[Jenlisa] Sống Lại Để Yêu Chị _ Cover
Chị...Yêu Em Jennie
Chát! Âm thanh chói tay vang khắp phòng, mà kế bên lại có một kẻ nhởn nhơ ngồi xem kịch vui.
Jennie Kim
Cậu...? [ đau đớn, ngã quy xuống đất ]
Cái tát đó rất đau! Và cô cũng không hiểu vì sao mình lại ăn cái tát vô có này!
Lee Nancy
Haha....Mày nhìn xem bộ dạng của mày trông như thế nào đi! Cái thứ tiểu tam đi giựt chồng người khác. [ tức giận, chỉ tay về phía cô, cười giều cợt ]
Jennie Kim
Chồng....tiểu tam...? [ mơ hồ, đầu óc rối loạn ]
Cô ta và anh ta có quan hệ gì? Chẳng lẽ.... chẳng lẽ....họ là vợ chồng? Còn cô chính là cái thử tiểu tam đi phá hoại gia đình người khác sao?
Lee Nancy
Mày còn giả vờ ngu ngốc sao? Thứ đàn bà rác rưởi! [ tức giận, đôi chân đang mang giày cao gót giẫm lên tay cô ]
Jennie Kim
[ máu chảy từ tay ra...]
Nhưng cô vẫn không đau! Nỗi đau này sao có thể đau bằng nỗi đau trong lòng cô hiện giờ được chứ? Người đàn ông đã từng nói yêu cô, bảo vệ cô, hứa sẽ ở bên cô suốt đời...phải! Anh ta chính là Kim Jongin! Nhưng mà...bây giờ thì sao? Anh ta ngồi ở đó nhìn cô bằng ánh mặt khinh thường! Thản nhiên ngồi xem cô bị đánh!
Còn cô gái trước mặt cô vẫn đang phát điên, chửi rủa, đánh đập cô lại chính là bạn thân của cô! Người mà cô xem quan trọng như người thân của mình vậy?!
Nói cô là tiểu tam sao? Nực cười?! Vô lý?! Cô và hắn ta rõ ràng đã quen nhau được 4 năm! Nói cô là tiểu tam thì bọn họ chính là cẩu. Thì ra suốt 4 năm qua họ đã qua mặt, lừa gạt cô...mà cô vẫn không hề hay biết.
Lee Nancy
Cô biến cho tôi! Cút ra khỏi nhà tôi! Mau! [ nắm tay, lôi cô từ nền nhà lạnh giá ra ngoài, đóng sập cửa lại ]
Jennie Kim
Lạnh..lạnh quá!
Cô hôm nay chỉ mặc một bộ đầm màu trắng, đôi chân thon dài, bàn chân không mang dép mà cứ bước đi trên nền tuyết...cô cứ đi đi mãi...nhưng cũng chẳng biết đi về đâu...
Jennie Kim
[ lạnh run người, cầm chặt chiếc điện thoại, gương mặt trắng bệt không còn một chút sắc khí ]
Chợt! Trong đầu cô nhớ ra một người, trong đầu xuất hiện hình ảnh ôn nhu của chị, nụ cười ấm áp của chị, giọng nói trầm ấm của chị...nghĩ tới chị.
Jennie Kim
[ chợt nhớ ra trong tay mình đang cầm chiếc điện thoại, bấm dãy số đã lâu không gọi nhưng vẫn thuộc dòng số đó ]
Lalisa Manobal
Alo...alo...Jennie sao hôm nay nổi hứng gọi cho chị vậy? Kim Jongin không chịu nói chuyện với em nên mới gọi chị sao?📱
Giọng nói bên đầu dây bên kia trầm thấp, nhưng nếu nghe kĩ sẽ nghe thấy được ý cười giễu cợt trong đó. Phải! Chỉ có duy nhất một lý do đó nên cô mới gọi điện cho chị!
Lalisa Manobal
[ tự cười giễu cợt mình ]
Chị đúng là đáng giận mà...cô chỉ gọi điện chị như vậy thôi mà chị có thế vui đến vậy rồi... càng nghĩ lòng chị càng đau đớn.
Jennie Kim
[ im lặng không nói ]
Lalisa Manobal
Jennie..! Jennie...! Không sao chứ?📱[ nhận ra có gì đó khác thường, vội vàng hỏi cô ]
Jennie Kim
[ vẫn tiếp tục im lặng ]
Lalisa Manobal
Jennie! Em không sao đúng không? Em đang ở đâu? Chị tới đón em...📱
Cô cứ tiếp tục im lặng như vậy làm chị rất lo lắng.
Lalisa Manobal
[ vội vàng cầm chìa khoá xe xuống gara khởi động máy chạy khắp nơi tìm cô, cố gắng tìm vị trí của cô ]
Lalisa Manobal
Em đang ở đâu? Nói chị nghe! Chị sẽ liền đến đón em!📱[ chạy xung quanh thành phố, nhưng vẫn không thấy bóng dáng cô ]
Lalisa Manobal
[ chợt chị nhìn thấy bóng người đang đi trên đường, là một cô gái. nhìn kĩ lại thì…]
Đó chính là cô!
Nhìn hình bóng mảnh mai, yếu đuối như có thể bị gió cuốn đi bất cứ lúc nào.
Lalisa Manobal
[ vừa mừng vừa xót, đạp ga tăng tốc thật nhanh, nhưng...]
Lalisa Manobal
..KHÔNG!!! [ hai mắt hiện đầy tơ máu, cởi dây an toàn liền chạy thật nhanh về phía cô ]
Jennie Kim
...xin lỗi...[ nhắm mắt, để cho giọt nước mắt cuối cùng này rơi ]
Mà giọt nước mắt này chính là dành cho chị Lalisa Manobal…xin lỗi...em đã quá ích kỉ rồi.
Jennie Kim
[ nghĩ xong, liền chạy ra trước xe tải đang chạy tới...]
Ha....chết rồi! Chết thật rồi! Chết thật ra cũng đâu đáng sợ mấy đâu nhỉ?
Jennie Kim
[ đầu óc mơ hồ, sau đó cảm giác có thứ gì đó rất nóng rơi trên mặt mình, cố gắng mở mắt ]
Là chị...sao? Sao chị lại khóc?
Jennie Kim
[ giơ tay như muốn lau nước mắt cho chị, nhưng cơ thể không cho phép mình làm điều đó ]
Ha...cô thật là vô dụng mà!
Lalisa Manobal
Jennie! Chị yêu em! Chị yêu em! Đừng bỏ chị mà! Jennie...Chị hối hận! Hối hận lắm rồi! Nếu như biết trước kết quả thành ra như vậy! Chị sẽ cố gắng theo đuổi em! Cho em một cuộc sống hạnh phúc! Jennie...chị xin lỗi! [ nghẹn ngào, nói năng loạn xạ..]
Trước khi cô xuống gặp Tử Thần cô đã nghe chị nói lời này...Chị nói chị yêu cô! Đúng vậy chị nói chị yêu cô! Tim cô đau quá! Nó đang rỉ Xin lỗi...xin lỗi chị nhiều lắm...kiếp này em nợ chị một tình yêu...nếu như được quay trở về quá khứ...em sẽ yêu thương chị thật nhiều...là do em ích kỉ...xin lỗi chị! Lisa...
Jennie Kim
[ nở nụ cười nhàn nhạt..]
Rồi chìm sâu vào giấc ngủ vĩnh hằng!
Trọng Sinh
Jennie Kim
A...đau quá! [ xoa xoa đầu, ánh nắng ngoài cửa số chói quá phải nheo nheo mắt, trên đầu đang đeo một vải trắng, còn có một chút vết máu đó thấm trong vải trắng ]
Jennie Kim
[ giật mình, bật dậy như vừa nhớ ra việc gì quan trọng...]
Không phải là rất quan trọng mới đúng!
Cô...cô chết rồi mà? Sao cô vẫn còn nằm ở đây chứ? Nếu cô nhớ không lần thì đây...chính là lúc cô bị đập đầu vào cạnh bàn trong lớp sao? Mà người đấy cô không ai khoác ngoài cô ta! Nancy-"bạn thân" nhất của cô! Người mà lúc trước đã ở sau lưng lừa gạt cô! Người mà cô tin tưởng vô cùng nhưng cuối cùng thì sao? Cùng tên cặn bã đó quan hệ sau lưng cô! Cuối cùng thì nhẫn tâm chà đạp cô!
Jennie Kim
[ nghĩ tới đây 2 tay nắm chặt, trong lòng ngập tràn thù hận ]
"Cạch..." - Tiếng mở cửa kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ của mình. Mà ngay tại lúc này...trong lòng lại nổi lên tia vui mừng nhưng lại có chút sợ hãi...người đang đứng trước mặt cô là chị...đúng người ấy chính là chị! Người mà lúc trước cô không hề quý trọng, đến lúc vụt mất thì lại vô cùng hối hận.
Jennie Kim
[ nhảy xuống giường, chân trần chạy nhanh tới lao vào lòng chị, ôm chị thật chặt ]
Chỉ sợ nếu như buông lỏng một tí thì chị sẽ biến mất!
Jennie Kim
[ giờ như một đứa trẻ, vỡ oà khóc nức nở ]
Lalisa Manobal
[ vẫn còn đang cứng đờ khi lúc cô ôm mình, nghe tiếng cô khóc mới hoàn hồn, tay chân luống cuống không biết làm gì dỗ cô nín ]
Lalisa Manobal
Jen...Jennie...em sao vậy? Em khó chịu ở đâu sao? [ giọng nói trầm thấp, ôn nhu dịu dàng ]
Bao lâu rồi cô mới nghe được giọng nói của chị.
Jennie Kim
[ lại một lần nữa khóc lợi hại hơn ]
Lalisa Manobal
[ lại càng luống cuống thêm, sợ mình đã làm gì sai nên cô mới khóc ]
Cứ nhứ thế...30 phút trôi qua...cô khóc chị luống cuống...
Jennie Kim
[ bây giờ mới chịu nín, mặt mũi tèm lem mè nheo..]
Lalisa Manobal
[ áo cũng bị ướt hết một mảng ]
Jennie Kim
Em...em muốn đi rửa mặt...hức...hức [ ngẩng đầu, đôi mắt ngấn nước nhìn chị, mũi đỏ hoe ]
Lalisa Manobal
À...ừ...[ vẫn đang trôi trong dòng suy nghĩ của mình ]
Kiểu như: "Sao em ấy lại khóc vậy nhỉ?"
"Ai ăn hiếp em ấy sao"
"Hay là anh ta và em ấy lại giận nhau rồi?"
Đợi khi cô lên tiếng chị mới được kéo ra khỏi dòng suy nghĩ đó.
Jennie Kim
[ bước ra nhìn chị vẫn ngồi ngây ngốc ở đó mà không nhịn được cười, trêu ghẹo bảo ] Chị đang nghĩ gì vậy? Đang nhớ đến cô gái nào sao?
Lalisa Manobal
[ giật mình, quay lại nhìn cô ]
Jennie Kim
[ do vừa mới khóc nên mũi đỏ hoe, mắt cũng sưng sưng ]
Lalisa Manobal
[ nhìn cô như vậy có chút đau lòng nhưng vẫn chưa hiểu vì sao cô khóc ]
Lalisa Manobal
Không có...em mau lại ngồi đi. [ nói xong đứng dậy, nhìn cô như kêu cô mau lại ngồi đi ]
Jennie Kim
[ không nói, bước gần tới giường, tới bên cạnh giường vẫn đứng im, không muốn ngồi xuống ]
Jennie Kim
[ im lặng một hồi lên tiếng ] Chị mau ngồi trên giường đi!
Lalisa Manobal
Hả...? [ mờ mịt, liền quay ra đằng sau xem có ai không ]
...Hình như không...vậy là cô đang nói chị sao?
Jennie Kim
Sao chị còn đứng đó? [ nhẹ cau mày, nhìn chị ]
Lalisa Manobal
À chị biết rồi. [ ngồi xuống cạnh giường ]
Jennie Kim
[ thấy chị đã ngoan ngoãn ngồi xuống, liền vòng qua giường nhảy vào lòng chị ngồi..]
Lalisa Manobal
[ đơ người một lát, sau đó liền cảm giác được eo đang được cô ôm..mới nhận ra ]
Cô đang ôm chị sao? Cô ôm eo chị chặt lắm a.
Jennie Kim
[ đầu chôn vùi vào ngực chị, ngọ ngọ để ngửi mùi hương từ chị ]
Mùi bạc hà, không phải là dầu thơm mà là mùi thơm tự nhiên. Lúc trước cô cũng chẳng bao giờ thèm lại gần chị. Giờ ở gần quan xát kĩ nhận ra chị cũng rất là 'soái' nha.
Mái tóc đen láy, được chải chuốt gọn gàng, mái dài che đôi chân mày kiếm. Đôi mắt đen láy sâu hun hút. Lúc nào cũng ẩn chứa một nỗi buồn không tên. Đôi mắt ấy khi nhìn cô ôn nhu biết bao! Mà cô, lúc trước thấy chị nhìn cô như vậy lại cảm thấy buồn nôn. Không hề để ý rằng chị rất yêu cô! Chiếc mũi thon, cao trông rất tuấn tú. Môi mỏng, rất hay mím lại nhìn như bị ai đó khi dễ.
Lalisa Manobal
[ lúc cô cọ cọ vào người cảm thấy ngứa ngứa, chóp mũi lại ngửi được một mùi hương dâu tây từ tóc cô, rất ngọt ngào dễ chịu ]
Jennie Kim
[ vẫn duy trì ôm chị như vậy, mặt tựa vào vai chị ]
Người khác nhìn vào sẽ nghĩ rằng chị đang ru cô ngủ.
Mà chị từ này đến giờ...vẫn không dám đụng vào người cô. Bởi vì...cô không cho phép chị đụng vào cô...Có lần cô và Jongin cãi nhau. Cô đùng đùng tức giận bỏ đi. Chị đang đứng từ xa thấy vậy liền lo lắng đi lại hỏi cô có sao không...nào ngờ cô trượt chân té. Chị chạy lại muốn đỡ cô lên liền bị cô hất ra. Cô bảo "Đừng có đụng vào tôi. Ghê tởm!"
Từ đó chị vẫn làm như lời cô nói, không đụng vào người cô. Mà hôm nay không biết cô bị làm sao mà đã ôm chị 2 lần.
Chị nghĩ: "Có thể cô đã nhầm chị với Jongin chăng?"
Chị rất muốn nói với cô chị không phải là Kim Jongin. Chị là Lalisa Manobal...nhưng chị sợ... chị sợ rằng sau khi chị nói cô liền tránh xa chị, ghê tởm chị...như lúc đó...
Hai người cứ như vậy, không ai nói với ai một tiếng nào, không khí trong phòng im lặng...cho đến khi nghe được tiếng mở cửa, tiếng bước chân bước vào căn phòng.
Giọng nói dịu dàng vang lên đánh tan không khí im lặng. Mà cô cực kì căm ghét chủ nhân của giọng nói này.
Jennie Kim
[ nhớ tới lúc đó, lòng tràn đầy hận thù, siết tay, ôm chị chặt hơn ]
Lalisa Manobal
[ cũng cảm giác cô ôm chặt mình hơn...]
Thầm nghĩ chắc cô và Jongin đang giận nhau. Lát nữa, chỉ cần anh ta nói vài lời ngon ngọt cô liền hết giận cho xem.
Lalisa Manobal
[ cười nhạt, trong lòng ngập tràn chua xót ]
Nhân Vật Chung
Jennie cậu có sao không?
Lại là một giọng nữ vang lên. Bước vào nhìn thấy cô và chị ôm nhau thân thiết, cô ta mừng thầm trong lòng, nghĩ chắc sắp có kịch vui xem rồi đây!
Jennie Kim
[ hừ lạnh trong lòng ]
Là cô ta sao ? Chắc giờ cô ta đang nghĩ cô và Lisa đang yêu nhau sao? Chắc đang vui mừng vì sắp có kịch để xem đúng không? Haha...Lúc trước là do tôi ngu ngốc, mê muội. Bây giờ cô sẽ biết được ai mới là kẻ đáng thương.
Cô Đã Từng Nói Chị Dơ Bẩn
Kim Jongin
Jennie...Sao...sao em lại ôm cậu ta? [ cau mày khó hiểu ]
Jennie Kim
Vì tôi thích. [ nhàn nhạt trả lời, kể cả việc quay đầu nhìn hắn ta cũng lười ]
Kim Jongin
Em giận anh à? Ngoan! Lại đây với anh. [ cứ nghĩ là cô vẫn còn giận nên bước lại gần xoa đầu cô, giọng cực kì dịu dàng ]
Jennie Kim
Bỏ tay ra! [ tức giận hét lớn ]
Jennie Kim
Dơ bẩn! [ hất tay hắn ta ra ]
Kim Jongin
Jennie! Em...[ cứng đờ, cau chặt mày ]
Lee Nancy
Jennie, cậu đừng giận anh ấy nữa! Anh ấy có mang cho cậu gà hầm thuốc bắc này! Cậu ăn nha? [ nãy giờ đứng ở bên xem kịch rất hả hê, giả vờ quan tâm bảo ]
Jennie Kim
Ồ. [ hờ hững đáp ]
Lee Nancy
Ngon lắm đó! Tự tay mình nấu đó! Cậu mau ăn đi! Nguội không ngon đâu nha! [ nín cười, trong lòng bây giờ rất hả hê ]
Jennie Kim
Của cô nấu à? Không biết cô có bỏ thuốc độc vào đó không nhỉ? [ cười lạnh trong lòng ]
Cô ta nấu cho cô ăn sao? Nếu như lúc trước là cô sẽ hoàn toàn tin lời cô "bạn thân" này. Nhưng giờ thì...khác rồi!
Lee Nancy
Jennie..! Sao cậu lại nói vậy? Tớ và cậu quen nhau 2 năm rồi! Sao cậu lại nghĩ tớ là người như vậy chứ? [ hét lên, giọng điệu tỏ vẻ oan uất ]
Quen nhau 2 năm? Cùng hắn ta lừa gạt sau lưng cô! Lúc trước là cô quá ngu ngốc hay là ả ta và hắn ta quá lợi hại? Qua mặt cô suốt 5 năm trời! Đúng là cô quá ngu muội tên đàn ông cặn bã đó mà!
Jennie Kim
Tôi chỉ nói vậy thôi! Cậu làm gì phải hét lên như thế? [ quay sang nhìn cô ta, môi nở nụ cười lạnh ]
Kim Jongin
Jennie em đừng giận nữa! Việc đó không phải em bất cấn ngã vào cạnh bàn sao? Không phải Nancy đẩy em đâu! [ thấy cô sắp điên lên, lên tiếng giải hoà trước ]
Ha...? Cô bất cẩn sao? Từ khi nào cô lại có thể bất cẩn như vậy nhỉ? Nếu cô nhớ không lầm thì là lúc đó ả ta khiên một chồng sách nhưng không nặng bao nhiêu. Đúng lúc đó cô có việc phải ra ngoài, đúng lúc cô vừa bước ra thì liền gặp ả ta, đó ả ta giả vờ va phải cô, ai ai nhìn vào sẽ nghĩ là vô tình nhưng thật ra lúc đó là cô ta xô cô khiến cô té đập đầu vào cạnh bàn.
Lúc trước cô mù quáng, hắn ta và ả ta nói gì cô đều nghe! Hoàn toàn không biết mình đang bị hãm hại!
Jennie Kim
Àaaa. [ cố ý kéo dài giọng ]
Jennie Kim
[ sau đó liền bồi thêm một câu ] Là do tôi bất cẩn sao? Ây...gu tôi làm sao lại bất cẩn như vậy nhỉ?
Lee Nancy
Jennie là do cậu bất cẩn tự té, lúc đó thật ra tớ cũng rất lo cho cậu! Bây giờ thấy cậu không sao tớ vui rồi! [ trong lòng vui mừng ]
Nghĩ cô quá ngu! Nói 1, 2 câu như vậy liền tin! Hahaha!
Jennie Kim
Uầy...nói tôi nhớ không lầm thì lúc đó cô gạt chân tôi làm tôi té mà? Sau đó còn ngã vào người tôi khiến tôi đập đầu vào cạnh bàn! Đau lắm đấy! Biết không hả? [ nhìn ả ta, ánh mắt nồng đậm ý muốn giết người ]
Lee Nancy
[ nhất thời run rấy trong lòng ]
...Sao cô ta nhớ được chứ..?
Lee Nancy
Chắc...cậu nhớ lầm rồi! Cậu đối với tớ rất quan trọng! Tớ làm sao làm những chuyện đó với cậu! [ môi nở một nụ cười gượng gạo ]
Jennie Kim
Òooo. [ kéo dài giọng, nhảy xuống người chị bước tới chỗ ả ta ]
Chát...! - Tiếng tát chói tay vang khắp căn phòng.
Lalisa Manobal
[ thấy cô làm như vậy thì giật mình ]
Vốn nghĩ cô sẽ tiếp tục bị 2 con người này lừa gạt. Thật ra chị đã có lần nhắc nhở cô tránh xa 2 người họ ra! Nhưng cô lại không nghe! Lại vì chuyện đó giận chị 1 tháng. Từ lúc đó, chị cũng không dám nói những chuyện đó trước mặt cô. Chỉ ở đằng sau âm thầm vảo vệ cô!
Lee Nancy
Cậu...Sao cậu lại tát tớ? [ ôm má phải đỏ hoe in 5 dấu bàn tay của cô, hốc mắt đỏ lên, uỷ khuất nhìn về phía Kim Jongin ]
Jennie Kim
Bởi vì cô xứng đáng với cái tát này! [ cười giều cợt nhìn ả ta, trong mắt chỉ toàn khinh bỉ ]
Kim Jongin
Jennie! Sao em lại làm vậy? [ bước nhanh tới ả ta, đẩy cô ngã xuống đất ]
Kim Jongin
Nancy...em không sao chứ?
Jennie Kim
Aaa. [ ngã xuống nền đất lạnh, mông có chút ê ấm ]
Lalisa Manobal
Jennie! Em không sao chứ? [ thấy cô bị ngã, lo lắng vội vàng đỡ cô ngồi dậy ]
Jennie Kim
Lisa...hic...em đau quá! [ thấy chị lo lắng cho mình như vậy thì trong lòng chua xót ]
Chị vẫn luôn lo lắng, bảo vệ cô. Mà cô lúc trước lại chẳng hề hay biết. Thật ra Kim Jongin đẩy cô rất nhẹ, nhưng cô rất muốn được chị lo lắng, nên diễn sâu một chút cho tròn vai "Cô bé đáng thương"
Lalisa Manobal
Jennie...đừng khóc! [ thấy cô sắp khóc thì lại rất đau lòng, dìu cô đứng lên, tay muốn vuốt tóc cô nhưng lại không dám ]
Cô rất ghét chị đụng vào tóc cô...cô nói tay chị dơ bẩn lắm...một cọng tóc của cô chị cũng không được đụng vào...!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play