Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Cậu Chủ Câm Là Của Riêng Tôi

Một số mục đáng lưu ý trước khi vào truyện:

*Hồ sơ nhân vật

Lưu Tịch Dương (Thụ chính)

Tuổi: 22 tuổi

Chiều cao: 1m75

Nghề nghiệp: ....

Tính cách: Kiêu ngạo, khó chiều,...

Xuất thân: Cậu út nhà họ Lưu.

- Bố cậu là Lưu Minh, người đứng đầu, đồng thời cũng là người sáng lập nên Tập đoàn Khoa Học Kĩ Thuật Minh Viễn - một Tập đoàn chuyên sản xuất linh kiện điện tử và thiết bị bán dẫn. (Sau biến cố trong quá khứ, châm ngôn sống của ông: 'Gia đình là trên hết, hợp đồng này không kí được thì vẫn còn hợp đồng khác đang đợi'.)

- Mẹ cậu là Tô Viễn Dung, một diễn viên gạo cội, gắn bó với nghề từ năm 16 tuổi. Dù hiện tại đang trong thời kì đỉnh cao của sự nghiệp, song bà lại chọn lụi dần về phía sau, dành nhiều thời gian hơn để ở bên cạnh chồng con của mình. (Bà không hoàn toàn rút khỏi giới giải trí.)

- Ngoài ra, trên cậu còn ông nội (cụ Lưu), gia đình bác Cả, gia đình bác Hai,....

Quá khứ: Từng bị bắt cóc, để lại ám ảnh tâm lí, dẫn đến chứng câm chọn lọc.

Trì Dực (Công chính)

Tuổi: 25 tuổi

Chiều cao: 1m87

Nghề nghiệp: Vệ sĩ kiêm người hầu riêng của Lưu Tịch Dương.

Tính cách: Trầm ổn, trung thành, tâm cơ,...

Xuất thân: Sống từ nhỏ ở cô nhi viện, đến năm 15 tuổi thì được ông Lưu nhận về.

- Bố hắn là Tần Lãnh - một kẻ trăng hoa, đê tiện, sẵn sàng phản bội người kề cạnh chỉ để đổi lấy lợi ích về mình.

- Mẹ hắn là một trong những người tình của Tần Lãnh.

Quá khứ: Bị bỏ rơi từ nhỏ, luôn nghĩ bản thân là kẻ không cha, không mẹ (Mãi sau này công mới biết bố mẹ mình là ai.)

3.Tề Dữ (Bạn thân của thụ)

Tuổi: 22 tuổi

Chiều cao: 1m79

Nghề nghiệp: Diễn viên

Tính cách: Phóng khoáng, hay cà khịa người khác,...

Thân phận: Con cả trong nhà, bên dưới có một cô em gái. Gia đình khá giả, bố mẹ là viên chức nhà nước.

Phó Du (Có quan hệ đặc biệt với Tề Dữ)

Tuổi: 28 tuổi

Chiều cao: 1m84

Nghề nghiệp: Trợ lí riêng của Tề Dữ

Tính cách: Kiên nhẫn, lý trí,...

Thân phận: Bố mẹ ly hôn, tự kiếm tiền nuôi sống bản thân.

(Ngoài ra còn có một số nhân vật phụ khác.)

*Giới thiệu một chút về truyện:

Năm xưa, Trì Dực được ông Lưu nhận nuôi từ cô nhi viện, sau trở thành vệ sĩ riêng của cậu út nhà họ Lưu. Hắn mang trong mình suy nghĩ quá phận, đánh chủ ý trực tiếp lên người cậu chủ nhà mình, hết lần này đến lần khác ra sức câu dẫn Lưu Tịch Dương. Mọi việc cứ vậy mà trôi qua trong êm đẹp cho đến khi Trì Dực phát hiện ra thân phận thật sự của bản thân.

*Một số điểm cần lưu ý:

- Trì Dực được nhận nuôi năm 15 tuổi, học ở Học viện vệ sĩ cấp cao 6 năm, tới năm 21 tuổi mới được điều đến làm vệ sĩ bên cạnh Lưu Tịch Dương.

- Lưu Tịch Dương thích Trì Dực từ lâu nhưng bị ông Lưu phát hiện và ngăn cấm. Sau này cả hai có đến được với nhau hay không thì không biết.

- Tần Lãnh khi biết được thân phận thật của Trì Dực, ông ta ra sức dụ dỗ hắn phản bội Lưu Tịch Dương. Còn Trì Dực có theo phe ông ta hay không thì còn tuỳ thuộc vào tâm trạng của tác giả:

+ Tác giả vui -> Trì Dực tuyệt đối trung thành với Lưu Tịch Dương -> HE (Happy Ending)

+Tác giả buồn -> Trì Dực quay lưng phản bội Lưu Tịch Dương -> HE (Huhu Ending)

- Sẽ có cú SWIST bất ngờ giữa các nhân vật chính.

- Có DUY NHẤT một người sẽ CHẾT

*Lịch ra chương:

- Mỗi ngày một chương

- Những lúc tác giả ôn thi thì có khi cả tuần không có nỗi chương nào (nhưng tui sẽ cố quay lại sớm nhất có thể 😭)

*Trước khi vào truyện, tác giả có đôi lời gửi đến các độc giả thân yêu:

Tui không biết truyện này đã được gọi là 'ngược' hay chưa, nhưng với tui, truyện vẫn sẽ ngọt ở một mức độ nào đó (tại tui cũng không thích truyện quá ngược).

Tui lên ý tưởng cho bộ này từ đầu tháng 12, sửa đi sửa lại không biết bao nhiêu lần, đến giờ mới dám đăng lên. Dù vậy truyện có lẽ vẫn sẽ còn một số lỗi sai, nếu phát hiện mấy bạn nhớ nhắc tui nha.

Rất mong được các cậu ủng hộ. Mong sao chúng ta vẫn sẽ đồng hành cùng nhau đến khi tác phẩm hoàn thành. (Đồng hành sang mấy tác phẩm sau cũng được luôn nè 🥰)

Chương 1: Tên vệ sĩ quá phận

Cánh cửa phòng ngủ bị người bên ngoài chậm rãi đẩy mở. Hắn thả nhẹ bước chân để không đánh thức ai kia còn đang ngủ say trên giường.

Qua khe sáng yếu ớt chiếu xuyên qua rèm cửa, Trì Dực dễ dàng quan sát được đường nét gương mặt của cậu chủ nhà mình. Càng nhìn, tim hắn càng loạn nhịp, yết hầu hắn khẽ di chuyển lên xuống.

Bất ngờ mặt hắn bị cái gì đó mềm mềm, cứng cứng đập vào. Trì Dực giật mình thoát ra khỏi mớ suy nghĩ trong đầu. Hắn ngơ ngác đưa tay sờ lên mặt. Đến khi phản ứng lại, Trì Dực mới nhận ra thứ vừa rồi là một con thỏ bông. Chính là cái con mà Lưu Tịch Dương vẫn thường ôm khi đi ngủ.

Trì Dực đưa mắt nhìn cậu chủ nhà mình. Lưu Tịch Dương chẳng biết đã thức giấc từ bao giờ. Cậu nằm đó, im lặng nhìn hắn, tư thế so với ban nãy chẳng có gì thay đổi.

Hắn cúi người nhặt lấy con thỏ bông mặt quạu đang nằm trên đất. Trông y như chủ của nó. Thật chẳng hiểu nổi, vì sao năm đó hắn lại chọn mua tặng cậu con thỏ này. Nói không chừng là do khi ấy vừa nhìn thấy nó, Trì Dực lập tức liên tưởng đến gương mặt khó ở của Lưu Tịch Dương mỗi khi cậu không hài lòng.

Trì Dực đặt lại con thỏ bông lên giường. Bàn tay hắn quen đường quen nẻo luồn vào trong chăn, chớp mắt liền nắm gọn cổ chân của ai kia: "Cậu chủ tỉnh rồi ạ? Sao cậu không gọi tôi?"

Lưu Tịch Dương giật nảy mình khi bị hắn chạm vào. Cậu theo bản năng rụt chân lại, trừng mắt tức giận nhìn Trì Dực. Tay lạnh như thế mà dám động vào người cậu, chán sống à? Lưu Tịch Dương hung hăng đạp hắn ngã ngồi trên đất, còn bản thân thì lười nhác chống tay ngồi dậy.

/Mới sáng sớm lại tính phát điên cái gì? Anh bảo tôi làm sao để gọi anh đây?/

Trì Dực mất tập trung nhìn chằm chằm vào đôi chân trắng nõn đang đặt trên ngực mình. Chân của cậu chủ thật đẹp. Hắn muốn hôn, muốn để lại dấu ấn trên chân cậu - thứ dấu ấn chỉ thuộc về riêng hắn.

Lưu Tịch Dương không hài lòng trước thái độ của hắn. Cậu lần nữa dùng sức, đạp mạnh vào lòng ngực của đối phương, muốn kéo người về thực tại.

/Này, nhìn tôi!/

"...."

Thấy chẳng có tác dụng, Lưu Tịch Dương liền nhấc chân, dùng một lực vừa đủ để nâng cằm hắn lên, buộc Trì Dực phải ngẩng đầu nhìn mình.

/Đã biết sai chưa?/

Hầu hạ cậu nhiều năm như vậy, dù Lưu Tịch Dương chẳng nói lời nào, Trì Dực vẫn dễ dàng đoán được ý cậu. Hắn điều chỉnh tư thế, thuần thục quỳ bên chân Lưu Tịch Dương: "Xin lỗi cậu chủ, tôi biết sai rồi. Cậu... muốn trừng phạt tôi thế nào cũng được."

Lưu Tịch Dương bị cái nhìn nóng rực của hắn làm cho rùng mình. Trông Trì Dực phấn khích chưa kìa. Ai đời có kẻ nào như hắn, sắp bị phạt rồi mà vẫn có thể vui vẻ đến thế?

Trong cơn tức giận, Lưu Tịch Dương liên tiếp đạp mấy phát vào người Trì Dực. Lực cậu dùng rất mạnh, nếu đổi thành kẻ khác, nói không chừng đã sớm gục từ lâu.

Trì Dực im lặng quan sát cậu chủ của hắn rồi thầm cảm thấy may mắn. Sau khi được nhận nuôi, ông Lưu lập tức chuyển hắn đến học tại Học viện vệ sĩ cấp cao. Dưới cường độ rèn luyện khắc nghiệt, cơ thể hắn ngày càng trở nên săn chắc.

Trì Dực rất tự tin vào lợi thế ngoại hình của mình. Hắn từng không ít lần sử dụng nó để quyến rũ Lưu Tịch Dương. Đáng tiếc thay, lần nào cũng thất bại.

Phải làm sao đây? Cậu chủ dường như không có hứng thú với cơ thể của hắn.

Lưu Tịch Dương thở hồng hộc vì mệt. Cậu nhận ra bản thân chẳng phải đối thủ của Trì Dực. Thật tức chết cậu mà. Lưu Tịch Dương rất muốn đuổi việc hắn - đuổi cái tên vệ sĩ quá phận này.

Và giống như bao lần, cái ý định ấy tức khắc bị cậu gạt đi. Trì Dực ngoài việc không nghe lời cậu ra thì cái gì cũng tốt. Nếu thật sự đuổi việc hắn, người chịu thiệt cuối cùng cũng chỉ có mỗi cậu.

Trì Dực đợi mãi mà cậu vẫn chưa có động tĩnh, lo sợ Lưu Tịch Dương không để ý mình nữa, hắn vội xuống nước trước. Trì Dực nắm lấy đôi chân còn đặt nơi ngực trái, cẩn trọng xoa nhẹ, vừa thăm dò, vừa bày ra bộ dạng đáng thương: "Cậu chủ, cậu đừng giận nữa mà. Tôi hứa lần sau sẽ chú ý hơn."

Lưu Tịch Dương được xoa cho thoải mái thì liền để yên, mặc hắn xoa nắn. Cậu nhắm mắt hưởng thụ, trong lòng thầm khen tay nghề của Trì Dực quá tốt.

Ngồi lâu một chỗ, cậu dần nảy sinh cảm giác nhàm chán, nhưng chẳng có gì làm, Lưu Tịch Dương bắt đầu đánh giá hắn từ đầu đến chân. Dù không muốn, cậu vẫn phải thừa nhận rằng Trì Dực rất đẹp trai. Có khi còn đẹp hơn cả cậu.

Với ngoại hình và khí chất đó, lỡ có bị lầm tưởng thành thiếu gia nhà giàu thì cũng chẳng tránh được.

Di chuyển tầm mắt xuống thêm một chút, Lưu Tịch Dương không nhịn được mà quay mặt đi. Cậu mất tự nhiên đưa tay che mũi, sợ có thứ ấm nóng sẽ chảy ra từ nơi đây. Nhịn rồi lại nhịn, không nhịn nỗi thì cậu lén nhìn.

Từng múi cơ ẩn ẩn hiện hiện dưới lớp áo, gợi cho người ta cảm giác vừa cấm dục nhưng cũng đầy áp bức. Hắn như một con mãnh thú đang cố ghìm chặt bản năng hoang dại của mình, giữ lấy chút lý trí mong manh để không xé toạc thứ đẹp đẽ trước mắt.

_Không, không, không, mình nghĩ đi đâu vậy chứ? Cái gì mà mãnh thú, cái gì mà xé toạc!?!? Lưu Tịch Dương, mày mau tỉnh táo lại đi. Anh ta là vệ sĩ của mày đó, mày không được nghĩ bậy!_

"Cậu chủ, mặt cậu..."

Chương 2: Búp bê sứ của riêng Trì Dực

Lưu Tịch Dương đẩy mạnh hắn ra, chạy nhanh vào phòng tắm. Cậu đóng sầm cánh cửa, khoá luôn chốt, ngăn cách mình với người bên ngoài.

Đi đến bên vòi hoa sen, Lưu Tịch Dương vặn mở bên có nước lạnh, xả thẳng vào người, cố làm dịu bớt cơn ngứa ngáy đang len lỏi trong từng tế bào.

Trì Dực bị nhốt bên ngoài liền cảm tưởng như thể mình vừa bị cậu bỏ rơi. Hắn ủ rũ đứng dậy, lủi thủi dọn dẹp giường ngủ của Lưu Tịch Dương. Vừa làm hắn vừa thắc mắc không hiểu vì sao hôm nay cậu chủ không phạt mình.

Trong lúc dọn phòng, hắn bắt đầu thả đầu óc đi chơi xa. Trì Dực vốn là đứa con hoang bị bỏ rơi từ nhỏ, không rõ cha mẹ mình là ai. Chẳng biết là kẻ ác nhân nào, sao không bỏ hắn từ khi còn trong bụng luôn đi? Cớ sao phải sinh hắn ra làm chi, rồi lại nỡ lòng bỏ rơi hắn?

Viện trưởng từng kể, lúc ấy trời vừa vào đông, gió thổi rét run cả người. Ông nhặt được Trì Dực ngay trước cổng cô nhi viện. Cả người hắn khi đó đã tím tái cả rồi, nếu phát hiện trễ thêm chút nữa, e rằng sẽ chẳng còn Trì Dực của hiện tại.

Năm 15 tuổi, hắn được ông bà Lưu nhận nuôi, cả hai chỉ có duy nhất một cậu con trai, đặt tên Lưu Tịch Dương. Bọn họ hy vọng cậu lớn lên như ánh hoàng hôn - dịu dàng và ấm áp, luôn giữ được ánh sáng của riêng mình dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Trì Dực đã gặp qua hầu hết những người trong gia đình cậu. Nhà họ Lưu tuy không đông con cháu, nhưng là gia tộc giàu có lâu đời. Tài năng, địa vị hay quyền lực, nhà họ Lưu chẳng thiếu thứ gì. Dù trải qua nhiều thế hệ, gia tộc này vẫn giữ được sự thịnh vượng, danh tiếng, và tầm ảnh hưởng trên nhiều lĩnh vực.

Nếu bên nhà nội của Lưu Tịch Dương thiên về mảng kinh tế và khoa học - kĩ thuật thì bên nhà ngoại của cậu lại chọn phát triển theo hướng nghệ thuật. Nhà họ Tô tuy nổi tiếng trong giới nhưng lại là một gia tộc bí ẩn. Không ít người từng cố gắng đào sâu để tìm thêm chút thông tin, song thứ họ nhận lại vẫn là con số không tròn trĩnh.

Về phía nhà họ Lưu, trên Lưu Tịch Dương còn có một người anh trai - con nhà bác cả và một cặp chị em song sinh - con nhà bác hai. Vì là người nhỏ tuổi nhất nhà cho nên cậu từ bé đã được cưng chiều hết mực. Cậu muốn gì có đó, chẳng cần tranh giành hay cướp đoạt đồ của kẻ khác.

Năm xưa, từng có người nói với cậu: "Nhà họ Lưu sẽ không bao giờ để cháu phải ghen tị với bất kì một ai. Thứ người khác có, cháu cũng phải có. Thứ người khác không thể có, cháu lại càng phải có cho bằng được. Sao trên trời tuy khó lấy, nhưng một khi cháu đã muốn thì dù có khó đến đâu, nó rồi cũng sẽ thuộc về cháu."

Tuy nhiên, ông trời chẳng bao giờ cho ai tất cả. Ông trời ưu ái cậu, cho Lưu Tịch Dương hầu hết những thứ người khác hằng mong ước, nhưng đồng thời ông lại biến cậu thành kẻ câm.

Theo như hắn tìm hiểu thì biết được, vào năm Lưu Tịch Dương 9 tuổi, cậu từng trải qua một biến cố khiến cho tâm lí bị tổn thương. Điều này dẫn đến 'chứng câm chọn lọc', một loại rối loạn lo âu thường gặp ở trẻ em.

Nghe bảo chứng câm đó có thể chữa khỏi, ấy nhưng suốt hơn 4 năm ở cạnh Lưu Tịch Dương, Trì Dực chưa từng một lần nghe được giọng của cậu.

Về vấn đề này, hắn thật sự rất tò mò. Trì Dực ước được một lần nghe cậu chủ gọi tên mình. Hơn nữa, cậu chủ nhà hắn đáng yêu như vậy, giọng nói chắc hẳn cũng sẽ rất dễ nghe.

Với người ngoài, Lưu Tịch Dương chính là cái kiểu thiếu gia nhà giàu, lạnh lùng, kiêu ngạo, không đặt ai vào mắt. Nhưng với Trì Dực mà nói, Lưu Tịch Dương trong mắt hắn không khác gì một con búp bê sứ cần được nâng niu, bảo vệ.

Lưu Tịch Dương cao 1m75, dáng người mảnh khảnh, lưng lúc nào cũng thẳng tắp. Mái tóc cậu đen nhánh, gương mặt thuộc dạng thanh tú, ưa nhìn, chỉ cần đứng yên một chỗ, cả người cậu vẫn toát ra được khí chất của một quý công tử.

Mặc dù được thừa hưởng cả về nhan sắc lẫn sự thông minh, Lưu Tịch Dương vậy mà lại bị người đời gắn cho cái mác 'ăn bám, vô dụng'. Cậu không ít lần nghe thấy người khác xì xào bàn tán về mình, song phần lớn chúng đều bị cậu gạt hết ra sau đầu.

Bọn họ muốn nói gì, muốn bịa đặt thế nào thì kệ bọn họ, dù sao nhà họ Lưu cũng chẳng thiếu tiền để nuôi một kẻ vô dụng. Mà lỡ nhà họ Lưu không nuôi nổi thì vẫn có nhà họ Tô kia mà. Mọi người cưng chiều cậu như vậy, chắc chắn sẽ không bao giờ để cậu trở thành một con ma đói.

Đến lúc dọn xong vẫn chưa thấy người ra, Trì Dực bỗng nhiên có chút lo lắng. Hắn đi về phía phòng tắm, gõ ba cái vào cánh cửa còn đóng chặt từ nãy đến giờ, rồi lớn tiếng gọi: "Cậu chủ, cậu làm gì trong đó lâu thế? Gần cả tiếng rồi. Cậu mà không ra là tôi..."

Chưa nói hết câu, cánh cửa đã bật mở. Lưu Tịch Dương khoác trên mình chiếc áo choàng tắm màu xanh đen, khăn tắm thì phủ trên đầu, cả người đều mang theo hơi lạnh. Mái tóc ướt nước chưa kịp lau khô, từng giọt, từng giọt trượt dài từ cổ xuống xương quai xanh.

Nhưng mà Trì Dực nào có tâm trạng để ý đến cảnh đẹp trước mắt, hắn vươn tay cầm lấy khăn tắm, dịu dàng lau khô cho cậu.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play