Đừng Coi Tôi Là Em Gái Của Bạn!!!!
Ghét
Đăng dương và Quang Anh đang nói chuyện.
Tiếng giày cao gót gõ mạnh xuống sàn.
Vân Trang bước xuống, vừa nhìn thấy Quang Anh thì ánh mắt đổi hẳn — không che giấu sự khó chịu.
Vân Trang
Anh Dương … em tưởng nhà mình không chứa người lạ.
Đăng Dương
Quang Anh là ng lạ
Đăng Dương
QAnh là bạn thân anh không pk ng lạ
Vân Trang
Với anh thì không
Vân Trang
Anh không cần lịch sự với tôi.
Tôi không có ý định đáp lại.
Đăng Dương
Trang kh dc nói như vậy
Đăng Dương
QAnh sẽ ở đây vài hôm
Vân Trang
Thiếu gia Nguyễn gia mà phải ở nhờ?
Hay quen dựa vào nhà người khác rồi?
Đăng Dương
E quá đáng rk đấy
Vân Trang
Anh dẫn người em không thích về nhà, còn bắt em phải vui vẻ?
Quang Anh
A làm gì để e ghét đến vậy?
Vân Trang
Vì anh luôn tỏ ra mình đúng.
Vì anh nghĩ mình hiểu hết mọi chuyện.
Và vì mỗi lần anh xuất hiện… tôi thấy mình nhỏ lại.
Quang Anh
Anh chx từng coi thg e
Vân Trang
Không cần coi thường.
Chỉ cần ánh mắt anh nhìn tôi… đã đủ nói tôi kém
Quang Anh
A chx bh nghĩ như v
Vân Trang
Nhưng a lại hành động khiến tôi nghĩ vậy
Vân Trang
A tôi tin nhầm ng
Quang Anh
Em nói chuyện đàng hoàng chút được không?
Vân Trang
Với người khác thì được.
Với anh thì không cần.
Quang Anh
Giờ e lên xe hoặc a gọi a e ra
Quang Anh
Em ghét anh đến vậy… mà vẫn không né anh?
Vân Trang
Tôi né không kịp.
Vân Trang
Anh không làm sai.
Anh chỉ luôn xuất hiện đúng lúc tôi yếu nhất.
Và nhìn tôi như thể anh biết tôi sắp gục.
Vân Trang
Tôi kh cần a lo
Vân Trang
Anh biết tôi ghét anh nhất ở đâu không?
Vân Trang
Anh làm tôi có cảm giác mình không đủ tốt.
Và anh đứng đó như thể anh là người có quyền đánh giá.
Vân Trang
Anh không cần nói.
Anh chỉ cần im lặng… là tôi đã thấy mình thua rồi.
Xe dừng trước trường.
Cô mở cửa, dừng lại 1 giây.
Vân Trang
Nếu có thể chọn…
tôi thà anh biến mất khỏi cuộc đời tôi còn hơn làm bạn thân anh trai tôi.
Cô bước xuống.
Anh ngồi yên, ánh mắt tối lại.
vết sẹo tên anh
Đèn vàng mờ. Căn nhà yên tĩnh.
Cô đứng trước cửa sổ, tay siết chặt lan can.
QAnh phía sau, giữ khoảng cách.
Không ai nhìn ai.
Quang Anh
Em ghét anh… từ câu nói đó?
Vân Trang
Không.
Tôi ghét anh vì anh nói câu đó… với ánh mắt hoàn toàn bình thản.
Quang Anh
A không bình thản
Vân Trang
Nhưng anh chọn làm tôi tổn thương.
Và anh chưa từng hỏi… tôi chịu nổi không
Sân trường ướt sũng.
Cô nhỏ đứng khóc, tay run.
Vân Trang
Em chỉ thua có 0.25 điểm thôi…
Vân Trang
A đừng nói kiểu đó
Quang Anh
Thế giới không quan tâm em cố bao nhiêu.
Vân Trang
Anh đến đây để cười em à?!
Quang Anh
Anh đến để em ngừng ảo tưởng.
Vân Trang
Anh biết hôm đó tôi nghĩ gì không?
Vân Trang
Tôi nghĩ…
“À, hóa ra mình thật sự kém cỏi.”
Và người xác nhận điều đó là anh.
Qanh thở mạnh, lần đầu không giữ được vẻ điềm tĩnh.
Quang Anh
Hôm đó anh đứng ngoài phòng hiệu trưởng.
Quang Anh
Anh nghe ba em nói nếu em vào lớp chọn…
ông sẽ ép em thi quốc tế, học thêm, chuyển trường.
Em sẽ sống như cái máy.
Quang Anh
Anh biết em mệt rồi.
Anh thấy em ngủ gục trên bàn học mỗi đêm.
Vân Trang
Nên a chọn dập tắt tôi luôn?
Quang Anh
A chọn để e dừng lại
Vân Trang
Anh không có quyền quyết định thay tôi.
Vân Trang
Nhưng a vẫn làm
Quang Anh
Anh sợ nếu em tiếp tục cố…
em sẽ gãy trước khi kịp lớn.
Vân Trang
Anh có biết tôi đã làm gì tối hôm đó không?
Vân Trang
Tôi xé hết giấy khen.
Tôi nghỉ học thêm 1 tháng.
Tôi tự nói với mình: “Thôi, đừng cố nữa.”
Vân Trang
Anh không cứu tôi.
Anh làm tôi bỏ cuộc.
Quang Anh
Anh tưởng nếu em ghét anh…
ít nhất em sẽ không tự trách mình.
Vân Trang
Nhưng tôi vừa ghét anh… vừa ghét chính tôi.
Vân Trang
Anh xin lỗi vì nói sai?
Hay vì bây giờ anh mới thấy tôi đau?
Quang Anh
Anh xin lỗi vì anh không biết cách yêu thương đúng.
Vân Trang
Anh luôn nghĩ mình mạnh mẽ, đúng đắn.
Nhưng anh không biết lời nói của anh nặng bao nhiêu
Cô quay đi, bước ngang qua anh.
Qanh khẽ nắm tay cô — rất nhẹ.
Cô khựng lại.
Quang Anh
Nếu quay lại hôm đó…
anh sẽ ôm em trước khi nói bất cứ điều gì
Vân Trang
Nhưng a đã kh làm vậy
Cô bước lên cầu thang.
Anh đứng dưới, lần đầu không biết phải làm gì.
Quá khứ không phải hiểu lầm.
Là yêu thương sai cách… để lại vết sẹo.
càng tránh càng gần
Không khí bàn ăn lạnh đến mức nghe rõ tiếng thìa chạm đĩa.
Cô ngồi xuống, vừa ngẩng đầu lên đã thấy QAnh ngồi đối diện.
Cô đẩy ghế ra đứng dậy ngay lập tức.
Vân Trang
Em không có thói quen ăn chung với người làm mình mất vị giác.
Quang Anh
Anh có thể sang phòng khác.
Vân Trang
Không cần.
Đây vốn không phải chỗ của anh.
Vân Trang
Anh đưa anh ta về đây là đã quá đủ rk
Vân Trang
Anh có thể ngừng xuất hiện trước mặt tôi được không?
Vân Trang
Anh chỉ đang chứng minh rằng anh không biết tôn trọng khoảng cách.
Sân trường đông.
Cô vừa bước vào đã thấy Qanh và Thanh Vy đứng dưới tán cây.
Thanh Vy hơi nghiêng người, khoảng cách đủ gần để người khác hiểu lầm.
Cô khựng lại.
Chỉ một nhịp tim.
Rồi bước tiếp.
Pháp Kiều
Mày vừa nói “ổn” bằng ánh mắt rất không ổn.
Thanh Vy chủ động đến gần.
Thanh Vy
Em là VTrang à?
Chị nghe anh Qanh nhắc em nhiều lắm.
Vân Trang
Vậy chắc chị nghe không ít chuyện phiền phức.
Thanh Vy
Không.
Anh ấy nói em là kiểu người… không dễ chạm tới.
Vân Trang
Vậy anh ấy nói đúng.
Tôi không thích bị ai chạm vào
Ánh mắt cô lướt qua Qanh. Rất nhanh.
Hành lang vắng.
Qanh chặn lại, giữ khoảng cách vừa đủ.
Vân Trang
Không.
Tôi đang học cách không để bản thân bị ảnh hưởng bởi anh nữa.
Quang Anh
Anh có sức ảnh hưởng đó sao?
Vân Trang
Đã từng.
Và tôi không cho phép nó lặp lại.
Trời đổ mưa bất ngờ.
Cô chạy vội, trượt chân.
Qanh theo phản xạ kéo cô vào lòng.
Vân Trang
Tôi thà ngã!
Còn hơn để anh khiến tôi nghĩ… anh vẫn là chỗ dựa!
Anh buông tay.
Cả hai đứng giữa mưa, thở gấp.
Vân Trang
Không.
Tôi sợ cảm giác từng tin anh.
Vân Trang
Đừng nhìn tôi như vậy…
đừng nói tôi không đủ tốt
Anh ngồi xuống bên giường, không chạm vào cô.
Quang Anh
Nếu ngày đó anh im lặng…
hoặc ôm em lại…
thì có phải hôm nay em không ghét anh như vậy không?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play