[ RhyCap ] Kẻ Thứ Ba Hợp Pháp
Chap 1 : Lễ Cưới
ánh đèn đường ở phố hắt qua cửa kính
ở một không gian sang trọng, lung linh
Một khung cảnh lãng mạn, sâu lắng
Có nến , có hoa và có những ánh đèn ấm áp loé lên
Hoàng Đức Duy ( Cap )
* bước ra *
Trên mình là bộ áo cưới lung linh, lộng lẫy
Với những tiếng hò reo , vỗ tay của quan viên hai họ
Trên lễ đường bóng dáng cao ráo , uy lực đứng giữa những khảm hoa tưới tắn nhìn về phía em đang tiến vào lễ đường
Hôn lễ diễn ra rất bình thường như những hôn lễ khác
Nhưng trong em có cảm giác nặng nề, ủ rũ đến khó tả
Em biết người đàn ông trước mắt mình chính là người chồng không tình cảm
Chỉ là một người chồng bị gia đình ép cưới em
Trong dòng suy nghĩ nặng nề của mình em cảm nhận được có một ánh mắt không mấy thiện cảm
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
* liếc em *
đúng người đó là anh , người chồng không tình cảm của em
Bên cạnh anh là một cô gái có lẽ là người anh yêu
Hoàng Đức Duy ( Cap )
* cuối gằm mặt xuống *
Cô ấy khoát tay anh tình tứ
Nhìn họ mới thực sự là nhân vật chính trong buổi lễ
Họ tình tứ bên nhau bỗng có giọng nói phát lên
Huy Danh ( Ba anh )
Này , hôm nay là hôn lễ của con và Duy
Huy Danh ( Ba anh )
con còn ở đây tình tứ với cô ta à
Huy Danh ( Ba anh )
mau đi mời rượu với vợ m đi * chỉ tay qua chỗ em *
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
Tch...con biết ! 💢
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
* quay qua cô ta * Anh đi chút nhé
Khả Vân ( người anh yêu )
Dạ ~
Anh rời tay cô ta một cách nuối tiếc
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
* khẽ vào tai em *
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
" hôm nay có em ấy ở đây , biết điều thì biểu hiện cho tốt "
Anh và em nắm tay nhau mời rượu từng bàn
Cái nắm tay ấy tưởng rằng sẽ ấm áp nhưng chỉ ấm khi anh nắm tay cô ta
Còn đối với tay em là một cái nắm thô bạo, đau điếng người
Em và anh mời hơn cả trăm bàn
Cậu 3 của anh
chu choa , hai đứa bây hợp nhau lắm
Cậu 3 của anh
Cậu ba chúc hai đứa bây trăm năm hạnh phúc
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
Dạ cảm ơn cậu
Hoàng Đức Duy ( Cap )
con cảm ơn cậu ba
Cũng như mọi lần mời rượu trước đó
Cùng nhau nâng ly , cùng nhau chụp hình với khách tham dự
Cậu 3 của anh
à nãy giờ cậu chưa thấy tấm nào hai đứa bây hôn nhau cả
Cậu 3 của anh
Vợ chồng kì vậy hai đứa , chụp một tấm làm kỉ niệm nào
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
* liếc qua em *
đối mặt với quan viên hai họ
Và đặc biệt là ánh mắt sắc bén của anh
Hoàng Đức Duy ( Cap )
* lo lắng *
Trước mắt họ , anh và em không thể kháng cự
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
* cuối xuống hôn lên đôi môi nhỏ nhắn của em *
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
* nhìn xung quanh tìm kiếm hình bóng của người anh thương *
Khả Vân ( người anh yêu )
* khóc nức nở *
Khả Vân ( người anh yêu )
* chạy ra khỏi khán phòng *
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
* buông tay em ra *
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
KHẢ VÂN * chạy theo cô ta bỏ em ngơ ngác giữa một lễ đường lộng lẫy, hoành tráng *
Chap 2 : " Hài lòng chưa ? "
Không có hơi ấm , chỉ có mùi rượu nồng nặc và sự câm phẩn tràn ngập
ánh mắt anh nhìn em không chút tình ý , chỉ có sự ghê tởm như đang nhìn một món đồ bị ép phải mua về
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
Hài lòng chưa ? * giọng khàn đặc , lạnh buốt *
Hoàng Đức Duy ( Cap )
* tay siết chặt góc áo , đôi môi run rẩy *
Hoàng Đức Duy ( Cap )
A...Anh say rồi....
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
Tôi không say
Anh bước tới thô bạo nắm lấy cầm em ép em phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang đỏ ngầu vì tức giận
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
Cậu dùng cái hôn ước chết tiệt này để bước chân vào đây
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
Khiến Khả Vân , người tôi yêu khóc nức nở
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
Bỏ đi ngay giữa khán phòng
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
Cậu nghĩ tôi sẽ để cậu sống yên ổn sao ? 💢
Chỉ muốn nói rằng chính em cũng bị người mình yêu phản bội
Bị gia đình bán đứng để lấy cái danh phận này
Trong mắt anh , em chỉ là một kẻ tâm cơ , kẻ thứ ba chen chân vào cuộc tình của anh
Hoàng Đức Duy ( Cap )
" tôi không hề muốn cuộc hôn nhân này " * thì thầm *
Giọt nước mắt của em cuối cùng cũng rơi xuống tay anh
Ghé sát tai em , từng chữ thốt ra như dao cứa vào tim em
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
" đừng diễn nữa , từ hôm nay căn phòng này sẽ là lồng giam cậu "
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
" Cậu có được cái danh vợ của tôi nhưng trái tim tôi, sự tôn trọng của tôi..... Cả đời này cậu đừng hòng chạm tới "
Anh bỏ đi , để lại em sụp đổ xuống sàn nhà lạnh lẽo
Chiếc nhẫn cưới trên tay em bỗng lấp lánh một cách lạ kỳ
Như đang chế giễu sự thật rằng
Em bước ra khỏi vùng lày của sự phản bội
để rồi rơi thẳng vào vực thẳm của một hôn ước không tình yêu...
Chap 3 : Anh Không Giết Tôi Luôn Đi
Anh nhốt em suốt một tuần qua
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên giữa đêm muộn
Em giật mình tỉnh giấc, co người lại phía đầu giường
Anh bước vào, hơi men nồng nặc, anh ném chiếc áo khoác xuống sàn rồi nhìn em bằng ánh mắt giễu cợt
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
vẫn chưa ngủ sao ? đang đợi tôi về để làm tròn bổn phận người vợ à ?
Em nhìn anh đôi môi khô khốc, run rẩy
Hoàng Đức Duy ( Cap )
Q...Quang Anh đã một tuần rồi anh không cho tôi ra ngoài tôi cần được hít thở , tôi cần gặp gia đình
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
Gia đình ?
anh tiến lại gần , chống tay xuống giường ép sát vào mặt em
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
cậu có gia đình sao ?
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
cái gia đình đã bán cậu cho tôi để đổi lấy khoản đầu tư đó à ?
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
đừng hòng bước ra khỏi đây, để cậu đi rêu rao với thiên hạ rằng tôi ngược đãi cậu sao ?
Hoàng Đức Duy ( Cap )
Không, tôi không hề có ý đó !
Hoàng Đức Duy ( Cap )
tại sao anh không chịu hiểu cho tôi ?
Hoàng Đức Duy ( Cap )
TÔI CŨNG LÀ NGƯỜI BỊ ÉP BUỘC
Em hét lên trong nước mắt và sự bất lực
Anh bật cười một điệu cười lạnh lẽo đến thấu xương
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
Ép buộc ?
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
lúc cha cậu ký hợp đồng , tôi thấy mắt cậu sáng rực lên cơ mà
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
Duy này đừng có diễn nữa
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
cậu dùng cái mặt thanh thuần này để cướp đi hạnh phúc của tôi
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
giờ lại muốn tôi đối xử tử tế với cậu
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
cậu xứng à ?
Hoàng Đức Duy ( Cap )
Tôi cướp cái gì của anh ? * nghẹn ngào *
Hoàng Đức Duy ( Cap )
tôi cũng bị ép gả vào đây
Hoàng Đức Duy ( Cap )
bị hành hạ
Hoàng Đức Duy ( Cap )
làm vợ một cách đau đớn, không một chút hạnh phúc nào
Hoàng Đức Duy ( Cap )
Bị anh hành hạ nhưng tôi cũng chấp nhận làm vợ của anh , tôi cũng yêu thương anh
Hoàng Đức Duy ( Cap )
đó là cái tội à ?
anh sững người trong vài giây , nhưng rồi sự căm phẫn lại chiếm lấy tâm trí
anh bóp chặt lấy cổ tay em rồi gằn giọng
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
Yêu thương tôi ?
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
tình yêu của cậu làm tôi buồn nôn
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
vì tình yêu của cậu mà em ấy phải khóc lóc và rời bỏ tôi đi
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
vì tình yêu của cậu mà tôi trở thành kẻ bội ước
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
cậu lắng tai lên mà nghe rõ đây
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
cả đời này , cậu có thể giữ thân xác của tôi trong căn phòng này
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
nhưng linh hồn tôi sẽ luôn bên cạnh em ấy để quyền rủa cậu
Em nhìn sâu vào đôi mắt anh, giọng nói bỗng trở nên chết lặng
Hoàng Đức Duy ( Cap )
Vậy sao anh không giết chết tôi luôn đi ?
Hoàng Đức Duy ( Cap )
nhốt tôi lại như một con thú như này , anh thấy thỏa mãn sao ?
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
Chết thì dễ dàng cho cậu quá
Anh buông tay ,đứng dậy phủi áo như vừa đụng vào thứ gì đó bẩn thỉu
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
Tôi muốn cậu phải sống
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
Sống để chứng kiến tôi yêu thương người khác
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
Sống để thấy sự kiêu hãnh của cậu bị dẫm nát dưới chân tôi mỗi ngày
Nguyễn Quang Anh ( Rhy )
ĐÓ MỚI LÀ CÁI GIÁ CẬU PHẢI TRẢ !
Nói rồi anh đóng sầm cửa lại , khoá chặt
Download MangaToon APP on App Store and Google Play