Tiếng chuông gió treo trước cửa kính khẽ rung lên khi Giản Du Nhiên bước ra khỏi phòng thử đồ. Chiếc váy cưới trắng tinh ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn, tà váy dài quét nhẹ sàn gỗ nâu, tạo nên khung cảnh lộng lẫy như nàng công chúa chuẩn bị bước vào lễ đường.
Cô nở nụ cười nhẹ, tay khẽ vuốt lớp ren tinh xảo, trong lòng hồi hộp xen lẫn hạnh phúc. Tháng sau thôi, cô sẽ được gả cho người mà cô đã thích suốt ba năm.
“Anh ấy sẽ thích mình trong bộ váy này chứ?”
Cô ngẩng đầu vui vẻ xoay qua xoay lại ngắm mình trong gương, chuẩn bị gọi nhờ nhân viên kéo khóa váy thì phía sau bất ngờ xuất hiện một người đàn ông đẹp trai, mọi đường nét trên gương mặt đều như một tác phẩm nghệ thuật, góc cạnh và sắc nét, vô cùng hoàn mĩ.
Người đàn ông đưa tay kéo khóa váy cho cô, Giản Du Nhiên có hơi bất ngờ, vui vẻ quay lại.
“Duy Viễn… sao giờ anh….”
Chưa hỏi hết câu liền thấy người vừa đến kia không phải người mình mong muốn, ngay lập tức cô liền tắt ngúm nụ cười.
Cô cau mày, nhìn người đàn ông không mời mà đến kia, hỏi:
“Phó Duật Hành? Sao lại là anh? Thẩm Duy Viễn đâu?”
Phó Duật Hành bình thản đáp:
“Anh ấy có việc đột xuất. Mặc dù tôi nghĩ ngày quan trọng như thử váy cưới thì anh ấy nên có mặt mới đúng.”
Giản Du Nhiên cười nhạt:
“Ngày thử váy cưới mà anh ấy cũng gọi người bạn thân là anh đến sao?”
Điện thoại cô bỗng rung lên, có thông báo đến. Cô liền mở ra xem thì nhìn thấy có một tài khoản ẩn danh gửi đến rất nhiều bức ảnh có chú rể của cô - Thẩm Duy Viễn đang ở bên cạnh một cô gái khác, hai người ôm nhau rất thân mật, cười nói vui vẻ.
Giản Du Nhiên đứng im, sắc mặt nhanh chóng thay đổi, sốc không nói nên lời.
Phó Duật Hành thoáng nhìn lướt qua điện thoại cô, mặt không cảm xúc, lên tiếng giải thích dùm bạn:
“Em đừng hiểu lầm, Thẩm Duy Viễn không phải người như thế, chỉ là…”
Cô gái nhỏ liền ngắt lời: “Chỉ là cái gì?”
Người đàn ông nói tiếp:
“Đừng giận. Anh ấy thật sự rất để tâm đến em.”
Giản Du Nhiên quay lưng đi, bấm số gọi cho Thẩm Duy Viễn. Điều cô không để ý đến là phía sau lưng, Phó Duật Hành liền nhếch mép cười một cái, gương mặt dường như đang rất thỏa mãn.
Điện thoại kết nối, cô liền hỏi thẳng luôn:
“Em thử váy cưới xong rồi, anh đâu?”
Người ở đầu dây bên kia trả lời:
“Bên anh có chút việc, lát nữa anh qua.”
Ngay sau đó, trong điện thoại liền vang lên tiếng nũng nịu của một cô gái khác:
“Thẩm thiếu, ngài còn chưa uống rượu xong mà.”
Nghe thấy giọng của cô gái lạ, cô siết chặt điện thoại, hỏi thẳng:
“Thẩm Duy Viễn, rốt cuộc là anh đang bận cái gì thế hả?”
Anh ta không thèm chối nữa, vậy mà liền đáp luôn:
“Anh đang ở quán bar, em hài lòng chưa?”
Cô gái nhỏ nhắm mắt, cố gắng kiềm chế cơn giận, tức tối nói:
“Thẩm Duy Viễn, anh nghĩ tôi sẽ ngu ngốc cứ mãi ở đây chờ anh sao?”
Người đầu dây bên kia có chút hoảng hốt gọi tên cô:
“Du Nhiên.”
Cô quyết tâm hỏi câu cuối cùng:
“Tôi hỏi anh lần cuối, anh có đến không?”
Thẩm Duy Viễn vội vàng đứng dậy: “Anh qua ngay.”
Nhưng chưa kịp bước đi, cô gái kia lại ôm lấy anh ta rồi ngồi hẳn cả người lên, tay sờ soạng bắt đầu cởi bỏ quần áo, rồi giọng cô ta vang lên ngay trong điện thoại:
“Thẩm thiếu, anh nhẹ tay một chút...”
Giản Du Nhiên hoàn toàn hết hy vọng, cô không còn gì để nói thêm với anh ta nữa liền dứt khoát cúp máy.
Cô khó chịu liếc nhìn người đàn ông vẫn luôn đứng đó một cái rồi bấm nút tự động để đóng rèm phòng thay đồ, ý rõ ràng là bảo anh ra ngoài.
Ngay trước khi rèm cửa đóng lại, Phó Duật Hành đưa tay giữ lại, gấp gáp nói:
“Anh ấy có thể chỉ là xã giao thôi. Người như Thẩm Duy Viễn chắc chắn sẽ không thiếu phụ nữ, nhưng ngày cưới của hai người đã định, anh ấy chắc chắn là thật lòng với em.”
Giản Du Nhiên quay người lại, bước đến đứng trước mặt Phó Duật Hành, nhìn thẳng vào anh, tấm gương lớn sau lưng phản chiếu bóng cô – dáng người thanh mảnh mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi nhưng ánh mắt lại lạnh như nước mùa đông.
“Phó thiếu quả là bạn tốt của anh ta, nói giúp cho anh ta đến vậy. Nếu Thẩm Duy Viễn chỉ là xã giao vậy Phó thiếu chắc hẳn phải là cao thủ trong chuyện này, mới có thể nói lời dối trá một cách dễ nghe như vậy.”
Giọng cô đều đều, không gay gắt, nhưng rõ ràng là không vui. Cô liếc anh một cái sắc lẹm rồi đưa tay muốn kéo rèm lại, nhưng vừa chạm vào thì cổ tay bị Phó Duật Hành giữ lại.
Anh không dùng lực quá mạnh nhưng đủ để ngăn lại, nhẹ nhàng kéo tay cô ra khỏi tấm rèm. Cử chỉ của anh trông như vô tình nhưng lại mang một cảm giác chiếm hữu mơ hồ. Ngón tay cái nhẹ lướt qua chiếc nhẫn đính hôn trên tay cô như một hành động vô thức.
“Tôi không ngờ Giản tiểu thư lại nghĩ về tôi như vậy.” Ánh mắt anh liền trầm xuống, có chút thất vọng.
Giản Du Nhiên giật mạnh tay ra, ngẩng cao đầu đầy kiêu hãnh nhìn thẳng về phía người đàn ông:
“Những cuộc vui của anh ta lần nào đều không phải do anh sắp đặt, Thẩm Duy Viễn trước đây có ham chơi đến mấy cũng sẽ không đến mức tới quán bar vào ngày thử váy cưới.”
Cô dứt khoát kéo rèm, quay lưng đi vào trong phòng thay đồ, để lại trước mặt anh một tấm rèm mỏng khẽ lắc nhẹ.
“Tôi đưa em về.”
Ngoài cửa phòng, giọng Phó Duật Hành trầm thấp vang lên, không có ý thúc giục nhưng nghe cảm giác lại như một mệnh lệnh.
“Không cần.” Cô đáp ngay.
Phó Duật Hành vẫn đứng thẳng, hai tay đút vào túi quần, ánh mắt hướng về tấm rèm đóng kín, biểu cảm bình tĩnh đến lạ. Đường xương hàm anh khẽ siết chặt, như đang dùng lý trí để cố gắng kìm nén một cảm xúc nào đó.
Giọng người đàn ông vang lên lần nữa, âm điệu bình thản nhưng kiên định, hoàn toàn không cho cô có cơ hội từ chối:
“Tôi đưa em về nhà.”
Cô nắm chặt tay, nhắm mắt, hít một hơi sâu, cố gắng kiềm lại cảm giác cay cay nơi sống mũi.
“Mỗi lần Thẩm Duy Viễn cãi nhau với tôi, anh ta không gọi tài xế cũng sẽ gọi trợ lý đưa tôi về…”
Vừa nói, cô vừa quay lưng mở cửa rèm bước ra, đi thẳng tới trước mặt Phó Duật Hành.
“Hôm nay thật lạ, vậy mà lại để cho thiếu gia nhà họ Phó, người giàu nhất Giang Thành này làm tài xế cho tôi.”
Váy cưới nhẹ nhàng lay động theo bước chân của cô, nhưng gương mặt thì hoàn toàn không mang vẻ rạng rỡ của một cô dâu sắp cưới.
Phó Duật Hành hơi cúi đầu nhìn cô, khẽ liếm môi, nhếch nhẹ một bên chân mày, giọng đều đều:
“Là điều nên làm mà, vị hôn thê của anh em tốt thì tôi cũng phải đối xử dịu dàng, nâng niu trong lòng bàn tay mới yên tâm.”
Vừa dứt câu, người đàn ông đưa tay vén rèm để cô bước vào trong.
Giản Du Nhiên bước vào. Tấm rèm dần buông xuống.
Phó Duật Hành nhìn theo bóng lưng cô trước khi thả rèm xuống, khoé môi khẽ cong, nở một nụ cười đầy ẩn ý… giống như đã chờ đời khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.
...
Phó Duật Hành ra ngoài trước, lái xe đến trước cửa tiệm váy cưới chờ Giản Du Nhiên. Anh đứng dựa vào chiếc Rolls-Royce Cullinan, một tay đút túi quần, một tay cầm điện thoại.
“Phó thiếu, tôi đã xử lý Thẩm Duy Viễn rồi.”
Nghe người bên kia báo cáo, khóe môi anh khẽ nhếch lên. Ánh mắt hướng thẳng về phía cửa tiệm váy cưới, vẻ mặt khá hài lòng.
“Cô có thể lấy được bao nhiêu tiền từ tôi, phụ thuộc vào bản lĩnh của cô.”
Người phụ nữ bên kia cười thầm, đưa ra yêu cầu:
“Tôi hiểu rồi, video so với ảnh thì đáng giá hơn đấy nhé.”
Phó Duật Hành nhận lời ngay, giọng đều đều:
“Sau khi xong việc, tôi muốn cô biến mất khỏi Giang Thành.”
Chưa kịp dứt câu thì Giản Du Nhiên đã từ trong tiệm đi đến đứng trước mặt anh.
Người đàn ông thoáng giật mình liền nhanh tay cúp điện thoại, giả vờ ho nhẹ để che đi sự lúng túng.
“Anh muốn ai biến mất khỏi Giang Thành cơ?”
Cô rõ ràng đã nghe thấy lời anh nói, khó hiểu nhìn anh, chờ đợi câu trả lời.
Phó Duật Hành chợt cảm thấy mất tự nhiên, đưa tay gãi đầu, tránh ánh mặt sáng rực của cô, đứng thẳng người, khẽ hắng giọng:
“Là thư ký mới nhận việc, hôm qua còn muốn quyến rũ ngả vào lòng tôi, tôi liền nhanh chóng đẩy cô ta ra, đây là cái giá mà cô ta phải trả.”
Vừa nói, anh còn đưa tay làm động tác đẩy ra như để minh họa, mỉm cười nhìn cô, cố gắng tỏ ra tự nhiên.
Giản Du Nhiên khẽ “hừ” một tiếng nhỏ, rồi mở cửa xe ngồi vào ghế phụ.
Phó Duật Hành nhìn cô, khoé miệng cong lên một chút hài lòng, sau đó đóng cửa lại rồi vòng qua ghế lái.
“Đói không? Đi ăn cái gì nhé?”
Anh quay sang cô, hỏi ý kiến.
Giản Du Nhiên nhìn thẳng về phía trước, giọng dứt khoát, không một chút nể nang người bên cạnh:
“Tôi không ăn sau bữa trưa.”
Phó Duật Hành nở nụ cười, liếc nhìn cô từ trên xuống dưới, dừng lại ở đôi chân dài trắng mịn, thẳng tắp đang lộ ra dưới váy của cô gái.
“Để… giữ dáng à?”
Cô bắt gặp ánh mắt anh không đứng đắn của anh, liền lấy túi xách che chân lại, trừng mắt:
“Anh… nhìn đi đâu đấy?”
Người đàn ông trả lời tỉnh bơ:
“Tôi chỉ liếc một cái thôi, đã nhìn thấy gì đâu?”
Cái tên thối tha này, là chỉ liếc thôi chứ không nhìn hả?
Giản Du Nhiên cứng họng:
“Chứ anh còn muốn thấy gì nữa?”
Phó Duật Hành nghiêng người lại gần cô, khoảng cách bỗng bị thu hẹp khiến cô phải lùi lại để né xa người đàn ông nguy hiểm này.
“Vậy em nghĩ tôi muốn thấy gì?” Anh vừa nói vừa cười đầy khiêu khích
Giản Du Nhiên cô cảm thấy nói chuyện với tên điên này chưa tới hai câu thì anh đã làm cô phát cáu lên rồi, nói câu nào liền có thể khiến người ta câm nín luôn câu đấy.
“Cười cái gì mà cười?” Cô bực mình.
Giản Du Nhiên lấy túi đánh một cái vào ngực anh. Với sức của cô, người đàn ông này cơ bản không thấy đau, còn nhìn cô giống như con mèo nhỏ đang tức giận đến xù lông, không hề có chút nào khiến người ta sợ hãi.
Cô ngồi ngay ngắn lại, mắt nhìn thẳng về phía trước, nói ngắn gọn:
“Lái xe đi.”
Anh chỉ lắc đầu cười bất lực rồi đánh tay lái cho xe chạy đi.
Rất nhanh, xe dừng trước nhà cô, Phó Duật Hành bước xuống mở cửa xe cho cô.
Cô gái nhỏ bước chân xuống xe hơi vội nên loạng choạng suýt ngã may mà có Phó Duật Hành kịp thời đỡ lấy.
Anh lo lắng nói: “Cẩn thận.”
Giản Du Nhiên chợt thấy tim đập mạnh một nhịp, đứng hình vài giây nhìn chằm chằm vào anh. Cô vội quay mặt đi, chỉnh lại tóc, cố tỏ ra thật tự nhiên, rồi khi nhìn xuống mới thấy vậy mà anh còn đang nắm lấy tay mình, liền giật ra ngay.
“Anh bị thần kinh à? Anh nắm tay tôi làm gì chứ?”
Anh nhỏ giọng: “Xin lỗi.” rồi chậm chậm thu tay về.
Giản Du Nhiên lên giọng mỉa mai: “Đừng có nói là anh chơi bời ở quán bar nhiều quá, thấy cô gái nào cũng muốn nắm tay. Tôi cảnh cáo anh, tôi không giống như những người phụ nữ đó đâu…”
Nói xong, cô liếc anh rồi quay người định đi vào nhà. Nhưng mới đi được hai bước, Phó Duật Hành bước lên chặn lại, ép cô vào giữa lồng ngực anh và chiếc xe phía sau.
Cô hoảng hốt muốn né tránh nhưng đã bị kìm hãm giữa vòng vây, cơ bản không còn đường lui.
Phó Duật Hành nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt thoáng trầm xuống, sau đó mới chậm chậm lên tiếng hỏi:
“Du Nhiên, em có phải rất ghét tôi không?”
Cô bất ngờ trước câu hỏi của anh, tròn xoe mắt ngạc nhiên, bối rối không biết trả lời như thế nào, chợt cảm thấy mình quá lép vế trước người này liền ngẩng cao đầu kiêu hãnh, giả vờ bình thản nói đúng một chữ.
“Ghét.”
Giản Du Nhiên đẩy anh ra rồi đi thẳng về phía bậc tam cấp. Vì đi nhanh, giày cao gót mắc vào mép đá khiến cô suýt trượt, cảm thấy có chút quê nên liền tức giận tháo giày ra, quyết định đi chân đất luôn.
Phó Duật Hành nhìn hành động trẻ con của cô mà bật cười. Anh cúi xuống nhặt đôi giày cô vừa đá ra.
“Đây đâu phải mắng tôi, em đang làm nũng thì có.”
Giản Du Nhiên vừa đi vừa lẩm bẩm nói một mình:
“Đồ đáng ghét.”
Cô quay lại thì sững sờ thấy anh đang cầm giày cao gót cho mình, gương mặt đẹp trai đầy bình tĩnh. Trong đầu cô thoáng nghĩ:
“Người như Phó Duật Hành cũng để ý mấy chuyện này sao?”
Đang mải nhìn người đàn ông đẹp trai trước mắt, bụng cô bỗng réo lên một tiếng rõ ràng. Giản Du Nhiên đỏ mặt ngượng ngùng, đưa tay ôm bụng, muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống ngay lập tức, mới vừa làm giá nói “không ăn sau bữa trưa” thì liền bị chính bụng mình phản đối, khác nào cô đang tự tát vào mặt mình không chứ?
Chỉ mong Phó Duật Hành chưa nghe thấy…
Nhưng có vẻ lời cầu nguyện của cô không có tác dụng.
Phó Duật Hành bình tĩnh đứng dậy, trêu chọc:
“Xem ra dạ dày của Giản tiểu thư không đồng ý với việc “không ăn sau bữa trưa rồi.”
Giản Du Nhiên đoạt lại đôi giày trên tay anh, hừ một tiếng.
“Cần anh quản à?” Rồi quay lưng đi thẳng vào nhà.
Phía sau, Phó Duật Hành nhìn bóng lưng xinh đẹp kiêu hãnh của cô, khẽ tặc lưỡi cười nhẹ, cô gái nhỏ này thật đáng yêu quá đi.
Về đến nhà, Giản Du Nhiên bực mình quăng túi xách lên ghế, vào bếp uống một ly nước cho hạ cơn giận.
Vì đói bụng nên cô đành đi chế mì gói ăn, đúng lúc này thì Giản Thanh Du, chị gái của cô vừa về đến. Chị ấy lớn hơn cô 5 tuổi, rất có năng khiếu trong lĩnh vực kinh doanh nên khi vừa mới tốt nghiệp đã chăm chỉ học hỏi, chính thức cầm quyền Giản thị.
“Sao muộn thế này em mới ăn tối?”
Giản Du Nhiên thở dài:
“Em thà về nhà ăn mì gói còn hơn là ăn ở nhà hàng với đồ đáng ghét.”
Giản Thanh Du ngồi xuống cạnh cô thấy sắc mặt cô không được vui, liền thắc mắc:
“Cãi nhau với Thẩm Duy Viễn à?”
Giản Du Nhiên không trả lời.
“Vậy em về bằng cách nào?”
Cô ăn một miếng mì, nuốt xuống rồi trả lời: “Phó Duật Hành đưa em về.”
Chị gái giật mình đứng phắt dậy:
“Gì cơ? Phó Duật Hành, CEO của tập đoàn AUREO Holdings đó hả?”
Cô gật đầu, tiếp tục ăn mì, ra vẻ không quan tâm.
“Thẩm Duy Viễn… sai khiến được anh ta luôn sao?”
Cô gái nhỏ nhún vai giải thích:
“Hai năm nay, họ như hình với bóng, ra vào các quán bar như một đôi bạn thân thiết… đúng là cá mè một lứa.”
Nói xong, cô còn cười khinh bỉ, thái độ rõ ràng là chẳng đánh giá cao hai con người đào hoa đó.
Giản Thanh Du suy ngẫm vài giây rồi khẽ chép miệng:
“Doanh nhân không có lợi ích thì sẽ không làm… Phó Duật Hành là đang mưu tính điều gì?”
...
Ngày hôm sau, Thẩm Duy Viễn ghé qua nhà Thẩm Du Nhiên. Anh ta biết mật khẩu nên chẳng thèm gõ cửa, cứ thế tự nhiên mở cửa bước vào như mọi lần, vẻ mặt tỉnh bơ như thể đây là nhà của mình.
Cô đang đứng trong bếp, khuấy nồi canh giải rượu, hơi nóng bốc lên khiến gò má cô ửng đỏ. Vừa thấy cảnh đó, Thẩm Duy Viễn lập tức nở nụ cười tự tin, bước nhanh đến cạnh cô, giọng đầy vui vẻ:
“Tiểu Nhiên, anh biết là em thương anh mà, có phải em đang nấu canh cho anh không?”
Giản Du Nhiên chẳng buồn đáp, cũng không thèm liếc anh ta lấy một cái. Cô xoay người đi lấy chén, thái độ hờ hững rõ ràng. Cứ tưởng cô đã mềm lòng, Thẩm Duy Viễn liền vội đi theo, đưa tay định nhận lấy chén canh từ tay cô:
“Tiểu Nhiên, em thật tốt với anh.”
Không nói một lời, Giản Du Nhiên nghiêng nhẹ tay, cố tình để cả chén canh nóng hổi đổ thẳng xuống tay và cả bộ vest của anh ta.
Thẩm Duy Viễn bị canh nóng đổ vào, giật nảy người né sang một bên, sắc mặt lập tức thay đổi thấy rõ, vừa đau vừa tức.
“Du Nhiên, em làm gì vậy?”
Giản Du Nhiên không trả lời ngay mà chỉ cười nhạt, chậm rãi lấy điện thoại ra, mở một đoạn video và đưa thẳng đến trước mặt anh ta, buộc anh ta phải nhìn.
Trong video là hình ảnh Thẩm Duy Viễn cùng cô gái tối qua trong quán bar, cả hai đang nằm ôm nhau trên giường. Giọng cô gái vang lên:
“Thẩm thiếu, anh có thích em không?”
Anh ta trong video còn vuốt nhẹ má cô gái, nhẹ giọng đáp: “Thích.”
Nghe lại chính mình nói câu đó, sắc mặt Thẩm Duy Viễn lập tức tái đi. Sự tự tin lúc nãy biến mất sạch, thay vào đó là một sự hoảng hốt xen lẫn lo sợ. Anh ta nhìn sang quan sát Giản Du Nhiên, muốn tìm chút hy vọng gì đó nhưng hoàn toàn không thấy.
Video vẫn tiếp tục, giọng cô gái lại vang lên:
“Vậy anh thích em hơn hay thích vị hôn thê của anh hơn?”
Đôi nam nữ trong video kề sát đến mức chỉ cần một trong hai nghiêng đầu là môi có thể chạm nhau.
“Tiểu Noãn, anh thích em.”
Câu trả lời rõ ràng đến không thể chối cãi. Cô gái còn đưa tay sờ soạng lên phần vai trần của anh ta, tiếp tục hỏi:
“Vậy còn vị hôn thê của anh thì sao?”
Anh ta đáp tỉnh queo: “Chỉ là liên hôn gia tộc thôi.”
Ngay sau đó, cả hai lao vào ôm hôn nhau nồng nhiệt. Đến đó, video kết thúc.
Thẩm Duy Viễn lo sợ nhìn cô, muốn lên tiếng giải thích với Giản Du Nhiên nhưng cơ bản là chiếc video kia là bằng chứng quá xác đáng, anh ta biết nói gì nữa bây giờ.
Thẩm Duy Viễn đứng chết lặng, miệng mấp máy như muốn nói gì đó nhưng không biết phải nói gì. Bằng chứng rõ ràng như vậy, dù có nói dối cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Giản Du Nhiên cười nhạt, nụ cười không còn chút cảm xúc nào:
“Hóa ra ba năm chúng ta bên nhau, anh vẫn chưa bao giờ quên được người phụ nữ đó.”
Cô tháo chiếc nhẫn đính hôn, không chút do dự mà đặt vào tay anh ta.
“Thẩm Duy Viễn, chúng ta chia tay đi. Hủy bỏ hôn ước.”
Anh ta như không tin vào tai mình, giọng run lên: “Em nói gì?”
“Tôi nói rồi đó, chúng ta chia tay…”
Chưa kịp nói hết câu, anh ta đã chen vào, nắm lấy vai cô, ép cô nhìn thẳng vào mình.
“Chia tay cái gì mà chia tay chứ?”
Thẩm Duy Viễn buông vai cô ra, rồi chỉ vào chiếc ghim cài áo trên ngực mình như đang cố gắng chứng minh điều gì đó.
“Chiếc ghim cài áo này là em đã thức suốt ba đêm để làm cho anh, ngón tay cũng bị kim đâm đến chảy máu cũng chỉ vì muốn làm nó để tặng quà sinh nhật cho anh.”
Giản Du Nhiên liếc qua chiếc ghim cài áo đó. Nó là một chiếc ghim hình hoa lavender do chính tay cô làm, ngày đó còn vụng về, phải mất mấy ngày mới hoàn thành, tay bị kim đâm đến chảy máu nhưng cô vẫn nhịn đau cố gắng làm bằng tất cả tình yêu dành cho Thẩm Duy Viễn. Chỉ là bây giờ, nhìn lại, cô chỉ cảm thấy chướng mắt.
Thẩm Duy Viễn cầm tay cô lên, ngón tay khẽ vuốt qua những chỗ từng bị kim đâm, giọng thấp xuống:
“Những vết kim trên tay em đều là minh chứng cho thấy em yêu anh, chẳng lẽ em muốn coi những điều này không tồn tại?”
Giản Du Nhiên giật mạnh tay về, ánh mắt lạnh đi:
“Bạc rồi cũng sẽ bị oxi hóa, đá quý dù có cứng đến mấy cũng sẽ có ngày nứt vỡ, tình yêu mong manh... cuối cùng cũng chẳng khác gì.”
Dứt lời, cô bước lên, nắm lấy chiếc ghim cài áo và giật phăng ra khỏi ngực áo anh ta. Không hề chần chừ, cô đi đến cửa sổ và ném mạnh xuống vườn hoa sau nhà.
“Du Nhiên.”
Thẩm Duy Viễn hoảng hốt chạy đến định ngăn lại nhưng không kịp.
“Anh đừng tưởng tôi nể mặt anh mà nghĩ tôi không tức giận.”
Anh ta sững người, rồi hạ giọng xuống đến mức gần như cầu xin:
“Em nghe anh giải thích.”
Giản Du Nhiên lạnh nhạt quay mặt đi, không thèm nhìn anh ta thêm một lần nào nữa.
“Không rảnh, bây giờ anh hãy cút ra khỏi nhà tôi.”
Với thân phận con trai út nhà họ Thẩm, gia thế cũng không phải dạng vừa, cũng được xem là gia tộc hiển hách trong vòng tròn thượng lưu Giang Thành, xưa nay hiếm khi bị ai nói như vậy. Suốt từ nãy đến giờ anh ta đã phải cố nhịn, cố hạ mình cầu xin, nhưng kết quả vẫn là bị đuổi thẳng ra ngoài trong sự nhục nhã.
Sự kiêu ngạo của anh ta cuối cùng cũng bùng lên:
“Du Nhiên, có phải em cảm thấy anh không thể sống thiếu em không? Rồi sẽ có một ngày em phải quỳ xuống cầu xin anh quay lại.”
Nói xong, anh ta quay người bỏ đi, đóng cửa một cái rầm.
Nhưng vừa ra ngoài, vẻ mặt anh ta lập tức thay đổi. Sự bực bội cứ như bị dồn lại trong ngực khiến anh ta khó chịu không thôi.
“Không phải chỉ là liên hôn thôi sao? Sao mình lại khó chịu như vậy?”
Chợt nhớ ra chiếc ghim cài áo, anh ta bỗng hoảng lên:
“Chiếc ghim cài áo…”
Thẩm Duy Viễn liền chạy ra sau vườn, hai vệ sĩ trông thấy liền chạy theo.
“Thiếu gia?”
Anh ta chống hông đứng giữa vườn cây rộng lớn, đưa mắt nhìn quanh, càng nhìn càng thêm nôn nóng. Vườn rộng như vậy, hoa lá rậm rạp, muốn tìm lại thứ đồ nhỏ như chiếc ghim cài áo thật sự không dễ dàng. Có thể vẫn tìm được nhưng sẽ mất nhiều thời gian.
“Hai cậu mau tìm lại chiếc ghim cài áo cho tôi, nếu không tìm được thì đừng có vác mặt về nhà họ Thẩm. Rõ chưa?”
“Rõ, thiếu gia.” Cả hai lập tức tản ra tìm kiếm.
Trên tầng cao nhất của AUREO Holdings, Phó Duật Hành đang đứng trước cửa sổ lớn sát đất có thể ngắm được trọn vẹn Giang Thành từ trên cao. Bộ vest đen được cắt may tinh tế ôm lấy vóc dáng cao lớn, vai rộng eo thon của anh. Ánh sáng ban ngày chiếu lên khuy măng séc trên cổ tay khiến kim loại phản chiếu ánh bạc.
“Phó tổng, video đã sai người gửi cho Giản tiểu thư rồi, tiếp theo làm gì ạ?”
Trợ lý Khương mở cửa bước vào, đặt tài liệu xuống bàn rồi báo cáo.
Phó Duật Hành quay lại, ánh mắt điềm tĩnh nhưng sắc bén:
“Liên hệ với các công ty truyền thông, tôi muốn vào giờ vàng sẽ luôn thấy được tin tức này… còn về phần hotseach mua đứt top 3.”
Anh nói tiếp, giọng bình thản nhưng đầy sự áp lực:
“Nói với bên bọn họ, công ty nào tự ý gỡ bỏ hotseach, tôi sẽ rút vốn đầu tư.”
Rồi anh lấy một chiếc thẻ đen quyền lực trong túi áo vest đưa cho trợ lý Khương.
Anh ta nhận lấy, gật đầu: “Rõ, Phó tổng.”
Phó Duật Hành nhếch nhẹ một bên chân mày, nói một câu đầy kiêu ngạo:
“Ngân sách bao nhiêu cũng được, không giới hạn.”
...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play