[Mason X CongB] Kẻ Thay Thế
1. Món hàng mang gương mặt cố nhân
Nguyễn Xuân Bách
Mason (Nguyễn Xuân Bách): Một nhà tài phiệt tàn nhẫn, mang vẻ ngoài lịch lãm nhưng tâm hồn mục nát sau cái chết của người cũ. Hắn bị ám ảnh bởi sự dịu dàng. Hắn không cần tình yêu, hắn cần một "búp bê" để tái hiện lại những ký ức đã mất.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công: Một chàng trai nhà nghèo, mang vẻ ngoài thanh khiết và đặc biệt là ánh mắt vô cùng dịu dàng, thứ mà Mason cho là "vũ khí" để thao túng hắn. Vì cứu gia đình khỏi nợ nần chồng chất, cậu chấp nhận bán mình vào "địa ngục".
Thành phố S vào mùa mưa luôn mang một vẻ ảm đạm đến rợn người. Những cơn mưa rào bất chợt như muốn gột rửa sạch sành sanh mọi rác rưởi của nơi đô thị phồn hoa, nhưng lại vô tình đẩy những kẻ khốn cùng vào ngõ cụt.
Trước cửa hộp đêm "The Abyss" nơi được mệnh danh là hang ổ của những kẻ giàu có và trụy lạc nhất và một khung cảnh hỗn loạn đang diễn ra.
Nguyễn Thành Công
Đừng... làm ơn, xin hãy cho tôi thêm một tuần nữa thôi!
Tiếng gào thét của Nguyễn Thành Công bị tiếng mưa át đi phân nửa. Cậu quỳ rạp dưới nền xi măng lạnh buốt, đôi bàn tay gầy gộc bám chặt lấy gấu quần của một gã đàn ông xăm trổ đầy mình. Toàn thân Công ướt đẫm, chiếc áo sơ mi trắng rẻ tiền dính sát vào cơ thể, để lộ những mảng da xanh xao vì lạnh và suy nhược.
NVP
Một tháng trước mày cũng nói vậy, một năm trước bố mày cũng nói vậy!
NVP
//cười gằn, gạt phắt tay khiến Công ngã nhào ra vũng nước bẩn//
NVP
Mười tỷ chứ có phải mười đồng đâu?
NVP
Không có tiền thì hôm nay tao chặt ngón tay mày trước, sau đó lôi con em gái mày đến đây trả nợ dần
Nghe đến tên em gái, đồng tử của Công co rút lại.
Nguyễn Thành Công
//lại bò tới, dập đầu xuống đất vang lên những tiếng cộp cộp khô khốc//
Nguyễn Thành Công
Không! Đừng động vào con bé
Nguyễn Thành Công
Tôi sẽ làm bất cứ việc gì, làm ơn...
Đúng lúc đó, một chùm ánh sáng trắng lóa mắt từ đèn xe ô tô chiếu thẳng vào bọn họ. Một chiếc Rolls-Royce Cullinan đen tuyền, lừng lững như một con thú săn đêm, từ từ tiến lại gần và dừng hẳn.
Mọi âm thanh ồn ào dường như bị bóp nghẹt. Đám đòi nợ thuê vốn dĩ đang hung hăng, bỗng chốc khúm núm, cúi rạp người xuống. Bởi vì chúng nhận ra biển số xe đó. Ở cái thành phố này, người ngồi trong chiếc xe đó không chỉ giàu, mà còn là kẻ nắm giữ huyết mạch của cả giới hắc đạo lẫn bạch đạo.
Cửa xe sau từ từ hạ xuống. Một làn khói xì gà mỏng manh bay ra, mang theo mùi gỗ tuyết tùng và thuốc lá đắt tiền.
Nguyễn Xuân Bách, hay còn được biết đến với cái tên Mason, đang ngồi đó. Hắn không nhìn đám đòi nợ, cũng không nhìn khung cảnh hỗn loạn xung quanh. Đôi mắt sắc lẹm của hắn chỉ chăm chú nhìn vào tập hồ sơ trên tay. Nhưng rồi, theo một bản năng nào đó, hắn liếc nhìn qua cửa sổ.
Nguyễn Xuân Bách
//ánh mắt hắn khựng lại ngay trên gương mặt của chàng trai đang quỳ dưới đất//
Trong khoảnh khắc đó, thế giới của Mason như ngừng quay. Trái tim vốn dĩ đã nguội lạnh từ ba năm trước bỗng dưng nảy lên một nhịp đau đớn.
Dưới làn mưa xối xả, gương mặt của Nguyễn Thành Công hiện ra rõ nét qua ánh đèn xe. Đôi mắt cậu to tròn, long lanh nước, nhưng điều khiến Mason chấn động chính là sự dịu dàng đến mức nhu nhược toát ra từ sâu trong ánh nhìn đó. Một sự dịu dàng cam chịu, hiền lành đến mức khiến người ta muốn che chở, nhưng cũng khiến những kẻ tàn bạo muốn chà đạp cho đến chết.
Hệt như em ấy... Mason thầm nghĩ. Hình bóng của người yêu cũ – người đã chết trong một vụ tai nạn thảm khốc ba năm trước – bỗng chốc đè nén lên thực tại.
Nguyễn Xuân Bách
//mở cửa xe, bước xuống//
Đôi giày da thủ công đắt tiền dẫm lên vũng nước mưa dơ bẩn, từng bước chân ung dung nhưng lại mang theo áp lực ngàn cân. Mason dừng lại trước mặt Thành Công. Hắn cao lớn, lịch lãm trong bộ vest ba mảnh được cắt may hoàn hảo, đối lập hoàn toàn với sự thảm hại, rách nát của cậu thiếu niên dưới chân.
Nguyễn Xuân Bách
//dùng đầu mũi giày da, lạnh lùng nâng cằm Công lên//
Nguyễn Xuân Bách
Ngước mặt lên
Giọng nói của hắn trầm thấp, khàn khàn nhưng chứa đầy uy lực không thể chối từ. Thành Công run rẩy ngước nhìn. Trước mặt cậu là một người đàn ông đẹp đến mức nghẹt thở, nhưng đôi mắt hắn lại trống rỗng và lạnh lẽo như một vực sâu không đáy.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn... Thành Công...
Nguyễn Thành Công
//lắp bắp, hàm răng va vào nhau lập cập vì lạnh//
Mason nheo mắt. Thành Công? Thật là một cái tên mỉa mai cho một kẻ đang đứng bên bờ vực của sự hủy diệt. Hắn lướt nhìn đôi môi tái nhợt của cậu, rồi lại dừng ở đôi mắt dịu dàng kia. Cơn giận dữ vô cớ bùng lên trong lòng Mason. Hắn ghét sự dịu dàng này. Nó nhắc nhở hắn về những thứ hắn đã mất, về sự yếu đuối mà hắn luôn muốn chôn giấu.
Nguyễn Xuân Bách
Mười tỷ?
Nguyễn Xuân Bách
//quay sang hỏi gã cầm đầu đám đòi nợ//
NVP
Dạ... dạ đúng thưa Mason đại ca
NVP
Cả gốc lẫn lãi của nhà nó là mười tỷ ạ
Nguyễn Xuân Bách
//rút từ trong túi áo ra một tấm chi phiếu//
Nguyễn Xuân Bách
//dùng bút ký tên một cách dứt khoát rồi ném thẳng vào gương mặt đầy nước mưa của Thành Công//
Tờ giấy mỏng manh dính sát vào gò má cậu.
Nguyễn Xuân Bách
Viết vào đó mười lăm tỷ
Nguyễn Xuân Bách
Mười tỷ trả nợ, năm tỷ còn lại là phí phục vụ cho “món hàng” này từ nay về sau
Nguyễn Xuân Bách
//lạnh lùng nói, ánh mắt không rời khỏi Công//
Đám đòi nợ như bắt được vàng, vơ lấy tấm chi phiếu rồi biến mất nhanh như một làn khói, để lại Thành Công ngơ ngác giữa màn mưa.
Nguyễn Thành Công
//nhìn người đàn ông trước mặt, đôi môi run rẩy//
Nguyễn Thành Công
Anh... anh cứu tôi sao?
Nguyễn Xuân Bách
//bật cười//
Đó là một nụ cười khô khốc, không có lấy một chút ý cười
Nguyễn Xuân Bách
//cúi xuống, bàn tay to lớn đột ngột bóp chặt lấy cổ Công, ép cậu phải đứng dậy//
Nguyễn Xuân Bách
Tôi không cứu cậu
Nguyễn Xuân Bách
Mà tôi mua cậu
Nguyễn Xuân Bách
//kéo Công sát lại gần mình, hơi thở nồng mùi xì gà phả vào mặt cậu//
Hắn thọc tay vào túi áo, rút ra một tấm ảnh đã được ép nhựa kỹ càng, đưa sát tận mắt Công. Trong ảnh là một chàng trai có nét mặt tương đồng với cậu đến tám chín phần, đang cười rạng rỡ giữa một cánh đồng hoa hướng dương.
Nguyễn Xuân Bách
Nhìn kỹ đi
Nguyễn Xuân Bách
Từ giây phút này, cậu không còn là Nguyễn Thành Công nữa
Nguyễn Xuân Bách
Cậu phải học cách thở như người này, cười như người này, và dịu dàng như người này
Nguyễn Xuân Bách
Cậu là món đồ thay thế cho một linh hồn đã chết
Nguyễn Xuân Bách
//siết chặt cổ tay Công, kéo mạnh cậu về phía cửa xe//
Nguyễn Thành Công
//loạng choạng ngã nhào vào ghế sau da thật sang trọng//
Mùi hương của xe mới, mùi da thuộc và mùi gỗ tuyết tùng của Mason bao vây lấy cậu. Nó không dễ chịu như cậu tưởng, nó nồng nặc và áp chế đến mức khiến phổi cậu đau nhức.
Nguyễn Xuân Bách
//bước vào xe, ngồi ngay cạnh Công//
Nguyễn Xuân Bách
//không nhìn cậu lấy một cái, chỉ lạnh lùng ra lệnh cho tài xế//
Nguyễn Xuân Bách
Về biệt thự ở ngoại ô
Chiếc xe lăn bánh, bỏ lại sau lưng ánh đèn hộp đêm mờ ảo. Trong không gian im lặng đến đáng sợ của chiếc xe, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên trần. Mason châm một điếu xì gà mới, ánh lửa đỏ rực le lói trong bóng tối.
Nguyễn Xuân Bách
Đừng có khóc
Nguyễn Xuân Bách
//đột ngột lên tiếng, giọng nói lạnh như băng//
Nguyễn Xuân Bách
Người đó không bao giờ khóc
Nguyễn Xuân Bách
Nếu cậu để một giọt nước mắt nào rơi xuống sàn xe của tôi, tôi sẽ bắt gia đình cậu phải trả giá bằng máu thay vì bằng tiền
Nguyễn Thành Công
//sợ hãi đến mức nấc nghẹn, cậu dùng tay bịt chặt miệng mình//
Nguyễn Thành Công
//cố gắng nuốt ngược những giọt lệ vào trong//
Cậu nhìn ra cửa sổ, thấy bóng mình phản chiếu trên mặt kính là một cái bóng nhạt nhòa, đơn độc.
Cậu biết, cuộc đời mình từ đây đã rẽ sang một hướng khác. Không có sự cứu rỗi nào ở đây cả. Chỉ có một bản giao kèo với quỷ dữ. Cậu đã bán đi bản ngã của mình để đổi lấy sự bình yên cho gia đình, nhưng cái giá phải trả có lẽ còn kinh khủng hơn cả cái chết.
Mason nhìn qua làn khói thuốc, quan sát đôi vai đang run rẩy của cậu trai bên cạnh. Hắn cảm thấy một sự thỏa mãn bệnh hoạn. Hắn sẽ nhào nặn cậu, bẻ gãy cậu, biến cậu thành "người đó". Và nếu một ngày nào đó cậu không còn giống người đó nữa... hắn sẽ tự tay hủy hoại món hàng đắt giá này.
Chiếc xe lao đi trong màn đêm, hướng về phía dinh thự biệt lập là nơi sẽ là cái lồng giam vàng son của Nguyễn Thành Công, và là cung điện tăm tối của Mason.
2. Con búp bê trong lồng kính
Chiếc Rolls-Royce dừng lại trước một dinh thự cổ điển nằm biệt lập trên đồi, bao quanh bởi những hàng thông đen rì rào trong gió. Ánh đèn vàng vọt từ những chiếc đèn lồng đá dọc lối đi chỉ càng làm tăng thêm vẻ âm u, lạnh lẽo của nơi này.
Nguyễn Xuân Bách
Xuống xe
Nguyễn Xuân Bách
//lạnh lùng ra lệnh///
Nguyễn Thành Công
//run rẩy bước ra khỏi không gian ấm áp của xe//
Nguyễn Thành Công
//lại một lần nữa đối diện với cái lạnh của đêm sương//
Nguyễn Xuân Bách
//không thèm nhìn cậu//
Nguyễn Xuân Bách
//bước thẳng vào trong, đôi bóng lưng cao lớn và cô độc//
Nguyễn Thành Công
//lủi thủi đi theo sau, đầu cúi thấp, lòng đầy bất an//
Ngay khi bước qua cánh cửa gỗ nặng nề, một quản gia già và hai cô hầu gái đã đứng đợi sẵn. Họ cúi chào cung kính, nhưng tuyệt nhiên không ai dám ngẩng đầu nhìn lên.
Nguyễn Xuân Bách
Dẫn cậu ta lên lầu
Nguyễn Xuân Bách
Tắm rửa sạch sẽ, tẩy sạch cái mùi nghèo hèn và nước mưa bẩn thỉu đó đi
Nguyễn Xuân Bách
//tháo găng tay da, ném cho người quản gia//
Nguyễn Xuân Bách
Chuẩn bị bộ đồ màu xanh nhạt trong tủ kính số 3
Nguyễn Xuân Bách
Đúng 7 giờ, đưa cậu ta xuống phòng ăn
Ông quản gia
Vâng, thưa ngài Mason
Nguyễn Thành Công
//bị đưa vào một căn phòng tắm rộng lớn, lát đá cẩm thạch trắng//
Nước nóng bốc khói nghi ngút trong bồn sứ, nhưng cậu chẳng thấy ấm áp chút nào. Cô hầu gái đặt một bộ quần áo lên kệ, ánh mắt thoáng hiện lên sự thương hại rồi nhanh chóng biến mất. Đó là một chiếc sơ mi lụa màu xanh nhạt cùng quần tây trắng kiểu trang phục thanh nhã, thoát tục, hoàn toàn trái ngược với vẻ khắc khổ của Công.
Cậu tắm, chà xát làn da đến đỏ ửng như muốn tẩy trần mọi nỗi nhục nhã, nhưng mùi hương sữa tắm đắt tiền cứ bao phủ lấy cậu, như một cái kén trói buộc.
Nguyễn Thành Công
//bước xuống cầu thang dưới sự giám sát của quản gia//
Ở phía cuối bàn ăn dài bằng gỗ mun, Mason đã ngồi đó. Hắn không ăn, chỉ thong thả nhấp một ngụm rượu vang đỏ, ánh mắt sắc như dao cau chăm chú nhìn vào chiếc đồng hồ cổ trên tường.
Nguyễn Thành Công
//bước vào//
Nguyễn Xuân Bách
//đặt ly rượu xuống//
Ánh mắt hắn quét từ đầu đến chân cậu, dừng lại ở chiếc cổ áo hơi rộng để lộ xương quai xanh thanh mảnh.
Nguyễn Xuân Bách
//vỗ vào chiếc ghế ngay cạnh mình, thay vì để cậu ngồi ở phía đối diện//
Nguyễn Thành Công
//rụt rè ngồi xuống, hơi thở của Mason phả gần sát bên tai khiến cậu nổi da gà//
Trên bàn, những món ăn Pháp tinh tế được bày biện đẹp mắt, nhưng cậu không cảm thấy đói.
Nguyễn Xuân Bách
//ra hiệu, người quản gia mang đến một chiếc hộp gỗ trạm trổ tinh xảo//
Bên trong là một cuốn nhật ký bìa da đã hơi sờn góc và một xấp ảnh dày
Nguyễn Xuân Bách
//đẩy cuốn nhật ký đến trước mặt Công//
Nguyễn Xuân Bách
Đây là tất cả những gì về Thành – người duy nhất tôi yêu
Nguyễn Xuân Bách
//giọng nói mang theo sự ép buộc điên cuồng//
Nguyễn Xuân Bách
Từ thói quen ăn uống, cách cầm dĩa, những từ ngữ hay dùng, cho đến những bí mật nhỏ nhất mà chỉ tôi mới biết
Nguyễn Xuân Bách
Cậu có một tuần để thuộc lòng tất cả
Công mở trang đầu tiên. Nét chữ thanh mảnh, bay bổng hiện ra.
Nguyễn Thành Công
Tại sao... anh lại bắt tôi làm việc này?
Nguyễn Thành Công
//ngẩng đầu, đôi mắt dịu dàng giờ đây đầy sự hoang mang//
Nguyễn Thành Công
Tôi là con người, không phải là người trong ảnh
Nguyễn Thành Công
Tôi không thể...
Một tiếng tát khô khốc vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Gương mặt Công lệch sang một bên, dấu tay đỏ ửng hiện rõ trên làn da trắng sứ. Mason không dùng quá nhiều sức, nhưng sự sỉ nhục lại lớn hơn nỗi đau thể xác.
Nguyễn Xuân Bách
//bóp chặt lấy hai cằm của cậu, kéo sát vào mặt mình//
Nguyễn Xuân Bách
//ánh mắt đỏ ngầu như thú dữ//
Nguyễn Xuân Bách
Cậu tưởng tôi trả 15 tỷ để nghe cậu cãi lời sao?
Nguyễn Xuân Bách
Tôi mua cậu về để hồi sinh người tôi yêu
Nguyễn Xuân Bách
Nếu cậu dám nói chữ “không”một lần nữa, tôi sẽ cho người dỡ bỏ cái mái nhà dột nát của bố mẹ cậu ngay trong đêm nay
Nguyễn Xuân Bách
Cậu không phải là con người, Thành Công à
Nguyễn Xuân Bách
Cậu là món đồ chơi của tôi
Nguyễn Xuân Bách
Một con búp bê sống mang gương mặt gần giống của em ấy
Nguyễn Thành Công
//run rẩy, nước mắt đọng lại nơi khóe mi nhưng không dám rơi//
Cậu nhớ đến lời cảnh báo của hắn trên xe: Không được khóc.
Nguyễn Xuân Bách
//buông cằm cậu ra, cầm lấy dao dĩa//
Nguyễn Xuân Bách
//thản nhiên cắt miếng bít tết như chưa từng có chuyện gì xảy ra//
Nguyễn Xuân Bách
Và nhớ, khi ăn, người ấy luôn giữ lưng thẳng, không bao giờ để phát ra tiếng động
Nguyễn Xuân Bách
Thử lại xem
Nguyễn Thành Công
//cầm chiếc dĩa bạc nặng nề, đôi tay run bần bật//
Nguyễn Thành Công
//bắt đầu ăn, từng miếng thịt thơm ngon trong miệng lại nhạt nhẽo như sáp nến//
Nguyễn Xuân Bách
//ngồi bên cạnh, không ăn mà chỉ quan sát từng cử động nhỏ nhất của cậu//
Nguyễn Xuân Bách
Cầm dĩa thấp xuống một chút
Nguyễn Xuân Bách
Ánh mắt phải dịu dàng hơn, nhìn vào tôi này
Nguyễn Thành Công
//ngước mắt nhìn hắn//
Sự dịu dàng vốn có của cậu giờ đây nhuốm màu sợ hãi, nhưng Mason lại hài lòng
Nguyễn Xuân Bách
//ưa tay vuốt ve gò má vừa bị tát của cậu, một sự âu yếm đầy giả tạo//
Nguyễn Xuân Bách
Ngoan lắm
Nguyễn Xuân Bách
Chỉ cần cậu giống em ấy, cậu sẽ có tất cả
Nguyễn Xuân Bách
Tiền bạc, địa vị, sự bảo hộ của tôi
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng nếu cậu dám phản kháng...
Nguyễn Xuân Bách
//ghé sát môi vào tai cậu, thì thầm//
Nguyễn Xuân Bách
Thì tôi sẽ bẻ gãy từng cái xương của cậu để nặn lại cho đúng hình dáng mà tôi muốn
Bữa ăn trôi qua trong sự im lặng nghẹt thở. Thành Công cảm nhận được sự tự do của mình đang dần bị tước đoạt. Cậu không còn là chính mình nữa. Trong căn biệt thự lộng lẫy này, cậu chỉ là một cái bóng, một vật tế thần cho nỗi ám ảnh bệnh hoạn của một kẻ điên.
Tối hôm đó, Mason không cho cậu về phòng. Hắn bắt cậu ngồi dưới thảm, ngay cạnh chân hắn trong phòng đọc sách, chỉ để cậu đọc đi đọc lại những dòng nhật ký của người cũ cho hắn nghe. Giọng đọc của Công đều đều, xen lẫn những tiếng nấc thầm lặng, còn Mason thì nhắm mắt lại, đắm chìm trong ảo tưởng rằng người yêu của hắn đã thực sự trở về.
Dưới ánh đèn leo lét, một kẻ điên và một con búp bê sống - tấm bi kịch này mới chỉ vừa bắt đầu.
T/g
Mấy nàng đọc fic này chuẩn bị tâm lý trc nha
T/g
Tại nó bị ghê với độc hại dễ ảnh hưởng tới tâm lý yếu á
T/g
Chúc mọi người năm mới vạn sự như ý, triệu sự như mơ, trăm sự bất ngờ, hàng giờ hạnh phúc
3. Vở Kịch Hoàn Hảo Trong Đêm Trắng
Bảy ngày trôi qua trong dinh thự biệt lập của Mason giống như một kỷ nguyên của sự tra tấn tinh thần. Nguyễn Thành Công không còn đếm thời gian bằng ánh mặt trời, mà bằng số trang nhật ký cậu phải thuộc lòng. Cuốn sổ bìa da cũ kỹ kia đã trở thành "kinh thánh" của cậu, mỗi dòng chữ là một sợi xích quấn chặt lấy hơi thở, buộc cậu phải chôn vùi cái tên Thành Công vào sâu dưới lớp bụi của ký ức.
Mason không có nhà vào ban ngày. Hắn bận rộn với những cuộc thâu tóm trên thương trường, những phi vụ tối ám trong thế giới ngầm. Nhưng mỗi tối, khi tiếng động cơ chiếc Rolls-Royce trầm đục vang lên từ phía cổng, cả dinh thự lại rơi vào một trạng thái căng thẳng tột độ.
Hôm nay cũng vậy. Đồng hồ cổ treo tường điểm đúng 9 giờ tối.
Nguyễn Thành Công
//đứng trong bếp, đôi bàn tay gầy gộc cẩn thận pha một tách trà hoa cúc mật ong//
Đây là loại trà mà "người cũ" thường pha cho Mason mỗi khi hắn trở về sau một ngày mệt mỏi. Cậu đứng đó, nhắm mắt lại, lẩm nhẩm trong đầu những quy tắc mà Mason đã thiết lập: Lưng phải thẳng nhưng bờ vai phải buông lỏng tạo vẻ mềm mại. Khi đưa trà, ngón tay hơi cong lại. Nụ cười không được quá rộng, chỉ cần một sự dịu dàng thoáng qua trong ánh mắt.
Nguyễn Xuân Bách
//bước vào, mang theo hơi lạnh của sương đêm và mùi thuốc lá cay nồng//
Nguyễn Xuân Bách
//tháo cà vạt, ném cho quản gia, đôi mắt đỏ vằn vì thiếu ngủ quét qua phòng khách//
Nguyễn Thành Công
//bước ra//
Nguyễn Thành Công
//mặc một chiếc áo len mỏng màu kem, chân đi tất trắng//
Nguyễn Thành Công
//bước đi nhẹ nhàng không phát ra tiếng động trên thảm lông cừu//
Nguyễn Thành Công
//tiến lại gần, hai tay nâng tách trà sứ xương quý tộc, hơi nước bốc lên mang theo mùi thơm dịu nhẹ//
Nguyễn Thành Công
Anh đã về rồi sao?
Nguyễn Thành Công
Chắc là mệt lắm, anh uống chút trà cho nhẹ lòng đi
Nguyễn Thành Công
//giọng nói vang lên, mềm mại và trong trẻo như tiếng suối//
Đó không phải là tông giọng thật của cậu. Cậu đã tập luyện để lên tông cao hơn một chút, mang theo chút âm hưởng nũng nịu nhưng vẫn đầy sự quan tâm y hệt như những đoạn ghi âm mà Mason bắt cậu nghe đi nghe lại.
Nguyễn Xuân Bách
//khựng lại//
Nguyễn Xuân Bách
//nhìn chằm chằm vào chàng trai trước mặt//
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, bóng hình của Công nhòe đi, chồng lấp hoàn toàn lên hình ảnh người cũ. Trong một khoảnh khắc, lý trí của một kẻ máu lạnh bị sự điên rồ che mờ.
Hắn đón lấy tách trà, nhưng thay vì uống, hắn đặt nó lên bàn
Nguyễn Xuân Bách
//bất ngờ vươn tay tóm lấy eo Công, kéo cậu sát vào lồng ngực mình//
Nguyễn Xuân Bách
Nói lại lần nữa đi
Nguyễn Xuân Bách
//thì thầm, giọng khàn đặc//
Nguyễn Thành Công
//cố gắng nén lại sự run rẩy trong lòng, đôi mắt của cậu ép mình phải toát ra vẻ dịu dàng vô hạn//
Nguyễn Thành Công
Anh... anh mệt lắm rồi, để em giúp anh nghỉ ngơi nhé?
Nguyễn Thành Công
//đưa bàn tay nhỏ nhắn lên, nhẹ nhàng vuốt ve nếp nhăn trên trán Mason//
Nguyễn Thành Công
//cử chỉ ân cần đến mức giả tạo nhưng lại cực kỳ hiệu quả//
Nguyễn Xuân Bách
//bật cười//
Một nụ cười khiến người ta phải rùng mình. Nó không mang theo sự vui vẻ, mà là một vẻ bệnh hoạn, thỏa mãn của một kẻ vừa tìm thấy lại món đồ chơi quý giá nhất đã mất đi. Hắn vùi đầu vào hõm cổ của Công, hít thật sâu mùi hương sữa tắm hoa nhài, mùi hương mà hắn bắt cậu phải dùng mỗi ngày.
Nguyễn Xuân Bách
Ngoan lắm... Thành của anh
Nguyễn Xuân Bách
//lầm bầm, môi hắn dán sát vào làn da mỏng manh của cậu//
Nguyễn Xuân Bách
Hôm nay em làm tốt lắm
Nguyễn Xuân Bách
Ánh mắt này, cử chỉ này... cuối cùng em cũng đã “sống” lại rồi
Bàn tay to lớn, thô ráp của Mason bắt đầu mơn trớn từ gáy xuống dọc sống lưng của Công. Hắn vuốt ve cậu như cách người ta vuốt ve một con mèo nhỏ, hoặc đúng hơn, như một nghệ nhân đang thưởng thức tác phẩm gốm sứ tinh xảo nhất của mình.
Nguyễn Xuân Bách
Em biết không
Nguyễn Xuân Bách
//ngẩng đầu lên, gương mặt giờ đây mang một vẻ nhẹ nhàng đến đáng sợ//
Nguyễn Xuân Bách
//đôi mắt chứa đầy sự yêu chiều giả tạo che giấu con quái vật bên trong//
Nguyễn Xuân Bách
Hôm nay có kẻ dám làm trái ý anh trên công ty
Nguyễn Xuân Bách
Anh đã bắt chúng phải trả giá rất đắt
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng khi về đây nhìn thấy em thế này... anh đột nhiên thấy mình có thể tha thứ cho cả thế giới
Công cảm thấy buồn nôn. Cậu biết "trả giá rất đắt" trong từ điển của Mason nghĩa là gì. Có thể là một đôi tay bị bẻ gãy, hoặc một gia đình bị khánh kiệt. Cậu nhìn nụ cười của hắn, một nụ cười đẹp như tạc tượng nhưng tâm hồn bên trong lại là một bãi tha ma.
Nguyễn Xuân Bách
//đột ngột bế bổng Công lên//
Nguyễn Thành Công
//hoảng hốt bám chặt lấy vai hắn theo bản năng//
Nguyễn Xuân Bách
//bước về phía chiếc ghế sofa dài, đặt cậu ngồi lên đùi mình//
Nguyễn Xuân Bách
//một tay vẫn không ngừng mơn trớn khuôn mặt cậu//
Nguyễn Xuân Bách
Em có biết tại sao anh lại chọn em không, Công?
Nguyễn Xuân Bách
//đột nhiên gọi tên thật của cậu//
Nguyễn Thành Công
//giật mình//
Nguyễn Xuân Bách
//dùng ngón cái miết mạnh lên làn môi đỏ mọng của cậu//
Nguyễn Xuân Bách
//giọng nói trầm xuống đầy đe doạ//
Nguyễn Xuân Bách
Bởi vì sự dịu dàng của em là thật
Nguyễn Xuân Bách
Những đứa khác cố bắt chước em ấy, nhưng đôi mắt chúng đầy sự toan tính
Nguyễn Xuân Bách
Còn em... em dịu dàng một cách ngu ngốc
Nguyễn Xuân Bách
Chính sự ngu ngốc đó mới làm cho vỏ bọc thế thân này trở nên hoàn hảo
Nguyễn Xuân Bách
//đột ngột cắn mạnh vào vành tai của cậu//
Nguyễn Thành Công
//đau đớn kêu khẽ một tiếng//
Nguyễn Thành Công
Um..đau..au
Nguyễn Xuân Bách
Đau sao?
Nguyễn Xuân Bách
Người ấy cũng thường kêu như thế khi anh quá tay
Nguyễn Xuân Bách
//cười, ánh mắt trở nên đờ đẫn như đang chìm vào ảo giác//
Nguyễn Xuân Bách
Từ giờ, mỗi ngày khi anh về, em phải đứng ở đây, pha loại trà này, nói đúng những câu này
Nguyễn Xuân Bách
Đừng có nghĩ đến việc bỏ trốn, cũng đừng nghĩ đến việc lấy lại cái tên Thành Công của em
Nguyễn Xuân Bách
Em là búp bê sống của Mason này
Nguyễn Xuân Bách
Nếu em biến mất, anh sẽ đốt sạch cái thế giới này để tìm em về, em hiểu chứ?
Nguyễn Thành Công
//run rẩy gật đầu, đôi mắt dịu dàng giờ đây phủ một tầng sương mờ của sự tuyệt vọng//
Nguyễn Thành Công
//đưa tay ôm lấy cổ Mason, vùi đầu vào vai hắn để hắn không nhìn thấy sự căm hận đang trào dâng trong lòng mình//
Cậu đang chết dần. Sự tự do của cậu, linh hồn của cậu đang bị rút cạn mỗi ngày bởi kẻ điên này. Mỗi lời hỏi thăm ân cần, mỗi tách trà cậu pha đều là một nhát dao tự đâm vào lòng tự trọng của chính mình. Cậu đã trở thành một diễn viên hạng nhất trong vở kịch cuộc đời, nơi sân khấu là dinh thự xa hoa và khán giả duy nhất là một con quỷ mang tên Mason.
Mason ôm chặt lấy cậu, tận hưởng sự phục tùng tuyệt đối này. Hắn không cần một con người, hắn cần một sự an ủi cho tội lỗi trong quá khứ. Và nếu Thành Công chính là liều thuốc đó, hắn sẽ uống cạn cậu, cho đến khi cậu không còn gì ngoài một cái xác không hồn mang gương mặt người cũ.
Đêm đó, trong căn biệt thự lộng lẫy, tiếng mưa rơi bên ngoài hòa cùng tiếng cười khe khẽ, bệnh hoạn của Mason, tạo nên một bản nhạc tang tóc cho sự tự do đã mất của một chàng trai tên Công.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play