Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[CapRhy] Hương Hoa Độc Quyền

【1】Bản Chất Của Mùi Hương

Giữa con phố cũ yên tĩnh bậc nhất thành phố, có hai thế giới hoàn toàn đối lập nằm cách nhau chỉ một mặt đường nhựa
Phía bên trái là "Vườn Hoa Của Anh" – một cửa tiệm lúc nào cũng tràn ngập ánh nắng, tiếng nhạc indie nhẹ nhàng và mùi hương tươi mát của cỏ cây. Chủ tiệm là Quang Anh, một chàng trai nhỏ nhắn với làn da trắng ngần và nụ cười rạng rỡ thường trực. Anh có đôi mắt biết cười và tính cách hoạt bát đến mức ngay cả những chú mèo hoang trong khu phố cũng thích tìm đến nằm lười dưới chân anh. Quang Anh yêu hoa, yêu động vật, và dường như yêu cả thế giới này bằng một năng lượng thuần khiết nhất
Ngược lại, phía bên phải đường là "Vô Danh Hương". Cửa tiệm luôn đóng kín rèm, tông màu đen xám chủ đạo tạo nên một vẻ huyền bí đến cực đoan. Chủ nhân của nơi này là Đức Duy – một nhà chế tác nước hoa thiên tài chuyên phục vụ giới thượng lưu
Duy sở hữu vóc dáng cao lớn vượt trội, đôi vai rộng vững chãi thường ẩn sau những chiếc áo sơ mi lụa đen hoặc áo blouse trắng chiết eo tinh tế. Anh có gương mặt điển trai nhưng lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ đêm và một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực. Duy sống khép kín, tinh ý đến mức đáng sợ và chỉ tiếp những vị khách có "câu chuyện" khiến anh hứng thú
Bên trong tầng gác mái của Duy, ánh sáng được điều chỉnh ở mức tối thiểu. Anh đang tiếp một vị phu nhân quyền quý. Bà ta muốn một mùi hương thanh cao để diện trong buổi tiệc của giới chính khách
Duy đeo đôi găng tay đen đặc trưng, tay xoay nhẹ lọ thủy tinh, lạnh nhạt nói:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Phu nhân, bà muốn một mùi hương quý tộc, nhưng bà lại kể cho tôi nghe về cách bà đã hãm hại đối thủ để có được vị thế hiện tại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Câu chuyện này... khá thú vị
Ba ngày sau, lọ nước hoa được giao tới. Nó mang mùi hương diên vĩ cực kỳ sang trọng, nhưng ẩn sâu trong tầng hương cuối lại có vị đắng chát của vỏ cây độc – thứ mùi khiến người đối diện luôn cảm thấy bất an mà không hiểu vì sao. Đó là cách Duy trừng phạt sự giả dối: Anh bóc trần bản chất con người qua khứu giác
Chiều hôm đó, Duy đứng bên cửa sổ gác mái, khẽ tháo đôi găng tay. Anh mệt mỏi vì những mùi hương đầy dục vọng của khách hàng. Đúng lúc đó, luồng gió từ cửa sổ đối diện mang theo một thứ gì đó hoàn toàn khác biệt
Dưới đường, Quang Anh đang khệ nệ bê một chậu hoa nhài lớn ra hiên. Vì chậu hoa nặng, cậu hơi loạng choạng, mái tóc cậu rũ xuống che bớt gương mặt đang đỏ bừng vì gắng sức. Một chú chó nhỏ chạy tới quấn quýt dưới chân, khiến Quang Anh bật cười giòn giã
Duy nheo mắt. Khứu giác nhạy cảm của anh bắt được một "tần số" lạ
Trong mùi hương của Quang Anh, có vị ngọt của nắng, vị thanh của lá trà và một chút hương phấn hoa dịu nhẹ. Nhưng ẩn sâu trong đó – thứ mà người thường không bao giờ thấy được – Duy cảm nhận được một nốt trầm mặc, một loài hoa "không bao giờ nở" đang héo úa trong lòng chàng trai hay cười kia
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Mùi hương của kẻ cố gắng hạnh phúc"
Duy lẩm bẩm, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng nhỏ nhắn phía bên kia đường
Tiệm "Vô Danh Hương" vốn không bao giờ đón khách vãng lai, nhưng tối nay, chuông cửa bỗng vang lên
Duy bước xuống lầu, bóng hình cao lớn của anh phủ dài lên lối đi. Đứng trước cửa là Quang Anh. Cậu vẫn mặc chiếc tạp dề denim, tay ôm một bó hoa ly trắng còn đẫm nước
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chào anh hàng xóm!
Quang Anh cười, đôi mắt cong lại thành hình trăng khuyết
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi là Quang Anh ở tiệm hoa đối diện
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thấy anh lúc nào cũng đóng cửa im lìm, tôi mang chút hoa sang biếu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoa tươi sẽ giúp tâm trạng tốt hơn đó
Duy không nhận hoa, anh khoanh tay trước ngực, nhìn thẳng vào mắt Quang Anh. Khoảng cách gần khiến Duy nhận ra Quang Anh chỉ đứng đến vai mình. Anh tỏa ra một áp lực khiến nụ cười của Quang Anh hơi khựng lại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu muốn gì?
Giọng Duy trầm đặc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ở đây tôi không thu mua hoa vụn
Quang Anh hơi bĩu môi, sự hoạt bát thường ngày không hề biến mất
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai thèm bán cho anh!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi nghe nói anh chỉ làm nước hoa cho những ai có một câu chuyện hay
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi... không có nhiều tiền, nhưng tôi có một bí mật về một loại hoa không bao giờ nở
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh có muốn 'mua' nó bằng một lọ nước hoa không?
Duy im lặng. Anh tinh ý nhận ra ngón tay Quang Anh đang khẽ run khi chạm vào cánh hoa ly. Chàng trai này đang diễn một vở kịch vui vẻ, nhưng mùi hương phát ra từ cơ thể cậu lại đầy sự khẩn cầu
Duy tiến một bước dài, ép Quang Anh lùi sát vào cánh cửa gỗ. Anh cúi thấp người, kề sát mũi vào hõm cổ của cậu, hít một hơi thật sâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mùi hương của em... đang nói dối
Duy thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào làn da trắng của Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vào đây. Kể tôi nghe về loài hoa chết tiệt đó của em
Quang Anh nín thở, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi trước sự áp đảo của người đàn ông cao lớn trước mặt
Cuộc chơi giữa Hương và Hoa chính thức bắt đầu
___________
Tác Giả
Tác Giả
Bộ kia RhyCap thì bộ này CapRhy
Tác Giả
Tác Giả
Ủng hộ tác giả nha

【2】Khi Cánh Hoa Tàn Lên Tiếng

Cánh cửa gỗ dày của "Vô Danh Hương" khép lại, ngăn cách hoàn toàn với tiếng còi xe ồn ào ngoài phố. Không gian bên trong tối tản, nồng đượm mùi gỗ đàn hương lạnh lẽo và mùi kim loại từ các dụng cụ thí nghiệm
Quang Anh đứng đó, cảm thấy mình thật nhỏ bé trước vóc dáng cao lớn và áp lực tỏa ra từ Đức Duy. Duy không vội vã, anh tháo đôi găng tay đen, để lộ đôi bàn tay dài với những khớp xương rõ ràng, khẽ chỉ tay về phía chiếc ghế da cũ kỹ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngồi đi. Tôi không có thói quen nghe kể chuyện khi khách hàng đang đứng run rẩy như thế
Quang Anh mím môi, cố lấy lại vẻ hoạt bát thường ngày:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi không run, chỉ là điều hòa nhà anh hơi lạnh thôi
Duy không đáp, anh rót một ly trà nhạt đẩy về phía cậu, rồi tựa lưng vào bàn thí nghiệm, đôi mắt sắc lẹm khóa chặt lấy gương mặt trắng ngần của đối phương
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nói đi. Loài hoa không bao giờ nở của em là gì?
​Quang Anh nhìn vào làn nước trong ly trà, đôi mắt vốn luôn lấp lánh nụ cười bỗng chốc tối sầm lại. Cậu khẽ nới lỏng chiếc tạp dề, giọng nói vốn trong trẻo giờ đây mang theo chút khàn đặc:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh biết không... ai cũng nghĩ tôi yêu hoa vì chúng đẹp...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng thực tế, tôi trồng hoa vì tôi sợ sự biến mất...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Năm tôi 10 tuổi, mẹ tôi qua đời vào đúng mùa hoa Linh Lan nở rộ nhất
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trước khi đi, bà cầm một nhành hoa chưa kịp nở, hứa với tôi rằng khi hoa nở, bà sẽ tỉnh lại
Quang Anh bật cười, một nụ cười tự giễu đầy xót xa:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng nhành hoa đó chưa kịp nở đã héo khô trên tay bà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Từ đó, tôi luôn ám ảnh với những nụ hoa không bao giờ nở
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi chăm sóc hàng ngàn bông hoa mỗi ngày, cười nói với tất cả mọi người...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng sâu bên trong, tôi vẫn là đứa trẻ đứng trong căn phòng mùi bệnh viện, ôm nhành hoa chết héo đó
Càng nói, hơi thở của Quang Anh càng dồn dập. Những giọt nước mắt vốn được kìm nén sau bao nhiêu năm "giả vờ hạnh phúc" bắt đầu rơi xuống, lã chã trên đôi bàn tay nhỏ bé. Cậu không còn là ông chủ tiệm hoa rạng rỡ nữa, mà chỉ là một linh hồn nhỏ bé đang vụn vỡ
Đức Duy im lặng quan sát. Anh không tiến lại an ủi theo cách thông thường. Anh bước tới kệ nguyên liệu, đôi tay khéo léo lấy ra vài lọ tinh chất nhỏ
​Anh trộn mùi đất ẩm của cơn mưa (Petrichor), mùi thanh khiết của hoa Linh Lan nhưng lại pha thêm một chút nồng nàn của nhụy hoa nghệ tây – thứ mùi mang vị cay nồng như nước mắt
​Tiếng thủy tinh chạm vào nhau lách cách là âm thanh duy nhất trong phòng. Khi Quang Anh đã trút hết những tiếng nấc nghẹn ngào thì một mùi hương kỳ lạ bắt đầu lan tỏa. Nó không thơm kiểu nịnh mũi, mà nó khiến người ta cảm thấy muốn được ôm ấp, được vỗ về
Duy tiến lại gần, bóng hình cao lớn bao trùm lấy Quang Anh. Anh cúi xuống, dùng ngón tay thon dài gạt đi giọt nước mắt còn vương trên gò má cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng diễn nữa. Mệt lắm đúng không?
Giọng Duy trầm thấp, lần đầu tiên mang theo một chút dịu dàng không dễ nhận ra
Duy đặt một lọ thủy tinh nhỏ không nhãn mác vào lòng bàn tay Quang Anh. Chất lỏng bên trong có màu tím nhạt như buổi hoàng hôn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đây là gì?
Quang Anh ngơ ngác hỏi, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Là mùi hương của 'Sự Chấp Nhận'
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nó không khiến mẹ em quay về, nhưng nó sẽ nói với em rằng:..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoa không nở không phải vì nó chết, mà vì nó muốn lưu giữ vẻ đẹp e ấp đó mãi mãi
Quang Anh sững sờ:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tôi... tôi chưa trả tiền, câu chuyện của tôi có đủ tệ để anh làm miễn phí không?
​Duy nhìn sâu vào đôi mắt của Quang Anh, một tay khẽ xoa nhẹ mái tóc nâu của cậu, khiến Quang Anh cảm thấy một luồng điện xẹt qua sống lưng. Duy nhếch môi, nụ cười nửa miệng đầy vẻ chiếm hữu:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi không nói là miễn phí. Lọ nước hoa này là quà tặng cho lần đầu gặp mặt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Còn 'giá' của nó... tôi sẽ thu sau. Từ mai, mỗi sáng hãy mang một nhành hoa tươi sang đây cho tôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhớ lấy, là chính tay em mang sang
Duy đứng thẳng người, quay lưng về phía cầu thang, bỏ lại một Quang Anh đang ôm chặt lọ nước hoa, trái tim bỗng chốc đập loạn nhịp vì người đàn ông bí ẩn ấy
__________

【3】Nhành Hoa Lúc Tám Giờ Sáng

Đúng tám giờ sáng, con phố nhỏ vẫn còn vương chút hơi sương. Tiệm "Vô Danh Hương" vẫn đóng cửa im lìm như thường lệ, nhưng hôm nay, có một người đang đứng phân vân trước cánh cửa gỗ đen tuyền
Quang Anh mặc một chiếc áo len mỏng màu kem, tay cầm một nhành Hoa Tú Cầu màu xanh nhạt. Cậu nhớ lại lời của Duy tối qua mà mặt vẫn còn hơi nóng. Hít một hơi thật sâu, cậu nhấn chuông
Cửa mở. Đức Duy xuất hiện trong bộ đồ mặc nhà đơn giản nhưng vẫn toát ra vẻ sang trọng đến khó tin. Mái tóc đen hơi rối rủ xuống trán khiến anh trông bớt lạnh lùng hơn đêm qua, nhưng vóc dáng cao lớn áp đảo vẫn khiến Quang Anh phải ngửa cổ lên mới nhìn rõ mặt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đến sớm hơn tôi tưởng
Duy trầm giọng, ánh mắt lướt từ nhành hoa lên khuôn mặt đang hơi ửng hồng của Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đã hứa thì phải làm chứ
Quang Anh chìa nhành hoa ra
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hôm nay là Tú Cầu. Nó có nghĩa là sự chân thành
Duy không cầm lấy hoa ngay, mà anh đột ngột cúi người, đưa mặt lại gần sát cổ Quang Anh. Cậu giật mình lùi lại nửa bước nhưng bị cánh tay dài của Duy chắn ngay sau lưng, ép vào khung cửa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mùi nước hoa tôi tặng tối qua... em không dùng à?
Duy thì thầm, khứu giác nhạy cảm của anh chỉ ngửi thấy mùi nắng sớm và mùi nhựa hoa trên người cậu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi... tôi muốn để dành
Quang Anh lắp bắp, tim đập như đánh trống
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh cầm hoa đi, tôi còn phải về mở tiệm!
Duy khẽ nhếch môi, nhận lấy nhành hoa từ bàn tay đang run nhẹ của cậu. Ngón tay anh cố ý lướt qua mu bàn tay trắng ngần của Quang Anh, khiến cậu như bị điện giật
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Về đi. Ngày mai tôi muốn một loại hoa khác... mùi nồng nàn hơn một chút
__________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play