Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Allabbie [ FPE Riddle Au ] Công Thức Của Sự Thật

Chương 1: Thư mời

Allabbie [ FPE Riddle Au ] Công thức của sự thật.
Chương 1: Thư mời.
Buổi sáng hôm ấy bắt đầu bình thường đến mức Abbie suýt bỏ qua phong thư đặt ngay ngắn trên bàn học. Ánh nắng chiếu xiên qua khung cửa sổ, rơi lên bề mặt giấy màu kem nhạt, khiến con dấu dập nổi hình lục giác ánh lên sắc bạc lạnh lẽo. Abbie dừng lại giữa căn phòng yên ắng, tim đập lệch một nhịp.
Abbie
Abbie
“Không lẽ là…?” // khẽ nói //
Abbie
Abbie
// Tiến lại gần bàn, cúi xuống, cầm phong thư lên //
Tên cậu được viết bằng mực xanh đậm, nét chữ nghiêm cẩn đến mức không mang theo bất kỳ cảm xúc thừa thãi nào. Học viện Hóa học — dòng chữ ấy khiến cổ họng Abbie khô lại. Cậu hít một hơi sâu, xé nhẹ mép phong bì.
Chúng tôi trân trọng thông báo rằng Abbie đã chính thức được tuyển thẳng vào Học viện Hóa học…
Mắt cậu lướt nhanh từng dòng. Những câu chữ trang trọng, những điều khoản rõ ràng, và cuối cùng là dấu xác nhận đỏ sẫm in ngay ngắn phía dưới. Abbie ngả người ra sau ghế, nụ cười nở ra chậm rãi như một phản ứng cần thời gian để hoàn tất.
Abbie
Abbie
“Vậy là… mình thực sự được vào rồi.”
Abbie
Abbie
// Đặt lá thư lên ngực, nhắm mắt trong giây lát //
Giấc mơ mà cậu theo đuổi suốt nhiều năm — những đêm dài bên bàn thí nghiệm, những công thức chằng chịt và các bài phân tích tưởng như vô tận — giờ đây đã trở thành hiện thực.
Chuyến tàu đưa Abbie rời khỏi thành phố nhỏ vào buổi sớm hôm sau. Cảnh vật ngoài cửa sổ dần thay đổi, những dãy nhà thấp bị thay thế bằng rừng cây và các con đường dài hun hút. Khi tàu dừng bánh, Abbie kéo vali xuống sân ga vắng người, trước mặt là một cánh cổng sắt cao lớn, trên đỉnh khắc biểu tượng lục giác quen thuộc.
Abbie
Abbie
// Đứng khựng lại, ngẩng đầu nhìn //
Học viện hiện ra phía sau cánh cổng như một bức tranh hoàn chỉnh đến khó tin. Tòa nhà chính mang dáng vẻ cổ kính, tường đá xám phủ rêu nhẹ, các ô cửa sổ cao vút phản chiếu ánh trời trong veo. Những dãy hành lang kính nối liền các khu nhà, tạo cảm giác vừa hiện đại vừa xa cách.
Abbie
Abbie
“Đẹp thật…” // buột miệng //
Abbie
Abbie
// Bước chậm vào khuôn viên, tay kéo vali //
Gió thổi nhẹ, mang theo mùi kim loại thoang thoảng và một thứ hương rất đặc trưng — mùi của hóa chất, của giấy cũ và của những căn phòng thí nghiệm khép kín. Dọc con đường lát đá trắng là các bồn cây được cắt tỉa gọn gàng, xen giữa là những bức tượng hình học kỳ lạ.
Abbie cảm thấy như mình đang bước vào một thế giới khác — nơi mọi thứ đều được sắp đặt chính xác đến từng chi tiết. Xa xa, vài sinh viên mặc áo blouse trắng đi ngang qua, nói chuyện khe khẽ, ánh mắt tập trung và lạnh lùng.
Abbie
Abbie
“Có vẻ… không dễ sống ở đây.”
Abbie
Abbie
// Siết chặt quai vali //
Cậu bước vào sảnh chính. Trần nhà cao đến mức khiến người ta phải ngẩng đầu, ánh đèn treo dài như những ống nghiệm khổng lồ. Trên các bức tường là bảng thông báo, sơ đồ phòng học, và những nội quy được đóng khung cẩn thận.
Abbie
Abbie
// Dừng lại trước một bảng kính lớn //
Mọi thí nghiệm đều phải tuân thủ quy trình.Sai sót dù nhỏ nhất cũng có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.
Abbie
Abbie
// Nuốt khan //
Abbie
Abbie
“Nghe như đang cảnh cáo hơn là nhắc nhở…”
Abbie
Abbie
// Quay người lại, ánh mắt lướt khắp sảnh //
Ở nơi này, tri thức được tôn thờ, nhưng dường như sự sai lầm không được phép tồn tại. Một cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng Abbie, dù cậu không hiểu vì sao.
Cậu bước tiếp, đi sâu hơn vào hành lang dài bất tận. Tiếng bước chân vang vọng, hòa lẫn với âm thanh kim loại khe khẽ từ đâu đó vọng lại. Abbie chợt mỉm cười, cố xua đi cảm giác bất an.
Abbie
Abbie
“Dù sao thì…” // tự nhủ // “mình đến đây là để tìm sự thật.”
Abbie
Abbie
// Hít sâu, bước qua cánh cửa kính lớn //
Ngay khoảnh khắc ấy, cánh cửa khép lại phía sau lưng Abbie. Cậu không hề biết rằng, từ giây phút này, mọi phản ứng trong cuộc đời mình sẽ không còn tuân theo những công thức quen thuộc nữa — và sự thật mà cậu sắp chạm tới có thể nguy hiểm hơn bất kỳ thí nghiệm nào từng được ghi chép.
- End Chương 1 -

Chương 2: Đại Sảnh

Chương 2: Đại Sảnh.
Đại sảnh của học viện rộng hơn Abbie tưởng rất nhiều. Trần vòm cao được chống đỡ bởi những cột đá khắc họa tiết hình học phức tạp, ánh sáng từ các ô kính màu đổ xuống nền sàn tạo thành những mảng màu lạnh lẽo nhưng trang nghiêm. Hàng trăm tân sinh viên đã tụ tập từ sớm, tiếng nói chuyện rì rầm vang lên như một phản ứng dây chuyền chưa được kiểm soát.
Abbie
Abbie
// Bước chậm vào trong, ánh mắt hơi choáng ngợp //
Abbie
Abbie
“Đông thật…” // khẽ lẩm bẩm //
Cậu đang loay hoay tìm khu vực dành cho năm nhất thì bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
Lana
Lana
“Abbie?”
Abbie
Abbie
// Giật mình quay lại, mở to mắt //
Abbie
Abbie
“Lana?!”
Cô gái đứng trước mặt cậu có mái tóc sẫm màu buộc gọn gàng, đôi mắt sáng rỡ không giấu nổi sự vui mừng. Chưa kịp để Abbie phản ứng thêm, một bóng người khác đã chen vào giữa hai người.
Bubble
Bubble
“Trời ơi, đúng là cậu rồi!”
Bubble — với nụ cười quen thuộc và dáng vẻ lúc nào cũng tràn đầy năng lượng — dang tay ôm chầm lấy Abbie.
Bubble
Bubble
// Ôm chặt Abbie //
Abbie
Abbie
// Lúng túng đứng yên //
Abbie
Abbie
“Khoan đã, từ từ thôi…” // bật cười // “Hai cậu cũng vào học viện này sao?”
Lana
Lana
// Gật đầu, ánh mắt ánh lên chút tự hào // “Tớ vào khoa phân tích. Không ngờ lại gặp lại cậu ở đây.”
Bubble
Bubble
// Khoanh tay, cười toe // “Tớ thì theo hướng kỹ thuật phòng thí nghiệm. Xem ra bọn mình lại chung trường rồi nhỉ?”
Abbie cảm thấy ngực mình ấm lên. Giữa không gian xa lạ và lạnh lẽo này, việc gặp lại những gương mặt gắn liền với tuổi thơ giống như tìm được một điểm tựa hiếm hoi.
Abbie
Abbie
“Thật tốt quá…” // nói khẽ //
Abbie
Abbie
// Mỉm cười, vai thả lỏng hơn //
Nhưng niềm vui ấy chưa kịp kéo dài.
Tiếng nói chuyện xung quanh bỗng chùng xuống một nhịp, như thể không khí trong đại sảnh vừa thay đổi. Abbie nhận ra Lana và Bubble đồng loạt im lặng. Nụ cười trên gương mặt họ tắt đi nhanh chóng.
Bubble
Bubble
“Đừng nói là…” // nuốt khan //
Abbie
Abbie
// Quay đầu theo hướng ánh mắt họ //
Ở lối vào đại sảnh, ba bóng người đang tiến vào. Dẫn đầu là một nam sinh cao ráo, mái tóc sáng màu, gương mặt mang vẻ cười cợt nhưng ánh mắt thì lạnh như kính phòng thí nghiệm.
Oliver.
Abbie
Abbie
// Siết nhẹ tay //
Đi bên cạnh hắn là Zip — dáng người gầy, ánh nhìn lúc nào cũng sắc lẹm như đang soi xét một mẫu vật. Phía sau là Edward, cao lớn và im lặng, nhưng chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ tạo ra áp lực nặng nề.
Oliver
Oliver
“Ồ?” // cất giọng, kéo dài đầy châm chọc khi ánh mắt dừng lại ở nhóm Abbie //
Oliver
Oliver
“Xem này, học viện năm nay có vẻ tuyển sinh khá… đa dạng.”
Zip
Zip
// Bật cười khẽ // “Toàn gương mặt mới. Nhìn yếu thật.”
Lana
Lana
// Lùi nửa bước //
Bubble
Bubble
// Nghiến răng //
Abbie cảm thấy tim mình đập mạnh hơn. Những ký ức cũ không mấy dễ chịu chợt ùa về — những hành lang chật hẹp, những ánh nhìn khinh miệt, và cảm giác bị dồn vào thế yếu.
Oliver bước thêm một bước, đứng ngay trước mặt Abbie. Hắn cúi xuống một chút, như cố tình tạo ra sự chênh lệch.
Oliver
Oliver
“Lâu rồi không gặp.” // nhếch môi // “Không ngờ em cũng đủ tiêu chuẩn để vào đây.”
Abbie
Abbie
// Hít sâu, ngẩn đầu, cố giữ giọng bình tĩnh //
Abbie
Abbie
“Đây là học viện. Không phải chỗ để gây sự.”
Edward
Edward
// Khẽ cười, tiếng cười trầm và ngắn // “Nghe có vẻ tự tin nhỉ.”
Không khí trở nên căng thẳng, như một phản ứng sắp vượt ngưỡng an toàn. Lana khẽ kéo tay áo Abbie.
Lana
Lana
“Abbie…”
Chưa kịp để bất kỳ ai nói thêm, tiếng chuông vang lên khắp đại sảnh, dội từ trần cao xuống.
Lễ nhập học sắp bắt đầu. Yêu cầu toàn bộ tân sinh viên ổn định vị trí.
Oliver
Oliver
// Nhún vai, lùi lại nửa bước // “Xem ra hôm nay em may mắn.” // ghé sát tai Abbie, nói nhỏ // “Nhưng học viện này không giống chỗ cũ đâu. Ở đây, sai một bước thôi… là hết.”
Oliver
Oliver
// Quay đi //
Zip
Zip
// Theo sau Oliver //
Edward
Edward
// Lườm nhóm Abbie rồi cũng chạy theo sau Oliver //
Nhóm Abbie đứng yên vài giây sau khi bọn họ rời khỏi.
Bubble
Bubble
“Vẫn là cái kiểu đó…” // Thở mạnh ra //
Abbie nhìn theo bóng lưng Oliver khuất dần giữa đám đông. Trong lòng cậu dâng lên một cảm giác nặng nề, nhưng cũng rõ ràng hơn bao giờ hết.
Abbie
Abbie
“Có lẽ…” // nói chậm rãi // “chúng ta sẽ không chỉ phải học cách giải công thức ở đây.”
Abbie
Abbie
// Nắm chặt tay //
Phía trước là lễ nhập học long trọng, nhưng Abbie hiểu rõ — đây mới chỉ là phản ứng đầu tiên trong một chuỗi dài những biến cố đang chờ đợi họ.
- End Chương 2 -

Chương 3: Miss Circle

Chương 3: Miss Circle.
Sau lời thông báo vang vọng khắp đại sảnh, đám đông dần ổn định chỗ ngồi. Nhóm Abbie tìm được hàng ghế dành cho tân sinh viên ở khu vực trung tâm, nơi có thể nhìn rõ toàn bộ bục lễ phía trước. Tiếng xì xào nhỏ dần, thay vào đó là bầu không khí chờ đợi căng thẳng như trước một thí nghiệm quan trọng.
Abbie
Abbie
// Ngồi xuống, chỉnh lại tư thế //
Bubble
Bubble
“Tim tớ vẫn còn đập nhanh,” // thì thầm, mắt đảo quanh // “Cứ có cảm giác sắp có chuyện gì đó xảy ra.”
Lana
Lana
// Khẽ gật đầu, hai tay đan vào nhau // “Học viện này… khác hẳn những gì tớ tưởng.”
Abbie không đáp. Ánh mắt cậu dừng lại ở bục lễ trống trơn phía trước, nơi treo biểu tượng lục giác khổng lồ bằng kim loại sẫm màu. Không hiểu vì sao, cậu lại có cảm giác như đang bị ai đó quan sát.
Rồi đột ngột, toàn bộ đại sảnh chìm vào im lặng.
Một tiếng cộp vang lên từ cánh cửa lớn phía sau. Chậm rãi, nặng nề, như thể mỗi bước chân đều khiến nền đá rung nhẹ.
Abbie
Abbie
// Quay phắt lại //
Từ lối vào, một bóng dáng cao lớn xuất hiện.
Cao đến mức… không giống người bình thường.
Miss Circle
Miss Circle
// Bước vào đại sảnh //
Bà khoác chiếc áo choàng sẫm màu dài chạm gót, thân hình cao gần chạm tới những dầm trang trí trên trần. Mỗi bước đi của bà đều thẳng và chuẩn xác, ánh mắt lạnh lẽo quét ngang đám đông như đang kiểm tra từng mẫu vật sống.
Bubble
Bubble
“Trời đất…” // giật mình // “Cô ấy cao gần… ba mét thì phải?”
Abbie
Abbie
// Bất giác ngẩng đầu //
Khoảnh khắc ấy, Abbie chợt hiểu vì sao trần đại sảnh lại được xây cao đến như vậy.
Theo sau Miss Circle là hai người phụ nữ khác. Miss Thavel — dáng người mảnh khảnh hơn, mái tóc sẫm buộc gọn, ánh mắt sắc bén và nghiêm nghị — bước đi nhẹ nhàng nhưng không kém phần áp lực. Bên cạnh là Miss Bloomie, mang vẻ ngoài điềm tĩnh, gương mặt gần như không biểu lộ cảm xúc, từng cử động đều chậm rãi và chính xác.
Ba người họ đứng trên bục lễ.
Chỉ cần vậy thôi, đại sảnh rộng lớn bỗng trở nên nhỏ bé đến lạ.
Abbie
Abbie
// Nuốt khan //
Miss Circle
Miss Circle
// Đưa tay lên, chỉ một động tác rất nhẹ //
Toàn bộ tiếng động biến mất.
Miss Circle
Miss Circle
“Chào mừng,” // giọng vang lên, trầm và rõ ràng, dội thẳng vào không gian như một phản ứng không thể đảo ngược // “Các em đã chính thức bước vào Học viện Hóa học.”
Ánh mắt Miss Circle dừng lại trên từng hàng ghế, chậm rãi và kỹ lưỡng.
Miss Circle
Miss Circle
“Ở đây, chúng tôi không đào tạo những người chỉ biết ghi nhớ công thức. Chúng tôi đào tạo những kẻ đủ năng lực để đối mặt với sự thật.”
Abbie
Abbie
// Cảm thấy sống lưng lạnh đi //
Abbie
Abbie
// Siết nhẹ hai tay đặt trên đầu gối //
Miss Thavel
Miss Thavel
// Tiến lên nửa bước // “Mỗi sai lầm trong thí nghiệm, đều phải trả giá. Và học viện này không có chỗ cho sự cẩu thả.”
Miss Bloomie
Miss Bloomie
// Khẽ gật đầu, tiếp lời bằng giọng đều đều// “Kỷ luật là nền tảng. Ai không tuân thủ, sẽ bị loại bỏ.”
Từ loại bỏ vang lên trong không gian, nặng nề hơn cả những từ còn lại.
Bubble
Bubble
// Nghiêng sát về phía Abbie, thì thầm rất nhỏ // “Tớ bắt đầu thấy… hơi sợ rồi.”
Abbie không rời mắt khỏi Miss Circle. Ánh nhìn của bà dừng lại ở khu vực cậu đang ngồi — chỉ trong một thoáng, nhưng đủ để khiến tim cậu thắt lại.
Miss Circle
Miss Circle
“Các em có thể nghĩ rằng,” // nói tiếp, khóe môi nhếch lên một nụ cười mơ hồ // “chỉ cần chăm chỉ là đủ. Nhưng khoa học không khoan nhượng. Nó chỉ công nhận kết quả.”
Abbie
Abbie
// Hít sâu //
Xung quanh, không một ai dám cử động. Ngay cả Oliver và nhóm đàn anh ngồi ở phía xa cũng giữ im lặng tuyệt đối.
Miss Circle
Miss Circle
“Lễ nhập học hôm nay, không phải để chúc mừng. Mà là để cảnh báo.”
Bà quay người, chiếc áo choàng khẽ quét qua mặt sàn đá.
Miss Circle
Miss Circle
“Chào mừng các em,” // nói chậm rãi // “đến với nơi mà chỉ những ai đủ bản lĩnh mới có thể tồn tại.”
Miss Circle
Miss Circle
// Hạ tay //
Tiếng vỗ tay vang lên lác đác, rời rạc và dè dặt.
Abbie tựa lưng vào ghế, thở ra rất khẽ. Trong đầu cậu chỉ còn vang lên một suy nghĩ duy nhất.
Abbie
Abbie
“Đây không còn là một ngôi trường bình thường nữa…”
Abbie
Abbie
// Nhìn lên trần đại sảnh cao vút //
Và cậu biết rõ — từ giây phút này, mọi công thức cậu từng tin tưởng sẽ không còn đủ để bảo vệ bản thân trước những gì đang chờ đợi phía trước.
- End Chương 3 -

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play