[Maiquinn ‐ Lyhan] Em Là Của Chị. < Short Fic >
1.1 - Mập mờ.
Opz. aka Ốp di
yêu cầu các con vợ đọc kỹ tên truyện và phần giới thiệu trước khi đọc truyện.
Nguyễn Hiền Mai hơn Trần Thảo Linh hai tuổi.
Chỉ hai tuổi thôi, nhưng đủ để Mai luôn có cảm giác mình phải là người giữ khoảng cách trước. Ở trường, Mai ít nói chuyện với Linh. Không phải vì không muốn, mà vì sợ — sợ ánh nhìn của người khác, sợ mình đi quá xa.
Chiều muộn, Mai hay đợi Linh ở đầu hẻm. Không gọi là hẹn, chỉ là… đi chung một đoạn đường. Linh thường đi chậm, còn Mai thì cố tình bước chậm lại.
Linh gọi như vậy từ lần đầu đi chung.
TranThaoLinh.
Chị đi sát vậy làm gì?
NguyenHienMai.
Đường đông.
TranThaoLinh.
/ không nói gì thêm, chỉ khẽ bước sát hơn một chút /
Tay áo chạm tay áo. Không ai rút ra.
Có lần, Linh ngồi sau xe Mai.
NguyenHienMai.
Bám cho chắc. / nói, mắt nhìn thẳng /
TranThaoLinh.
Bám vậy có được không? / hỏi, tay đặt rất khẽ lên lưng Mai /
NguyenHienMai.
/ khựng lại một nhịp / Được.
Chỉ một chữ, nhưng nói ra khó hơn Mai tưởng.
Không là người yêu.
Không là bạn thân.
Chỉ là người mà mỗi tối Mai đều vô thức mở tin nhắn ra xem Linh đã online chưa.
Và là người mà Linh luôn nhớ đầu tiên mỗi khi muốn kể một chuyện rất nhỏ.
TranThaoLinh.
- Chị Mai đang làm gì? -
NguyenHienMai.
/ trả lời / - Về rồi. Sao? -
TranThaoLinh.
- Không sao. Chỉ hỏi thôi. -
NguyenHienMai.
/ nhìn màn hình rất lâu, rồi nhắn lại /
NguyenHienMai.
- Đừng hỏi mấy câu đó nếu không định lại gần chị hơn. -
Bên kia im lặng vài phút.
TranThaoLinh.
- Em lại gần từ lâu rồi mà. -
NguyenHienMai.
/ đặt điện thoại xuống, tim đập hơi nhanh /
Cô biết mình hơn tuổi.
Biết mình nên là người giữ chừng mực.
Nhưng có những lúc, Mai lại rất rõ ràng với một suy nghĩ không dám nói ra.
Nếu em đã bước tới,
thì đừng mong chị buông tay.
Opz. aka Ốp di
ok chưa mấy con vợ?
1.2 - Mập mờ.
Opz. aka Ốp di
xin chào các con vợ 😏
Chỉ là nhà Linh sửa gấp, phải dọn ra trong một thời gian. Ở nhờ họ hàng thì xa trường, còn thuê trọ thì quá tốn. Linh nghĩ rất lâu, cuối cùng mới nhắn cho Mai một tin.
TranThaoLinh.
- Chị Mai, em có làm phiền chị không nếu ở nhờ vài hôm? -
NguyenHienMai.
/ đọc tin nhắn đó ba lần /
Trong đầu hiện ra rất nhiều suy nghĩ. Không nên. Quá gần. Dễ vượt ranh. Nhưng tay lại trả lời nhanh hơn lý trí.
NguyenHienMai.
- Qua đi. Có phòng trống. -
Chỉ bốn chữ, nhưng là quyết định khiến mọi thứ lệch đi một chút.
Căn nhà của Mai không lớn. Hai phòng ngủ, một phòng khách nhỏ và bếp liền nhau. Linh kéo vali vào, đứng ở cửa, có vẻ hơi ngại.
TranThaoLinh.
Em chỉ ở tạm thôi.
NguyenHienMai.
/ gật đầu / Biết rồi.
NguyenHienMai.
/ chỉ Linh căn phòng nhỏ bên trong /
Phòng sạch, gọn, có cửa sổ nhìn ra hẻm. Linh đặt vali xuống, quay sang nhìn Mai.
NguyenHienMai.
/ quay đi trước, nhưng bước chân chậm hơn bình thường /
Ở chung rồi, mọi thứ thay đổi rất nhẹ.
Buổi sáng, Linh dậy sớm hơn, nấu nước, để sẵn trên bàn.
Buổi tối, Mai về muộn, thường thấy đèn phòng khách còn sáng.
Có những lần họ ăn cơm chung trong im lặng. Không gượng, cũng không cần nói nhiều. Chỉ là quen dần với sự hiện diện của nhau.
Một tối, Linh đang ngồi trên ghế sofa, tóc còn ướt, khăn vắt ngang cổ.
TranThaoLinh.
Tóc chị rối kìa.
TranThaoLinh.
/ đứng dậy, rất tự nhiên, đưa tay chỉnh lại vài sợi tóc trước trán Mai /
Khoảng cách gần đến mức Mai có thể thấy rõ hàng mi của Linh.
NguyenHienMai.
/ đứng yên /
Chỉ chỉnh tóc thôi mà tay Linh hơi run.
TranThaoLinh.
/ rút tay lại nhanh hơn bình thường, quay đi /
NguyenHienMai.
/ vẫn đứng đó, cảm giác chỗ vừa được chạm vào còn nóng /
Đêm đó, Mai không ngủ được.
Cô nghe thấy tiếng Linh trở mình trong phòng bên. Chỉ là tiếng rất nhỏ, nhưng đủ khiến Mai mở mắt nhìn trần nhà.
Mai biết rõ mình đang đứng ở đâu. Biết rõ nếu bước thêm một chút nữa thôi, mọi thứ sẽ không còn mập mờ như trước.
Nhưng khi gần sáng, điện thoại Mai rung lên một tin nhắn.
TranThaoLinh.
- Em ngủ không được. -
NguyenHienMai.
/ nhìn màn hình vài giây / - Chị cũng vậy. -
Bên kia trả lời rất nhanh.
TranThaoLinh.
- Vậy… em ngồi ngoài này một chút được không? -
NguyenHienMai.
/ ngồi dậy /
Vài phút sau, Linh mở cửa phòng, bước ra phòng khách. Hai người ngồi cách nhau một khoảng vừa đủ. Không chạm. Không nói.
Nhưng trong không gian tĩnh lặng đó, cả hai đều hiểu một điều rất rõ.
Ở chung rồi,
không phải muốn tránh là tránh được nữa.
1.3 - Mập mờ.
Opz. aka Ốp di
futa hay thuần?
Gần nửa đêm thì điều hòa phòng Linh hư.
Không hư hẳn, chỉ là lúc chạy lúc không. Gió nóng phả ra từng đợt, khiến căn phòng bí đến khó chịu.
TranThaoLinh.
/ nằm xoay qua xoay lại một lúc lâu, cuối cùng vẫn phải bật dậy /
Em đứng trước cửa phòng Mai rất lâu.
NguyenHienMai.
/ mở cửa, tóc còn hơi rối / Sao vậy?
TranThaoLinh.
Điều hòa phòng em hư.
NguyenHienMai.
/ nhìn Linh một giây / Sang đây ngủ.
Rất tự nhiên. Như thể đã quen với việc đó từ lâu.
TranThaoLinh.
/ nhíu mày / Thôi. Em hông cần.
Nói xong, Linh vẫn bước vào phòng Mai.
Giường Mai rộng, sạch, mát. Linh trèo lên trước, nằm sát mép giường, quay lưng lại. Giữ khoảng cách rất rõ ràng, như một ranh giới vô hình.
TranThaoLinh.
Em nằm ké thôi.
NguyenHienMai.
/ tắt đèn, nằm xuống phía bên kia /
Khoảng cách giữa hai người đủ để nhét thêm một người nữa. Không chạm. Không đụng.
Nhưng Linh không ngủ được.
Điều hòa trong phòng chạy đều, lạnh vừa đủ. Linh kéo chăn cao hơn một chút, vô thức co người lại.
NguyenHienMai.
/ nghiêng đầu, thấy hết /
Giọng Linh nhỏ, nhưng run rất khẽ.
Mai không nói thêm. Chỉ xoay người, kéo Linh lại gần hơn. Rất nhẹ, nhưng đủ để Linh lọt vào lòng mình.
TranThaoLinh.
Ê! / giật mình /
TranThaoLinh.
Nằm sát quá rồi...
Mai không trả lời. Cô kéo chăn lên cao hơn, đắp kín người Linh. Một tay đặt sau lưng em, tay kia giữ rất hờ ở eo. Không siết. Không ép.
NguyenHienMai.
Ngủ đi. Lạnh thì chị tắt điều hòa.
Ban đầu vẫn giữ người cứng đờ. Nhưng một lúc sau, hơi thở dần đều hơn. Trán Linh chạm vào ngực Mai. Tay vô thức nắm lấy áo Mai.
NguyenHienMai.
/ cúi đầu một chút / Ngoan.
Đêm đó, Linh ngủ ngon hơn mọi khi.
Còn Mai thì gần như không ngủ.
Cô giữ Linh trong lòng suốt đêm. Không dám cử động. Không dám nghĩ nhiều. Chỉ sợ nếu buông tay ra, người trong lòng sẽ tỉnh dậy và lùi xa thêm một bước.
Ngoài kia, mưa rơi rất nhỏ.
Mai biết, từ khoảnh khắc kéo Linh vào lòng, cô đã không còn là người đứng ngoài ranh giới nữa rồi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play