Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Linhgill][Buitruonglinh X Gill] Va Chạm.

# 1

#Kai xi
#Kai xi
Oi xin chào
#Kai xi
#Kai xi
Kai lại có ý tưởng cho truyện mới nên bây giờ mới gặp lại tiếp nè
#Kai xi
#Kai xi
Chả biết truyện có hay không nhưng mà thôi kệ đi
#Kai xi
#Kai xi
Mong mọi người ủng hộ truyền kai né
#Kai xi
#Kai xi
Giờ xưng hô kai đi cho thân thiện
___
Gill luôn đến sớm hơn giờ hẹn mười phút.
Không phải vì nôn nóng, mà vì cậu ghét cảm giác bị động. Ghét phải ngồi chờ người khác quyết định số phận mình trong khi bản thân còn chưa kịp ngồi xuống cho đàng hoàng.
Phòng họp nằm trên tầng cao, kính trong suốt, ánh sáng lạnh. Gill kéo ghế ra, ngồi xuống, lưng thẳng, áo vest ôm gọn người. Cậu biết mình trông thế nào khi nghiêng người ký giấy—biết rõ từng ánh nhìn thường dừng ở đâu. Nhưng Gill chưa bao giờ bận tâm. Người ta nhìn thì kệ, chuyện làm ăn vẫn phải nói cho xong.
Cậu lật hồ sơ, đọc lại lần cuối. Điều khoản rõ ràng, con số đẹp. Đối phương là công ty lớn—quá lớn để Gill không cảnh giác.
Cửa phòng mở.
Gill ngẩng đầu lên theo phản xạ.
Người đàn ông bước vào không vội, không gấp. Cao hơn cậu hẳn, vai rộng, dáng đứng chắc. Tóc đen, ánh mắt trầm. Mùi nước hoa thoang thoảng—không nồng, rất vừa, kiểu người quen kiểm soát mọi thứ, kể cả khoảng cách.
? ? ?
? ? ?
Xin lỗi vì đến muộn
Giọng nói bình ổn, không mang theo áy náy.
Gill gật đầu, khép hồ sơ lại.
#Vũ Trường Giang-Gill
#Vũ Trường Giang-Gill
Không sao
#Vũ Trường Giang-Gill
#Vũ Trường Giang-Gill
Ta bắt đầu luôn chứ nhỉ?
Cậu không đứng dậy bắt tay. Không phải phép lịch sự bị quên, mà là thói quen. Gill không thích mở đầu bằng những cử chỉ thừa.
Cuộc họp trôi đi nhanh. Số liệu, điều khoản, nhịp trao đổi gọn gàng. Gill nói ít, nhưng mỗi câu đều trúng. Khi cần ký xác nhận một phụ lục, cậu đứng lên, cúi người qua bàn, cầm bút.
Khoảnh khắc đó, Gill không nhìn thấy ánh mắt đang dừng lại sau lưng mình.
Chỉ cảm nhận được một sự im lặng hơi… khác.
Cậu ký xong, đứng thẳng dậy, đưa giấy qua. Ánh mắt hai người chạm nhau rất ngắn. Gill nhìn thẳng, không né, khóe môi cong nhẹ—nụ cười xã giao, pha chút thách thức quen thuộc.
#Vũ Trường Giang-Gill
#Vũ Trường Giang-Gill
Nếu không còn vấn đề gì thì, tôi nghĩ ta có thể kết thúc tại đây
Người đối diện nhận tập giấy, nhưng không xem ngay. Ánh nhìn vẫn đặt trên Gill thêm một nhịp lâu hơn mức cần thiết.
? ? ?
? ? ?
Chưa
? ? ?
? ? ?
Tôi nghĩ.. chũng ta sẽ còn gặp lại
#Vũ Trường Giang-Gill
#Vũ Trường Giang-Gill
//nhướn mày// Vì công việc?
Một thoáng im lặng.
? ? ?
? ? ?
Vì nhiều lý do
#Vũ Trường Giang-Gill
#Vũ Trường Giang-Gill
//bật cười khẽ// Tuỳ anh
Cậu thu dọn đồ, xoay người rời khỏi phòng họp, không biết rằng phía sau, có một người vừa nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm rất lớn—
đem ánh mắt không nên có, đặt lên một người không thuộc về mình.
___
#Kai xi
#Kai xi
Người đó là ai nhỉ?

# 2

#Kai xi
#Kai xi
Các bạn đoán đúng rồi!
#Kai xi
#Kai xi
Người đó không ai khác chính là
#Kai xi
#Kai xi
Anh Linh 🎉🎉
#Kai xi
#Kai xi
Ủa dễ quá ai chả đoán được
___
Trường Linh ở lại phòng họp lâu hơn cần thiết.
Cửa đã đóng, trợ lý cũng rời đi, nhưng anh vẫn ngồi yên trên ghế, tay đặt lên mặt bàn lạnh. Tập hồ sơ trước mặt không còn chữ nào anh chưa đọc, vậy mà ánh mắt vẫn dừng lại ở trang Gill vừa ký.
Nét chữ gọn, hơi nghiêng. Tự tin. Không dư thừa.
Chủ nhân nó cũng vậy.
Linh hiếm khi để tâm tới người đối diện trong một buổi bàn công việc. Con người với anh thường chỉ là biến số, là lợi ích, là vị trí trên bàn cờ. Nhưng Gill thì khác. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên ngẩng đầu lên nhìn anh—không dè chừng, không lấy lòng—Linh đã biết mình vừa gặp rắc rối.
Anh nhớ rất rõ từng chi tiết.
Cách Gill ngồi. Cách cậu tựa lưng vào ghế, không hề khép nép. Cách ánh mắt liếc qua đối phương, sắc và láo một cách vừa đủ để khiến người ta muốn… nhìn lâu hơn.
Linh đã nhìn.
Quá lâu.
Khi Gill đứng dậy ký giấy, Linh đã buộc mình không nhìn theo—nhưng thất bại. Cái nghiêng người rất nhỏ đó, đường cong hiện ra vừa vặn trong bộ vest chỉnh chu, khiến anh phải siết chặt ngón tay trong một giây ngắn ngủi.
Không phải ham muốn thô. Mà là ý thức chiếm hữu rất rõ ràng.
Nguy hiểm.
Linh nhận ra điều đó ngay lập tức.
Anh quen kiểm soát mọi thứ: nhịp cuộc họp, hướng câu chuyện, cả cảm xúc của người khác. Nhưng với Gill, chỉ một khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Linh đã phải tự nhắc mình rằng đây là đối tác, không phải thứ anh có quyền nghĩ khác.
Vấn đề là… ý nghĩ đó không chịu dừng.
Linh đứng dậy, chỉnh lại tay áo. Căn phòng bỗng trở nên quá trống trải sau khi Gill rời đi. Chiếc ghế đối diện vẫn còn hơi xô lệch, như thể chủ nhân của nó vừa đứng lên chưa lâu.
Anh nhìn nó thêm một nhịp.
#Bùi Trường Linh
#Bùi Trường Linh
Phiền phức thật..
Linh nói khẽ, không rõ đang nói với ai.
Nhưng trong đầu anh, hình ảnh Gill vẫn hiện rất rõ: nụ cười nhạt, giọng nói bình thản, cái cách cậu kết thúc cuộc họp như thể mọi thứ đều nằm trong tay mình.
Linh không thích cảm giác này. Không thích việc một người có thể khiến mình mất tập trung chỉ bằng sự tồn tại.
Và chính vì vậy—
Anh biết chắc một điều.
Anh sẽ còn gặp lại Gill. Không phải ngẫu nhiên. Không phải vì công việc đơn thuần.
Mà vì Linh chưa từng là người giỏi buông tay khỏi thứ mình đã để mắt tới.
___

# 3

___
Ngay buổi chiều hôm đó, Gill phát hiện ra một chuyện.
Không phải kiểu phát hiện kịch tính, cũng không có linh cảm gì ghê gớm. Chỉ là trong lúc rà lại báo cáo quý, cậu nhận ra một con số hơi lệch so với dự tính ban đầu. Không nhiều. Nhỏ đến mức nếu không quen tay, người ta có thể bỏ qua.
Gill nhìn nó thêm một lần.
Rồi lần nữa.
#Vũ Trường Giang-Gill
#Vũ Trường Giang-Gill
Hm
Cậu tựa lưng vào ghế, xoay bút giữa các ngón tay. Thị trường biến động, đối tác thay đổi điều khoản, mấy thứ đó xảy ra như cơm bữa. Một sai số nhỏ không nói lên điều gì, nhất là khi tổng thể vẫn đang đi đúng hướng.
Gill gạch nhẹ một dòng ghi chú, không đánh dấu đỏ.
Không cần làm lớn chuyện.
Điện thoại rung lên đúng lúc đó.
Một tin nhắn từ đối tác ban sáng—Trường Linh.
#Bùi Trường Linh
#Bùi Trường Linh
💬 Tuần sau tôi có một buổi trao đổi ngắn. Nếu cậu rảnh, ghé qua một chút.
Gill đọc lướt, khóe môi cong nhẹ. “Trao đổi ngắn” của mấy người như Linh thường chẳng bao giờ thật sự ngắn. Nhưng công việc là công việc. Cậu không có lý do để từ chối.
#Vũ Trường Giang-Gill
#Vũ Trường Giang-Gill
💬 Được
Cậu ném điện thoại sang bên, đứng dậy lấy áo khoác. Văn phòng đã vơi người, ánh đèn hắt xuống sàn bóng loáng. Gill nhìn thoáng qua tấm kính phản chiếu hình ảnh của mình—dáng người gọn, nét mặt bình thản, không có vẻ gì của kẻ đang gặp rắc rối.
Cậu không biết—và cũng không nghĩ tới—việc có ai đó đang để ý từng thay đổi rất nhỏ trong công ty mình.
Gill chỉ biết một điều: mọi thứ vẫn đang ổn.
Và nếu có gì đó hơi lạ… thì chắc cũng chỉ là cảm giác thoáng qua.
Cậu khoác áo, rời khỏi văn phòng, bỏ lại sau lưng những con số chưa được hỏi tới—và một chuỗi va chạm đang lặng lẽ hình thành.
___
#Kai xi
#Kai xi
Chap này hơi ngắn nhỉ??

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play