[KNY] Kẻ Duy Nhất Muzan Không Thể Từ Bỏ
Ngày Ta Gặp Một Phiền Phức
Căn phòng vẫn có mùi gỗ ẩm và thuốc bắc cũ.
Hắn ngồi dựa lưng vào vách, chăn phủ đến ngực, nhìn nắng trườn chậm trên sàn như một thứ gì đó quá sống động đối với nơi này.
Có tiếng bước chân rất nhẹ.
Kibutsuji Muzan
/Cau mày/ Ai cho vào?
Một bóng người nhỏ xíu thò đầu vào.
Mái tóc buộc lệch, đôi mắt sáng lạ lùng so với căn phòng xám xịt này.
Kibutsuji Muzan
*Một người hầu mới?*
Không. Người hầu không nhỏ đến thế.
Hắn nói, giọng khô và mệt.
Cô bé chớp mắt, rồi… cười.
Nụ cười rộng và tươi đến mức khiến Muzan thấy khó chịu, như thể ai đó cố tình mang nắng vào chỗ hắn ghét nhất.
Ngược lại, cô bước thêm một bước, hai tay giấu sau lưng, dáng đi rón rén nhưng không hề sợ sệt.
Kibutsuji Shiori
Huynh khó ở à? /Giọng trong veo/
Kibutsuji Shiori
Vậy thì… huynh ăn cái này nhé.
Trên lòng bàn tay là một chiếc bánh nhỏ, tròn, có mùi ngọt.
Kibutsuji Muzan
Ta bảo ra ngoài.
Kibutsuji Shiori
/Nghiêng đầu, nghĩ một lúc/ Nhưng nếu ra ngoài thì ai ăn bánh?
Kibutsuji Muzan
/Trừng mắt nhìn cô/
Kibutsuji Muzan
Ta không cần. Và ta không cho phép ngươi ở đây.
Cô bé “ồ” một tiếng, rồi ngồi bệt xuống ngay sát cửa, rất tự nhiên, như thể đó là chỗ của mình từ trước đến giờ.
Kibutsuji Shiori
Vậy muội ngồi đây thôi. Không vào gần nữa.
Kibutsuji Muzan
*Mặt dày.*
Kibutsuji Muzan
/Siết tay trong chăn/ Ngươi là ai?
Cô bé lập tức ngẩng lên, như chờ sẵn câu hỏi đó.
Kibutsuji Shiori
Muội tên là Shiori. /Cười, đưa bánh lên cao hơn một chút/
Kibutsuji Shiori
Là muội muội của huynh.
Kibutsuji Muzan
*Muội muội!?*
Hắn đã từng nghe loáng thoáng.
Một đứa trẻ sinh ra vì người ta sợ hắn chết.
Một cái tên mơ hồ, chẳng đáng bận tâm.
Hắn nhìn cô bé từ đầu đến chân. Gầy. Nhỏ. Dễ vỡ.
Kibutsuji Muzan
Ta không có muội muội..
Kibutsuji Muzan
Và dù có, cũng không cần một đứa phiền phức.
Shiori không phản bác. Cô chỉ “à” một tiếng rất nhỏ, rồi đặt chiếc bánh xuống sàn, đẩy về phía hắn.
Kibutsuji Shiori
Vậy huynh cứ coi như người lạ cho đỡ mệt. Nhưng bánh thì vẫn ăn được mà.
Hắn cảm thấy đầu mình đau nhói.
Câu trả lời nhẹ hều, nhưng dứt khoát.
Hắn sững lại vì bị từ chối.
Chưa từng có ai nói “không” với hắn như thế, lại bằng giọng… vui vẻ.
Kibutsuji Muzan
Ta sẽ gọi người đến kéo ngươi đi.
Kibutsuji Shiori
Vậy muội sẽ quay lại.
Kibutsuji Shiori
/Đáp ngay/ Ngày mai. Và ngày kia nữa.
Cô bé cười, nụ cười không hề lay động trước ánh mắt lạnh lẽo của hắn.
Một lúc lâu trôi qua. Cô vẫn ngồi đó. Không nói thêm. Không rời đi.
Muzan quay mặt vào tường, cắn răng.
Phiền phức.
Nhưng trong căn phòng tĩnh mịch, lần đầu tiên, hắn nghe thấy hơi thở của một người khác….nhỏ, đều, và kiên nhẫn đến đáng ghét.
Sự Ồn Ào Không Còn Bị Đuổi Đi
Những ngày sau đó, Shiori thật sự quay lại.
Muzan biết điều đó không phải vì nhìn thấy, mà vì nghe thấy.
Kibutsuji Shiori
Hôm nay muội thấy một con chim đậu trên mái hiên.
Kibutsuji Shiori
Nó có một cái lông bị lệch, trông buồn cười lắm…
Giọng nói vang lên ngay ngoài cửa trượt.
Không xin phép. Không chờ đáp.
Muzan cau mày, kéo chăn lên cao hơn.
Kibutsuji Muzan
Ta không hỏi.
Bên ngoài im lặng trong chốc lát.
Rồi—
Kibutsuji Shiori
À… vậy muội kể chuyện khác nhé.
Shiori ngồi xuống. Lại là chỗ đó. Như thể đã được định sẵn.
Kibutsuji Shiori
Hôm nay muội học cách cúi chào.
Kibutsuji Shiori
Cúi thấp quá thì bị mắng, cúi chưa đủ cũng bị mắng. Thật khó.
Kibutsuji Muzan
/Quay mặt vào tường/ Ngươi có thể im lặng không?
Kibutsuji Shiori
Nhưng nếu im lặng lâu quá thì buồn lắm.
Hắn cắn răng. Không nói gì.
Kibutsuji Shiori
Huynh có đau không?
Kibutsuji Shiori
À… muội quên. Huynh không thích bị hỏi.
Muzan không biết từ lúc nào mình thôi chú ý đến tiếng thở đều đều bên ngoài.
Cũng không biết từ khi nào, sự im lặng ấy khác với mọi ngày.
Ngày hôm sau, rồi ngày kế tiếp.
Có hôm cô kể về việc bị ép học đàn đến đau tay.
Có hôm kể về hoa trong vườn bị gió làm rụng cánh.
Có hôm chỉ ngồi, nghịch gấu áo, không nói gì cả.
Kibutsuji Muzan
Ngươi không chán sao? /Giọng mệt mỏi/
Kibutsuji Shiori
/Nghiêng đầu/ Chán gì cơ?
Kibutsuji Muzan
Ở đây. Với ta.
Cô suy nghĩ rất lâu. Lâu đến mức Muzan tưởng cô sẽ không trả lời.
Kibutsuji Shiori
Ở đây… huynh không cần cười.
Kibutsuji Muzan
/Khựng lại/ Ngươi nghĩ ta cười à?
Kibutsuji Shiori
Không. /Lắc đầu/
Kibutsuji Shiori
Nhưng những người khác thì phải.
Cô bé cúi đầu, giọng nhỏ hơn.
Kibutsuji Shiori
Muội cũng vậy.
Hắn nhắm mắt lại. Trong ngực có thứ gì đó nặng nề, không rõ tên.
Một buổi chiều, khi hắn ho dữ dội, Shiori hốt hoảng đứng bật dậy.
Kibutsuji Shiori
Muội gọi người!!
Kibutsuji Muzan
Không được.
Hắn nắm lấy tay áo cô, lực yếu ớt nhưng đủ giữ lại.
Rồi chậm rãi ngồi xuống, lưng dựa cửa.
Kibutsuji Shiori
Vậy muội ở đây. Không làm gì cả.
Hắn buông tay. Nhịp thở dần ổn định.
Khi mở mắt ra, hắn thấy cô đang đếm những vết nứt trên sàn, môi mấp máy rất khẽ.
Từ lúc nào, Muzan không còn đuổi cô đi nữa.
Từ lúc nào, căn phòng kín ấy có thêm một chỗ trống vừa đủ cho sự hiện diện của một người khác.
Hắn không gọi đó là quen.
khi Shiori không đến, căn phòng lại trở về đúng như trước kia — quá yên tĩnh, đến mức khó chịu.
Nụ Cười Không Che Được Vết Thương
Shiori đến muộn hơn mọi khi.
Muzan nhận ra điều đó gần như ngay lập tức, dù hắn vẫn nằm quay mặt vào tường, mắt nhắm hờ.
Tiếng bước chân quen thuộc vang lên, chậm hơn, nhẹ hơn.
Kibutsuji Shiori
Huynh ơi.
Giọng cô vẫn tươi. Quá tươi.
Ánh nắng chiều tràn qua khe cửa, rơi lên dáng người nhỏ bé đang ngồi xuống sát cửa như thường lệ.
Shiori cười, hai mắt cong cong, như chưa từng có gì xảy ra.
Kibutsuji Shiori
Hôm nay muội học nhiều lắm. Mệt ghê.
Kibutsuji Shiori
/Nói nhanh, như sợ bị ngắt lời/ Nhưng không sao đâu.
Kibutsuji Muzan
/Liếc sang, ánh mắt hắn dừng lại/
Bàn tay Shiori đặt trên đầu gối.
Trên cổ tay trắng có một vệt đỏ sẫm, chưa tan, giống dấu roi.
Kibutsuji Muzan
/Cau mày/ Tay ngươi.
Shiori khựng lại rất khẽ.
Cô nhìn theo ánh mắt hắn, rồi lập tức kéo tay áo lên, động tác nhanh đến vụng về.
Kibutsuji Shiori
À, cái này à?
Kibutsuji Shiori
/Cười/ Không sao đâu. Chỉ là sơ ý thôi.
Kibutsuji Muzan
Sơ ý cái gì?
Cô ngập ngừng một chút, rồi nói liền.
Kibutsuji Shiori
Đi đứng không đúng lễ nghi.
Kibutsuji Shiori
Bị nhắc nhở.
“Nhắc nhở” không để lại dấu như vậy.
Muzan siết chặt ngón tay trong chăn.
Kibutsuji Shiori
Không quan trọng. Huynh đừng để ý.
Kibutsuji Shiori
Thật sự không đau.
Cô chìa tay ra trước mặt hắn, lắc lắc như muốn chứng minh.
Kibutsuji Shiori
Thấy chưa? Còn cử động được mà.
Kibutsuji Muzan
/Quay mặt đi/
Kibutsuji Muzan
Ngươi không cần đến nữa.
Kibutsuji Muzan
Nếu ngươi đến để làm phiền như vậy, thì đừng đến.
Kibutsuji Muzan
/Giọng lạnh/ Ta không thích nhìn.
Nụ cười quen thuộc, vừa đủ, hoàn hảo đến mức khiến người ta không thể bắt bẻ.
Kibutsuji Shiori
Vậy hôm nay muội không làm phiền nữa.
Kibutsuji Shiori
/Đứng dậy, cúi đầu đúng lễ/ Huynh nghỉ ngơi nhé.
Cô rời đi rất nhanh. Không quay đầu.
Căn phòng trở lại yên tĩnh.
Muzan nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh cổ tay trắng với vệt đỏ kia cứ hiện lên, rõ ràng đến khó chịu.
Kibutsuji Muzan
*Không đau?*
Kibutsuji Muzan
Người đâu. /Gọi, giọng thấp/
Một gia nhân bước vào, cúi đầu thật sâu.
Kibutsuji Muzan
Tìm hiểu cho ta.
Kibutsuji Muzan
/Nói chậm rãi/ Những buổi học lễ nghi của tiểu thư Shiori.
Kibutsuji Muzan
Ai dạy. Dạy thế nào.
NV phụ
Gia nhân thoáng do dự, rồi đáp: Tuân lệnh.
Buổi tối, người đó quay lại.
NV phụ
Gia nhân: Tiểu thư Shiori bị dạy rất nghiêm. Sai tư thế sẽ bị đánh vào tay để nhớ.
NV phụ
Nô tài nghe nói… tiểu thư luôn cười, nên các vị phu nhân cho rằng không nghiêm cũng không được.
NV phụ
Gia nhân: Tiểu thư chưa từng khóc.
NV phụ
/Bổ sung/ Ngay cả khi bị phạt.
Trong căn phòng tối dần, Muzan mở mắt nhìn trần nhà.
Shiori không phải vui vẻ.
Cô chỉ không được phép không vui.
Một lúc rất lâu sau, Muzan kéo chăn lên cao hơn, như muốn che đi thứ gì đó trong lồng ngực đang âm ỉ khó chịu.
Và lần đầu tiên, hắn ghét chúng không phải vì mình.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play