[PondPhuwin] TRUYỆN NGẮN
Tiền Bối Y Khoa Đẹp Trai~
Alien (tác giả)
Hello, hello my loves!🤓🫦
Alien (tác giả)
Lần tớ đầu viết truyện ngắn.. 👉🏻👈🏻
Alien (tác giả)
Có thiếu sót hay sai chỗ nào mọi người cứ ý kiến voi mình ạ🌝
Alien (tác giả)
... bgio thì vo truyện thoiii😶🌫️
TRUYỆN NGẮN: TIỀN BỐI Y KHOA ĐẸP TRAI~
Hôm nay là ngày đặc biệt của một người, không ai khác chính là Phuwintangsakyuen. Vừa mới tốt nghiệp tại một trường đại học Y Khoa (....), hôm nay sẽ là ngày đầu tiên cậu vào nhận việc.
Vừa mới ngày đầu nhận việc, câụ đến sớm hơn giờ phân ca hai mươi phút. Hành lang khoa Nội dài và lạnh. Đèn huỳnh quang bật hết, nhưng vẫn có những góc tối không chạm tới.
Cậu đứng trước cửa khoa Nội, nhìn bảng tên treo trên tường thêm lần nữa cho chắc.
" Bác sĩ thực hành – Phuwin... "
Phuwin
"Ôi.." /gào thét trong lòng/
Đứng sát tường, áo blouse mới còn cứng nếp. Có người đi ngang, không nhìn cậu. Có người đi ngược lại, vẫn không nhìn.
Phuwin
/tự nhủ/ "Mình đã ra trường rồi..! "
Nhưng ở đây, câu đó không có tác dụng gì
Nhưng ở cuối hành lang, một người đàn ông đứng trước bảng bệnh án. Lưng quay lại, áo blouse cũ, dáng đứng thẳng nhưng không căng
Cậu không biết tên anh, chỉ biết đó là bác sĩ chính !
Một lúc sau, anh quay lại. Ánh mắt lướt qua cậu rất nhanh. Không dò xét, không tò mò. Như nhìn một người có mặt là đủ
Pond
Người mới à? /giọng đều, không cảm xúc/
Pond
/gật đầu/ Vào ca rồi.
Pond
Đi theo tôi. /ảm đảm nói xong rồi bước đi/
Buồng bệnh đầu tiên, cậu bước vào trước anh nửa bước
Phuwin
Chào bác ạ, hôm nay bác thấy sao rồi ạ?
Pond
/đứng phía sau ghi chú nhanh vào hồ sơ, không xen vào/
Nhưng khi cậu đặt ống nghe sai vị trí, anh nói liền ngay
Phuwin
/khựng lại rồi điều chỉnh/ A..cảm ơn anh
Ra khỏi buồng bệnh, hai người có đi với nhau
Phuwin
"Cha già này kiệm lời thế nhỉ?"
Phuwin
"Người gì đâu mà lạnh lùng ít nói"
Phuwin
"Nói chuyện bình thường không được hay sao ý!!"
Phuwin
"Không già cho lắm"
Phuwin
"Đầu không hói nữa!"
Tiền Bối Y Khoa Đẹp Trai~
Alien (tác giả)
Alien đang cảm thấy mẹt mỏi👽
Alien (tác giả)
Nhưng Alien sẽ viết cho các tình yêuu😔💗💦
Sau vài ngày, cậu bắt đầu quen với nhịp sinh hoạt của khoa Nội
Buổi sáng giao ban, buổi trưa kiểm tra bệnh án, buổi chiều theo tiền bối đi thăm khám. Mọi thứ diễn ra đều đặn và nghiêm túc. Anh ít nói, nhưng mỗi lần mở miệng đều đúng trọng tâm. Không dư thừa cũng không nặng lời.
Phuwin cũng dần nhận ra.
Sự im lặng của Pond không khiến người ta khó chịu. Ngược lại, nó tạo cảm giác an tâm kỳ lạ
Cậu gọi anh khi đang đứng trước bảng kết quả xét nghiệm
Khoảng cách giữa anh và em rất gần.
Gần đến mức cậu có thể nghe rõ nhịp thở của anh, trầm và đều
Mùi thuốc sát trùng lẫn với mùi cà phê nhạt thoảng qua.
Pond khựng lại một giây vì cách xưng hô, nhưng không sửa
Từ hôm đó, Phuwin bắt đầu gọi Pond là “anh” một cách tự nhiên
Pond không phản đối, cũng không khuyến khích, anh chỉ im lặng chấp nhận.
Có những lúc Phuwin nói rất nhiều về ca bệnh, về chuyện học hành trước kia, thậm chí là chuyện vặt vãnh không liên quan
Pond thường chỉ nghe, thỉnh thoảng đáp lại một câu ngắn
Nhưng mỗi lần Phuwin cười, ánh mắt sáng lên, Pond đều cảm thấy lồng ngực mình ấm hơn một chút.
Chỉ là những cuộc nói chuyện đơn giản, rất bình thường
Nhưng với anh... nó không bình thường chút nào
Anh liền quay đi trước khi ánh mắt mình lộ ra thứ cảm xúc không nên có
Cảm giác tim đập nhanh này... anh quen rồi
Chỉ là lâu lắm rồi, nó mới xuất hiện lại
Pond
/tự nhủ/ "Giữ khoảng cách!!"
Pond
"Cậu ấy là người mới, là hậu bối của mình, không nên!!"
Nhưng khoảng cách ấy, mỗi ngày một ngắn hơn
Tiền Bối Y Khoa Đẹp Trai~
Buổi chiều hôm đó, khoa Nội đột nhiên đông hơn thường lệ
Phuwin theo Pond chạy qua lại giữa các phòng bệnh. Cậu đã quen việc, thao tác gọn gàng hơn, nhưng trong lòng vẫn có cảm giác gì đó rất khó gọi tên
Không phải căng thẳng vì công việc.. mà là vì người đang đứng cạnh mìn
Pond vội lên tiếng khi thấy Phuwin với tay lấy hồ sơ trên cao
Anh bước tới tay đặt lên kệ phía sau lưng cậu, khoảng cách lập tức bị thu hẹp
Phuwin
/Lưng gần như chạm vào ngực anh/
Mùi thuốc sát trùng quen thuộc trộn lẫn với mùi cơ thể rất nhạt của anh
Tim Phuwin đập mạnh đến mức chính cậu cũng nghe rõ
Phuwin
Em..lấy được rồi /giọng hơi thấp hơn bình thường/
Pond
/Không nhúc nhích ngay, cúi xuống một chút, đủ để nhìn thấy vành tai Phuwin đã đỏ lên/
Anh lùi ra sau, rất nhanh, như thể vừa nhận ra mình đứng quá gần
Cả hai lại không nói gì thêm, nhưng bầu không khí đã khác
Khi Phuwin ngồi ghi chép ở bàn trực
Cậu nhận ra ánh mắt Pond thường xuyên dừng lại trên mình lâu hơn mức cần thiết
Anh không nhìn lén, cũng không che giấu chỉ là nhìn, rất yên lặng.
Phuwin
Anh có thấy em phiền không?
Phuwin
Vậy tại sao anh hay nhìn em vậy?
Câu hỏi rơi xuống rất nhẹ, nhưng tim Pond lại đập mạnh một cái
Pond
Vì anh không giỏi giấu
Phuwin im lặng. Một lúc sau, cậu cười rất khẽ.
Phuwin một lần nữa lên tiếng, vì em không thích sự im lặng ngột ngạt như này
Phuwin
Sao lúc nào cũng nghiêm túc vậy? Em thấy anh cười chắc hiếm lắm á
Pond
Không phải anh không biết cười
Phuwin
Vậy chắc em là ngoại lệ rồi
Phuwin buột miệng, xong tự khựng lại
Phuwin
..Ý em là..em nói nhiều quá
Pond quay mặt đi, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên
Phuwin
/tròn mắt/ Anh chê em hả?
Câu trả lời làm Phuwin im lặng vài giây.
Phuwin
Anh làm em khó hiểu ghê /cười nhẹ/
Phuwin
Nhưng mà… em không ghét.
Pond
/Nhìn cậu, nhưng lần này không tránh/
Alien (tác giả)
A hí híii, ngại quáaaaaaa!!!!!!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play