Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

<3.

N1

Những ngày cận Tết mang theo một bầu không khí rất riêng — vừa rộn ràng, vừa ấm áp đến lạ. Trên phố, sắc đỏ của bao lì xì, câu đối và đèn lồng nhuộm không gian bằng một cảm giác háo hức và tươi mới. Mùi bánh chưng, bánh tét, mứt ngọt thoang thoảng trong gió, hòa cùng tiếng cười nói, tiếng nhạc xuân vang lên khắp nơi. Nhà nhà tất bật dọn dẹp, trang trí, chuẩn bị cho một khởi đầu mới, nhưng trong sự bận rộn ấy vẫn có một niềm vui âm ỉ — niềm vui của sum vầy, của mong chờ, của những điều tốt đẹp sắp đến. Gần Tết, thời gian như chậm lại, lòng người cũng trở nên mềm hơn, ấm hơn, và tràn đầy hy vọng.
———
.
.
🎀
.
.
Mừng Tết đến
.
.
Vạn lộc đến nhà nhà
.
.
Cánh mai vàng
.
.
Cành đào hồng thắm tươii
Những ngày cuối năm mang theo một cảm giác vừa bồi hồi vừa mong đợi, như thể cả thành phố đang khẽ nín thở chờ khoảnh khắc giao mùa. Các con đường dần đông hơn, quầy hoa rực rỡ sắc mai, sắc đào, tiếng mặc cả xen lẫn tiếng cười nói tạo nên một bản hòa âm rộn ràng. Trong từng ngôi nhà, mùi nhang trầm, mùi đồ ăn ngày Tết và hương quýt chín hòa quyện, gợi lên cảm giác thân quen đến nao lòng. Ai cũng bận rộn, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên niềm hy vọng — hy vọng về đoàn tụ, về khởi đầu mới, về những điều tốt đẹp đang lặng lẽ chờ phía trước. Gần Tết, không khí dường như ấm hơn, lòng người cũng mềm hơn, và mọi khoảnh khắc đều mang theo một chút phép màu của sum vầy.
.
.
Happy new year
.
.
Mong bản thân
.
.
Và mn xung quanh
.
.
Sẽ có một năm mới vui vẻ hạnh phúc bình an 🎆

N2

Sau cơn mưa, bầu trời như được gột rửa, trong xanh và cao vời vợi hơn. Những đám mây xám tan dần, nhường chỗ cho ánh nắng dịu nhẹ len qua từng kẽ lá, rơi xuống mặt đất còn ướt sương. Không khí mát lành mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ non và hơi nước trong veo, khiến lòng người cũng nhẹ đi. Những giọt nước còn đọng trên mái hiên, trên cành cây khẽ lấp lánh dưới nắng sớm như những hạt pha lê nhỏ. Cả không gian bỗng trở nên yên ả, sáng trong và dịu dàng, như một khởi đầu mới vừa được mở ra sau những ngày u ám.
- - -
Có những khoảnh khắc nhỏ xíu thôi nhưng lại khiến lòng mềm ra — như khi ai đó gọi tên mình bằng giọng thật dịu, hay khi ánh nắng vô tình chạm lên khóe môi đang mỉm cười. Hạnh phúc đôi khi chỉ là cảm giác được tồn tại một cách nhẹ nhàng.
Đôi lúc, nỗi buồn đến rất khẽ, không làm ta khóc, chỉ khiến tim nặng hơn một chút. Là khi nhớ về một điều cũ, một người cũ, và chợt nhận ra mình đã lặng lẽ đi xa khỏi những ngày từng rất thân quen.
Tim khẽ rung lên vì một ánh nhìn, một câu nói, hoặc chỉ là sự hiện diện của ai đó. Không cần lý do, không cần giải thích — chỉ biết rằng trái tim mình vừa khẽ nghiêng đi một nhịp.
Buổi chiều trôi chậm trong ánh nắng nhạt, gió thổi khẽ qua hiên cửa, mang theo mùi trời trong veo. Mọi thứ trở nên nhẹ hơn, lòng người cũng dịu lại, như thể cả thế giới đang tạm ngừng để nghỉ ngơi.
Nỗi nhớ giống như một sợi chỉ mảnh, vô hình nhưng luôn kéo tim về một hướng. Là những khoảnh khắc bất chợt nghĩ đến ai đó và cảm thấy lòng khẽ thắt lại — vừa ấm, vừa buồn.
Có những ngày tâm trạng nhẹ như mây, trôi lơ lửng giữa những suy nghĩ mơ hồ. Mọi âm thanh trở nên xa xăm, mọi cảm xúc mềm đi, chỉ còn lại cảm giác đang lặng lẽ tồn tại trong một khoảnh khắc rất riêng.
————
Dưới bầu trời đêm rực rỡ, những chùm pháo hoa bung nở như những đóa hoa ánh sáng, phản chiếu trong đôi mắt họ những gam màu lấp lánh. Cô đứng sát bên anh, vai khẽ chạm vai, cảm nhận hơi ấm quen thuộc giữa làn gió mát nhẹ. Khi tiếng nổ vang lên, anh vô thức nắm lấy tay cô, siết thật khẽ, như sợ khoảnh khắc đẹp này trôi qua quá nhanh. Ánh sáng rơi xuống mái tóc, lên nụ cười, lên những rung động lặng thầm trong tim — giữa muôn vàn người, chỉ có hai người họ, lặng lẽ chia sẻ một khoảnh khắc vừa rực rỡ, vừa dịu dàng đến nao lòng.
.
.
🎀
.
.
Rồi ta sẽ ngắm pháo hoa cùng nhau
.
.
Trên tầng thượng, phía bên kia dòng sông
.
.
Và lời chúc ấm êm cho nhau là
.
.
Sẽ thành đôi sau vài cái xuân
.
.
Mong trời sẽ thương em thương anh và cho
.
.
Đôi mình hạnh phúc bên nhau về sau
.
.
Cho dù thế gian kia cuồng quay trăm bộn bề
.
.
Ta rồi sẽ ấm êm
Khoảnh khắc ấy, tim khẽ rung lên như chạm phải một sợi tơ mỏng manh. Chỉ là một ánh nhìn thoáng qua, một nụ cười rất nhẹ, vậy mà lồng ngực bỗng ấm lên, nhịp tim lỡ một nhịp rồi lại đập nhanh hơn bình thường. Cảm giác rung động không ồn ào, chỉ lan ra âm thầm — như làn gió lướt qua mặt hồ, để lại những gợn sóng rất nhỏ nhưng kéo dài thật lâu. Đó là kiểu cảm xúc khiến người ta muốn giữ lại thật khẽ… sợ rằng chỉ cần chạm mạnh một chút thôi, tim sẽ loạn nhịp mất.
Có những rung động đến rất khẽ, như thể trái tim tự nhiên nghiêng về một người mà không cần lý do. Là khi nghe thấy giọng họ, tim bỗng chậm lại rồi lại đập nhanh hơn, như đang giữ một bí mật ngọt ngào. Là khoảnh khắc ánh mắt vô tình chạm nhau, cả thế giới như lùi lại phía sau, chỉ còn lại một khoảng không nhỏ bé chứa đầy cảm xúc. Rung động không cần lời giải thích — nó đơn giản là cảm giác tim bỗng trở nên mềm mại hơn, dễ rung hơn, và dịu dàng hơn rất nhiều.
.
.
Chúc em năm mới vui vẻ
.
.
Cười nhiều hơn
.
.
Khóc ít hơn
.
.
:)) khóc à
.
.
À nhầm, ko khóc:))
.
.
Ý anh là nếu có
.
.
Thì anh vẫn sẽ ở đây bên cạnh em
.
.
Chúc anh một năm mới hài hước dí dỏm😹
.
.
😹
.
.
Chúc em ngủ ngon mỗi tối, mỗi sáng thức dậy đều tràn đầy niềm tin và hi vọng, đều vui vẻ
.
.
Không áp lực học hành
.
.
Đi học được bạn bè vây quanh
.
.
Càng nỗ lực càng gặt hái được kết quả tốt đẹp
.
.
Không phải làm thùng rác cảm xúc cho ai
.
.
Không mong cầu mà hạnh phúc tự tìm đến
.
.
May mắn 🍀 nhân đôi niềm vui x10
.
.
Mí mắt không còn nhức nữa, viêm xoang cũng liền hết, nằm máy lạnh không bị sổ mũi, không còn hay bị ốm vặt
.
.
Ra đường luôn bình an 🍀
.
.
Gặp khó khăn có quý nhân phù trợ
.
.
Chuyện to cũng hoá nhỏ, mọi gian nan đều dễ dàng vượt qua
.
.
Chúc em mỗi ngày đều vui vẻ
.
.
Có người nhớ đến
.
.
Và cũng có người để nhớ, làm động lực
.
.
2026 rực rỡ
.
.
Tự tin làm chính mình, trưởng thành hơn mà vẫn hồn nhiên như một đứa trẻ như em vẫn là
.
.
Mong thế giới nhẹ nhàng với em hơn
.
.
Em sẽ nói lên chính kiến của mình, không im lặng chịu đựng, ko để bị hiểu lầm, ko để bị mờ nhạt bị phán dét tuỳ ý nữa
.
.
Em sẽ mạnh mẽ hơn
.
.
Sẽ giỏi giang hơn, sẽ khiến tất cả mn thay đổi suy nghĩ về em
.
.
Rồi em sẽ làm được
.
.
Vì bản thân mình
.
.
Năm mới vui vẻ ❤️
.
.
Mong mọi điều tốt đẹp sẽ đến với em
.
.
Chúc mọi điều ước của em sẽ thành sự thật
.
.
Một điều cuối cùng chính là
.
.
Yêu em rất nhiều ❤️
.
.
Quá khứ, hiện tại, tương lai, mãi mãi như v, ko thay đổi ❤️
Khi được ở bên anh, mọi ồn ào của thế giới dường như lắng lại, chỉ còn lại nhịp tim khẽ hòa chung một nhịp dịu dàng. Khoảnh khắc anh nhìn em, giọng nói trầm ấm thì thầm những lời yêu thương, tim em như tan ra thành một vùng ánh sáng ấm áp. Mỗi câu nói của anh đều nhẹ nhàng chạm vào lòng, khiến nỗi lo, nỗi mệt mỏi bỗng trở nên nhỏ bé đến lạ. Đó là cảm giác hạnh phúc rất thật — được yêu, được trân trọng, và được ở trong vòng tay của người mình yêu, nơi chỉ cần nghe anh nói “anh yêu em” thôi cũng đủ khiến cả thế giới trở nên dịu dàng hơn.
.
.
🎀

N3

Cảm giác bình yên giống như khi ngồi bên cửa sổ trong một buổi chiều lặng gió, nắng rơi nhẹ lên vai và thời gian trôi chậm đến mức không còn đáng sợ. Mọi âm thanh trở nên dịu hơn, mọi suy nghĩ cũng mềm đi, chỉ còn lại nhịp thở đều và một trái tim đang được nghỉ ngơi. Bình yên là khoảnh khắc bạn nhắm mắt lại, nghe tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên, lòng không còn vướng bận điều gì. Như thể cả thế giới đang khẽ ru bạn bằng những thanh âm êm ái, để mọi lo lắng tan dần theo từng giọt nước.
- - -
.
.
🎀
.
.
You are my angel
.
.
Angel baby angel
- - -
2 người là thực tập sinh idol, yêu đương lén lút. Hôm nay quay tư liệu đi chơi tự do ở chợ đêm. 2 ng quay 1 lúc r dẹp máy quay để lén tranh thủ yêu đương. Viết đi:))
...
Chợ đêm sáng rực đèn, tiếng nhạc lẫn trong tiếng người cười nói. Máy quay bật, đèn đỏ nhấp nháy. Quế Nguyên đứng cạnh Thiên Ái, giơ máy selfie, cười tươi như một idol mẫu mực. “Chào mọi người, hôm nay tụi mình đi dạo chợ đêm nha~” Thiên Ái nghiêng đầu, diễn đúng chất đáng yêu trước ống kính, chỉ vào quầy đồ ăn. “Nhìn cái này nè, trông ngon ghê.” Họ đi cạnh nhau, giữ khoảng cách vừa đủ để không ai nghi ngờ, nhưng đủ gần để vai khẽ chạm vai. Khi máy quay lia sang gian hàng khác, Quế Nguyên hạ giọng, chỉ đủ cho hai người nghe: “Đừng đi xa anh.” Thiên Ái liếc anh, môi cong lên cười nhạt. “Anh lo xa ghê.” Nhưng khi máy quay tắt. Đèn báo ghi hình vụt tắt — và khoảng cách cũng biến mất. Quế Nguyên nhanh tay kéo Thiên Ái nép vào góc khuất sau một quầy phụ kiện, nơi ánh đèn mờ hơn và không còn ống kính nào hướng về họ. “Cuối cùng cũng được yên,” anh thở nhẹ, giọng trầm xuống, không còn là idol nữa — chỉ là một chàng trai đang nhớ người mình thích. Thiên Ái khoanh tay, giả vờ bình thản: “Chỉ có vài phút thôi đó.” “Vài phút cũng được.” Quế Nguyên cúi xuống gần hơn, cười nửa trêu nửa thật. “Anh nhớ em từ nãy giờ.” Cô quay mặt đi, nhưng không tránh hẳn. “Ban nãy anh đứng cách xa em lắm.” “Vì có máy quay.” Anh nói khẽ. “Không có thì anh đã nắm tay em rồi.” Một giây im lặng — rồi Thiên Ái khẽ đưa tay ra, chạm vào tay anh. “Vậy nắm nhanh đi,” cô nói nhỏ. “Trước khi người ta quay lại.” Bàn tay đan vào nhau, ấm và run rất nhẹ. Quế Nguyên nghiêng trán chạm vào trán cô, giọng mềm đi: “Lén yêu em mệt thật. Nhưng anh thích.” Thiên Ái khẽ cười, ánh mắt dịu lại: “Em cũng vậy.” Xa xa, tiếng staff gọi chuẩn bị quay tiếp. Quế Nguyên buông tay chậm rãi, nhưng trước khi rời đi, anh thì thầm: “Lát nữa quay xong… trốn thêm lần nữa nha?” Thiên Ái bước ra trước, quay lại nhìn anh một thoáng — ánh mắt lấp lánh như đèn chợ đêm. “Tuỳ anh có dám không.”
...
⸻ Tiếng staff gọi vang lên từ xa. “Chuẩn bị quay tiếp!” Quế Nguyên và Thiên Ái tách ra ngay lập tức — như thể chưa từng đứng sát đến vậy. Cảm xúc còn chưa kịp lắng xuống, đã phải khoác lại lớp vỏ idol quen thuộc. Máy quay bật lên lần nữa. “Ok, tụi em đi tiếp qua khu trò chơi nha!” Quế Nguyên nói, giọng tươi sáng, nụ cười hoàn hảo. Thiên Ái đứng cạnh, diễn tự nhiên đến mức không ai có thể đoán được vài phút trước, hai người đã ở gần nhau thế nào. Họ dừng trước một gian hàng bắn bóng. “Anh thử chơi không?” cô hỏi, nhìn vào camera. “Được thôi,” anh cười, cầm súng đồ chơi lên. “Nếu anh thắng… em phải thưởng anh đó.” “Thưởng gì?” Thiên Ái hỏi, cố giữ vẻ bình thản. “Bí mật.” Cô lườm nhẹ, khẽ lắc đầu, nhưng khóe môi vẫn cong lên. Quế Nguyên bắn trượt vài phát, giả vờ than thở trước ống kính, khiến staff cười ầm lên. Trong lúc mọi người mất tập trung, anh nghiêng đầu về phía Thiên Ái, thì thầm nhanh đến mức chỉ hai người nghe được: “Lát nữa ra khỏi đây, đi sau anh.” Tim cô khẽ hụt một nhịp. “Anh liều ghê.” “Vì em.” Một staff đột nhiên quay máy sát hơn, zoom cận hai người. “Ê hai bạn đứng gần chút cho khung hình đẹp hơn!” Quế Nguyên bước sát lại — nhưng giữ khoảng cách vừa đủ để không lộ, mà vẫn khiến Thiên Ái nghe rõ hơi thở anh. Trước ống kính, họ chỉ là hai thực tập sinh thân thiết. Ngoài ống kính, là hai người đang cố kiềm nén cảm xúc. Khi máy quay chuyển hướng, Quế Nguyên lén thả một câu, rất khẽ: “Anh thích cảm giác này.” “Cảm giác gì?” cô hỏi. “Cảm giác… chỉ có hai đứa mình biết.” Thiên Ái quay mặt đi, nhưng tai đã đỏ. ⸻
...
⸻ Đêm muộn, ký túc xá đã yên tĩnh. Thiên Ái nằm trên giường, điện thoại đặt úp xuống như thể sợ ai đó nhìn thấy. Đèn phòng tắt bớt, chỉ còn ánh sáng mờ từ màn hình. Một tin nhắn rung khẽ. Quế Nguyên: Về phòng an toàn chưa? Cô nhìn màn hình vài giây, rồi mới trả lời. Thiên Ái: Rồi. Anh nhắn làm gì, lỡ bị thấy thì sao? Bên kia trả lời gần như ngay lập tức. Quế Nguyên: Nhưng anh muốn biết em đã về ổn chưa. Cô khẽ cong môi, nhưng vẫn gõ chữ rất tỉnh. Thiên Ái: Idol gương mẫu ghê. Quế Nguyên: Chỉ gương mẫu trước camera thôi. Còn với em… anh không muốn giả. Tim cô khẽ rung. Một lúc sau. Thiên Ái: Hôm nay anh liều thật đấy. Quế Nguyên: Anh nhớ em mà. Lúc nắm tay em… anh không muốn buông. Cô quay mặt sang hướng khác, như thể có ai đó đang nhìn thấy cảm xúc của mình. Thiên Ái: Đừng nói mấy câu nguy hiểm vậy. Ba chấm hiện lên… rồi biến mất… rồi hiện lại. Quế Nguyên: Nguy hiểm, nhưng là thật. Anh thích cái cảm giác chỉ hai đứa mình biết. Một khoảng lặng. Thiên Ái: Em cũng vậy. Nhưng mình phải cẩn thận hơn. Quế Nguyên: Ừ. Ngoài đời anh sẽ giữ khoảng cách. Nhưng ở đây… cho anh ích kỷ một chút được không? Cô gõ chậm. Thiên Ái: Chỉ một chút thôi. Bên kia gửi lại rất nhanh. Quế Nguyên: Vậy anh nói thật nè. Anh nhớ em. Thiên Ái tắt màn hình một lúc, ôm điện thoại vào ngực — tim đập mềm và khẽ. Rồi cô mở lại. Thiên Ái: …Em cũng nhớ anh. Ở phòng bên kia, Quế Nguyên nhìn tin nhắn, khẽ cười một mình — nụ cười không dành cho fan, không dành cho máy quay. Chỉ dành cho một người duy nhất. ⸻
...
Đêm xuống muộn, hành lang công ty yên đến mức nghe rõ tiếng bước chân. Thiên Ái kéo mũ thấp, tay giữ chặt quai túi. Cô đi cạnh Quế Nguyên, giữ khoảng cách vừa đủ — không quá gần để lộ, nhưng không xa đến mức lạnh. Quế Nguyên đi chếch trước nửa bước, thỉnh thoảng quay đầu lại xem cô có theo kịp không. Mỗi lần ánh mắt chạm nhau, anh đều cong môi cười nhẹ — nụ cười rất khác với lúc đứng trước fan. Nhẹ hơn. Thật hơn. Ít diễn hơn. “Lạnh không?” anh hỏi nhỏ. Thiên Ái lắc đầu. “Còn anh?” “Anh sợ em lạnh thôi.” Cô khẽ bật cười, tiếng cười nhỏ và mềm, như sợ làm vỡ không khí yên tĩnh quanh họ. ⸻ Quán ăn khuya sáng đèn vàng, ánh sáng ấm hắt lên gương mặt cả hai. Họ chọn bàn trong góc, sát tường — nơi không ai dễ để ý, nhưng đủ gần để thấy rõ từng biểu cảm nhỏ. Quế Nguyên đặt menu xuống, nhìn cô: “Ăn gì?” “Anh chọn đi.” “Em lúc nào cũng nói vậy.” “Vì em tin anh chọn không tệ.” Anh cong môi, rõ ràng vui vì câu đó. “Vậy anh chọn theo khẩu vị em.” “Anh biết khẩu vị em à?” “Biết.” “Em thích cay vừa, không quá nồng, với đồ ăn nóng.” Cô nhìn anh lâu hơn một nhịp. “Anh nhớ mấy cái nhỏ ghê.” “Vì anh hay nhìn.” ⸻ Khi đồ ăn được mang ra, hơi nóng bốc lên, mùi thơm lan nhẹ trong không gian yên tĩnh. Thiên Ái thổi nhẹ trên muỗng, ánh mắt dịu lại khi nhìn tô mì. Quế Nguyên lặng lẽ đẩy khăn giấy về phía cô, đặt gần tay cô hơn mình — một cử chỉ nhỏ, rất tự nhiên. “Ăn chậm thôi,” anh nói khẽ. “Em hay ăn nhanh lúc đói.” “Anh để ý mấy cái này làm gì…” “Vì nếu anh không để ý, thì ai để ý?” Cô cúi xuống ăn, nhưng khóe môi cong lên rất nhẹ. ⸻ Trong lúc ăn, Quế Nguyên thỉnh thoảng nhìn cô — không phải nhìn thẳng, mà là những cái liếc nhanh, kín, như sợ bị phát hiện là mình đang quan tâm quá mức. “Ngon không?” anh hỏi. “Ngon.” “Vậy lần sau anh chọn nữa.” “Lần sau?” cô ngẩng lên. “Ừ. Nếu còn cơ hội đi ăn khuya lén.” Cô khẽ cười. “Nghe như phạm luật.” “Thì mình đang phạm mà.” ⸻ Thiên Ái lau miệng, thở ra nhẹ: “Hôm nay tập mệt thật.” “Anh biết.” Giọng anh trầm hơn. “Lúc nghỉ giữa bài, em dựa tường lâu hơn bình thường.” “Anh quan sát ghê.” “Vì anh lo.” Cô ngẩng lên nhìn anh — ánh mắt mềm đi trong khoảnh khắc. Không nói gì, nhưng có cảm giác như cả hai đều hiểu. ⸻ Khi đứng dậy ra về, Quế Nguyên chủ động che cửa cho cô. Ra ngoài, gió đêm thổi nhẹ, làm vài sợi tóc cô bay ra khỏi mũ. Anh vô thức giơ tay định chỉnh — rồi khựng lại giữa không trung, rút tay về rất nhanh. Nhưng ánh mắt anh vẫn dừng trên cô lâu hơn cần thiết. Thiên Ái thấy, khẽ trêu: “Nhìn gì?” “Nhìn em cười.” “Em có cười đâu.” “Có.” “Lúc nãy trong quán.” Tai cô đỏ nhẹ. ⸻ Họ đi cạnh nhau trên vỉa hè vắng, ánh đèn đường kéo dài bóng hai người — song song, gần nhau, nhưng không chạm. Quế Nguyên nói vu vơ, giọng thấp: “Những lúc thế này… anh thấy mình bình thường hơn.” “Bình thường kiểu gì?” “Không phải trainee. Không phải idol.” “…Chỉ là người đi ăn khuya với em.” Thiên Ái nhìn về phía trước, mỉm cười rất nhẹ. “Ừ. Em cũng thấy vậy.” Khoảnh khắc đó không cần nắm tay, không cần nói nhiều — chỉ cần đi cạnh nhau thôi cũng đủ ngọt.
...
Đường về vắng, gió đêm thổi nhè nhẹ, ánh đèn đường kéo dài bóng hai người trên mặt đường. Quế Nguyên đi cạnh Thiên Ái với dáng vẻ rất bình thản — không lén lút quá mức, cũng không căng thẳng, như thể việc ở cạnh cô là điều tự nhiên từ lâu. Khi rẽ vào con hẻm gần cổng sau, tiếng nói chuyện vang lên phía trước. Ánh flash loé nhẹ. Fan. Quế Nguyên phản ứng gần như theo bản năng. Anh bước lên nửa bước, hơi nghiêng người che tầm nhìn về phía Thiên Ái — động tác gọn, dứt khoát, không hoảng. Giọng anh thấp, nhanh, tỉnh: “Đi sau anh.” Thiên Ái làm theo, tim khẽ tăng nhịp. Một fan nhìn sang, tò mò: “Hai bạn đi chung hả?” Quế Nguyên cong môi cười — nụ cười quen thuộc trước công chúng, nhưng không giả. “Không đâu, tình cờ gặp thôi.” Giọng anh nhẹ, thoải mái, không phòng thủ quá đà, như thể chẳng có gì để giấu. Và chính vì vậy… càng khó bị nghi ngờ. ⸻ Đi xa khỏi tầm mắt fan, Quế Nguyên mới chậm lại. Anh liếc sang cô, nở nụ cười nhỏ — không lo lắng, mà hơi… thú vị. “Căng ghê ha,” anh nói, giọng như đang kể chuyện vui. “Nhưng cũng ổn.” Thiên Ái khẽ thở ra. “Anh không thấy nguy hiểm à?” “Có.” Anh nghiêng đầu. “Nhưng anh không thích để nó làm mình sợ.” Moon Nhân Mã khiến anh nhìn mọi thứ nhẹ hơn — không bi kịch hóa, không chìm cảm xúc. ⸻ Gió thổi mạnh hơn, tóc Thiên Ái bay ra khỏi mũ. Quế Nguyên giơ tay chỉnh giúp cô — chạm rất nhẹ, ngắn, tự nhiên, không do dự quá lâu. “Cẩn thận,” anh nói, giọng trầm vừa đủ nghe. Thiên Ái nhìn anh. “Anh lúc nào cũng bình tĩnh ghê.” Anh cười nhạt: “Không phải bình tĩnh.” “…Là vì anh quen làm theo cảm giác.” Rồi anh nhìn cô thẳng hơn một chút — Venus + Mars Bạch Dương lộ ra trong một khoảnh khắc chủ động, thẳng nhưng không phô: “Và cảm giác của anh với em thì khá rõ.” Cô lườm nhẹ. “Anh nói chuyện nguy hiểm ghê.” “Anh chỉ nói thật,” anh đáp, tỉnh. “Không thích vòng vo.” ⸻ Tới cổng ký túc xá, họ dừng lại. Không quá gần. Không quá xa. Chỉ là một khoảng cách rất Kim Ngưu — đủ an toàn, đủ thân. Quế Nguyên nhét tay vào túi áo, cong môi: “Bữa ăn lén hôm nay… đáng.” Thiên Ái khẽ cười. “Nghe như anh đang chấm điểm.” “Ừ.” Anh nhìn cô, nụ cười mềm đi. “Và anh cho điểm cao.” Rồi anh quay người đi trước nửa bước, không níu, không luyến quá — nhưng để lại một cảm giác ấm, chắc, và rất khó quên.
OKKK hiểu vibe: ghen ngọt – sủng – hài – không drama – không sến quá 😏💛 Quế Nguyên ghen theo kiểu tỉnh, trêu, chiếm hữu nhẹ, nhưng đáng yêu nha: ⸻ Phòng tập nghỉ giữa giờ, vài thực tập sinh đứng nói chuyện rôm rả. Thiên Ái đang cười với một trainee khác — chỉ là nói chuyện bình thường, nhưng tiếng cười nghe hơi vui hơn thường lệ. Quế Nguyên đứng cách đó vài bước, uống nước, mắt liếc sang đúng một lần. Rồi anh bước lại. “Tám chuyện vui vậy?” anh hỏi, giọng nhẹ tênh. Thiên Ái quay sang. “Bình thường thôi.” Trainee kia cười, gật đầu chào rồi đi chỗ khác. Không gian còn lại hai người. Quế Nguyên nhìn cô, nhướng mày: “Em cười với người ta nhiều ghê.” “Anh để ý luôn hả?” “Ừ.” “Anh rảnh mà.” Cô bật cười. “Vậy anh ghen à?” Anh không trả lời ngay, chỉ nghiêng đầu, nửa đùa nửa thật: “Anh không ghen.” “…Anh chỉ thấy hơi khó chịu vì em cười với người khác.” “Nghe khác gì ghen đâu.” “Khác chứ.” “Ghen nghe trẻ con.” “Còn cái này là… bảo vệ tài sản.” Thiên Ái suýt sặc. “Em là tài sản của anh hồi nào?” “Không phải tài sản.” “…Là ưu tiên.” Cô nhìn anh một nhịp lâu hơn, rồi lắc đầu cười. “Anh nói mấy câu này nghe nguy hiểm ghê.” “Anh nói thật.” “Với em thì anh không giỏi nói dối.” ⸻ Khi tập lại, hai người đứng cạnh trong đội hình. Mỗi lần đổi vị trí, Quế Nguyên vô tình — hoặc cố ý — đứng gần cô hơn bình thường một chút. Không chạm. Nhưng đủ để tạo cảm giác ‘đây là chỗ của anh’. Thiên Ái khẽ liếc: “Anh đứng sát quá.” “Ừ.” “Đứng xa anh thấy không quen.” Cô hừ nhẹ: “Dính người ghê.” “Chỉ dính em thôi.” ⸻ Cuối buổi, lúc thu đồ, Quế Nguyên đưa cô chai nước. “Uống đi,” anh nói. “Cười nhiều dễ khát.” “Anh nhớ dai ghê.” “Anh nhớ mấy cái liên quan đến em mà.” Thiên Ái cong môi, trêu lại: “Vậy lần sau em cười ít lại cho anh đỡ ghen?” Anh cười khẽ, ánh mắt cong theo: “Không cần.” “Em cứ cười.” “…Nhưng nhớ cười nhiều hơn với anh là được.” ⸻

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play