[HungAn] Người Đếm Tiếng Gõ
Tiếng gõ lúc 3:17
Hùng dừng xe trước khu tập thể cũ lúc gần nửa đêm.
Tòa nhà đứng lặng như một cái xác rỗng. Đèn đường hỏng phân nửa, ánh sáng vàng úa loang lổ trên những bức tường bong tróc. Tấm biển “KHU NHÀ NGUY HIỂM – CẤM VÀO” treo lệch, kẽo kẹt trong gió.
Lê Quang Hùng
Chắc chắn là ở đây?//cau mày, tay siết chặt chìa khóa//
Đặng Thành An
Ừ. Không nhầm đâu.
Giọng An vang lên phía sau, trầm và thấp.
Hùng quay lại nhìn người vừa nói. An mặc áo khoác đen, đứng trong vùng tối, khuôn mặt nửa sáng nửa chìm. Ánh mắt cậu bình thản đến mức khiến Hùng khó chịu.
Lê Quang Hùng
Cậu nói nhẹ như thể vào đây là chuyện thường ngày ấy.
Đặng Thành An
Tôi quen rồi.
Câu trả lời khiến Hùng sững lại một nhịp.
Họ bước vào sảnh chính. Mùi ẩm mốc trộn với mùi gỗ mục xộc thẳng vào mũi. Thang máy bị hỏng, bảng điện treo trơ dây, cầu thang tối om.
Đặng Thành An
Căn 317, tầng ba.
Lê Quang Hùng
Nghe giống số phòng ghê.//cười nhạt//
Đặng Thành An
Không phải số phòng.
Lê Quang Hùng
Vậy là gì?//khó hiểu//
Đặng Thành An
//im lặng vài giây//
Hùng chưa kịp hỏi thêm thì CỘC… CỘC… CỘC…
Không phải từ cánh cửa nào cụ thể. Nó vọng ra từ trong tường, trong trần nhà, như thể cả tòa nhà đang… gõ.
Lê Quang Hùng
//Liếc đồng hồ theo phản xạ//
Lê Quang Hùng
Cậu nghe thấy không?//hỏi, giọng khàn đi//
Lê Quang Hùng
Là ai?//nhìn cậu//
Đặng Thành An
Không phải ai.
Tiếng gõ ngừng lại đột ngột, để lại sự im lặng nặng nề đến nghẹt thở.
Lê Quang Hùng
An này… nếu tôi hỏi cậu một câu, cậu trả lời thật nhé.//nuốt khan//
Lê Quang Hùng
Người sống trong tòa nhà này… họ biến mất như thế nào?
An quay sang nhìn Hùng. Lần đầu tiên, ánh mắt cậu dao động.
Đặng Thành An
Họ không biến mất, họ… ở lại.//nói khẽ//
Đèn hành lang bỗng bật sáng.
Cuối hành lang tầng ba, cánh cửa căn 317 mở hé.
Từ đó, vang lên một giọng nói thì thầm, như đang gọi tên Hùng.
Người không có tên
Cả hai đứng trước căn 317 rất lâu mà không bước vào.
Cánh cửa mở hé đủ để lộ một khoảng tối đặc quánh phía trong. Không có mùi, không có gió, nhưng Hùng lại có cảm giác như có thứ gì đó đang… thở.
Lê Quang Hùng
Có người vừa gọi tên tôi.//nói, giọng thấp//
Đặng Thành An
Không.//đáp ngay//
Lê Quang Hùng
...Sao cậu chắc vậy?
Đặng Thành An
Vì trong căn này, không ai còn nhớ tên cậu.//nhìn cánh cửa//
Câu nói khiến sống lưng Hùng lạnh toát.
Lê Quang Hùng
Ý cậu là sao?
An không trả lời. Anh bước tới trước, đặt tay lên cánh cửa. Ngón tay vừa chạm vào thì một tiếng gõ vang lên ngay sau lưng họ.
Lê Quang Hùng
//Quay phắt lại//
Lê Quang Hùng
Cậu nghe thấy chứ?
Lê Quang Hùng
Sau lưng chúng ta không có cửa.
Đặng Thành An
Cho nên nó không gõ cửa.
Lần này, tiếng gõ vang lên từ… trong lồng ngực Hùng.
Cảm giác rung nhẹ, đều đặn, như ai đó đang dùng khớp ngón tay gõ vào xương sườn từ bên trong.
Lê Quang Hùng
An… cậu có nghe thấy tim tôi không?//lùi lại một bước, hơi thở rối loạn//
Đặng Thành An
Không.//nhìn thẳng vào ngực Hùng//
Lê Quang Hùng
Vậy cái gì đang gõ?
Đặng Thành An
Là thứ đang kiểm tra xem cậu còn sống không.//chậm rãi nói//
Không khí đột ngột nặng xuống. Đèn hành lang nhấp nháy, rồi tắt phụt. Bóng tối tràn tới nhanh đến mức Hùng chưa kịp thích nghi.
Trong bóng tối, có tiếng bước chân.
Như thể cả tầng ba vừa có thêm người.
Lê Quang Hùng
Ở đây… có bao nhiêu người?//hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh//
Đặng Thành An
Trước kia, là mười bảy.
Đặng Thành An
Không đếm được.
Bỗng một giọng nói vang lên ngay bên tai Hùng, lạnh và khàn.
???
Cuối cùng… cũng quay lại rồi.
Lê Quang Hùng
Anh là ai?... Ai?//xoay người, tim đập thình thịch//
Giọng nói bật cười khe khẽ.
???
Lâu quá rồi không có ai hỏi câu đó.
Chỉ có điều, trên tường xuất hiện thêm rất nhiều vết tay đen sì, chồng chéo lên nhau, hướng tất cả về phía căn 317.
An nhìn những dấu tay đó, sắc mặt tái đi trong tích tắc — rất nhanh, nhưng Hùng vẫn thấy.
Lê Quang Hùng
Cậu biết chuyện này, cậu biết họ là gì.//nói chắc nịch//
Đặng Thành An
…Nếu tôi nói cho cậu, cậu sẽ không còn là cậu nữa.//khé đáp//
Cánh cửa 317 tự động mở toang.
Bên trong không phải căn hộ.
Mà là một hành lang khác, dài hơn, tối hơn, với những cánh cửa hai bên — mỗi cửa đều có một cái tên bị cào xóa.
Hùng nhìn thấy… tên mình.
Hùng An.
Hùng An.
Hùng An.
Lê Quang Hùng
An… tôi đã từng vào đây rồi đúng không?//thì thầm//
Đặng Thành An
//Nắm chặt cổ tay Hùng, giọng run nhẹ//
Đặng Thành An
Không phải từng. Là luôn luôn.
Từ cuối hành lang, tiếng gõ vang lên lần nữa.
Lần này, gõ từ bên trong một cánh cửa có tên An.
Cánh cửa gọi tên An
Tiếng gõ vang lên từ cánh cửa mang tên AN.
Không nhanh.
Không mạnh.
Mỗi nhịp đều đều, kiên nhẫn, như thể thứ ở bên trong biết chắc… An sẽ phải mở.
Hùng cảm thấy bàn tay An đang nắm cổ tay mình siết chặt hơn. Lạnh. Không phải lạnh vì sợ, mà là lạnh như chạm vào kim loại để lâu trong nước.
Lê Quang Hùng
An, đó là gì?//hạ giọng//
Ánh đèn trên trần hành lang nhấp nháy. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Hùng nhìn thấy bóng của An trên tường… không khớp với chuyển động của cậu.
Bóng đó chậm hơn nửa nhịp.
Đặng Thành An
Đừng gọi tên tôi!//nói gấp, như cảnh cáo//
Đặng Thành An
Vì ở đây, tên là thứ có thể bị lấy đi.//nuốt khan//
Lê Quang Hùng
//Khựng lại//
Thay vào đó là… tiếng cào.
Như móng tay kéo chậm rãi trên mặt gỗ từ phía trong.
Một giọng nói vang lên, rất giống An, nhưng trầm hơn, khàn hơn.
???
Không mở à? Cậu sợ tôi sao?
Lê Quang Hùng
Cái đó… giống giọng cậu.//quay phắt sang An//
Đặng Thành An
//Nhắm mắt trong một nhịp ngắn//
Đặng Thành An
Đúng hơn là, nó dùng giọng của tôi.//nói khẽ//
Trên bề mặt gỗ, từng vết lồi xuất hiện, như thể có người đang từ bên trong… áp mặt vào cửa.
Một đường gồ lên giống sống mũi.
Rồi trán.
Rồi miệng.
???
Ra đây đi, An. Cậu nợ tôi.
Lê Quang Hùng
Nợ cái gì?//không chịu nổi//
Hùng thấy tim mình đập loạn nhịp, nhưng tiếng gõ lúc này không còn hòa cùng nhịp tim nữa.
Đặng Thành An
//Buông tay Hùng ra//
Đặng Thành An
Dù có chuyện gì xảy ra, cậu nhớ kỹ một điều.//nói nhanh//
Đặng Thành An
Đừng tin bất cứ thứ gì tự xưng là tôi.
Lê Quang Hùng
Còn cậu thì sao?//gằn giọng//
An quay lại nhìn Hùng, ánh mắt sâu đến mức khiến người ta có cảm giác đang nhìn xuống đáy giếng.
Đặng Thành An
Tôi cũng không chắc… mình có còn là tôi không.
Bên trong không có phòng.
Chỉ có một chiếc gương lớn, đặt giữa không gian tối đen.
Nhưng An trong gương đang mỉm cười.
Nụ cười méo mó, kéo dài quá mức bình thường.
An Trong Gương
Chào mừng trở lại, lần này… cậu định trốn bao lâu?
Lê Quang Hùng
An, đừng nhìn vào đó—//lùi lại một bước//
Và gương không phản chiếu Hùng.
Chỉ phản chiếu hai Thành An.
Một đứng ngoài.
Một đứng trong gương.
Cả hai cùng lên tiếng, chồng vào nhau.
An Trong Gương
Chúng ta đến lúc đổi chỗ rồi.//đồng thanh//
Đặng Thành An
Chúng ta đến lúc đổi chỗ rồi.//đồng thanh//
Trong bóng tối, Hùng nghe thấy tiếng thì thầm sát tai mình.
???
Cậu có biết không…
Lần trước, cậu đã chọn nhầm An.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play