Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Đn Tougenanki][Allshiki]Xin Chào Tôi Là Em Inchinose Amy

chap1

NovelToon
Hôm nay, cơn mưa rơi nặng hạt xuống khu ổ chuột chật chội, những mái tôn cũ kỹ kêu lộp bộp không ngừng. Nước mưa hòa với bùn đất tạo thành những vũng lầy đục ngầu, len lỏi qua từng con hẻm nhỏ hẹp.
Dưới một mái rơm xiêu vẹo, cô bé ngồi co ro một góc. Mái tóc ngắn bết lại vì nước mưa và bùn đất, vài lọn dính chặt vào gương mặt tái nhợt. Đôi mắt em… trống rỗng, vô hồn, như thể không còn phản chiếu bất kỳ cảm xúc nào—chỉ là hai khoảng lặng sâu thẳm, lạc lõng giữa cơn mưa lạnh.
Trên trán em, máu vẫn rỉ ra từ một vết thương chưa kịp khô, hòa lẫn với nước mưa chảy dài xuống gò má. Hai bên má và cổ lấm lem bùn đất, xen lẫn những vết trầy xước đỏ ửng. Cơ thể nhỏ bé run lên từng hồi, không rõ vì lạnh hay vì đau.
Hai tay em ôm chặt một con gấu bông cũ kỹ—thứ duy nhất còn lại chút ấm áp. Con gấu cũng bẩn và ướt sũng, nhưng em vẫn giữ nó như báu vật, áp sát vào ngực như sợ nó sẽ biến mất bất cứ lúc nào.
Xung quanh em, mọi thứ đều xám xịt và lạnh lẽo. Nhưng chính ánh mắt vô hồn ấy mới là điều đáng sợ nhất—một ánh nhìn của người đã quá quen với đau đớn, đến mức không còn biết sợ hay khóc nữa.
_
Giữa cơn mưa xối xả, khi mọi âm thanh chỉ còn lại tiếng nước rơi và gió rít qua những mái nhà xiêu vẹo, một bóng người dừng lại trước mái rơm nơi cô bé đang ngồi.
Ông ta là một người đàn ông trung niên, khuôn mặt khắc khổ với những vết sẹo mờ trên má, đôi mắt sắc nhưng không lạnh lẽo. Trong tay ông là một chiếc ô đã cũ—có lẽ là thứ duy nhất giúp ông tránh khỏi cơn mưa tầm tã này.
Ông đứng lặng vài giây, nhìn cô bé co ro, ôm chặt con gấu bông như đang bám víu vào chút ấm áp cuối cùng. Rồi không nói nhiều, ông bước lại gần… nhẹ nhàng nghiêng chiếc ô về phía em.
Cơn mưa vẫn rơi, nhưng trên đầu cô bé, những giọt nước dần ngừng lại. Ông ngồi xuống, hạ thấp giọng, trầm nhưng không hề gay gắt:
?
?
Nè,cô bé à...ba mẹ của cháu đâu?
Cô bé không trả lời ngay. Đôi mắt vô hồn khẽ rung lên, như vừa bị kéo ra khỏi một khoảng trống rất sâu. Em siết chặt con gấu hơn, môi mím lại, rồi khẽ lắc đầu.
Người đàn ông im lặng. Ánh mắt ông thoáng thay đổi—không còn chỉ là sự quan sát, mà là một điều gì đó nặng nề hơn… có thể là thương cảm.
Ông nhìn quanh, khu ổ chuột vắng tanh trong mưa, không một bóng người. Rồi ông lại hỏi, lần này nhẹ hơn:
?
?
Vậy...cháu còn người thân nào không...?
Cô bé cúi đầu. Một giọt nước—không rõ là mưa hay nước mắt—rơi xuống con gấu bông cũ kỹ.
Vẫn là cái lắc đầu rất khẽ.
Cơn mưa vẫn chưa dứt, nhưng khoảnh khắc ấy dường như lặng lại.
Người đàn ông khẽ đưa tay ra, bàn tay thô ráp nhưng vững vàng. Trên khuôn mặt từng trải ấy, một nụ cười rất nhẹ xuất hiện—không gượng ép, không thương hại, chỉ là sự ấm áp hiếm hoi giữa cái lạnh buốt.
?
?
Nhóc có muốn đi với ta… không?
Cô bé ngước lên nhìn ông.
Đôi mắt từng vô hồn giờ đây khẽ dao động. Không còn là khoảng trống hoàn toàn nữa… mà như có một tia sáng rất nhỏ len vào. Ánh nhìn ấy dừng lại trên gương mặt người đàn ông—một sự ấm áp lạ lẫm, nhưng đủ để em cảm nhận được… đây không phải nguy hiểm.
Em siết chặt con gấu bông trong tay, như đang tự hỏi lần cuối. Một giây… Hai giây… Rồi cô bé chậm rãi đưa tay ra.
Bàn tay nhỏ bé, lạnh buốt, đặt vào bàn tay ấm hơn của ông. Em khẽ gật đầu. Đôi môi run run, giọng nói nhỏ đến mức gần như bị mưa cuốn đi:
Inchinose Amy(hồi nhỏ)
Inchinose Amy(hồi nhỏ)
...có
Một từ rất khẽ. Nhưng đủ để thay đổi tất cả. Người đàn ông nắm lấy tay em, không chặt, chỉ đủ để em biết—lần này, sẽ không bị bỏ lại nữa.
_
Người đàn ông khẽ bật cười—một tiếng cười trầm, nhẹ nhưng ấm áp, như xua đi cái lạnh còn sót lại trong không khí. Ông nắm tay cô bé, dắt em rời khỏi mái rơm xiêu vẹo ấy.
Con đường về vẫn còn lầy lội, bùn đất bám đầy dưới chân, nhưng cơn mưa đã dần ngớt. Những giọt nước cuối cùng rơi tí tách từ mái nhà, từ những sợi dây điện chằng chịt.
Cô bé vẫn ôm chặt con gấu bông trong tay, bước đi chậm rãi bên cạnh ông. Bàn tay nhỏ bé của em vẫn run nhẹ… nhưng không còn co rúm lại như trước nữa.
Một lúc sau… Bầu trời dần sáng lên.
NovelToon
Mây xám tách ra, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên len xuống con hẻm nhỏ. Ánh nắng chiếu lên những vũng nước, phản chiếu lấp lánh như những mảnh gương vỡ.
Người đàn ông ngẩng đầu nhìn lên, rồi khẽ nói, giọng mang theo chút vui vẻ:
?
?
Ôi trời...nắng rồi kìa
Inchinose Amy(hồi nhỏ)
Inchinose Amy(hồi nhỏ)
//Khẽ ngước theo//...
Ánh nắng chạm vào gương mặt em—ấm áp, dịu dàng. Những vết bẩn, vết thương vẫn còn đó… nhưng dưới ánh sáng ấy, chúng không còn lạnh lẽo như trước.
Đôi mắt em khẽ chớp. Lần này… không còn hoàn toàn vô hồn nữa. Em nhìn lên bầu trời, rồi nhìn sang người đàn ông bên cạnh. Bàn tay em khẽ siết lại… nắm chặt tay ông hơn một chút. Không nói gì.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy—lần đầu tiên—em không còn cảm thấy một mình nữa.
________
Trên con đường còn ướt nước mưa, hai người bước đi chậm rãi dưới ánh nắng vừa hé. Người đàn ông khẽ lên tiếng, giọng trầm nhưng đã nhẹ nhàng hơn trước:
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Ta là Tsuyoshi Ichinose.
Ông liếc nhìn cô bé, rồi tiếp tục, như đang cố để em quen dần với sự hiện diện của mình:
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Ở nhà ta còn có một thằng nhóc… con nuôi của ta.
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Tên nó là Shiki, năm nay 7 tuổi.
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
//Cười khẽ//Nhưng nó khá là ồn ào và nghịch ngợm lắm đấy
Cô bé lắng nghe, tay vẫn nắm chặt tay ông, mắt khẽ chớp như đang cố ghi nhớ từng lời.
Một lúc sau, ông hỏi:
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Còn nhóc… tên gì?
Cô bé im lặng vài giây. Rồi khẽ đáp, giọng nhỏ đến mức như tan vào không khí:
Inchinose Amy(hồi nhỏ)
Inchinose Amy(hồi nhỏ)
...Amy,chỉ là Amy thôi ạ
Người đàn ông khựng lại trong thoáng chốc. Ánh mắt ông thoáng trầm xuống, như hiểu ra điều gì đó—một cái tên không họ, không nơi thuộc về.
Ông nhìn cô bé, rồi bất ngờ đưa tay xoa nhẹ lên đầu em, giọng dứt khoát nhưng ấm áp:
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Vậy h nhóc sẽ là con gái ta nhé
Em mở to mắt, hơi bất ngờ.
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Và tên nhóc là Inchinose Amy nhé
Cô bé đứng lặng. Cái tên mới như một điều gì đó xa lạ… nhưng cũng rất ấm.
Inchinose Amy(hồi nhỏ)
Inchinose Amy(hồi nhỏ)
Inchinose… Amy…?
Em khẽ lặp lại trong miệng, như đang thử gọi chính mình. Bàn tay nhỏ bé siết nhẹ hơn vào tay ông. Lần đầu tiên, cái tên ấy không còn trống rỗng nữa. Nó có một nơi để thuộc về.
________
Chẳng mất bao lâu, họ đã dừng lại trước một căn nhà nhỏ nằm ở góc phố. Phía trước là một bảng hiệu cũ kỹ, treo lủng lẳng—bên dưới xếp đầy những két bia đủ loại, từ chai thủy tinh đến lon kim loại, có cái còn đọng nước mưa.
Mùi men bia thoang thoảng trong không khí, hòa với mùi gỗ ẩm và đất sau cơn mưa. Amy khẽ ngẩng lên nhìn. Đó… không phải một nơi sang trọng. Nhưng lại có gì đó… ấm. Tsuyoshi đẩy nhẹ cánh cửa gỗ.
CẠCH
Cánh cửa vừa mở ra, ánh sáng ấm áp từ bên trong tràn ra, xua tan cái lạnh còn vương lại sau cơn mưa.
Một cậu bé đứng đó—mái tóc xanh đậm, đôi mắt sáng long lanh như chứa cả bầu trời. Trên tay cậu vẫn cầm một món đồ chơi, khuôn mặt rạng rỡ khi nhìn thấy người đàn ông.
?
?
Ba về rồi
Cậu cười tươi, giọng đầy năng lượng. Nhưng rồi ánh mắt cậu chợt dừng lại… ở phía sau. Một cô bé nhỏ hơn, tóc đen, gương mặt còn lấm lem, đôi mắt hai màu lạ lẫm nhưng ánh lên chút gì đó mong manh.
Inchinose Shiki (hồi nhỏ)
Inchinose Shiki (hồi nhỏ)
//Nghiêng đầu, tò mò//Ba ơi… cô bé này là ai vậy?
Người đàn ông—Tsuyoshi—đặt tay nhẹ lên đầu Amy, giọng bình thản nhưng chắc chắn:
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Từ giờ… con bé là em gái của con.
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Và con bé tên là Inchinose Amy...//khẽ mỉm cười//
Amy khẽ giật mình. Em cúi đầu, ôm chặt con gấu bông hơn, giọng nhỏ xíu:
Inchinose Amy(hồi nhỏ)
Inchinose Amy(hồi nhỏ)
E...em...chào...anh
Trong lòng em có chút lo sợ—sợ bị từ chối, sợ bị ghét bỏ… như những gì em đã từng trải qua.
Nhưng—
Inchinose Shiki (hồi nhỏ)
Inchinose Shiki (hồi nhỏ)
Thật á!?
Inchinose Shiki (hồi nhỏ)
Inchinose Shiki (hồi nhỏ)
NovelToon
Cậu bé bỗng reo lên. Chưa kịp để Amy phản ứng, cậu đã chạy lại gần, đôi mắt sáng rực đầy vui vẻ.
Inchinose Shiki (hồi nhỏ)
Inchinose Shiki (hồi nhỏ)
Có em gái rồi yeahhhh
Inchinose Shiki (hồi nhỏ)
Inchinose Shiki (hồi nhỏ)
NovelToon
Cậu đứng trước mặt em, nở một nụ cười thật tươi, không chút do dự:
Inchinose Shiki (hồi nhỏ)
Inchinose Shiki (hồi nhỏ)
Anh là Inchinose Shiki,năm nay anh 7 tuổi
Inchinose Shiki (hồi nhỏ)
Inchinose Shiki (hồi nhỏ)
//Giơ tay ra, đầy tự tin//Từ giờ anh sẽ là anh trai của em!
Amy ngẩng lên. Ánh mắt em khẽ mở to. Không có sự ghét bỏ. Không có ánh nhìn đáng sợ. Chỉ có… sự vui vẻ thuần khiết.
Bàn tay nhỏ bé của em chậm rãi đưa ra… đặt vào tay Shiki. Lần này, không còn run rẩy nhiều như trước.
Inchinose Amy(hồi nhỏ)
Inchinose Amy(hồi nhỏ)
Dạ..vâng
Inchinose Amy(hồi nhỏ)
Inchinose Amy(hồi nhỏ)
NovelToon
Một tiếng đáp rất khẽ. Nhưng đủ để một gia đình… bắt đầu hình thành.
_______________
Mười năm trôi qua. Amy giờ đã 15 tuổi. Cô không còn là cô bé co ro trong mưa năm nào nữa.
Đôi mắt hai màu ấy—một xanh sâu lắng, một đỏ rực như lửa—giờ không còn run rẩy. Chúng sắc lạnh hơn, kiên định hơn. Và nếu ai dám xúc phạm gia đình cô… ánh nhìn ấy đủ khiến họ phải chùn bước.
Shiki, 17 tuổi, vẫn như ngày nào—chỉ là cao hơn, mạnh hơn… và vẫn luôn đứng trước Amy.
Ngày khai giảng. Sân trường ồn ào, náo nhiệt. Nhưng chỉ một lúc sau—
RẦM!
Tiếng va chạm vang lên phía sau dãy nhà. Shiki đang bị kéo vào một vụ đánh nhau. Đối diện cậu… là con trai của hiệu trưởng.
nvp
nvp
11:Đừng tưởng mày muốn làm gì thì làm!//gằn giọng//
shiki ichinose
shiki ichinose
//Siết tay//Tao không động vào mày trước.
Nhưng rõ ràng—người gây sự… không phải Shiki. Dù vậy— Khi hiệu trưởng xuất hiện, mọi thứ bị đảo ngược. Ông ta nhìn cảnh tượng, rồi lạnh lùng nói:
nvp
nvp
Hiểu trưởng:Đủ rồi
Không hỏi đầu đuôi. Không cần biết đúng sai.
nvp
nvp
Hiệu trưởng:Em Inchinose Shiki -em đã bị đuổi học
Inchinose Amy
Inchinose Amy
//Đứng sững//…cái gì cơ?
Inchinose Amy
Inchinose Amy
//Bước lên, ánh mắt tối lại//Nhưng ngài hiệu trưởng à, gây sự là con trai ông trước.
Cô đưa ra bằng chứng—lời kể, thậm chí cả đoạn ghi âm. Nhưng— Hiệu trưởng chỉ phất tay.
nvp
nvp
Hiệu trưởng:Tôi không cần biết,đánh nhau là đánh nhau
Một câu nói… lạnh hơn bất kỳ lời xúc phạm nào. Không công bằng. Không lý lẽ. Chỉ là… quyền lực. Amy im lặng vài giây. Rồi— Cô bước tới. Nắm chặt tay ông ta.
Amy siết tay ông hiệu trưởng, đôi mắt hai màu ánh lên đầy “sát khí”…
Không khí căng như dây đàn.
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Tôi… nguyền rủa ông.
Mọi người xung quanh nín thở. Cô nói chậm rãi, cực kỳ nghiêm túc:
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Ông… sẽ hói cả đời.
nvp
nvp
Hiệu trưởng:....?
Hiệu trưởng đứng đơ. Amy chưa dừng lại.
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Mỗi ngày soi gương… tóc sẽ rụng thêm một chút.
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Mỗi lần vuốt tóc… là một nắm rơi xuống.
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Gió thổi nhẹ thôi cũng… bay sạch.
Cả phòng: im lặng 3 giây.
shiki ichinose
shiki ichinose
Đù má,ác dữ vậy em???
shiki ichinose
shiki ichinose
NovelToon
shiki ichinose
shiki ichinose
"Nhưng hay đấy.."Nguyền tk này nữa nè Amy//chỉ tk 11//
Amy quay sang thằng con trai, ánh mắt vẫn lạnh:
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Còn mày,nếu còn động vào gia đình tao…
Inchinose Amy
Inchinose Amy
//Nghiêng đầu, giọng nhỏ lại//Tao nguyền rủa mày,mày sẽ mất đi cậu em trai thành vào đó mày sẽ có cô bé ở dưới.(mất 🐦này nha)
Đòn chí mạng 💀 Shiki đứng phía sau suýt bật cười.
Hiệu trưởng đập bàn, gương mặt đỏ lên vì tức giận:
nvp
nvp
Hiệu trưởng: Inchinose Shiki và Inchinose Amy...cả 2 em đều bị đuổi học
Không cần nghe thêm. Không cần giải thích. Chỉ một câu… kết thúc tất cả.
____________
Trong căn phòng của Shiki. Không khí yên lặng hơn bình thường.
Amy ngồi trên giường, ôm gối, đôi mắt hai màu không còn giận dữ nữa… mà chỉ lặng đi. Cô nhìn xuống sàn, không nói gì.
Shiki đứng cạnh cửa sổ, một tay cầm điện thoại.
NovelToon
NovelToon
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Còn con nữa Amy...sao con nguyền rủa hiệu trưởng sẽ hói đầu cả đời vậy?
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Con lỡ tay...👉🏻👈🏻💦
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
//bất lực_ing//...2 anh em nhà này..
NovelToon
NovelToon
NovelToon
Inchinose Amy
Inchinose Amy
anh Shiki....em thấy anh nói với ba hơi quá đáng á💦
shiki ichinose
shiki ichinose
....em nói đúng hơi quá đáng thật
Inchinose Amy
Inchinose Amy
hay ta góp tiền mua nguyên liệu về nấu cho ba đi
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Coi như là lời xin lỗi...
shiki ichinose
shiki ichinose
mmmm,nghe hay đó!
shiki ichinose
shiki ichinose
Anh với em đi mua đi
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Dạ//cầm ví//
shiki ichinose
shiki ichinose
//cầm ví//Ok đi thôi
Bên ngoài, trời đã xế chiều. Đường phố bắt đầu đông hơn. Hai đứa vừa đi vừa tranh luận:
shiki ichinose
shiki ichinose
Mua gì?
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Cái gì dễ ăn ấy.
shiki ichinose
shiki ichinose
Hay mì gói?
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Thôi anh ơi,kiểu đó ba đấm chết.
Không khí… rất bình thường. Rất đời. Nhưng— Ở phía xa. Có người đang đứng trong bóng tối của con hẻm.
Ánh mắt dõi theo. Không phải ngẫu nhiên. Không phải tình cờ. Hai anh em vẫn cười nói, hoàn toàn không nhận ra— Rằng từ lúc bước ra khỏi nhà… Họ đã trở thành mục tiêu.
___________
Chiếc ví nhỏ trong tay Amy khẽ đung đưa theo từng bước chân. Con gấu bông nhỏ được móc vào đó… lắc lư nhẹ. Nhưng— Không hiểu sao. Tim cô chợt khựng lại một nhịp.
Một cảm giác rất nguy hiểm… như quay lại những ngày cô từng phải cảnh giác với mọi thứ.
Amy chậm lại. Ánh mắt hai màu khẽ tối đi.
Inchinose Amy
Inchinose Amy
"Có ai đó đang theo dõi sao...?"
Cô quay đầu lại. Con đường phía sau vẫn bình thường. Người qua lại, xe cộ, tiếng nói chuyện… không có gì khác lạ. Không một ai khả nghi. Shiki thấy vậy cũng dừng lại, quay ra sau nhìn theo:
shiki ichinose
shiki ichinose
Sao vậy Amy?
shiki ichinose
shiki ichinose
//Nhíu mày//Có chuyện gì à?
Amy nhìn thêm một lúc. Không có gì. Không ai. Chỉ là… cảm giác. Cô khẽ lắc đầu:
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Chắc em nhầm...
Nhưng tay cô vô thức siết chặt chiếc ví hơn
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Về thôi anh,sắp tối rồi
Giọng cô nhỏ hơn bình thường. Shiki nhìn cô một giây. Rồi cũng gật đầu:
shiki ichinose
shiki ichinose
...ừm
Hai anh em quay đi. Bước chân nhanh hơn một chút.
Ở phía xa— Trong góc khuất giữa hai tòa nhà. Một bóng người khẽ dịch chuyển. Ánh mắt vẫn dõi theo họ. Lặng lẽ.
Không một tiếng động. Còn Amy— Dù đã quay đi… Đôi mắt hai màu của cô khẽ rung lên. Linh cảm… chưa hề biến mất.
_Hết_

chap2

Về tới nhà, hai anh em bước thẳng vào bếp.
Không khí trong nhà vẫn còn hơi trầm… nhưng không còn nặng nề như lúc trước nữa.
Amy vừa đeo tạp dề, vừa loay hoay với mái tóc dài
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Đù má,vướng vcllll
shiki ichinose
shiki ichinose
//Liếc qua, thở nhẹ//😮‍💨,quay ra đây
Amy quay lưng lại, đứng yên.
Shiki bước tới, gom mái tóc đen mềm của cô lại trong tay. Động tác không quá khéo, nhưng lại rất quen—cậu buộc tóc cho Amy thành một kiểu đuôi ngựa gọn gàng.
shiki ichinose
shiki ichinose
Đau không...?
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Dạ,hong:3
[Au:Ko ship Shiki x Amy nha,họ là anh em là anh em]
Một khoảnh khắc nhỏ. Nhưng đủ ấm. Shiki vỗ nhẹ đầu cô:
shiki ichinose
shiki ichinose
Xong rồi đó, đứng đó phụ anh
shiki ichinose
shiki ichinose
Đừng có phá là được.
Inchinose Amy
Inchinose Amy
//Quay lại, khoanh tay//Em không phá đâu.
shiki ichinose
shiki ichinose
Đéo tin đc đâu em...🙃
Inchinose Amy
Inchinose Amy
:))))
shiki ichinose
shiki ichinose
//Xắn tay áo//Hôm nay tao nấu.
Inchinose Amy
Inchinose Amy
//nhướng mày//Anh chắc không?
shiki ichinose
shiki ichinose
Tao bị đuổi học chứ không phải bị đuổi khỏi bếp đâu em:)?
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Nghe...cũng hợp lý vậy:)?
Shiki bắt đầu rửa sườn, chặt thành miếng vừa ăn. Amy đứng bên cạnh:
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Anh chặt sườn như chặt xương tk con trai hiệu trưởng vậy?
shiki ichinose
shiki ichinose
Mày nín:)
shiki ichinose
shiki ichinose
NovelToon
Inchinose Amy
Inchinose Amy
🤐
Cậu cho sườn vào chảo đảo sơ cho săn lại. Xèo xèo— Sau đó thêm nước mắm, đường, tiêu, đảo đều cho thấm. Amy nhìn:
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Đù,h em mới biết anh cũng biết nấu cơm luôn á:D
shiki ichinose
shiki ichinose
Đâu mày:)lần đầu tao xuống bếp đó:)
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Sao nhìn chuyên nghiệp dữ vậy?
shiki ichinose
shiki ichinose
Xem ông bô làm chứ sao?
Một câu đơn giản. Shiki thêm nước dừa, đậy nắp, hạ lửa vừa
shiki ichinose
shiki ichinose
để im nó kho
shiki ichinose
shiki ichinose
à tí nữa nếu nó sôi á,nhớ cho nhỏ lửa hộ anh nha Amy!!
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Dạ
Nồi sườn bắt đầu sôi lục bục.
shiki ichinose
shiki ichinose
Rồi cho nhỏ lửa đi em
shiki ichinose
shiki ichinose
để tầm 25-30 phút là ok
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Ok anh trai//cho nhỏ lửa//
_______________
Trứng chiên (Amy phụ… nhưng)
shiki ichinose
shiki ichinose
Amy em làm trứng đi
Inchinose Amy
Inchinose Amy
//Gật đầu//ok anh,cái siêu easy
CỐC
…vỡ ra ngoài.
shiki ichinose
shiki ichinose
…Mày đang làm cái gì vậy em?
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Nó tự vỡ...💦
shiki ichinose
shiki ichinose
Mày đừng có đổ thừa nha em:)
Cuối cùng vẫn cứu được vài quả trứng. Amy đổ vào chảo. XÈO! Nhưng—
Inchinose Amy
Inchinose Amy
DỊT MẸ CHÁY RỒI ANH ƠI!!!!
shiki ichinose
shiki ichinose
Mày chỉnh lửa kiểu đ j vậy ?
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Em nghĩ càng to càng nhanh…
shiki ichinose
shiki ichinose
...🙂
Rau xào (cả hai cùng làm) Shiki phi tỏi. XÈO! Mùi thơm bốc lên ngay lập tức. Amy mắt sáng lên:
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Thơm quá đi à✨
Shiki cho rau vào, đảo nhanh tay. Amy đứng cạnh:
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Anh cho muối chx?
shiki ichinose
shiki ichinose
Cho rồi
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Có cần cho thêm không?
shiki ichinose
shiki ichinose
Không
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Thôi cho thêm đi
shiki ichinose
shiki ichinose
...Đừng Amy---
Inchinose Amy
Inchinose Amy
//cho 1 nắm muối vào:)//
shiki ichinose
shiki ichinose
Mày phá ít thôi em:)
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Em không có phá đâu anh:)
...
Nồi sườn Trong lúc đó— Nồi sườn vẫn đang kho lửa nhỏ. Nước dần sệt lại, bám quanh miếng thịt, chuyển màu nâu óng. Shiki mở nắp, đảo nhẹ. Mùi thơm lan khắp bếp. Amy đứng bên cạnh, nhìn:
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Sao cái này ngon dữ vậy?
shiki ichinose
shiki ichinose
//Cười nhẹ//Đương nhiên.
Thành quả Ba món đặt trên bàn: Sườn kho (xịn nhất 👍) Trứng chiên (hơi cháy 😅) Rau xào (hơi mặn 🤏)
...
Inchinose Amy
Inchinose Amy
//chống tay nhìn//Em nghĩ ba sẽ sống sót qua bữa ăn này:)
shiki ichinose
shiki ichinose
//Bật cười//Hy vọng là vậy.
...
Hai anh em cẩn thận bưng từng món ra bàn. Đĩa sườn kho còn bốc khói nhẹ, màu nâu óng ánh. Rau xào tỏa mùi tỏi thơm phức. Dù trứng có hơi cháy… nhưng nhìn tổng thể vẫn rất ra gì.
shiki ichinose
shiki ichinose
//đặt đĩa xuống, phủi tay//Ổn rồi
shiki ichinose
shiki ichinose
Amy ơi,em lấy nồi cơm ra đi
shiki ichinose
shiki ichinose
Đợi ba về rồi ăn..
Inchinose Amy
Inchinose Amy
//Gật đầu//Dạ
Rồi cô chạy lon ton vào bếp.
...
Trong góc bếp— Chiếc nồi cơm điện nằm im trên kệ.
Một chiếc nồi màu trắng ngà, hơi cũ, thân nồi có vài vết trầy xước do dùng lâu. Nắp nồi hơi ngả màu, nhưng vẫn sạch sẽ. Bên cạnh là cái nút bấm nhỏ… và đèn báo.
Đèn. Đang… không sáng. Amy mở nắp. Bên trong— Gạo vẫn còn nguyên. Nước vẫn còn. Chưa hề được nấu.
Inchinose Amy
Inchinose Amy
//xịt keo//"Ủa?"
Inchinose Amy
Inchinose Amy
NovelToon
Não bắt đầu load lại ký ức. Vo gạo ✔️ Cho nước ✔️ Đậy nắp ✔️ … Bấm nút ❌
Ở ngoài, Shiki gọi vọng vào:
shiki ichinose
shiki ichinose
Amy,làm gì mà lâu quá vậy?em làm xong chưa đó!
Inchinose Amy
Inchinose Amy
//Giật mình, vội vàng//Xong rồi!!
Cô đóng cạch nắp nồi lại. Mặt bắt đầu hơi căng.
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Chết mẹ tôi rồi;-;
Inchinose Amy
Inchinose Amy
NovelToon
Cô nhìn cái nồi cơm. Rồi nhìn cái nút. Rồi hít một hơi.
CẠCH
Bấm. Đèn bật lên. Nồi bắt đầu kêu tách một tiếng nhẹ. Amy đứng đó, im lặng.
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Hy vọng không ai phát hiện:)
Ngoài phòng khách— Shiki khoanh tay:
shiki ichinose
shiki ichinose
Sao lâu vậy trời?
Inchinose Amy
Inchinose Amy
//Bê nồi ra, mặt tỉnh bơ//anh ơi…cơm đang… nóng.
shiki ichinose
shiki ichinose
...??
shiki ichinose
shiki ichinose
NovelToon
Cậu nhìn cái nồi. Rồi nhìn Amy.
shiki ichinose
shiki ichinose
H mày mới bấm nút nồi cơm đúng ko..?
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Không ạ...
shiki ichinose
shiki ichinose
…đèn vừa sáng kìa.
...im lặng 3 giây
shiki ichinose
shiki ichinose
//Thở dài//Vậy là phải đợi thêm 20 phút.
Inchinose Amy
Inchinose Amy
//Cúi đầu//Em…xin lỗi.
Shiki nhìn cô một lúc. Rồi bật cười nhẹ:
shiki ichinose
shiki ichinose
Thôi kệ đi,ít nhất cơm không bị cháy:)
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Anh nói đúng...:)
Hai anh em ngồi chờ. Mùi thức ăn vẫn thơm. Không khí vẫn ấm. Chỉ có— Cái nồi cơm… đang bắt đầu hành trình “cứu vớt tình hình”
.........
Hai anh em ngồi đợi. Tiếng nồi cơm điện “tách… tách…” khe khẽ trong bếp, đèn vẫn sáng, hơi nước bắt đầu tích tụ dưới nắp.
Mùi sườn kho lan ra khắp nhà. Amy chống cằm:
Inchinose Amy
Inchinose Amy
…bao lâu nữa vậy?
shiki ichinose
shiki ichinose
//Nhìn đồng hồ//Chắc… 15 phút nữa.
Inchinose Amy
Inchinose Amy
...đói quá đi mất
shiki ichinose
shiki ichinose
Anh cũng đói.
Không khí yên tĩnh. Chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc… và nồi cơm đang “cố gắng”.
CẠCH
Tiếng cửa mở. Cả hai cùng khựng lại. Amy bật dậy:
Inchinose Amy
Inchinose Amy
A!!ba về rồi
Inchinose Amy
Inchinose Amy
NovelToon
shiki ichinose
shiki ichinose
//Cũng đứng lên//Cuối cùng—
Hai anh em chạy ra cửa, gần như cùng lúc. Nhưng— Khi cánh cửa mở ra hoàn toàn. Cả hai đứng sững lại. Không phải Tsuyoshi. Trước cửa là… một người đàn ông lạ.
...
Ông ta đứng đó, dáng người cao gầy. Quần áo hơi xộc xệch, như đã đi rất lâu. Mái tóc rối, che một phần khuôn mặt. Đôi mắt… không rõ là đang nhìn ai, nhưng lại khiến người khác có cảm giác bị quan sát từ rất lâu rồi. Không phải người quen. Không phải khách bình thường. Chỉ cần nhìn một lần— Cũng đủ thấy… không ổn.
shiki ichinose
shiki ichinose
//Lập tức đứng chắn trước Amy//…ông là ai?Nếu là khách thì xin lỗi đã đóng cửa rồi
Giọng cậu trầm xuống. Amy phía sau không nói gì. Nhưng tay cô vô thức siết chặt chiếc ví—con gấu bông nhỏ khẽ lắc lư. Cảm giác lúc nãy… Không phải nhầm.
Người đàn ông không trả lời ngay. Chỉ hơi nghiêng đầu. Nhìn hai anh em. Rồi— Khẽ cười. Một nụ cười… không rõ ý nghĩa.
...
Người đàn ông vẫn đứng đó. Không nói gì. Không động đậy. Chỉ… nhìn. Rồi— Không khí xung quanh hắn bắt đầu thay đổi.
Một thứ gì đó… đen kịt, lấm tấm như những hạt bụi sống, bắt đầu xuất hiện trong không khí. Ban đầu chỉ là vài đốm nhỏ. Nhưng chỉ trong tích tắc— Chúng sinh sôi. Lan ra. Dày đặc. Như một đàn “vi khuẩn” đen đặc, chuyển động hỗn loạn… và có ý thức. Amy mở to mắt.
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Cái gì vậy...?
Chưa kịp phản ứng— VỤT! Chúng lao thẳng về phía cô. Khoảng cách quá gần. Quá nhanh. Amy đứng sững. Không kịp né.
shiki ichinose
shiki ichinose
AMY!!!!
Shiki lập tức chộp lấy tay cô. KÉO MẠNH! Cả hai ngã sang một bên. Đàn “vi khuẩn” đen lướt qua ngay vị trí Amy vừa đứng— XOẸT! Không chạm trúng. Nhưng chỉ cần chậm một nhịp…
Inchinose Amy
Inchinose Amy
//Thở gấp, tim đập loạn//…c-cái gì vậy…?
shiki ichinose
shiki ichinose
//Kéo cô đứng dậy, đứng chắn trước//Đừng lại gần hắn.
Giọng cậu trầm hẳn xuống. Không còn chút đùa cợt nào. Phía trước— Người đàn ông vẫn đứng yên. Đàn “vi khuẩn” đen quay lại, lơ lửng xung quanh hắn như một lớp sương sống. Hắn nghiêng đầu. Lần này— Ánh mắt rõ ràng hướng về Amy.
Amy siết chặt tay. Đôi mắt hai màu ánh lên— Không còn sợ. Chỉ còn cảnh giác. Trong nhà— Nồi cơm vẫn kêu “tách… tách…” Như thể… Một bữa cơm bình thường vẫn đang chờ. Nhưng trước cửa— Mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi.
...
Không khí như đông cứng lại. Đám “vi khuẩn” đen lơ lửng, rung nhẹ… như chuẩn bị lao tới lần nữa. Shiki đứng chắn trước Amy, tay siết chặt. Amy phía sau, tim đập mạnh— Lần này… nguy hiểm thật.
?
?
Chúng mày đang làm cái đ*o gì trước cửa nhà tao vậy hả?
Một giọng nói vang lên. Trầm. Gằn. Và… cực kỳ tức giận. Cả không gian như khựng lại trong một nhịp. Đám “vi khuẩn” đen cũng dừng chuyển động.
Amy và Shiki đồng loạt ngước lên. Ở đầu con hẻm— Một bóng người đang đứng đó. Dáng cao, quen thuộc. Ánh mắt sắc lạnh.
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Ba...!!
shiki ichinose
shiki ichinose
//Khẽ thở ra//…cuối cùng cũng về rồi.
Không cần nghĩ— Hai anh em chạy thẳng về phía ông. Amy chạy nhanh hơn, gần như lao tới. Tsuyoshi đưa tay ra— Đỡ lấy cô.
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Các con không sao chứ?
Giọng ông vẫn trầm, nhưng nhẹ đi một chút
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Dạ tụi con không sao//nắm chặt áo ông.//
Shiki đứng cạnh, vẫn nhìn về phía trước, nơi tên kia đang đứng.
shiki ichinose
shiki ichinose
Ông ta tấn công tụi con
Tsuyoshi không đáp ngay. Chỉ bước lên phía trước một bước. Đứng chắn trước hai đứa. Ánh mắt ông chuyển sang người đàn ông lạ. Không còn là người cha bình thường nữa. Mà là— Một thứ gì đó… nguy hiểm hơn rất nhiều.
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Biến ra khỏi nhà tao!!!
Chỉ một từ. Nhưng đủ lạnh. Đám “vi khuẩn” đen khẽ dao động. Như đang do dự. Amy đứng phía sau, khẽ siết tay. Cô chưa từng thấy ba như vậy. Không phải lúc cười. Không phải lúc dạy nấu ăn. Mà là— Một con người hoàn toàn khác.
...
Đàn. Đám “vi khuẩn” đen vẫn lơ lửng, nhưng không còn lao tới nữa—chỉ xoáy nhẹ quanh người đàn ông lạ. Tsuyoshi bước thêm một bước. Ánh mắt ông sắc lại. Rồi— Ông cất giọng, chậm rãi:
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Lâu rồi không gặp mà mày lại đánh con tao à …Momoya Samidare?
Inchinose Amy
Inchinose Amy
...!!!!
shiki ichinose
shiki ichinose
...!!
shiki ichinose
shiki ichinose
//Mở to mắt//Ba… biết ông ta…?
Người đàn ông kia—Momoya Samidare— khựng lại một nhịp. Nụ cười mờ nhạt trên môi hắn… biến mất. Đôi mắt hắn hạ xuống, nhìn thẳng vào Tsuyoshi.
Momoya Samidare.
Momoya Samidare.
H mới nhận tôi à?
Giọng hắn trầm, lạnh. Shiki quay sang ba mình:
shiki ichinose
shiki ichinose
Ba, ông ta là ai vậy?
Không có câu trả lời ngay lập tức. Tsuyoshi vẫn đứng chắn phía trước. Vai ông thẳng. Ánh mắt không rời khỏi đối phương.
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Ba...//khẽ siết tay áo ông//
Cô cảm nhận được— Không chỉ là nguy hiểm. Mà là… quen biết. Một mối quan hệ gì đó… không đơn giản.
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
//Khẽ nói, giọng thấp xuống//Kẻ… không nên xuất hiện ở đây.
Momoya khẽ cười lại. Nhưng lần này— Không còn nhẹ nhàng nữa.
Momoya Samidare.
Momoya Samidare.
…ta đến… chỉ để xem.
Ánh mắt hắn lướt qua Shiki— Rồi dừng lại ở Amy.
Momoya Samidare.
Momoya Samidare.
Đặc biệt là...2 đứa trẻ này...
Amy khựng lại. Shiki lập tức bước lên một bước:
shiki ichinose
shiki ichinose
Động vào tôi thì đc nhưng đừng động vào em tôi
Không khí lại căng lên. Nhưng lần này— Không còn là cuộc gặp ngẫu nhiên nữa. Mà là— Một quá khứ vừa bị gọi tên.
...
Không khí vẫn đang căng thẳng. Hai bên đối diện nhau. Ánh mắt lạnh. Sát khí nặng nề. Đám “vi khuẩn” đen lơ lửng…
TÁCH
Một âm thanh rất nhỏ. Nhưng lại… vang lên cực kỳ rõ. Trong bếp— Chiếc nồi cơm điện khẽ bật nút. Đèn từ đỏ… chuyển sang xanh. Cơm… đã chín. Cùng lúc đó—
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Ọc~
Inchinose Amy
Inchinose Amy
...
shiki ichinose
shiki ichinose
...
Momoya Samidare.
Momoya Samidare.
...
Tsuyoshi đứng đó. Im lặng 2 giây. Rồi đưa tay xoa bụng, cười hì hì:
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Tôi đói rồi...:)))
Không khí vừa nãy: 💀 cực căng ⚔️ chuẩn bị combat ☠️ nguy hiểm cấp cao → giờ: 🍚
Shiki nhìn ba mình, không tin nổi:
shiki ichinose
shiki ichinose
Ba nghiêm túc dùm con cái
Inchinose Amy
Inchinose Amy
//Đơ//giờ ăn luôn à?
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
//Quay lại, mặt tỉnh bơ//Cơm chín rồi mà không ăn là phí,để nguội là mất ngon.
Momoya đứng đối diện. Im lặng. Không nói gì. Tsuyoshi chỉ tay vào nhà:
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Ê!vô ăn luôn ko?
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Ủa…ba mời luôn???
shiki ichinose
shiki ichinose
Ông ta tính giết chúng con đó ba!!!!!
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
//Nhún vai//Ăn xong rồi tính
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Đói thì không đánh nhau nổi.
Momoya nhìn ông. Rồi nhìn hai đứa. Rồi nhìn… cái nhà. Một khoảng lặng kỳ quặc. Tsuyoshi quay lưng đi vào trong:
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Vô nhà đê
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
ý nay có sườn kho nè:)
Inchinose Amy
Inchinose Amy
//Nhỏ giọng//…anh thấy cái này bình thường không?
shiki ichinose
shiki ichinose
//Thở dài//…nhà mình chưa bao giờ bình thường.
Ở ngoài cửa— Momoya vẫn đứng đó. Nhưng ánh mắt hắn… lần đầu tiên xuất hiện một chút… khó hiểu. Còn trong nhà— Mùi cơm nóng vừa chín… lan ra.
......
Không khí vẫn còn hơi… lệch pha. Một bên là sát khí. Một bên là… mùi cơm chín.
Tsuyoshi quay lại, nhìn thẳng Momoya, giọng bình thản như đang mời khách quen:
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Mày vô nhà tao ăn cơm đi
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
//Gật đầu về phía bàn ăn//
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Ngồi đi
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
//quay sang hai anh em, phẩy tay//Tụi con cũng vào ngồi đi.
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Hả!?ba đùa hả?
shiki ichinose
shiki ichinose
Ba chắc ko đó ba!?
Tsuyoshi vừa đi vào trong, vừa nói tỉnh bơ:
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Yên tâm đi mấy đứa
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Nhìn mặt hung dữ thế thôi chứ nó không cắn đâu//mở tủ lục lục bên trong//
…im lặng 3 giây Amy nhìn Shiki. Shiki nhìn Amy.
Inchinose Amy
Inchinose Amy
…ba mình vừa nói gì vậy?//thì thầm//
shiki ichinose
shiki ichinose
Anh cũng không biết nhưng nghe rất sai sai
Cả hai chậm rãi… đi vào bàn. Ngồi xuống. Nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Momoya. Ở cửa— Momoya đứng yên. Không bước. Không nói. Chỉ nhìn.
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
//Lấy ra một chai rượu, quay lại//Đứng đó làm gì?
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Hay muốn tôi mời lần hai?
Một khoảng lặng. Rồi— Momoya bước vào. Chậm rãi. Tiếng bước chân vang nhẹ trên sàn nhà. Đám “vi khuẩn” đen xung quanh hắn… tan dần, biến mất như chưa từng tồn tại. Amy siết tay dưới bàn. Shiki ngồi thẳng, mắt không rời khỏi hắn.
Momoya Samidare.
Momoya Samidare.
//kéo ghế//
KẸT--
Ngồi xuống. Đối diện họ. Tsuyoshi đặt chai rượu xuống bàn.
CỘP
Rồi ngồi vào vị trí của mình. Nhìn quanh một lượt— Hai đứa con… và một “khách không mời”.
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
//cười nhẹ//Rồi,ăn đi
Inchinose Amy
Inchinose Amy
…cái này giống mơ ghê…
shiki ichinose
shiki ichinose
…ác mộng thì đúng hơn.
...
Bữa cơm bắt đầu. Một bữa cơm… kỳ lạ nhất từ trước tới giờ. Tsuyoshi rót rượu.
CẠCH-tiếng ly chạm bàn
Ông đẩy một ly về phía Momoya, giọng bình thản
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Uống không?
Momoya nhìn ly rượu một giây… rồi cầm lên. Không từ chối. Hai người ngồi đối diện nhau. Không khí không còn căng như lúc ngoài cửa… nhưng cũng không hề thoải mái. Tsuyoshi nhấp một ngụm rượu, cười nhẹ:
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
...tao tưởng mày ngỏm củ tỏi rồi chứ?
Momoya Samidare.
Momoya Samidare.
Người như tôi… khó chết lắm.
Họ nói chuyện. Những câu ngắn. Nhưng nặng. Nhắc đến quá khứ—
Những mảnh ký ức rời rạc. Nhưng đủ để hiểu— Tsuyoshi… không chỉ là một người bán bia bình thường. Ở phía bên này bàn— Shiki và Amy ngồi ăn. Nhưng— Không ai thực sự tập trung vào đồ ăn.
Amy gắp một miếng sườn. Đưa lên. Nhưng mắt vẫn liếc về phía Momoya. Đôi mắt hai màu ánh lên cảnh giác. Cô ăn… nhưng chậm. Shiki thì thậm chí còn rõ hơn. Cậu vừa ăn vừa… nhìn thẳng đối phương. Không hề giấu. Như một lời cảnh cáo im lặng:
shiki ichinose
shiki ichinose
[Tôi đang để ý ông đó]
Momoya nhận ra. Nhưng không nói gì. Chỉ khẽ liếc qua hai đứa. Một cái nhìn ngắn— Nhưng đủ khiến không khí lạnh đi một chút. Amy khẽ đá nhẹ chân Shiki dưới bàn:
Inchinose Amy
Inchinose Amy
…đừng nhìn lộ liễu vậy.
Shiki không quay sang:
shiki ichinose
shiki ichinose
Tao chưa tin tưởng đc ông ta
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Em cũng vậy?
Ở đầu bàn— Tsuyoshi vẫn nói chuyện như không có gì.
Tsuyoshi Ichinose.
Tsuyoshi Ichinose.
Nếu như tao ko ra tay chắc tụi bây chết hết rồi nhỉ?
Momoya Samidare.
Momoya Samidare.
//Cười nhạt//ừm,cũng may là anh tới kịp
Hai thế giới. Một bên— Những câu chuyện quá khứ đầy nguy hiểm. Một bên— Hai đứa trẻ đang cố giữ bình tĩnh… trong chính ngôi nhà của mình. Nhưng dù vậy— Amy vẫn khẽ gắp thêm một miếng sườn. Ăn. Rồi nhỏ giọng:
Inchinose Amy
Inchinose Amy
Mà anh món sườn kho anh làm ngon thật đó nha
shiki ichinose
shiki ichinose
//Khựng lại 1 giây//…tất nhiên.
Một chút bình thường. Giữa một bữa ăn… hoàn toàn không bình thường.
_Hết_

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play