Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Phu Quân Mù Nguyên Lai Là Phản Diện!

Chương 1 : Phu Quân Từ Trên Trời Rớt Xuống!

Gần giữa trưa, Tiểu Hà thôn trời nắng oi bức, phần lớn thôn dân đều đã đi về, chỉ còn lại vài người vẫn còn đang đội nắng mà làm, muốn tranh thủ trước khi mưa chốt xuống làm nốt công việc.

Ôn Niệm hai tay cầm chặt cái cuốc, nâng cao, sau đó bổ xuống mặt đất.

Trán nàng có một tầng mồ hôi mỏng, trên người mặc bộ bố y dưới ánh mặt trời càng thêm tỏa nhiệt.

Nàng ngẩng lên nhìn sắc trời, nghĩ thầm nam nhân trong nhà chắc giờ đã tỉnh rồi, liền cầm lấy mấy cái khoai lang vừa đào được bỏ vào trong rổ, vác theo cái cuốc từng bước nặng dọc theo đường cũ đi trở về.

Ôn Niệm đến thế giới này đã được năm ngày.

Trong năm ngày này, cũng đã dần chấp nhận hiện thực mình thật sự xuyên qua.

Không sai, Ôn Niệm không phải là người của thế giới này, mà còn linh hồn chẳng hiểu ra sao lại nhập vào thân xác bởi vì đói đến mức chết của nguyên thân, từ đó biến thành đại hà thôn Ôn gia ngũ phòng duy nhất nữ nhi.

Tuy ôn gia lão hai người đã mất, nhưng lại để cho Ôn Niệm hai mẫu ruộng, một mẫu ruộng đất và một mẫu ruộng nước, nếu chỉ một mình Ôn Niệm thì ăn không hết, không đến nỗi sẽ chết đói như vậy.

Bất quá một nhà Đại phòng bên kia từ lâu đã thèm thuồng hai mẫu ruộng nhà Ôn Niệm, nhanh lúc nguyên thân không ở nhà phá nát ruộng nước nhà nàng, khiến cho năm nay nàng chẳng thu hoạch được gì, người trong thôn có biết cũng chỉ giả vờ như không, bọn họ so với ôn gia cũng chán ghét nguyên thân không kém, chỉ hận không thể để sửu bát quái kia lập tức đi tìm chết, mỗi khi thấy nguyên chủ bọn hắn còn cảm thấy ô uế mắt mình, đám phụ nhân càng không chút nể nang, đi đâu cũng nói xấu Ôn Niệm, nói nàng không chỉ xấu xí mà còn mang mệnh sát tinh, ai lấy phải đều sẽ gặp họa sát thân, đám người sợ đương nhiên không dám để nàng gả vào nhà, dù nàng rất giỏi làm việc đồng áng.

Thế nhưng Ôn Niệm không quan tâm, bởi vì nàng đã có vị hôn phu từ nhỏ, người kia nói chỉ cần thi đậu sẽ đến rước nàng về.

Nàng tin.

Số tiền nàng dành dụm được từ việc thêu thùa đều đưa hết cho gã đi học, đó là lý do chính khiến nguyên thân dù chăm chỉ làm việc nhưng lại không dư đồng nào để chữa bệnh.

Và rồi, Cuối cùng đến vị hôn phu hứa hôn từ nhỏ cũng chỉ vì thi đậu tú tài mà từ hôn với nàng, lúc trước để ý thanh danh nên không dám từ hôn, giờ có thể dùng chữ hiếu ra để lấy cớ, trực tiếp hủy hôn với nguyên thân.

Liên tiếp chịu đả kích, Nguyên thân nhất thời nghĩ không thông liền bắt đầu tuyệt thực, lại thêm một trận phong hàn không có tiền tìm đại phu, chịu được hai hôm không ai ngó ngàng liền đã ngạnh sinh sinh chết đói rồi.

Vừa vặn để Ôn Niệm cái này người hiện đại xuyên qua tới.

Khi vừa mới đến, Ôn Niệm còn nghĩ phải kiếm thật nhiều tiền, sau đó trở thành người giàu nhất một phương, thế nhưng đời không như mơ, ngay khi nàng vừa mới tỉnh dậy, đã được quan phủ thông báo một tin tức động trời.

Ở nơi này, bất kể nam hay nữ, chỉ cần người nào quá mười tám tuổi vẫn chưa hôn phối, liền sẽ được quan phủ tùy tiện ban cho cá nhân, dù người nọ bị mù, bị tật, thì ngươi đều phải chấp nhận, nếu không sẽ phải ngồi đại lao chịu hình phạt.

Mà nguyên thân vài ngày trước vừa vặn mười tám tuổi.

Vạn gia đúng là một đám cẩu tặc, rõ ràng cố tình dùng lý do muốn con trai thi đậu rồi mới thành thân để kéo dài thời gian, mà nguyên thân lại còn tin tưởng không nghi ngờ, đến khi người kia thi đậu rồi lại muốn từ hôn, nàng lúc này mới muộn màng nhận ra.

Vạn gia cũng giống người trong thôn, đều ghét bỏ nàng!

Thế nhưng tất cả đã muộn, là nàng đơn thuần, bị tên tra nam Vạn Xuân Phong lừa, nàng cũng từ chỗ người ta biết được, gã đã sớm thông đồng với thứ nữ huyện lệnh, một sửu bát quái và thứ nữ huyện lệnh, không cần hỏi cũng biết nên chọn ai.

Ôn Niệm khẽ thở dài, tội nghiệp nguyên thân, chỉ vì thiếu thốn tình cảm, được tên tra nam kia bố thí chút yêu thương dùng lời ngon tiếng ngọt liền coi như trân bảo.

Bất quá...

Ôn Niệm nhìn nam nhân một thân máu tươi bị khiêng bỏ xuống sân nàng, rơi vào trầm tư.

Hết chương 1

Tác giả có lời muốn nói.

Tân khai hố lạp, hoan nghênh đại gia nhảy hố (⁠≧⁠▽⁠≦⁠)

Chương 2 : Lão Vương Tâm Tư

Mấy nha dịch nhìn nhau, đều thầm lộ ra vẻ chán ghét.

Một sửu bát quái, nếu còn không chấp nhận gả cho người nam tử vừa bị thương lại mù loà này, thì chắc chắn sẽ bị phạt nặng, tới lúc đó nàng có khóc lóc cũng muộn rồi.

Bọn gã liếc mắt nam tử vẫn đang hôn mê, trong mắt xẹt qua một tia khinh miệt.

Nghe nói là trong lúc lên đường đi thi bị thổ phỉ cướp bóc, không phải người ở huyện này, thế nhưng cấp trên có lệnh, phải tìm cho tên này một nữ nhân, càng xấu càng tốt, tốt nhất khiến cho nam tử này bị hành hạ đến mức thừa sống thiếu chết.

Huyện lệnh bị giao trọng trách lớn, luống cuống một lúc nhưng lại không dám đắc tội người kia, liền để nha dịch đi xử lý, cuối cùng lựa chọn Ôn Niệm.

Cũng do đó, Ôn Niệm liền từ một người cô độc thành ra có thêm một phu quân mù.

Chuyện này lan rất nhanh, chưa đến tối người trong thôn đều biết, sau đó sôi nổi cười trên nỗi đau của người khác, hoàn toàn không để ý đến Ôn Niệm sẽ có suy nghĩ gì.

Nam tử không biết từ đâu đến, tên là gì, có đều gương mặt sau khi rửa sạch lại rất đẹp đẽ, Ôn Niệm còn có tâm trạng thưởng thức một hồi.

Trông coi một ngày một đêm nam nhân kia rốt cuộc tỉnh, thế nhưng do mắt không thể nhìn thấy, chỉ nghe được giọng nói rất êm tai của Ôn Niệm, liền không tự chủ hình dung nàng ở trong tâm trí, thành một cô nương dịu dàng tốt bụng.

Nam nhân có thể là cảm thấy mình bị mù không xứng với Ôn Niệm, vậy nên luôn giữ khoảng cách nhất định với nàng, khi bị Ôn Niệm chạm vào, đều sẽ mặt đỏ tim đập, vô cùng kháng cự.

Chỉ là qua vài lần như thế, hắn dường như cũng chấp nhận thân phận của nàng là thê tử hắn.

Nghĩ đến nam nhân, nàng lại không nhịn được nghĩ tới hôm qua khi giúp hắn tẩy rửa toàn thân.

Gương mặt người kia đỏ đến tận mang tai, nàng còn buông lời trêu chọc, thật giống một tên đại sắc lang.

Khoé miệng Ôn Niệm hơi hơi nhếch lên, bước chân cũng vì thế mà nhanh chút.

Trước cổng thôn có một cây hòe đã lớn tuổi, người trong thôn rảnh rỗi không có gì làm lại tụ tập ở dưới tán cây nói chuyện bát quái.

Mà gần đây nhất xác thực có một chuyện đang được truyền từ miệng người này sang người khác.

Người bị nói đúng là nữ nhi Ôn gia, Ôn Niệm.

Đang nói, chợt có người nhìn thấy Ôn Niệm, hơi dùng ánh mắt, bọn gã lập tức dừng lại cuộc trò chuyện, giương mắt nhìn chằm chằm.

Ôn Niệm không để ý bọn họ đi một mạch lướt qua.

Bước chân nàng nhanh chóng, chỉ chốc lát đã biến mất khỏi tầm mắt đám người.

Thấy thân ảnh kia đi xa, liền có một tên hán tử liếm môi, nói.

“ Lão tử thấy, sửu bát quái này tuy xấu xí, nhưng thân mình lại rất cân đối, nói thật, quá tiện nghi cho tên mù kia. Chậc”

“ Lão vương, ta liền biết trong đầu ông đang suy tính gì, nếu muốn, tối nay cứ đến nhà bắt nàng ta rồi xử đẹp là xong, không cần bỏ tiền ra đi tìm nữ tử thanh lâu, trái lại còn thỏa mãn, nữ nhân ấy à, tắt đèn đi còn không giống nhau sao?"

“ Hahaha.”

Cả đám được một trận tiếng cười vang.

“ Tên mù kia vừa nhìn đã biết yếu ớt, không biết có lên được mặt bằng không nữa, có khi còn không khiến Ôn Niệm tiện nhân kia thỏa mãn đâu, bằng không sao suốt ngày lắc lư trước mặt chúng ta chứ?!"

Cả đám người một câu ta một lời, đều khuyến khích lão vương đi thử vận may.

Lão vương là một lão goá năm nay ba mươi ba tuổi, thê tử trước gã là bị gã uống say đập chết, giờ chỉ có một thân một mình, rảnh rỗi sẽ lên trấn đi đánh bạc, được tiền lai đi tìm nữ tử thanh lâu để phát tiết, sống cũng coi như tự tại.

Có điều gần đây do hết tiền chỉ có thể ở trong thôn, thú tính nổi lên không dám đi tìm nữ nhân nhà lành để thông đồng chỉ có thể quan sát sửu bát quái Ôn Niệm.

Mà gã quả thật đã quan sát được hai hôm, và tối nay cũng xác thực định hành động.

Ngay cả thuốc cũng đã chuẩn bị xong, tới lúc đó đánh ngất tên mù kia, rồi kéo Ôn Niệm cái tên sửu bát quái vào trong rừng, có kêu khàn cả giọng cũng chẳng ai cứu được nàng.

Vừa nghĩ đến đây, lại hồi tưởng thân hình cân đối của Ôn Niệm vừa rồi, gã đã không nhịn được muốn lập tức đi tìm người.

Hết chương 2

Chương 3 : Phu Quân Mù

Đối với tâm tư của đám người lão vương, Ôn Niệm hoàn toàn không biết gì, cũng không có thời gian đi tình hiểu.

Sau khi đẩy cửa ra bước vào trong viện, nàng bỏ rổ khoai lang xuống một bên, song vén lên tay áo lập tức vào bếp làm đồ ăn.

Nghe thấy tiếng động, nam nhân trong phòng mở cửa, lần mò ra bên ngoài.

Hắn một thân áo vải thô màu xanh, là y phục trước lúc lâm chung của phụ thân nàng để lại, đều là đồ cũ, thế nhưng khi mặc trên người hắn lại không che giấu được khí chất kia, trái lại thêm vài phần đặc sắc.

Gương mặt nam nhân tuấn mỹ dị thường, trắng nõn mịn màng, vừa nhìn đã biết không phải tiểu tử nhà bình thường có thể nuôi ra tới, thế nhưng lúc này đôi con ngươi lại bị miếng vải đen che lấy, bớt một phần tinh tường ngược lại thêm vài phần thầm bí.

Trong tay nắm cây gậy gỗ, cả người dựa vào tường, theo bản năng nghiêng đầu về hướng đang phát ra âm thanh kia.

Ôn Niệm thuần thục xử lý nốt nửa con gà mà hôm qua nàng đã săn được, sau đó hầm một nồi lớn cùng với khoai tây, lại quay qua nhìn xem nồi thuốc bên cạnh đã sắc xong chưa, bận bịu gần nửa canh giờ mới làm xong này đó.

Cởi bỏ tạp dề, Ôn Niệm lau đi mồ hôi mỏng trên trán, mới bưng theo thức ăn ra bên ngoài, cẩn thận dọn lên bàn gỗ trong viện ngay dưới tán cây, mới đi vào trong phòng tìm nam nhân.

Chỉ là nàng vừa xoay người, đã nhìn thấy người nọ đang dựa vào tường, trên mặt không biết là cảm xúc gì, đờ đẫn đứng đó phát ngốc.

Ôn Niệm đi đến, giữ lấy cánh tay hắn “ Đi, ta dìu huynh xuống ăn cơm thôi.”

Nam nhân không cự tuyệt, bước chân nhẹ nhàng theo nàng.

Để người ngồi xuống một bên, Ôn Niệm cũng ngồi vào chỗ của mình.

Nam nhân không thể nhìn thấy, Ôn Niệm liền xung phong làm tay chân của hắn, tự mình đút cho người ta ăn.

Nam nhân có chút không được tự nhiên, nhưng cũng không cự tuyệt.

Nhìn rau dại đơn sơ, cùng một bát lớn khoai tây hầm gà và vài cái khoai lang nướng, không có nổi một ngụm cơm, Ôn Niệm chỉ thấy thất trách tràn trề.

“ Huynh Chờ, sau này ta kiếm được tiền rồi, sẽ mua thật đồ ăn ngon cho huynh.”

Nàng không nhịn được tuyên bố nói.

Nam nhân sửng sốt một chút, sau đó khẽ lắc đầu " rất tốt rồi, ngươi đừng để mệt thân mình."

Vì một tên tàn tật như hắn mà hy sinh, không đáng...

Ngay cả phụ mẫu, huynh đệ, vị hôn thê đều không cần hắn, bọn họ đều nói hắn vô dụng, đều từ bỏ hắn, nàng chỉ là một cô nương chưa trải sự đời, hà tất phải vì hắn mà trả giá này đó...

Ôn Niệm có thể cảm giác được nam nhân đang thất thần.

Nàng nhíu mày, hơi suy tư một chút, chợt cúi người xuống, khoé miệng hơi nhếch.

 " Nghe huynh nói như vậy, có phải thấy ta quá tốt, rất cảm động, cho nên định bụng lấy thân báo đáp à?"

Nam nhân hồi thần, lúng túng nói “ Không có gì... chỉ là cảm thấy ngươi không cần phải vì ta mà làm này đó.“

Ôn Niệm bĩu môi, hừ khẽ " Ta thấy rõ ràng ngươi sợ chịu trách nhiệm, cho nên mới không muốn ta đối tốt với ngươi thì có.”

Nói rồi nàng còn giả vờ nức nở “ Ta khổ quá mà, bị từ hôn không nói, đến phu quân cũng ghét bỏ, hu hu, ta còn sống làm gì nữa! chi bằng chết quách cho rồi!"

Tạ Hoài An luống cuống tay chân, hắn không nhìn thấy người trước mặt mình, chỉ có thể bất an giải thích.

" Ta không có ý đó! ta chỉ là... chỉ là cảm thấy mình là một tên phế vật, không giúp ích được cho cô nương, chứ không phải không muốn chịu trách nhiệm, Ôn cô nương là một cô nương tốt, ta không muốn làm lỡ cuộc đời của cô!"

Ôn Niệm vẫn còn giả vờ thương tâm, ỷ vào hắn không nhìn thấy, bắt đầu tự biên tự diễn “ Ta từ nhỏ đã không có phụ mẫu, bị cả nhà đại phòng ghét bỏ đuổi ra khỏi nhà tự sinh tự diệt, ta vốn muốn đi tìm chết, thế nhưng quan phủ lại mang huynh đến, ta lúc này liền nghĩ, rốt cuộc mình cũng có người nhà rồi... thế nhưng ta không ngờ! hức!"

Tạ Hoài An "..."

Hắn chưa bao giờ thấy bất lực như lúc này.

Tại sao chứ!

Một cô nương tốt như vậy, chỉ vì có thể nuôi sống một tên tàn tật như hắn mà chạy vào núi sâu săn giết, mà hắn đâu?

Chỉ việc an tĩnh là một người phu quân bình thường ở trong nhà chờ nàng trở về cũng không làm được!

“ Ôn cô nương! ta xin lỗi!"

Hắn mặt bi thương nói" Khiến cho nương thương tâm là lỗi của ta, ta hứa! sau này sẽ không nói những lời khiến cô nương đau lòng nữa! thật đó!"

Hắn nghĩ, chỉ cần nữ tử trước mặt này thấy vui là được, dù sao hắn cũng sống không bao lâu nữa.

Ở trước mặt Tạ Hoài An, Ôn Niệm trắng trợn cười.

Hết chương 3

Tác giả có lời muốn nói.

Đa tạ đại gia đối ta duy trì ta sẽ tiếp tục nỗ lực.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play