Đêm tại thành phố S tối tăm và sũng nước sau cơn mưa lớn. Tại hộp đêm "Blood Moon", tiếng nhạc xập xình như muốn nổ tung lồng ngực.
Trong căn phòng VIP ở tầng cao nhất, Nguyễn Xuân Bách ngồi vắt vẻo trên ghế sofa da, đôi mắt sắc lạnh như dao cau đang hằn lên những tia máu đỏ rực. Hắn đang kìm nén. Cơn phát tình của một Alpha trội đang đến gần, khiến linh lực trong người hắn cuồng bạo như muốn xé toạc lớp da thịt.
Nguyễn Xuân Bách
/Siết chặt ly rượu trong tay đến mức nó rạn nứt/
Nguyễn Xuân Bách
"Chết tiệt... vẫn không tìm thấy sao?" – Bách gầm nhẹ qua kẽ răng.
Ở phía góc phòng, Nguyễn Đình Dương — em trai hắn — lo lắng nhìn anh trai.
Nguyễn Đình Dương
"Đại ca, anh bình tĩnh chút. Em đã cho người lục soát khắp thành phố rồi."
Dương vừa dứt lời, cửa phòng VIP đột ngột mở ra. Nguyễn Thành Công bước vào với khay rượu trên tay. Cậu cúi thấp đầu, cố gắng che giấu sự run rẩy của mình.
Nguyễn Thành Công
Chỉ cần giao xong chỗ rượu này rồi về thôi, mình không nên ở lại đây lâu. – Công thầm nghĩ.
Nhưng ngay giây phút cậu bước vào, một mùi hương ngọt lịm, thanh khiết như hoa bách hợp sau mưa lan tỏa khắp căn phòng.
Nguyễn Xuân Bách
/Khựng lại, đồng tử co rút/
Bách đột ngột đứng phắt dậy. Hắn ngửi thấy rồi. Mùi hương có thể cứu rỗi linh hồn đang mục nát của hắn.
Nguyễn Xuân Bách
"Ngẩng mặt lên." – Bách ra lệnh, giọng nói trầm thấp đầy quyền lực khiến người nghe phải sởn gai ốc.
Thành Công run rẩy ngước mắt. Ánh mắt hai người chạm nhau. Một luồng điện xẹt qua, trái tim Công đập liên hồi như trống trận.
Nguyễn Thành Công
Ánh mắt đó... hắn không phải người bình thường! – Cậu hoảng hốt.
Bách bước từng bước chậm rãi về phía cậu, đôi đồng tử từ đen chuyển sang vàng rực của loài sói. Hắn vươn tay, thô bạo túm lấy cằm Công, ép cậu phải đối diện với mình.
Nguyễn Xuân Bách
"Em... là ai?"
Nguyễn Thành Công
Công lắp bắp: "Tôi... tôi chỉ là nhân viên giao rượu..."
Nguyễn Xuân Bách
/Cười khẩy, cúi đầu xuống sát hõm cổ của cậu hít một hơi sâu/
Nguyễn Xuân Bách
"Nhân viên giao rượu? Một nhân viên giao rượu lại có mùi hương khiến ta phát điên thế này sao?"
Bách không kìm chế được bản năng, hắn há miệng, để lộ cặp răng nanh nhọn hoắt.
Nguyễn Xuân Bách
/Cắn mạnh vào gáy của Công/
Nguyễn Thành Công
"A... đau!" – Công hét lên một tiếng đau đớn, khay rượu trên tay rơi xuống sàn nhà vỡ tan tành.
Dòng máu ngọt lịm của Công chảy vào miệng Bách, làm dịu đi cơn cuồng nộ trong hắn nhưng lại bùng lên một khát vọng chiếm hữu mãnh liệt hơn.
Cùng lúc đó, bên ngoài hành lang, Lê Hồng Sơn — bạn thân của Công — đang hớt hải chạy tới khi thấy bạn mình vào phòng VIP quá lâu. Nhưng anh bị Bùi Trường Linh — anh trai của Công — ngăn lại.
Bùi Trường Linh
"Đừng vào đó, Sơn. Em trai tôi... đã bị hắn đánh dấu rồi." – Trường Linh trầm giọng, gương mặt đầy vẻ phức tạp.
Bên trong phòng, Bách ôm chặt lấy thân thể đang lịm dần của Công, thì thầm vào tai cậu:
Nguyễn Xuân Bách
"Nguyễn Thành Công... em chạy không thoát đâu. Từ nay về sau, mạng của em, máu của em... đều là của một mình Nguyễn Xuân Bách ta."
❀ 𖤓 ❀•𝓢𝓬𝓮𝓷𝓮 •❀ 𖤓 ❀
Phòng ngủ xa hoa nhưng lạnh lẽo của Xuân Bách.
Thành Công từ từ tỉnh dậy, cảm giác đau nhức ở sau gáy vẫn còn âm ỉ. Cậu đưa tay chạm vào vết cắn, nước mắt chực trào.
Nguyễn Thành Công
Hắn ta... hắn ta thực sự đã biến mình thành vật sở hữu của hắn sao? /Bật dậy, nhìn quanh căn phòng rồi lao về phía cửa sổ/
Công định tìm đường thoát thân nhưng cửa phòng đột ngột mở ra. Không phải Xuân Bách, mà là Nguyễn Đình Dương. Dương nhìn cậu với vẻ mặt vừa thương hại vừa thích thú.
Nguyễn Đình Dương
"Đừng phí sức nữa, anh dâu... à không, bạn đời của anh trai tôi." /Dương tựa lưng vào cửa, khoanh tay nhìn Công/ "Xung quanh đây toàn là người của tộc Sói, em không có cánh cũng không bay thoát được đâu."
Nguyễn Thành Công
Công run rẩy: "Tại sao lại là tôi? Tôi chỉ là một người bình thường!"
Nguyễn Đình Dương
"Người bình thường?" /Dương bật cười/ "Mùi hương trên người em có thể khiến cả Ma giới điên đảo đấy."
Lúc này, ở tầng dưới, Lê Hồng Sơn đang bị đám vệ sĩ ngăn cản. Anh gào thét tên Công trong vô vọng. Bùi Trường Linh đứng phía sau, đôi mắt hiện lên sự âm trầm lạ thường.
Lê Hồng Sơn
"Thả em trai tôi ra!" – Hồng Sơn hét lớn.
Nguyễn Xuân Bách
/Bước xuống cầu thang với khí thế áp đảo/
Xuân Bách xuất hiện, ánh mắt hắn lướt qua Hồng Sơn như nhìn một cái xác không hồn. Hắn tiến đến gần Trường Linh, người đang đứng lặng lẽ nhất.
Nguyễn Xuân Bách
"Bùi Trường Linh, anh biết rõ em trai mình mang dòng máu gì mà, đúng không?" – Bách cười lạnh.
Bùi Trường Linh
Trường Linh siết chặt nắm tay: "Xuân Bách, đừng đi quá giới hạn. Nếu Ma tộc biết được sự hiện diện của nó, cậu cũng không bảo vệ nổi đâu."
𝓣𝓸 𝓫𝓮 𝓬𝓸𝓷𝓽𝓲𝓷𝓾𝓮𝓭...
Chapter 2
*• ~ ❀ ☘︎☼☁︎☼☘︎ ❀ ~ •*
Dưới lầu, Xuân Bách chỉ để lại một nụ cười nửa miệng đầy thách thức trước câu nói của Trường Linh rồi xoay người bước thẳng lên lầu. Mỗi bước chân của hắn nện xuống cầu thang gỗ đều như dẫm đạp lên tâm trí đang hoảng loạn của Thành Công ở phía trên.
Rầm!
Cánh cửa phòng ngủ bật mở. Xuân Bách bước vào với sát khí chưa kịp tan hết. Hắn vẫy tay ra hiệu cho Đình Dương đi ra ngoài. Dương nhún vai, không quên ném cho Công một cái nhìn "chúc may mắn" rồi đóng sầm cửa lại.
Trong phòng chỉ còn lại hai người. Công lùi sát vào góc giường, đôi mắt long lanh nước nhưng lại bướng bỉnh nhìn hắn.
Nguyễn Xuân Bách
"Ăn cháo đi." /Bách lạnh lùng ra lệnh, đặt bát cháo lên bàn/
Công nhìn bát cháo rồi nhìn hắn, bất ngờ vung tay hất đổ bát cháo xuống sàn. Tiếng sứ vỡ tan tành như sự phản kháng cuối cùng của cậu.
Nguyễn Thành Công
"Tôi không ăn! Đồ quái vật như anh... anh tưởng đánh dấu tôi là tôi sẽ phục tùng anh sao?" /Công run rẩy nhưng giọng nói đầy sự khiêu khích/ "Anh chỉ có thể xích xác thân tôi thôi, còn linh hồn tôi... mãi mãi ghê tởm loại người như anh!"
Ánh mắt Xuân Bách tối sầm lại, một luồng áp lực Alpha cực hạn tỏa ra khiến không khí trong phòng như đông cứng. Hắn tiến lại gần, bóp chặt lấy cằm Công, ép cậu nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần chuyển sang màu vàng kim.
Nguyễn Xuân Bách
"Ghê tởm?" /Hắn cười gằn, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cậu/ "Em có biết bao nhiêu kẻ thèm khát được tôi đánh dấu không? Em nên thấy vinh dự vì mùi hương rẻ tiền này của em lọt được vào mắt tôi."
Nguyễn Thành Công
"Vinh dự?" /Công cười trong nước mắt/ "Vậy thì anh tìm bọn họ đi! Thả tôi ra! Hay là đại thiếu gia nhà họ Nguyễn tài giỏi đến mức... phải đi bắt ép một người bình thường để thỏa mãn bản năng thú tính của mình?"
Câu nói này hoàn toàn chạm vào vảy ngược của Bách. Hắn thầm nghĩ: Được, em muốn thấy thú tính đúng không? Tôi thành toàn cho em.
Nguyễn Xuân Bách
"Em gan lắm." /Bách gằn giọng/ "Để xem cái miệng nhỏ này còn cứng đến bao giờ."
Không để Công kịp phản ứng, Bách vươn tay bế thốc cậu lên như bế một món đồ chơi. Công hốt hoảng đấm vào ngực hắn, chân co duỗi loạn xạ:
Nguyễn Thành Công
"Buông ra! Anh định làm gì? Thả tôi xuống!"
Nguyễn Xuân Bách
"Tắm rửa sạch sẽ cho em. Để em tỉnh táo lại mà nhận ra... ai mới là chủ nhân của em!"
𝓣𝓱𝓮 𝓔𝓷𝓭
Chapter 3 (H+)
*• ~ ❀ ☘︎☼☁︎☼☘︎ ❀ ~ •*
Dưới làn nước ấm của bồn tắm sục, không khí bắt đầu trở nên đặc quánh và ám muội. Xuân Bách không chỉ gội đầu cho cậu, bàn tay to lớn của hắn bắt đầu trượt xuống, mơn trớn làn da trắng ngần đang ửng hồng vì nhiệt độ.
Nguyễn Thành Công
Thành Công run rẩy, đôi tay nhỏ bé bám chặt vào thành bồn tắm. /Thở dốc/
Nguyễn Thành Công
"Đừng... Xuân Bách... đau..."
Nguyễn Xuân Bách
"Đau sao? Đó là vì em chưa quen với sức mạnh của tôi thôi."
Bách không dừng lại. Hắn bất ngờ tiến vào bồn tắm, ép Công vào góc tường đá cẩm thạch. Hắn cúi đầu, ngậm lấy vành tai nhạy cảm của cậu mà day nhẹ, khiến Công phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng.
Nguyễn Xuân Bách
/Nụ hôn mãnh liệt/
Bách thô bạo chiếm lấy đôi môi của Công.
Đây không phải là một nụ hôn bình thường, mà là một cuộc xâm lăng. Lưỡi hắn càn quét mọi ngóc ngách, hút hết dưỡng khí của cậu. Công cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, mùi hương của Alpha trội bao vây lấy cậu, khiến bản năng của một "bạn đời" trỗi dậy, đôi tay vốn định đẩy ra lại vô thức siết lấy cổ áo hắn.
Bàn tay của Bách bắt đầu chu du xuống dưới. Hắn dùng ngón tay cái thô ráp miết mạnh lên nhụy hoa đang sưng đỏ vì nước ấm.
Nguyễn Thành Công
"Ưm..." Công uốn cong người, cảm giác tê dại truyền thẳng lên đại não. Tại sao... tại sao mình lại thấy hưng phấn trước kẻ đã bắt cóc mình?
Nguyễn Xuân Bách
"Thành Công, nhìn tôi này." /Bách thì thầm, giọng khàn đặc đầy dục vọng/ "Thân thể này là của tôi. Từng tấc da thịt này đều phải ghi nhớ hơi ấm của tôi."
Hắn tiếp tục lặn xuống sâu hơn dưới làn nước. Bàn tay hắn bao trọn lấy cậu em đang rụt rè của Công. Sự va chạm trực tiếp giữa lòng bàn tay đầy chai sạn và nơi nhạy cảm khiến Công hoàn toàn mất đi sức kháng cự.
Nguyễn Xuân Bách
/Hành động mạnh mẽ dưới nước/
Bách di chuyển đôi tay nhịp nhàng, mỗi lần ma sát đều khiến Công cảm thấy mình như đang đứng bên bờ vực của sự bùng nổ. Đầu óc cậu trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác nóng bỏng nơi hạ thân và ánh mắt vàng rực của người đàn ông trước mặt.
Nguyễn Thành Công
"Bách... chậm lại... tôi không chịu nổi..."
Nguyễn Xuân Bách
"Ngoan, thả lỏng ra." /Hắn cắn nhẹ lên vai cậu, để lại một dấu răng đỏ chót/
Phía dưới nước, sự giao thoa giữa hai cơ thể ngày càng trở nên kịch liệt. Những tiếng nước vỗ vào thành bồn "bạch bạch" vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng thở dốc nồng đậm của hai người. Xuân Bách như một con thú dữ vừa tìm được miếng mồi ngon nhất thế gian, hắn không ngừng công thành đoạt đất, ép Công phải cùng mình chìm đắm trong bể dục vọng này.
Mãi cho đến khi Công hoàn toàn kiệt sức, lịm đi trong vòng tay hắn, Xuân Bách mới thỏa mãn dừng lại. Hắn bế cậu ra khỏi bồn tắm, cẩn thận lau khô người và đặt lên giường như một báu vật vô giá.
Hắn nhìn xuống những dấu vết đỏ tía rải rác trên người Công — từ nhụy hoa đến đùi trong — và mỉm cười một cách đen tối.
Nguyễn Thành Công, từ giờ trở đi, hơi thở của em cũng mang tên tôi.
𝓣𝓱𝓮 𝓔𝓷𝓭.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play
novel PDF download
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play