[ MỹXê/ DuyênXê-Mỹ Mỹ X Chi Xê/ Hoàng Duyên X Chi Xê ] Short
DuyenXeMy: Ánh trăng lẻ loi giữa hai vì sao ( 1 )
Chỉ vỏn vẹn hai từ đơn giản.
Ánh trăng-một thứ gì đó thật lấp lánh.
Nổi bật giữa một khoảng trời tối tăm.
Nguyễn Linh Chi-vừa tròn 17,một cô gái mang vẻ đẹp sắc sảo tựa như ánh sáng của mặt trăng, tinh khiết và quyến rũ.
Em được ví như mặt trăng, vì vẻ ngoài quá đỗi sáng chói. Và cả tính cách vui vẻ, vô cùng thuần khiết của một cô gái trẻ.
Vì thế chẳng ai biết được, sâu bên trong em, là một người dễ tổn thương, nhạy cảm với mọi thứ.
Em mang trong mình một chiếc mặt nạ, đóng giả thành một kẻ cứng rắn, kiêu ngạo , và mạnh mẽ vô đối.
Bỗng đến một ngày, lớp mặt nạ ấy đã bị phá vỡ bởi hai con người mà em chẳng bao giờ để tâm đến.
Hai cái tên tưởng chừng xa lạ , nhưng quen thuộc đến lạ thường.
Cuộc đời của em như một vở kịch u tối, chỉ có duy nhất một thứ xuất hiện-bóng tối.
Từ suốt những năm từ khi em sinh ra, em đã phải sống trong bóng tối.
Không ai bầu bạn bên cạnh, chỉ có nước mắt , sự u ám và cô đơn cạnh bên.
Dần dần mà một lớp vỏ bọc bên ngoài của em xuất hiện, tuy mỏng manh, nhưng đủ để em chống chọi lại với những thứ đang diễn ra với bản thân.
Thứ đó giúp em che đậy đi con người thật của bản thân, một cô gái nhỏ bé dễ bị tổn thương, cuộc đời đầy những nốt trầm và cần một sự che chở nhất định.
Em không muốn người khác biết được bản thân đang nghĩ gì, muốn làm gì.
Vì em là vậy đấy, một ‘ ánh trăng ‘ kiêu ngạo. Em muốn mình là chủ nhân của cả bàn cờ, điều khiển những nước đi của các quân cờ. Em muốn mình là người mạnh nhất, thông minh nhất để có thể đoán được nước đi tiếp theo của kẻ khác.
Hành lang trường vang lên những tiếng bước chân.
Em bước đi, khí chất toả ra ngút ngàn, trên tay cầm một chồng sách.
Học sinh qua lại nườm nượp, vậy mà ai cũng phải để tâm đến cô nàng.
Em được những thầy cô giáo, bạn bè ưu ái vì học lực rất giỏi.
Người khác hay gọi trêu em là ‘ Học bá ‘ Linh Chi.
Tuy em vẫn mỉm cười khi người khác gọi vậy, nhưng em lại chẳng thích mấy vì biệt danh ấy gần như đang mỉa mai bản thân em.
Em học giỏi, không phải vì muốn được gọi vậy, mà vì em muốn có một điểm tựa tinh thần cho bản thân.
Chỉ có học mới giúp em cảm thấy yên bình và sức mạnh vô đối.
Bên cạnh em, còn có 1 người khác.
Là Vũ Thị Ngân Mỹ, cô nàng mang vẻ đẹp tựa như bước ra từ truyện, sắc sảo, quyến rũ , pha chút trưởng thành, và cũng bí ẩn.
Học lực ngang em, nhưng tính cách lại trái ngược, là một kẻ vô cùng khó ưa, gương mặt lúc nào cũng mang một vẻ cợt nhả khó tả. Học lực thì vậy đó, mà chẳng bao giờ nói đến đâu, suốt ngày chỉ biết mấy chuyện tán gái thôi.
Cô gái ấy nắm được điểm yếu duy nhất của em, đó chính là người cũ.
Chỉ khi nhắc đến cô ấy, lớp mặt nạ mỏng manh của em mới bị vạch trần.
Chỉ khi nhắc đến cô ấy, em mới trở nên yếu mềm và bật khóc nức nở.
#nguyenlinhchi
Ngân Mỹ! Cậu quá đáng vừa thôi! Đừng nhắc tên chị ấy trước mặt tớ!
#vuthinganmy
Làm sao nào?~ Nhớ chị ấy chứ? Ôi trời! Cô bé ‘ Học bá ‘ Linh Chi của chúng ta ngốc như vậy sao?
#vuthinganmy
Khóc đi! Khóc nhiều vào, chị ấy cũng sẽ chẳng trở lại với mày đâu Linh Chi. Người thương mày trước mắt, mày không nhận ra, người không thương mày, mày lại luỵ đến thế.
Ngân Mỹ gắt gỏng, liên tục nói ra những lời khó nghe
#vuthinganmy
Hoàng Thị Mỹ Duyên không tốt như mày nghĩ đâu! Chị ấy là một kẻ tồi bạc, đào hoa nhất mà tao từng thấy!
#vuthinganmy
Mày! Đừng như thế nữa!
Bỗng nhiên tông giọng của chị hạ thấp, mang một vẻ xót xa cùng cực.
Linh Chi cố gắng lấy sức mình , đấm thật mạnh vào vai Mỹ, sau đó lại cố chạy đi thật nhanh, thật xa.
Ngân Mỹ vẫn đứng đó, lặng lẽ siết chặt tay, tự hứa sẽ khiến Mỹ Duyên phải đau khổ, như cái cách cô ấy từng làm với Linh Chi.
Vịttttt
Hú hú cả nhà, truyện mới của tui á, có gì sai xót mọi người góp ý nhẹ nhàng nha🙆🏻♀️
Vịttttt
Truyện theo kiểu short á mọi người , nên mỗi mẩu truyện chỉ có mấy chương hoi à.
Vịttttt
Tui mới thử sức nên còn nhiều cái không ổn lắm, với lại tui có đọc một bộ DuyênXêMỹ luôn á, nó cũng là short nên có thể sẽ hơi hơi giống, tui không chắc nữa😇 nên tác giả bộ truyện đó có xem mà thấy nó giống truyện của bạn thì cho tui xin lỗi nhiều nha, tui sẽ sửa lại để nó khác đi.
DuyenXeMy: Ánh trăng lẻ loi giữa hai vì sao ( 2 )
Em chạy đi, mái tóc bay bay giữa làn gió thoảng.
Em cảm giác được trái tim đang co thắt lại.
Từ từ..nhưng lại rất đau?
Sự kiêu ngạo của ‘ một ánh trăng ‘ đâu mất rồi?
Lớp mặt nạ của em đã dần rạng nức, nhìn vẻ mặt đắc ý của Ngân Mỹ.
Trong đầu em , hình ảnh của Mỹ Duyên-người cô gái em thương yêu nhất, mang một vẻ đẹp ngất ngây lòng người hiện hữu rõ mồn một.
Dần dần lại càng nhiều thêm. Lần này lại nhiều hơn lần trước nữa rồi.
Ngân Mỹ làm em phát điên lên, không phải vì bực mà là vì đau.
Cảm giác của em chỉ có đau, không còn gì khác cả.
Học sinh qua lại tấp nập.
Cớ sao em cảm thấy thời gian đang bị ‘ đóng băng ‘ ?
Chân tay em cứng đờ, đôi mắt thẩn thờ, những giọt lệ mang một vẻ chua chát và cay đắng rơi càng nhiều trên đôi má được thoa nhẹ một lớp phấn.
Cố gắng nuốt nước mắt chạy nhanh vào lớp.
Đến khi cô giáo chủ nhiệm lớp em bước vào.
Cô ấy trẻ trung, vẻ đẹp sắc sảo, quyến rũ đến lạ thường. Cô ấy đeo một cặp kính gọng bạc, sang trọng quý phái.
Cô ấy ‘ hừ ‘ một tiếng, cả lớp liền im phăn phắt.
Linh Chi lại một lần nữa cứng đờ, đôi mắt lại rưng rưng, vai em run lên.
Em không dám nhìn thẳng vào người đang đứng trước mặt, chị dám cúi gầm mặt xuống bàn.
Cô ấy là Mỹ Duyên-chủ nhiệm chính thất của em trong năm học này.
#hoangthimyduyen
Cô bé kia, giáo viên vào mà lại cúi gầm mặt à?
Vẫn là giọng nói quen thuộc ấy, trầm ấm nhưng lại dịu dàng.
Mỹ Duyên khẽ nhíu mày, đôi mắt đâm đâm nhìn về em.
Mỹ Duyên nhìn danh sách lớp, gương mặt cô thoáng qua một vẻ bất ngờ rồi lại biến mất.
#hoangthimyduyen
Linh Chi à?
#hoangthimyduyen
Ừm, được rồi!
Mỹ Duyên cố tỏ vẻ bình thường, nhưng ai biết được sâu bên trong chị đang cảm thấy rất lạ.
Tim đập loạn nhịp. Bàn tay run nhẹ, đôi khi lại thoáng qua một cơn đau.
Sự u ám bao trùm cả lớp học, Linh Chi toả ra một sát khí đáng sợ đến rợn người.
Không còn vẻ ngoài vui vẻ như trước.
Chỉ cặm cụi ghi chép bài giảng.
Em không còn ‘ bà tám ‘ trong lớp?
Chuyện này cực kì lạ, em chưa bao giờ vậy cả.
Dù là ‘ con ngoan trò giỏi ‘ nhưng em nói cực kì cực kì nhiều, đặc biệt là tiết chủ nhiệm.
Thị Dung khẽ lên tiếng, dường như phá tan đi bầu không khí đáng sợ đang bao bọc lấy Linh Chi.
Em nhíu mày khó chịu, bực bội đáp lại
Đáp lại em là một sự im lặng đến đáng ghét.
Linh Chi gắt, hét toáng lên trước lớp:
#nguyenlinhchi
Mày hỏi tao cái gì!? Nói gì nói ra nhanh đi, đừng làm mất thời gian của tao!!
Mỹ Duyên bỗng giật mình, quay sang rồi đẩy nhẹ gọng kính:
#hoangthimyduyen
Em Linh Chi, làm sao?
#nguyenlinhchi
Dạ không có gì!
Linh Chi vẫn giữ vẻ gắt gỏng ấy, nhưng đôi mắt em chẳng nhìn thẳng về đối phương.
#hoangthimyduyen
Đừng làm ồn nữa nhé? Được rồi, ngồi đi Chi Xê..
Cái tên ‘ Chi Xê ‘ chỉ có duy nhất những người thân thiết với em mới được gọi như vậy. Nhất là chị.
Lần này, chị với em đã là người cũ, bỗng nhiên cái tên ấy được thốt ra từ chính miệng chị.
Cả lớp bất ngờ, im bặt ngay tức thì.
Một thằng nhóc học sinh nhiều chuyện thấy thế liền hỏi ngay:
?
1: Cô ơi! Chi Xê là ai vậy ạ?
#hoangthimyduyen
Ha, không có gì, nhà cô cũng có một đứa em tên Chi, cô gọi nhầm thôi.
Mỹ Duyên nở một nụ cười thật giả tạo. Tiếp tục:
#hoangthimyduyen
Ngồi đi Chi, ta tiếp tục bài học.
#hoangthimyduyen
Linh Chi! Em đứng lại đó!
#nguyenlinhchi
Chị bị điên à? Ta đang ở trường, chị hiểu không?
Linh Chi cố gắng níu giữ sự mạnh mẽ cuối cùng của bản thân để thoát khỏi kẻ ‘ bám đuôi ‘ này.
Nhưng..chắc lần này không được rồi.
Em không còn mạnh mẽ được nữa.
#nguyenlinhchi
Chị muốn làm sao?
#hoangthimyduyen
Mấy năm qua, em sống tốt chứ?
#nguyenlinhchi
Tốt! Rất tốt là đằng khác!
#nguyenlinhchi
Không có chị thật sự rất tốt, không còn ai khiến trái tim nhỏ bé này đau .
#nguyenlinhchi
Không còn ai làm phiền. Không thấy bản mặt thối tha của chị vui biết bao.
Linh Chi cố buông lời cay nghiệt nhất mà em có thể.
Em muốn đuổi kẻ trước mắt đi càng xa càng tốt.
Điều đó sẽ không còn khiến em đau, khiến em buồn, khiến ‘ công tắc ‘ nước mắt của em được bật.
Mỹ Duyên không lên tiếng, chỉ nở một nụ cười ôn nhu.
Em bỗng cảm nhận tim mình hẫng đi một nhịp, rồi lại đập điên loạn.
Lớp mặt nạ của em lại bị rạn nứt thêm.
Chỉ còn một chút nữa thôi, con người thật của em sẽ xuất hiện-thứ mà em đã giấu nhẹm đi bấy lâu nay.
Giữa hàng ngàn những thứ đẹp đẽ trên bầu trời này, em lại toả sáng nhất.
Cố gắng tìm mọi cách để khiến em chú ý đến bản thân.
Em đã lấp lánh nhất rồi, mọi thứ xung quanh đều bị thứ ánh sáng ấy át đi.
Em trở nên kiêu ngạo, một người với cái tôi cao ngất như thế chẳng dễ gì mà lộ nguyên hình.
Em để lộ nụ cười nửa miệng, đẩy nhẹ vai Mỹ Duyên:
#nguyenlinhchi
Nhìn chị chẳng khác xưa mấy , nhỉ?~
Sự cợt nhả quen thuộc đã được em níu lại, đã không khiến nó thuộc về tay của ‘ kẻ săn ‘ trước mắt.
Mỹ Duyên khó hiểu, nhìn em với đôi mắt sắc sảo.
#nguyenlinhchi
Tránh xa ra nào~ tôi không bị ngu đâu mà quay lại với người yêu cũ, nhá?
Linh Chi nháy mắt một cách vô cùng cợt nhả.
Lớp mặt nạ của em đã được ‘ sửa chửa ‘. Và em chính là ‘ thợ sửa ‘, em cất những kí ức về Mỹ Duyên vào một góc trong kho lưu trữ kỉ niệm riêng của bản thân. Ngân Mỹ, vẫn ở đó, nhưng chưa đủ khiến em hoàn toàn bị dao động.
Em luồn lách qua cơ thể mảnh mai của Mỹ Duyên một cách dễ dàng.
Gương mặt em biến sắc, trở nên vô hồn và u sầu.
Em đã cố gắng giữ lấy liều thuốc cuối cùng.
Để giúp chiếc mặt nạ ấy được chữa lành.
Thuốc hết công dụng rồi, lớp mặt nạ ấy đã bị phá tan tành.
DuyenXeMy: Ánh trăng lẻ loi giữa hai vì sao ( 3 )
Cuộc chiến tranh giữ vững tâm lí của em vẫn cứ tiếp tục.
Không bị lời nói nhẹ nhàng nhưng đầy chiếm hữu của Mỹ Duyên làm cho rung động.
Thì cũng bị những lời nói cay đắng, chua chát và cợt nhả của Ngân Mỹ làm cho tức phát điên.
Em giống như một sơi dây thừng trong một cuộc thi kéo co.
Mặc sức cho cả hai bên kéo qua lại.
Bên nào mạnh hơn thì em sẽ hướng về bên đó.
Vẫn ở đó, nhưng đã được thay mới bằng một lớp rất mỏng manh tựa như nhung lụa nơi nào.
Em vẫn giữ vẻ kiêu căng, ngạo mạn ấy.
Dù bên trong, lớp phòng bị của em đã vơi đi phần nào.
Em nán lại phòng học một chút để có thời gian mà sắp xếp lại đồ đạc.
Những làn gió chiều thổi nhẹ qua mái tóc em từ khung cửa sổ.
Cánh cửa lớp được mở ra, dù em vẫn đứng đó.
Ngân Mỹ bước vào, trên vai đeo balo màu đen nhánh, mái tóc thả suông đen tuyền. Bộ quần áo trường lại xộc xệch đến lạ.
Ngân Mỹ hất mặt, cất tiếng:
Linh Chi dừng lại mọi hoạt động.
Dùng chất giọng lạnh như băng đá đáp lại:
#nguyenlinhchi
Tớ vẫn bình thường.
Linh Chi quá đỗi hiểu ý Ngân Mỹ .
Em đã biết Ngân Mỹ muốn hỏi gì.
Nhìn nét mặt của chị ta đi, đáng ghét vô cùng.
Một bên chân mày lại còn nhướn nhẹ.
Thì chị ta mở miệng ra chỉ có thể nhắc đến người cũ Mỹ Duyên của em thôi.
#vuthinganmy
Hưm, cậu hiểu ý tớ đến vậy à?
#nguyenlinhchi
Rồi làm sao nữa?
Em xách balo lên, đi thẳng về phía Ngân Mỹ đang dựa vào cửa lớp.
#nguyenlinhchi
Tránh đường, làm ơn.
Nhưng đủ để kẻ bị đẩy phải nhích nhẹ sang một bên.
Sấm chớp liên tục xuất hiện.
Éo le thay em lại chẳng mang dù.
Tiếng bước chân phía xa vang lên.
Linh Chi run nhẹ người vì lạnh.
Chợt đưa tay về phía cơn mưa.
Những hạt mưa bé tí rơi nhẹ xuống bàn tay xinh xắn của em.
Làm như sợ em đau, em lại khóc mất thôi.
#hoangthimyduyen
Linh Chi.
Giọng nói âm ấm cất lên từ phía sau.
Linh Chi vẫn thản nhiên đứng đấy, im lặng.
#hoangthimyduyen
Linh Chi!
Đợi đến khi tiếng thứ 2 được cất lên, em mới chịu quay ra sau nhìn.
Tựa như một vật không sống. Đôi mắt chỉ để trưng.
#hoangthimyduyen
Dù này! Trời mưa to lắm, em cứ cầm dù chị mà đi về đi. Lần sau trả cũng được.
#nguyenlinhchi
Tôi không cần.
#nguyenlinhchi
Tôi không cần sự thương hại thối tha ấy của chị.
Em nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của Duyên, cố gắng tìm kiếm một sự thương hại nào đó dường như chẳng tồn tại.
Vì em biết, Mỹ Duyên chẳng giỏi diễn xuất.
Cảm xúc của cô ấy rất dễ nhận thấy, nhất là lúc buồn.
#hoangthimyduyen
Em đang cố tìm kiếm sự giả dối trong chị à?
Giọng Mỹ Duyên đầy chua chát.
Sau đó lại nở một nụ cười thật thê lương.
#nguyenlinhchi
Phải! Chị làm tôi cảm thấy chị đang cố bù đắp những gì chị đã gây ra.
Mỹ Duyên vẫn giữ vững nụ cười ấy, không đáp lại.
Một sự đau đớn và cô đơn tột cùng hiện rõ trong nụ cười đó.
Suốt mấy năm trôi qua, liệu chị thật sự đã phải sống cô độc đến thế nào?
Vì sao chị luôn mang trong mình một sự buồn bã , đơn côi và đớn đau?
Mỹ Duyên cười ôn nhu nhìn em.
Trong đôi mắt ấy trông như có một sợi xích vô hình, trói buộc em lại với chị ấy.
Chính chị là người tạo ra mối ràng buộc ấy.
#hoangthimyduyen
Chị có cố bù đắp đi chăng nữa em cũng có chấp nhận?
#hoangthimyduyen
Vậy thì cớ sao chị phải làm như thế?
#hoangthimyduyen
Những việc chị làm cho em, xuất phát từ những cảm xúc bị chôn giấu, chèn ép bấy lâu nay.
#hoangthimyduyen
Chị không thương hại em, chị thương em.
#hoangthimyduyen
Chị xin lỗi.
Một lời xin lỗi quá muộn màng.
Có lẽ rằng Linh Chi đã cảm thấy bị dao động một phần nào.
Nhưng lí trí em lại không cho phép dù con tim đã hướng về Mỹ Duyên.
Nhưng lần này em không khóc, cố gắng kiềm lấy những dòng nước mắt chẳng dành cho những kẻ không đáng.
#hoangthimyduyen
Chị là giáo viên, vì muốn hoạ lại một tương lai tươi sáng mới cho em.
#hoangthimyduyen
Không phải như trước kia em từng nói.
#hoangthimyduyen
“ Sau này chị và em sẽ sống hạnh phúc bên nhau “
#hoangthimyduyen
Chị..chị sẽ chỉ dạy ở ngôi trường này trong mấy ngày sắp tới thôi.
#hoangthimyduyen
Rồi chị sẽ rời xa nơi này..à không rời xa khỏi cuộc đời em mãi mãi.
#hoangthimyduyen
Chị đi nhé? Về sớm đi Chi, trễ rồi.
Nhìn theo bóng lưng cô gái ấy.
Trong lòng Chi lại dâng lên một cảm giác tội lỗi tột cùng.
Em cảm giác như mình vừa đánh mất đi một thứ vô cùng quan trọng trong cuộc đời của bản thân em.
Cảm giác như vừa mất đi người duy nhất thương em, không phải là thương hại.
Cảm giác như vừa mất đi một người vô cùng đáng ghét.
Nhưng lại khiến em luỵ đến điên đầu.
Người đó cho em cảm giác được là chính mình.
Nói cách khác là vùng an toàn vững chắc cho em.
Đôi môi em run run, nhợt nhạt đi vì thời tiết, bàn tay siết chặt cán dù.
Hạt mưa từ trên cao rơi xuống đỉnh đầu.
Em bung dù, từ từ theo cơn mưa mà đi xa.
Phía sau em, vẫn còn người đang lẳng lặng dõi theo.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play