꧁Ánh Trăng Sáng꧂
C1
"Cô và anh là thanh mai trúc mã từ nhỏ là một quan hệ liên hôn gia tộc ép buộc. Chứ ngoài đời cả hai như một kẻ thù không đội trời chung, không ai chịu nhường ai"
"Cô và anh có một số đặt biệt riêng người giỏi khoa học, người giỏi về ăn nói ngoại ngữ nhưng trước môn của kẻ mạnh thì khó có thể thắng được môn của đối phương giỏi"
"Cho đến khi một ngày anh thua thảm bại cô trước môn anh mạnh nhất khiến anh càng thêm sụp đổ và tức giận không phục điều đó"
Khương Gia Phong
Ăn may thì có gì đáng khen //hừ lạnh, rồi lạnh lùng bước đi//
Trương Nhược Uyên
//nhúng vai nhìn lại bảng xếp hạng một lần nữa rồi rời đi với vẻ đắc thắng//
Khương Lâm Y
Nhược Uyên//kêu lớn//
Trương Nhược Uyên
//xoay người lại//
Trương Nhược Uyên
//Ngạc nhiên// Kiều Kiều à, có chuyện gì sao?
Khương Lâm Y
Hm... tớ muốn rủ cậu qua nhà tớ chơi vì...// giọng nói bổng dừng lại //
Trương Nhược Uyên
Hôm nay là ngày gì à? //có chút. khó hiểu//
Khương Lâm Y
Không tại lâu rồi không gặp câu nhớ quá nên mới ôn kĩ niệm
Khương Lâm Y
//lao đến ôm cô//
Khương Lâm Y
Nên là câu không được từ chối đấy, lúc nào cậu cũng nói bận
Khương Lâm Y
nên là lần này
Khương Lâm Y
cậu phải đi//giọng cô bạn đầy kiên quyết//
Trương Nhược Uyên
Rồi rồi...tớ sẽ đi mà
Khương Lâm Y
nhớ tới, tớ đợi cậu//nói xong liền rời đi//
Trương Nhược Uyên
//thở dài//
Trương Nhược Uyên
//vào lớp, ngồi xuống chỗ ngồi của mình//
Mộng Kiều
này Nhược Uyên// ghé sát vào tai cô thì thầm//
Mộng Kiều
cậu với anh khóa trên là... //định nói tiếp//
Trương Nhược Uyên
//bịt miệng cô bạn lại//
Trương Nhược Uyên
không tôi với anh ấy chỉ là kẻ thù chả có gì hết cả
Mộng Kiều
lạ thật nếu xét theo suy nghĩ của tớ
Mộng Kiều
nhà họ Trương với nhà họ Khương thân nhau lắm mà chắc...
Trương Nhược Uyên
thật là không có gì đâu mà, tớ làm gì thích anh ta
"Thời gian trôi qua đến khi ra về"
Mộng Kiều
này, chủ nhật tuần sau trường mình có có tổ chức bóng rổ nam đấy
Mộng Kiều
cậu có đi không có cả anh Gia Phong nữa đấy
Mộng Kiều
lúc đó, tớ phải đem nước cho anh ấy mới được//háo hức//
Trương Nhược Uyên
" có cả anh ta ư? Hmm đúng là nam thần của biết bao nhiêu cô gái ha nhưng mà tính là khó ưa đến mức vô phương"
Mộng Kiều
cậu có đi không?
Trương Nhược Uyên
hmm, dù gì hôm đó tớ cũng rảnh đi cũng được
C2
Mộng Kiều
Ừm, tớ về trước nhé//nói xong rồi rời đi//
Trương Nhược Uyên
//dọn dẹp đồ dùng vào cặp, mở điện thoại ra xem//
Trương Nhược Uyên
"hôm nay yên tĩnh thật..."
Trương Nhược Uyên
//dọn dẹp nhanh rồi đi về//
Trương Nhược Uyên
//về tới nhà//
quản gia
chào mừng tiểu thư đã về//đứng sang một bên với cung kính//
Trương Nhược Uyên
Ừm, mẹ và chị của tôi họ đâu rồi?
quản gia
Hai người họ đã đi mua sắm rồi, thưa tiểu thư
Trương Nhược Uyên
//gật đầu, đi lên phòng của mình//
Trương Nhược Uyên
//thay đồ//
Trương Nhược Uyên
//bước ra khỏi phòng đi xuống đại sảnh//
Trương Nhược Uyên
nếu họ có hỏi tôi ở đâu, thì nói tôi đang ở Khương Gia
quản gia
Vâng, thư tiểu thư
Trương Nhược Uyên
//rời đi//
Trương Nhược Uyên
//đến Khương Gia//
Trương Nhược Uyên
//bước vào//
Khương Lâm Y
cậu tới rồi à... hôm nay nhà không có ai hết cả
Khương Lâm Y
//nắm lấy tay cô//
Khương Lâm Y
dù gì ngày mai cũng là ngày nghỉ hay là...
Khương Lâm Y
cậu ngủ với tớ 1 đêm đi
Trương Nhược Uyên
à, được thôi
Khương Lâm Y
tốt quá//mừng muốn phát khóc//
Khương Lâm Y
chúng ta xem phim đi//nắm lấy tay cô kéo đi đến sofa//
//cả hai cùng ngồi xuống xem phim kinh dị//
"Lâm Y sợ đến mức co rúm người nép mình vào cô. Còn cô thì không cảm thấy sợ nhưng mỗi lần cô bạn la làm cô cũng giựt mình theo"
"Cả hai cùng trò chuyện xem phim ăn vặt cùng nhau cho đến khi trời tối hẳn là lúc mà gia đình Khương gia trở về..."
Khương Gia Đăng
Nay nhóc cũng rủ được con bé này tới rồi sao// cười nhạt rồi nhìn cả 2//
Khương Lâm Y
vâng, không như anh đến cả con gái còn chưa dắt về được
Khương Gia Đăng
Nhảm nhí //hừ lạnh, rồi lên phòng//
Khương Lâm Y
//cười nhạt//
Khương Lâm Y
Chúng ta lên phòng đi tớ tìm cho cậu bộ đồ ngủ
Khương Lâm Y
//nắm lấy tay cô kéo đi//
Khương Lâm Y
//lựa đồ cho cô//
Khương Lâm Y
Cậu bận với cái áo trắng này trong đẹp dữ
Trương Nhược Uyên
Cậu cũng vậy mà//cười//
Khương Lâm Y
//cười theo//
Khương Lâm Y
đêm rồi chúng ta đi ngủ nào//kéo tay cô lên giường//
"Cả hai cùng ngủ thiếp đi"
C3
Trương Nhược Uyên
//khẽ mở mắt, tỉnh dậy//
Trương Nhược Uyên
"mấy giờ rồi nhỉ cổ họng mình khô quá phải kiếm gì đó uống mới được"
Trương Nhược Uyên
//đi xuống nhà bếp rót cho mình một ly nước lọc//
Trương Nhược Uyên
//khẽ nhấp vài ngụm//
Trương Nhược Uyên
//thở nhẹ, rồi đi lên phòng ngủ//
"vì trời khá tối nên đường đi cũng khó nhìn. Cô thì cũng mơ màng nên đi đại vào một căn phòng nằm lên giường, rồi ngủ thiếp đi"
Trương Nhược Uyên
//tỉnh dậy, mở mắt ra nhìn xung quanh//
Trương Nhược Uyên
//hoảng vì thấy mình đang nằm kế bên anh//
Trương Nhược Uyên
//nhẹ nhàng nhấc cánh tay đang đè lên eo mình một cách nhẹ nhàng//
Trương Nhược Uyên
"Nhưng mà nhìn từ góc cạnh này thì có chút... Không không được tỉnh lại nào Nhược Uyên đây là Gia Phong đấy kẻ thù của mày đấy"
Trương Nhược Uyên
//sau khi kéo tay hắn ra gần thoát được thì bị tóm lại//
Khương Gia Phong
Gì đây? Vào phòng người khác ngủ như vậy đấy à?
Khương Gia Phong
//siết chặt eo cô//
Khương Gia Phong
Thì ra học bá cũng chỉ có cái mã này thôi sao đúng là
Khương Gia Phong
Vô liêm sỉ
Trương Nhược Uyên
Này, anh nói ai vô liêm sỉ hả?//kéo tay anh ra//
Khương Gia Phong
Nói ai thì tự biết vào phòng người ta ngủ cho đã giờ thì
Khương Gia Phong
Trốn chạy trong giống con thỏ làm chuyện xấu bị phát hiện nên chạy không
Trương Nhược Uyên
"Cái... Cái tên này "
Khương Gia Phong
//buông cô ra//
Khương Gia Phong
//định nói tiếp//
Trương Nhược Uyên
//chạy mất tâm//
Khương Gia Phong
//hừ lạnh//
Trương Nhược Uyên
"Cái quái gì thế này... Nhược Uyên à ngốc quá đi phải nên xem rõ đi chứ"
Trương Nhược Uyên
// về lại phòng ngủ của Lâm Y //
Trương Nhược Uyên
"hên là cô ấy vẫn còn ngủ đó chứ... Haizz chứ không là mệt rồi"
Trương Nhược Uyên
//tiến lại chỗ Lâm Y đang nằm//
Trương Nhược Uyên
Này dậy thôi, sáng rồi//khẽ kêu, đi đến màn kéo ra cho sáng//
Download MangaToon APP on App Store and Google Play