Ánh đèn trong phòng ngủ của căn biệt thự mờ ảo, hắt lên những dải sáng vàng nhạt trên tấm ga giường lụa màu xám tro. Không khí trong phòng đặc quánh mùi hương của gỗ tuyết tùng trầm mặc và mùi hoắc hương đầy nam tính của Thẩm Hàn.
Tô An- Ảnh hậu vừa giải nghệ tạm thời (vì mới sinh con và cô muốn ở chăm con tốt nhất) bị ép nằm giữa những gối mềm, đôi tay nhỏ bé run rẩy bám chặt vào bờ vai rắn chắc của người đàn ông phía trên. Thẩm Hàn, vị ảnh đế vốn nổi danh là "đóa hoa cao lãnh" của showbiz, người có đôi bàn tay sạch sẽ đến mức chưa bao giờ chạm trực tiếp vào bạn diễn nữ quá lâu và một CEO nổi tiếng toàn cầu, lúc này lại đang dùng chính đôi tay ấy siết chặt eo cô, để lại những vết đỏ chói mắt trên làn da trắng sứ.
Anh cúi xuống, hơi thở nóng rực phả vào hõm cổ cô, giọng khản đặc vì tình dục:"An An, nhìn anh."
Tô An hé mắt, tầm nhìn nhòe đi vì tầng nước mỏng. Trong đôi mắt đen sâu thẳm của Thẩm Hàn không còn sự lạnh lùng thường thấy, mà chỉ còn là một biển lửa rực cháy sự chiếm hữu nguyên thủy nhất. Anh không hôn cô một cách nhẹ nhàng, anh chiếm đoạt đôi môi như thể muốn nuốt chửng lấy hơi thở của cô vào lồng ngực mình. Nụ hôn thô bạo, mang theo sự nôn nóng đã kìm nén từ rất lâu.
"Ưm...Thẩm...Thẩm Hàn..." Tiếng gọi của cô bị đứt quãng bởi mọt cú thúc mạnh mẽ. Tô An cong người, cảm giác như cả linh hồn và thể xác đều bị anh đóng dấu chủ quyền. Sự đau đớn ban đầu dần bị thay thế bởi một làn sóng tê dại kéo đến dồn dập. Mỗi một lần va chạm, Thẩm Hàn lại thì thầm bên tai cô những lời nói đầy tính độc chiếm:"Em là của ai? Nói cho anh biết, em thuộc về ai?"
"Em là của anh...của anh..." Tô An mê muội đáp lại, đôi bàn tay không tự chủ được mà siết chặt lấy lưng anh, móng tay để lại những vết dài trên làn da săn chắc.
Thẩm Hàn cười thấp một tiếng, nụ cười mang theo vẻ thỏa mãn của một kẻ đi săn đã bắt được con mồi trân quý nhất đời mình. Anh không dừng lại, sự vận động càng lúc càng trở nên mãnh liệt và sâu hơn, như muốn khảm cô vào tận xương tủy. Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng vải vóc ma sát và tiếng thở dốc đầy ám muội.
Khi khoảnh khắc cao trào bùng nổ, Thẩm Hàn gục đầu vào vai cô, cắn nhẹ lên vành tai đỏ rực của Tô An:" Em không chạy thoát được đâu, cả đời này em là của anh, cả đời này em chỉ có thể đóng vai là người phụ nữ của Thẩm Hàn này."
Tô An kiệt sức, ý thức dần trở nên mơ hồ. Trong cơn mê man, hình ảnh của 3 năm trước bất chợt ùa về như một thước phim quay chậm, rõ nét đến đau lòng.
Kí ức ùa về 3 năm trước, tại phim trường hoang tàn ở vùng ngoại ô phía bắc, mùa mưa luôn mang theo một vẻ ảm đạm và nhớp nháp. Tiếng loa của đạo diễn gào thét vang dội cả một góc rừng nhân tạo, hòa cùng tiếng máy nổ và ánh đèn pha công suất lớn.
"Tô An! Chuẩn bị! Cảnh đu dây từ vách đá xuống hồ, yêu cầu động tác phải dứt khoát, Lâm Tố không làm được thì cô phải làm cho ra hồn vào."
Tô An siết chặt sợi dây bảo hiểm đang nịt chặt lấy hông mình, cảm giác đau rát truyền đến nhưng cô chỉ im lặng gật đầu. Cách đó không xa, Lâm Tố, nữ chính của bộ phim đang thong thả ngồi dưới ô, tay cầm quạt mini, ánh mắt khinh khỉnh liếc nhìn cô gái đang chuẩn bị liều mình thay ả.
Thẩm Hàn ngồi ở khu vực trung tâm, trên chiếc ghế dành riêng cho ảnh đế. Anh đang lật giở kịch bản, nhưng thực chất, mọi sự chú ý đều đổ dồn về phía bóng hình gầy gò đang đứng trên mỏm đá cao 5 mét. Đây là lần đầu tiên anh và cô đứng chung một khung cảnh, dù cô chỉ là cái bóng của người khác.
"Cảnh 42, lần 1. Diễn!"
Tô An lao mình xuống. Theo kịch bản, cô phải xoay người mọt vòng trên không trung rồi rơi tự do xuống mặt nước. Thế nhưng, giữa lúc cô đang lơ lửng, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên. Sợi dây bảo hiểm cũ kỹ bị kẹt vào ròng rọc, khiến cơ thể cô thay vì rơi xuống nước lại bị lăng mạnh về phía vách lởm chởm.
"Cẩn thận." Đạo diễn hét lên.
Cả phim trường náo loạn. Tô An nhắm nghiền mắt, hơi lạnh của cái chết cận kề tim cô thắt lại. Nhưng thay vì cảm giác va chạm đau đớn với đá cứng, cô lại rơi vào vòng tay rắn chắc và ấm áp. Một mùi hương gỗ tuyết tùng xông thẳng vào cánh mũi.
Thẩm Hàn đã lao ra khỏi ghế từ bao giờ (anh cũng chẳng hiểu sao lại lao ra, hình như có một thứ gì đó thôi thúc và ép buộc chân anh phải hoạt động). Với phản xạ nhanh nhạy của người thường xuyên tập luyện, anh đón trọn lấy cô trước khi cô va vào vách đá. Tuy nhiên, đà rơi quá mạnh khiến cả hai cùng ngã nhào xuống bã bùn lầy lội bên dưới.
"Cẩn thận." Đạo diễn hét lên.
Cả phim trường náo loạn. Tô An nhắm nghiền mắt, hơi lạnh của cái chết cận kề tim cô thắt lại. Nhưng thay vì cảm giác va chạm đau đớn với đá cứng, cô lại rơi vào vòng tay rắn chắc và ấm áp. Một mùi hương gỗ tuyết tùng xông thẳng vào cánh mũi.
Thẩm Hàn đã lao ra khỏi ghế từ bao giờ (anh cũng chẳng hiểu sao lại lao ra, hình như có một thứ gì đó thôi thúc và ép buộc chân anh phải hoạt động). Với phản xạ nhanh nhạy của người thường xuyên tập luyện, anh đón trọn lấy cô trước khi cô va vào vách đá. Tuy nhiên, đà rơi quá mạnh khiến cả hai cùng ngã nhào xuống bã bùn lầy lội bên dưới.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, môi của Thẩm Hàn vô tình ép chặt lên môi Tô An. Một cú chạm bất ngờ, làm cả trường quay đều ngừng thở đón chờ lời mắng chửi hoặc phong sát của ảnh đế.
Tô An trợn tròn mắt, hơi thở của anh, vị thanh mát trên môi anh tràn ngập tâm trí của cô. Đó là nụ hôn đầu tiên của cô khi không diễn, và có lẽ cũng là nụ hôn đầu tiên của mà Thẩm Hàn "phải" nếm trải trên phim trường suốt bao năm sự nghiệp diễn xuất.
Chỉ vài giây sau, Thẩm Hàn nhanh chóng lùi lại, nhưng bàn tay vẫn siết chặt lấy bả vai cô. Mọi người xung quanh ùa tới, Lâm Tố chạy đến đầu tiên, vẻ mặt hốt hoảng giả tạo.
" Thẩm ảnh đế! Anh có sao không? Trời ơi, anh có biết mình quý giá thế nào không mà lại đi cứu một diễn viên đóng thế bẩn thỉu thế này?"
Thẩm Hàn không trả lời, anh đứng dậy, nhìn xuống bàn tay mình, đôi tay vốn dĩ không chịu nổi một hạt bụi, lúc này lại dính đầy bùn đất và cả hơi ấm từ da thịt của Tô An. Lạ thay, anh không thấy buồn nôn và bài xích mãnh liệt như mọi khi.
Anh nhìn Tô An đang run rẩy dưới đất, đôi môi đỏ mọng vì nụ hôn vừa rồi. Anh độc thoại trong đầu với một sự kinh ngạc tột độ:"Mình không ghét cô ấy. Thậm chí...mình còn muốn nhiều hơn."
Tô An lắp bắp, cúi gập người:"Thẩm...Thẩm tiền bối, tôi xin lỗi. Tôi thực sự xin lỗi vì đã lầm bẩn anh."
"Cô tên gì? Tô An sao?" Giọng nói trầm thấp của Thẩm Hàn chỉ đủ cho hai người nghe.
"Vâng..."
"Làm bẩn tôi rồi, không phải chỉ xin lỗi là xong đâu."
Mọi người đều khựng lại khi nghe câu nói đó từ anh, mọi người đều hướng ánh mắt thương hại đến Tô An, vì nghĩ như những lần trước Thẩm Hàn sẽ đuổi cô ra khỏi đoàn phim.
Thẩm Hàn quay sang phía đạo diễn, người đang mồ hôi đầm đìa vì lo sợ anh bị thương. Anh lạnh lùng lên tiếng:"Đạo diễn Vương, tôi thấy...cảnh hôn và cảnh thân mật trong kịch bản này dùng góc máy giả sẽ rất thiếu chân thực. Nó làm giảm giá trị phim của ông."
Đạo diễn ngẩn người:"Nhưng...chính anh yêu cầu không đóng cảnh thân mật mà?"
Thẩm Hàn liếc nhìn Tô An, ánh mắt đầy ẩn ý và chiếm đoạt. Anh nhếch môi, nụ cười ấy không mang chút ấm áp nào, chỉ có sự tính toán của một kẻ vừa tìm tháy món đồ chơi ưng ý nhất.
"Bây giờ tôi đổi ý rồi. Nếu diễn viên đóng thế này là người thực hiện những cảnh đó thay cho Lâm tiểu thư, tôi sẽ tự mình diễn thật. Không cần cắt cảnh, không cần đạo cụ che chắn."
Cả phim trường xôn xao như vỡ trận. Lâm Tố đứng sững sờ, mặt cắt không còn giọt máu vì vừa bi hạ nhục, vừa bị cướp mất đặc quyền gần gũi với anh. Còn Tô An, cô đứng chôn chân giữa bùn lầy, không thể tin nổi vào tai mình. Một diễn viên đóng thế hạng bét như cô, lại được ảnh đế chỉ định đóng cảnh nóng cùng?
Thẩm Hàn quay lưng bước đi về phía phòng thay đồ. Bước chân anh dứt khoát và mạnh mẽ. Trong lòng anh lúc này không phải là tình yêu, mà là một loại hưng phấn chưa từng có.
"Nguồn cảm hứng của mình đây rồi." Anh tự nhủ, đôi bàn tay giấu trong túi quần siết lại:"Tô An, từ giờ phút này, em sẽ chỉ được đóng cảnh thân mật với một mình tôi thôi."
Lâm Tố ngồi trong phòng trang điểm riêng, nhìn chằm chằm vào gương, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo vì ghen tức. Những ngón tay sơn đỏ rực siết chặt lấy chiếc cọ trang điểm đến mức nó gãy đôi.
"Một đứa đóng thế rẻ tiền mà cũng dám cướp sự chú ý của Thẩm Hàn? Để xem ngày mai mày còn cái mạng nào để đóng cảnh thân mật hay không."
Ngày hôm sau, đoàn phim thực hiện cảnh quay nữ chính bị truy sát, phải lăn lộn qua một con dốc đầy sỏi đá và bụi gai trước khi rơi xuống vực. Đây là phân đoạn hành động đòi hỏi kỹ thuật cao, và dĩ nhiên, người thực hiện vẫn là Tô An.
Lâm Tố hôm nay đến sớm lạ thường. Ả mặc bộ đồ lụa sang trọng, đứng cạnh đạo diễn Vương với vẻ mặt nghiêm túc:"Đạo diễn, tôi nghĩ cảnh này rất quan trọng để thể hiện nỗi đau của nhân vật. Nếu đóng thế làm không tới, khán giả sẽ nhận ra ngay. Chúng ta phải làm thật hoàn hảo."
Đạo diễn Vương, vốn e ngại trước thế lực của nhà họ Lâm phía sau ả, chỉ biết gật đầu lia lịa:"Lâm tiểu thư nói đúng, nói đúng lắm."
Tô An đứng ở đỉnh dốc, gió rít qua khe đá khiến cơ thể gầy gò của cô run lên. Cô mặc bộ y phục mỏng manh của nữ chính, đôi chân trần phải bước trên những viên đá sắc nhọn. Cô nhìn xuống chân dốc, nơi Thẩm Hàn đang ngồi từ xa, ánh mắt anh sâu hoắm như vực thẳm, không rõ đang nghĩ gì.
"Cảnh 56, lần 1. Diễn!"
Tô An lao xuống dốc. Theo đúng kỹ thuật, cô dùng khuỷu tay và vai để giảm lực va chạm, nhưng sỏi đá vẫn găm vào da thịt. Khi cô vừa dừng lại ở điểm cuối, thở hổn hển với những vết xước rớm máu, tiếng loa của đạo diễn lại vang lên theo sự chỉ đạo ngầm của Lâm Tố.
"Cắt! Động tác chưa đủ thảm hại, làm lại."
Lâm Tố thong thả bước tới, cầm chai nước khoáng đổ vẩy lên Tô An, giả bộ quan tâm:"Ôi, nhìn cô yếu ớt quá. Phải lăn mạnh hơn, va đập thật hơn thì mơi ra chất nhân vật được chứ? Làm lại đi, đừng để cả đoàn phải đợi."
Tô An nghiến răng, vị mặn của máu thấm vào kẽ môi. Cô không có quyền cãi lại. Trong cái giới giải trí này, kẻ không có danh tiếng chỉ là một công cụ không hơn không kém. Cô lẳng lặng bò dậy, lê đôi chân bầm tím quay lại đỉnh dốc.
Lần thứ hai. Lần thứ ba...rồi đến lần thứ mười.
Cơ thể Tô An đã không còn chỗ nào lành lặn. Những vết bầm tím lan rộng trên cánh tay, vùng eo và bắp chân. Mỗi lần lăn xuống, sỏi nhọn lại xé rách thêm những vết thương cũ. Cô cảm thấy tầm nhìn bắt đầu nhòe đi vì kiệt sức.
Đứng từ xa, bàn tay Thẩm Hàn đang đặt trên tay vịn ghế da siết chặt đến mức gân xanh nổi đầy mu bàn tay. Anh quan sát từng lần Tô An ngã xuống, từng cái nhếch môi đầy ác ý của Lâm Tố. Một ngọn lửa vô danh bùng lên trong lồng ngực anh.
"Chết tiệt, mình đang làm cái quái gì thế này?" Thẩm Hàn thầm nghĩ đôi mắt sầm lại:"Người mà tôi đã nhắm trúng, ai cho phép các người chà đạp?"
Khi Tô An chuẩn bị lăn xuống lần thứ mười một, Thẩm Hàn đứng bật dậy. Anh bước đi với tốc độ cực nhanh, xuyên qua đám đông nhân viên đang nín thở. Ngay khi Tô An vừa va chạm xuống mặt đất, thay vì đạo diễn, chính Thẩm Hàn là người tiếp cận cô.
Anh thô bạo đẩy người trợ lý đang định chạy lại ra một bên, quỳ một chân xuống bùn đất, nâng cánh tay run rẩy của Tô An lên. Trên đó, một vết cắt dài do mảnh sỏi sắc tạo ra đang chảy máu không ngừng.
"Đủ rồi." Giọng anh lạnh đến thấu xương, vang vọng khắp phim trường.
Đạo diễn Vương run rẩy chạy tới:"Thẩm ảnh đế, chúng tôi...chúng tôi chỉ muốn có cảnh quay tốt nhất."
"Tốt nhất?" Thẩm Hàn ngước mắt nhìn đạo diễn, rồi chuyển án mắt sắc như dao về phía Lâm Tố đang đứng đờ người:"Dùng sự hành hạ thân thể một cách vô lý để đổi lấy cảnh quay tốt nhất? Hay là Lâm tiểu thư đây đang mượn công làm việc tư?"
Lâm Tố tái mặt, lắp bắp:"Anh Hàn...em chỉ muốn tốt cho bộ phim thôi mà..."
"Im miệng."Thẩm Hàn gằn giọng. Anh không màng đến hình tượng sạch sẽ của mình, trực tiếp cởi chiếc áo khoác thủ công đắt giá choàng lên người Tô An, bao bọc lấy cơ thể đang run cầm cập của cô.
Tô An ngước nhìn Thẩm Hàn, đôi mắt đầy sương mờ:"Thẩm...Thẩm tiền bối, tôi vẫn có thể làm tiếp...tôi không muốn làm phiền mọi người."
"Câm miệng cho tôi." Thẩm Hàn cúi đầu nhìn cô, trong mắt không chỉ có sự chiếm hữu mà còn có một luồng áp lực đáng sợ:"Em nhìn lại mình xem? Em tưởng mình là sắt đá à? Từ bây giờ, không có lệnh của tôi, không ai được phép bắt nạt em thực hiện bất cứ cảnh quay nào nữa."
Anh xoay người, bế ngang Tô An lên trước sự kinh ngạc của mọi người. Cánh tay anh siết chặt lấy vòng eo bẫm tím của cô, khiến cô khẽ rên rỉ vì đau.
"Đoàn phim nghỉ một ngày. Mọi chi phí tổn thất hôm nay, trừ vao cát xê của Lâm tiểu thư." Thẩm Hàn để lại một câu rồi sải bước về phía xe chuyên dụng của mình. Trong xe, không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở. Anh đặt cô ngồi lên ghế da, tự tay lấy hộp y tế, bắt đầu xử lý vết thương giúp cô.
Tô An rụt tay lại theo bản năng:"Tôi tự làm được...anh là đại minh tinh, không nên làm việc này."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play