Bạo Lực Học Đường Và Tia Hy Vọng (Boylove-LGBTQ+)
Những Vết Bầm Dưới Ánh Hoàng Hôn
Tiếng bước chân rầm rập trên hành lang cũ kỹ của dãy nhà C vắng người. Gia Minh bị đẩy mạnh vào tường, cái lạnh từ lớp bê tông thấm qua lớp áo sơ mi mỏng tang, rách mướp ở vai.
Quang Khải
Hôm nay mày vẫn gan lì nhỉ?
Tiếng cười khẩy của gã cầm đầu vang lên, theo sau đó là một cú đấm khô khốc vào bụng. Gia Minh gập người lại, cơn đau nhói khiến tầm nhìn của cậu nhòe đi. Cậu không rên rỉ, không van xin. Sự im lặng đó như một mồi lửa càng khiến đám người kia nóng máu. Từng cú đạp, từng lời mỉa mai trút xuống như một trận mưa rào không ngớt, cho đến khi khóe môi cậu rướm máu và đôi kính cận vỡ tan tành dưới gót giày
Khi đám đông hả hê rời đi, không gian trả lại sự tĩnh lặng chết chóc. Gia Minh nằm co quắp trên nền đất đầy bụi bẩn, hơi thở đứt quãng. Cậu ghét ngôi trường này, ghét sự yếu ớt của bản thân, và ghét cả cái thế giới chỉ biết đứng nhìn.
Nhật Hoàng
Lại là cậu sao?
Một giọng nói trầm thấp, mang theo chút mệt mỏi nhưng không hề có ý mỉa mai vang lên. Gia Minh gắng gượng ngẩng đầu. Qua làn sương mờ của đôi mắt không còn kính, cậu thấy một bóng dáng cao gầy đang đứng ngược sáng. Đó là Hoàng — kẻ luôn ngồi ở dãy bàn cuối, người chưa bao giờ tham gia vào các trò bắt nạt, nhưng cũng chưa từng can thiệp.
Hoàng quỳ một chân xuống, bàn tay thon dài khựng lại giữa không trung một chút trước khi nhẹ nhàng gạt lọn tóc bết máu trên trán Gia Minh.
Gia Minh mím chặt môi, cố ngăn một tiếng nấc nghẹn. Hoàng thở dài, cởi chiếc áo khoác đồng phục vẫn còn vương mùi nước xả vải dịu nhẹ, đắp lên cơ thể đang run rẩy của cậu.
Nhật Hoàng
Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó. Tôi không cứu cậu, tôi chỉ... không muốn thấy cái hành lang này bẩn thỉu quá thôi
Hoàng nói dối. Đôi bàn tay đang run nhẹ khi chạm vào vết thương của Gia Minh đã tố cáo anh. Trong bóng tối của sự bạo hành, một sợi dây liên kết mỏng manh và đầy đau đớn bắt đầu nhen nhóm giữa hai kẻ cô độc.
Phía sau sự im lặng
Hoàng xốc nhẹ nách Gia Minh, ép cậu phải tựa hẳn trọng lượng cơ thể vào người mình. Mùi gỗ đàn hương nhạt từ áo khoác của Hoàng bao vây lấy khứu giác Gia Minh, khiến cảm giác nhức nhối từ những vết bầm dường như dịu đi đôi chút.
Nhật Hoàng
Đi đến phòng y tế. Giờ này cô giáo trực đã về, tôi có chìa khóa dự phòng.
Gia Minh vịn chặt lấy cánh tay Hoàng, giọng khàn đặc:
Gia Minh
Tại sao... lại giúp tôi? Cậu cũng sẽ bị chúng nó nhắm đến đấy!
Hoàng khựng lại một nhịp, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào gương mặt lấm lem của cậu thiếu niên nhỏ bé hơn. Một nụ cười nhạt, nửa như tự giễu, nửa như thách thức hiện lên:
Nhật Hoàng
Chúng nó? Cậu nghĩ tôi sợ mấy kẻ chỉ biết dùng nắm đấm để lấp liếm sự ngu xuẩn sao?
Bước vào phòng y tế vắng lặng, Hoàng ấn Gia Minh ngồi xuống giường, còn mình thì đi lấy bông băng và thuốc sát trùng. Dưới ánh đèn tuýp trắng lạnh lẽo, những vết thương của Gia Minh hiện lên rõ mồn một: những mảng xanh tím trên cánh tay gầy gò, vết rách dài bên khóe mắt.
Khi miếng bông thấm cồn chạm vào da, Gia Minh run bắn lên, vô thức túm chặt lấy vạt áo Hoàng
Nhật Hoàng
Ráng chịu một chút
– Hoàng hạ thấp giọng, động tác trở nên dịu dàng đến lạ lùng
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Gia Minh có thể nhìn thấy hàng mi dài của Hoàng và cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh. Một cảm giác lạ lẫm, khác hẳn với sự lạnh lẽo của đòn roi, bắt đầu lan tỏa trong lồng ngực cậu. Cậu nhận ra, trong cái lồng giam của bạo lực này, Hoàng chính là một sự tồn tại vừa nguy hiểm, vừa khiến người ta muốn bám víu vào
– Hoàng đột ngột gọi tên cậu, mắt vẫn dán vào việc băng bó
Nhật Hoàng
Ngày mai, đừng cúi đầu nữa. Nếu cậu cứ cúi đầu, chúng sẽ chỉ thấy cái gáy dễ tổn thương của cậu thôi. Ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt tôi, như thế này này
Gia Minh ngơ ngác ngước mắt lên, và ngay lập tức bị cuốn vào cái nhìn đầy chiếm hữu và bảo bọc của người đối diện
Về nhà
Gia Minh đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ, hít một hơi thật sâu để nén lại cơn đau đang âm ỉ chạy dọc sống lưng. Cậu kéo cao cổ chiếc áo khoác của Hoàng, cài kín đến tận cằm để che đi vết bầm tím nơi cổ và khóe môi bị rách.
Trong căn bếp nhỏ, tiếng xèo xèo của chảo dầu và mùi thơm của cá kho tỏa ra — mùi hương của "nhà", thứ duy nhất giữ cho Gia Minh không sụp đổ.
Mẹ Gia Minh
Minh đấy à con? Sao hôm nay về muộn thế?
Mẹ cậu bước ra, tay vẫn còn cầm chiếc khăn lau bát. Gương mặt người phụ nữ chưa đầy bốn mươi nhưng đã hằn lên những nếp chân chim vì những ca làm đêm liên tục ở xưởng may. Nhìn thấy đôi vai gầy guộc của mẹ, tim Gia Minh thắt lại. Cậu không thể nói. Cậu không thể để người mẹ đơn thân vốn dĩ đã kiệt sức vì cơm áo gạo tiền phải rơi thêm một giọt nước mắt nào vì sự yếu ớt của mình ở trường
Gia Minh
Dạ... con ghé thư viện mượn ít tài liệu nên quên mất giờ, mẹ.
Gia Minh cố gắng điều chỉnh tông giọng sao cho bình thản nhất, rồi nhanh chóng lách người đi vào bóng tối của hành lang để mẹ không nhìn rõ gương mặt
Mẹ Gia Minh
Sao lại mặc áo khoác dày thế con? Trời có lạnh lắm đâu?
Con hơi cảm nhẹ thôi, ngủ một giấc là khỏi ạ. Mẹ cứ ăn trước đi, con hơi mệt nên vào nằm nghỉ luôn
Cậu đóng cửa phòng lại, khóa trái. Ngay khi bóng tối bao trùm, lớp vỏ bọc mạnh mẽ cuối cùng cũng tan vỡ. Gia Minh trượt dài theo cánh cửa, ngồi thụp xuống sàn, vùi mặt vào đầu gối mà khóc không ra tiếng. Cậu cắn chặt môi để tiếng nấc không lọt qua khe cửa
Bất chợt, điện thoại trong túi áo rung lên. Một tin nhắn từ số lạ:
📲 “Thuốc bôi tôi để trong túi áo khoác. Nhớ bôi trước khi ngủ. Đừng để mẹ cậu thấy, bà ấy sẽ đau lòng đấy.”
Gia Minh sững sờ. Cậu đưa tay vào túi áo khoác của Hoàng và chạm thấy một tuýp thuốc mỡ nhỏ. Hóa ra, kẻ luôn tỏ ra thờ ơ như Hoàng lại thấu hiểu nỗi sợ hãi của cậu hơn bất cứ ai. Một chút hơi ấm từ tuýp thuốc nhỏ nhoi khiến cái lạnh lẽo của sự cô độc trong lòng Gia Minh vơi đi phần nào
Download MangaToon APP on App Store and Google Play