( Mason X Congb ) Phu Nhân Của Tôi
GTNV + chap 1
Thành Công ( congb)
Tên thật : Nguyễn Thành Công
Tuổi : 23
Gia thế: nghèo , thiếu tình cảm về gia đình .
Có một tổn thương tinh thần khá lớn vì đã ám ảnh về gia đình .
Tính cách : hiền , thật thà , dễ tin người , yêu chân thành.
Xuân bách ( Mason)
Tên thật : Nguyễn Xuân Bách
Tuổi : 24
Gia thế giàu , có công ti riêng , đã trải qua rất nhiều mối tình .
Con trai của Đại Nguyễn Gia
Tập đoàn tài chính đa quốc gia, chuyên thâu tóm các công ty trên đà phá sản. Họ là "chủ nợ" của cả thành phố.
Tính cách : lạnh lùng lẫn phần hài hước
Trương Thiên Bảo ( ba bách )
Tên thật : Trương Thiên Bảo ( ba ruột bách )
Tuổi : 43
Nâng đỡ gia đình công khi gặp khó khăn
Cưng chiều con cái , tính cách hơi nghiêm khắc nhẹ
Gia thế chủ tập đoàn Đại Nguyễn Gia có gia thế khủng nhất trong các tập đoàn
Tính cách : hơi nghiêm khắc , thương con
Nguyễn Lệ My ( mẹ bách )
Tên thật : Nguyễn Lệ My
Tuổi : 42
Tính cách : hiền , thương con , chiều con cái , rất thích con trai và ghét trà xanh, đặc biệt con gái dẹo
Bạn gái chủ tịch đoàn Đại Nguyễn Gia có gia thế ngang ngửa Phú bà
Trương Thanh Thảo ( mẹ công )
Tên thật : Trương thanh Thảo
Tuổi : 42
Tính cách : ép buộc con cái làm theo ý mình , chơi cờ bạc nhưng cũng có tình thương con không nhiều , bị rối loạn thần kinh , dễ bệnh . Được tập đoàn Đại Nguyễn Gia nâng đỡ
Hồ Kim Phong ( ba công )
Tên thật : Hồ Kim Phong
Tuổi : 43
Mê cờ bạc , ghét con cái không lo cho gia đình chỉ lo cho bản thân mình , ghét bỏ đứa con út ( công ) , không thích con trai
Tính cách : cộc cằn , khó ở , chửi oan con
Được tập đoàn Đại Nguyễn Gia nâng đỡ
Bạn công gồm : nam sơn , khôi vũ , bình , thịnh
Bạn bách : Bùi duy Ngọc , bray, Sơn k , cody, tez, Bùi trường linh
T/g bị khungg
Tạm thời là như vậy nhó
T/g bị khungg
Chán truyện kia nên đổi chủ đề tí
T/g bị khungg
Nhưng vẫn viết
T/g bị khungg
Mong mọi người ủng hộ cả 2
lý do "đổ nợ" cần được đẩy lên cao trào: không chỉ là nợ ngân hàng, mà là nợ "tín dụng đen" đe dọa đến mạng sống của cả gia đình, và chỉ có thế lực của Tập đoàn Đại Nguyễn Gia mới dẹp loạn được.
Trong căn phòng tối tăm, khi công còn đang bàng hoàng vì bản hợp đồng hôn nhân, ông phongkhông hề có một chút hối lỗi. Ông ta nhìn công bằng ánh mắt khinh miệt, như nhìn một gánh nặng mà ông ta cuối cùng cũng tống khứ được.
Cha của công quỳ rạp dưới đất, gương mặt bầm tím, tay run rẩy bám lấy gấu quần của con trai mình. Xung quanh là đồ đạc vỡ nát, mẹ của công đang co giật trên giường vì lên cơn hen suyễn mà không có thuốc.
Hồ Kim Phong ( ba công )
Mày đừng có nhìn tao bằng cái vẻ mặt tội nghiệp đó.
Hồ Kim Phong ( ba công )
Nếu không phải vì mày sinh ra làm cái giống "nam không ra nam, nữ không ra nữ" này, thì sự nghiệp của tao đã không lụi bại
Hồ Kim Phong ( ba công )
TAO KHÔNG MUỐN NHÌN THẤY MÀY Ở CĂN NHÀ NÀY
Hồ Kim Phong ( ba công )
MÀY Cú.t ĐI
Hồ Kim Phong ( ba công )
Tao ghét cái vẻ thanh cao giả tạo của mày, giống hệt con mẹ mày!
Thành Công ( congb)
Cha... sao cha lại nói vậy?// vừa run vừa nói //
Thành Công ( congb)
Con đã làm lụng cực khổ bấy lâu nay để trả nợ cho cha mà?
Hồ Kim Phong ( ba công )
//hất hàm, ném tờ chi phiếu của Đại Nguyễn Gia lên bàn//
Hồ Kim Phong ( ba công )
Làm lụng? Mấy đồng lẻ của mày chỉ đủ tao mua vài ván bài. May mà mày còn có cái nhan sắc này để lọt vào mắt xanh của Đại Nguyễn Gia
Hồ Kim Phong ( ba công )
Coi như mày cũng có chút giá trị cuối cùng. Từ lúc mày sinh ra, tao đã thấy xui xẻo rồi.
Hồ Kim Phong ( ba công )
Đi đi! Khuất mắt tao càng sớm càng tốt. Đừng có vác mặt về đây nữa!
Hồ Kim Phong ( ba công )
//Định Tát//
Độc Quyền Che Chở
Đúng lúc ông Phong định giơ tay tát công vì anh cứ đứng trân trối nhìn ông, một bàn tay to lớn, lạnh lẽo đã bắt lấy cổ tay ông ta giữa không trung.
Gia Bách xuất hiện, khí thế của con trai người đứng đầu Đại Nguyễn Gia bao trùm cả căn phòng rách nát.
Xuân bách ( Mason)
Tôi đã trả đủ tiền để mua đứt cậu ấy. Điều đó có nghĩa là từ giây phút này, ngay cả một sợi tóc của cậu ấy cũng thuộc quyền sở hữu của tôi.
Xuân bách ( Mason)
Ông... lấy quyền gì mà định chạm vào đồ của tôi?
Ông Phong (run rẩy, lắp bắp)
Hồ Kim Phong ( ba công )
Đ-Đại Thiếu… Gia..
Hồ Kim Phong ( ba công )
Nó là con trai tôi, tôi chỉ giáo huấn nó một chút...
Bách hất tay ông ta ra như hất một thứ rác rưởi, rồi quay sang nhìn Công
Xuân bách ( Mason)
Em nghe rõ chưa? Một người cha ghét bỏ em, một gia đình không cần em.
Xuân bách ( Mason)
Đi theo tôi, ít nhất ở Đại Nguyễn Gia, em có giá trị hơn một món đồ gán nợ.
Bách cởi chiếc áo vest thủ công đắt giá, khoác lên bờ vai đang run rẩy của Công che đi những vết rách trên chiếc áo sơ mi cũ kỹ.
Anh cúi xuống, thì thầm vào tai Công nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào ông Phong đầy đe dọa
Xuân bách ( Mason)
"Đừng khóc vì một kẻ không xứng đáng. Từ nay về sau, sự tồn tại của em là niềm kiêu hãnh của tôi."
Xuân bách ( Mason)
"Không phải sự xui xẻo của bất kỳ ai cả."
Xuân bách ( Mason)
Em vào đi // mở cửa cho em //
Thành Công ( congb)
// run// v-vâng a.. ạ
Xuân bách ( Mason)
Không cần phải sợ
Xuân bách ( Mason)
Nên nhớ tôi là chồng em
Thành Công ( congb)
V-vâng
Xuân bách ( Mason)
* vâng mà vẫn run *
Thế là cả 2 cùng ngồi trên xe
Bách ngồi đó, đôi chân dài vắt chéo đầy quyền uy, nhưng ánh mắt anh thỉnh thoảng lại liếc sang chàng trai nhỏ bé đang ngồi khép nép bên cạnh.
Bách khẽ hắng giọng, phá vỡ sự im lặng:
Xuân bách ( Mason)
Gia đình em... ở quê hiện tại thế nào? Tôi nghe nói em còn một người em trai đang đi học phải không?
Công hơi giật mình, quay sang nhìn anh, giọng lý nhí:
Thành Công ( congb)
Dạ... bố mẹ em sức khỏe cũng yếu rồi. Em trai em đang học lớp 12.
Thành Công ( congb)
Mọi chi phí sinh hoạt trước giờ đều dựa vào mấy sào ruộng và việc làm thêm của em. Vì... vì nợ nần nên em mới phải...
Cậu ngập ngừng rồi cúi đầu, không dám nói tiếp vì sợ chạm vào lòng tự trọng của chính mình.
Bách nhìn thấy bờ vai nhỏ bé của cậu khẽ run lên. Anh hiểu, đằng sau vẻ ngoài kiên cường kia là một tâm hồn chịu nhiều tổn thương và thiếu thốn tình thương từ nhỏ.
Một cậu bé phải gánh vác cả gia đình khi tuổi đời còn quá trẻ, khác hẳn với cuộc sống "ngậm thìa vàng" của anh.
Bách không nói gì, anh đưa bàn tay to rộng của mình phủ lên đôi bàn tay đang đan chặt của Công.
Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay anh khiến Công ngẩng phắt đầu lên kinh ngạc.
Bách (giọng trầm thấp nhưng đầy kiên định)
Xuân bách ( Mason)
Từ nay về sau, chuyện của nhà em cũng là chuyện của Đại Nguyễn Gia.
Xuân bách ( Mason)
Em không cần phải một mình gánh vác nữa. Khoản nợ đó tôi đã xử lý xong, em trai em cứ yên tâm học hành, tôi sẽ lo cho nó du học nếu nó muốn.
Thành Công ( congb)
Anh Bách... tại sao anh lại tốt với em như vậy?
Thành Công ( congb)
Chúng ta chỉ vừa mới ….
Bách không để cậu nói hết câu. Anh xoay người lại, bàn tay to lớn, ấm áp bao trọn lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Công, buộc cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh mắt của người thừa kế Đại Nguyễn Gia lúc này không còn sự lạnh lùng của một tổng tài, mà chỉ còn sự dịu dàng nguyên bản nhấ
(Giọng trầm thấp, ngắn gọn nhưng đầy sức nặng)
Xuân bách ( Mason)
"Vì là em. Chỉ cần là em, bao lâu không quan trọng."
Công ngẩn người, trái tim đập liên hồi trước câu trả lời trực diện ấy. Bách khẽ vuốt lọn tóc mái trên trán cậu, tiếp lời bằng một tông giọng che chở tuyệt đối:
Xuân bách ( Mason)
Thế giới ngoài kia làm tổn thương em thế nào, tôi không quan tâm. Nhưng ở cạnh tôi, em chỉ việc bình yên thôi.
Xuân bách ( Mason)
Hiểu chưa ?
Xuân bách ( Mason)
Dạ... em hiểu rồi.
Lời nói của Bách như một dòng nước ấm áp, len lỏi và làm tan chảy lớp băng giá buốt trong lòng Công bấy lâu nay. Cậu ngồi bất động, hơi thở khẽ khựng lại vì xúc động.
Từ nhỏ, Công đã quen với việc là người "cho đi". Cậu cho đi sức lực để làm thêm, cho đi sự hy sinh để gia đình yên ổn, và thậm chí cho đi cả tương lai của mình để gánh vác nợ nần. Chưa một ai từng hỏi cậu có mệt không, cũng chưa một ai nói sẽ là "bức tường" để cậu tựa vào.
Cảm giác được che chở này đối với cậu vừa xa lạ, vừa khiến cậu muốn bật khóc.
Cậu thầm nghĩ, một người đứng trên đỉnh cao như đại thiếu gia nhà Đại Nguyễn Gia, tại sao lại chọn một người chẳng có gì như cậu để nâng niu?
Thành Công ( congb)
// công nói nhỏ sợ nói lớn sẽ phiền anh //
Thành Công ( congb)
"Từ trước đến nay... chưa có ai nói với em những lời này cả."
Thành Công ( congb)
"Em cứ ngỡ mình sẽ phải một mình chiến đấu mãi mãi."
Bách nghe vậy, trái tim anh bỗng thắt lại vì xót xa. Anh không nói thêm những lời hoa mỹ, chỉ lặng lẽ siết chặt vòng tay hơn, để cậu cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của mình như một lời khẳng định: Có tôi ở đây rồi.
T/g bị khungg
helooo các con vk
T/g bị khungg
Chuyện kia thì flop qua truyện này flop hơn
T/g bị khungg
Ai cứu toiiiiiii vssss
T/g bị khungg
mấy bạn bình luận dđii
T/g bị khungg
Muốn lên đâu tôi cho lên luonnn
T/g bị khungg
Lên tivi, máy bay , hay lên sóng tôi cho lên
T/g bị khungg
Bluannnnn iiiii
T/g bị khungg
Các tình ieuuuu
Bảo Bối Của Tôi
T/g bị khungg
Muốn lên tivi à , OK chiều
T/g bị khungg
Bluann vào cho đỡ im lặng iiii
Chiếc xe sang trọng dừng lại trước sảnh chính của căn biệt thự nguy nga. Đại thiếu gia bước xuống trước, anh không đợi người làm mở cửa mà tự tay vòng qua phía bên kia, dịu dàng nắm lấy tay công.
Cảm nhận được bàn tay đối phương đang run nhẹ và hơi ẩm ướt vì mồ hôi, anh khẽ siết chặt như một lời trấn an. Công bước xuống xe, đôi mắt hơi cụp xuống, sự rụt rè hiện rõ trên khuôn mặt khi nhìn vào dãy người làm đang đứng cúi đầu cung kính dọc hai bên lối vào.
Vừa vào đến phòng khách, đại thiếu gia đã tự tay cởi chiếc áo khoác ngoài cho công, vắt lên tay mình thay vì đưa cho quản gia. Anh dẫn cậu ngồi xuống chiếc ghế sofa nhung êm ái nhất
Xuân bách ( Mason)
Em mệt không?
Xuân bách ( Mason)
Chân có mỏi lắm không?
Xuân bách ( Mason)
Nước ấm tôi đã dặn chuẩn bị sẵn rồi, lát nữa em tắm qua cho thư giãn nhé!
Anh thậm chí còn quỳ một chân xuống, tự tay thay đôi giày da cứng nhắc của công bằng đôi dép đi trong nhà mềm mại nhất, mặc cho sự ngỡ ngàng của tất cả gia nhân xung quanh.
Thành Công ( congb)
A-an-anh không cần …. Phải làm như v-vậy
Thấy công cứ khép nép, đôi vai hơi co lại vì sự xa lạ của không gian rộng lớn, đại thiếu gia đứng thẳng dậy. Anh đưa mắt nhìn một lượt quanh căn phòng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên, đủ để mọi người trong biệt thự đều nghe rõ:
Xuân bách ( Mason)
Từ hôm nay, đây là Phu nhân của cái nhà này.
Xuân bách ( Mason)
Mọi thói quen, sở thích của em ấy, các người phải ghi nhớ kỹ.
Xuân bách ( Mason)
Lời của em ấy nói ra chính là ý của tôi.
Xuân bách ( Mason)
Nếu ai để em ấy phải buồn hay cảm thấy không thoải mái, thì tự giác rời khỏi đây!
Xuân bách ( Mason)
NGHE RÕ CHƯA!
??
V-vâng thưa thiếu gia chúng tôi nghe rõ ạ !
Công giật mình, mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ và cả sự xúc động. Cậu khẽ kéo vạt áo anh, lí nhí
Thành Công ( congb)
Anh... anh nói gì thế, mọi người đang nhìn kìa…
Đại thiếu gia chẳng những không dừng lại mà còn cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cậu trước mặt bao nhiêu người, môi nở nụ cười nuông chi
Xuân bách ( Mason)
Ngại gì chứ? Nhà của em, em là chủ, không ai dám cười em đâu.
Sau lời tuyên bố đầy quyền lực, đại thiếu gia dắt tay cậu đi lên cầu thang gỗ sồi trải thảm đỏ thắm. Công vẫn chưa hết bàng hoàng, bước chân có chút lúng túng như sợ làm hỏng vẻ sang trọng nơi đây.
Khi cánh cửa phòng ngủ chính mở ra, công khựng lại. Căn phòng rộng lớn với tầm nhìn hướng ra khu vườn hồng phía dưới, mọi thứ đã được sắp xếp theo đúng gam màu nhạt mà cậu yêu thích.
Sự chu đáo: Trên bàn trà nhỏ đã đặt sẵn một đĩa bánh ngọt và ly sữa ấm.
Sự che chở: Anh xoay người công lại, đối diện với mình, rồi nhẹ nhàng nâng cằm cậu lên:
Xuân bách ( Mason)
Phòng của chúng ta, sau này em muốn sửa sang gì cứ nói.
Xuân bách ( Mason)
Đừng giữ kẽ, được không?
Cậu khẽ gật đầu, sự rụt rè ban nãy dần tan biến dưới ánh mắt quá đỗi thâm tình của anh.
Dưới phòng ăn, một bàn tiệc dài đầy những món sơn hào hải vị đã được bày sẵn. Thế nhưng, thay vì ngồi ở vị trí chủ tọa xa cách, đại thiếu gia kéo ghế cho công rồi ngồi ngay sát cạnh cậu.
Gắp thức ăn: Anh liên tục gắp những miếng ngon nhất vào bát của cậu
Xuân bách ( Mason)
Em gầy quá, phải bồi bổ nhiều vào.
Thành Công ( congb)
A-anh lo … cho e-em à ..
Xuân bách ( Mason)
Nên nhớ em là vợ của tôi
Thành Công ( congb)
// gật đầu nhẹ // e-em biết..
Gỡ tôm: Đôi bàn tay vốn chỉ quen ký những bản hợp đồng nghìn tỷ, nay lại tỉ mẩn bóc vỏ tôm, gạt bỏ chỉ lưng rồi đặt vào đĩa của công.
Chỉ cần thấy công hơi nhíu mày trước một món có vị lạ, anh liền ra hiệu cho người làm mang đi ngay lập tức mà không cần cậu lên tiếng.
Gia nhân đứng xung quanh không khỏi kinh ngạc. Họ chưa bao giờ thấy vị đại thiếu gia cao ngạo, lạnh lùng ấy lại có thể dịu dàng, thậm chí là "hèn mọn" lấy lòng một người đến thế.
Xuân bách ( Mason)
Ăn thêm chút súp đi, tôi đã dặn bếp trưởng bớt gia vị theo ý em rồi.
Anh vừa nói vừa ân cần lau đi vệt nước xốt dính bên khóe môi cậu.
Công cầm thìa, cúi mặt thật thấp
Thành Công ( congb)
"Anh đừng làm vậy... mọi người nhìn em giống như đứa trẻ chưa lớn ấy."
Đại thiếu gia bật cười, tiếng cười trầm thấp sảng khoái vang vọng khắp phòng ăn
Xuân bách ( Mason)
Ở ngoài kia em là ai tôi không quan tâm, nhưng ở trong căn biệt thự này, em chỉ cần làm bảo bối của một mình tôi là đủ rồi.
T/g bị khungg
Tôi biết truyện của tôi rất dỡ 😩😩
T/g bị khungg
Ít tim là đúng rồiii
T/g bị khungg
Tết nên chắc không ra chap nha mngg
Download MangaToon APP on App Store and Google Play