoắc gia nhất định sẽ bảo vệ chăm lo cho Thảo Linh thay hai bác.
Nói xong, cậu bế Thảo Linh về Hoắc gia.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play