[52aza]The Sun'S Paramour
Tớ ghét cậu
Tg trầm kẽm
Dù flop nhưng t vẫn đẻ ra bộ này
Tg trầm kẽm
Cảm ơn mấy bạn vì thực hiện nhiệm vụ mà đọc truyện của mình
Tg trầm kẽm
Nói chung là chúc năm mới mn: Ăn không béo, tiền đầy túi, tình đầy tim và luôn 'high' trên mọi mặt trận!
Chu Minh An
Mì..nh ch..ia tay đi
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
TẠI SAO CHỨ/uất ức/
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
LÀ DO CẬU ẤY ĐÚNG KO
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
EM ĐÃ LÀM GÌ..E.M THUA CẬU ẤY ĐIỀU GÌ
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
/Bật khóc/
Chu Minh An
Ko.ko liên quan đến Phương Thảo
Chu Minh An
Lỗi..lỗi là do anh
Chu Minh An
Nhưng thật sự anh đối với em chỉ là cảm xúc nhất thời
Em đứng đó, im lặng đến lạ kỳ, đôi mắt không hề vẩn đục lấy một giọt lệ. Hóa ra, định nghĩa về "mãi mãi" trong từ điển của anh lại có hạn sử dụng ngắn ngủi đến thế. Anh nói bằng cái giọng trầm buồn đầy hối lỗi — thứ sự tử tế giả tạo mà kẻ phản bội thường dùng làm lá chắn — rằng những năm tháng qua chỉ là một sự "nhầm lẫn của con tim".
Anh tìm thấy "định mệnh" mới, và nực cười thay, em bỗng chốc bị hạ cấp xuống thành một "cảm xúc nhất thời".
Môi em khẽ nhếch lên, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ giễu cợt. Cay đắng không phải vì anh rời đi, mà vì em nhận ra mình vừa đóng vai một món đồ chơi lấp chỗ trống hạng sang, được anh nâng niu cho đến khi anh tìm thấy phiên bản "chính hãng" mà anh hằng ao ước.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
/Chạy khỏi đó/
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
💬Tối nay đi bar
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
💬Bao phòng bao rồi
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
💬8h
Hồ Võ Thanh Thảo(Muộii)
💬??..Vụ j hả
Nguyễn Lê Diễm Hằng(Lamoon)
💬Mày bị bệnh dạ dày mà
Trần Thùy Dương(Saabirose)
💬Nay thằng An cho đi lun?
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
💬Chia tay rồi
Trần Thùy Dương(Saabirose)
💬?????????????
Nguyễn Lê Diễm Hằng(Lamoon)
💬?????????????
Hồ Võ Thanh Thảo(Muộii)
💬wtf
Trần Hoàng Phương Lan(yeolan)
💬Lại vì nó nữa à
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
💬Uk
Phuong Mỹ Chi
💬NGƯỜI KIỂU ĐÉO GÌ VẬY
Phuong Mỹ Chi
💬MẶT MŨI CX ĐC MÀ SUỐT NGÀY GIẬT BỒ NGƯỜI TA
Nguyễn Diệu Huyền(Pháo)
💬T THẤY NÓ CỨ SAO SAO Ý
Hồ Võ Thanh Thảo(Muộii)
💬Ngoài mặt quan tâm từng li từng tí hơn cả thằng ghệ con Sáng mà sau lưng lại../sticker kinh tởm/
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
💬Ko phải cậu ấy chủ động..
Trần Thùy Dương(Saabirose)
💬Mày còn bao che/sticker cáu/
Nguyễn Lê Diễm Hằng(Lamoon)
💬Đừng nói mày còn coi nó là bạn thân
Han Sara
💬Đ.ụ Mày bị khờ rồi
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
💬/Gửi định vị quán bar/
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
💬Đi lẹ đi
All: /sticker miễn cưỡng/
Trần Hoàng Phương Lan(yeolan)
💬Vì hai kẻ tồi vậy có đáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
/Nốc rượu như nước lã/
Không gian quán bar xập xình tiếng nhạc, nhưng ở góc bàn của em, chỉ có tiếng đá chạm vào thành ly lách cách và mùi rượu nồng nặc. Em đã uống đến ly thứ năm, thứ thứ sáu gì đó — không ai buồn đếm nữa. Gương mặt em đỏ bừng, đôi mắt lờ đờ nhưng đầy vẻ uất ức.
Em đột ngột đập mạnh ly rượu xuống bàn, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh bắn cả lên tay. Em cười, một nụ cười méo mó rồi bắt đầu nói, giọng khản đặc
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
Này, tụi mày thấy tao có nực cười không? Tao cứ tưởng mình là nữ chính trong phim tình cảm dài tập, hóa ra chỉ là... là cái đoạn quảng cáo ngắn giữa giờ của anh ta thôi!
Em vừa nói vừa đưa tay lên lau vội dòng nước mắt đang chực trào, nhưng càng lau, nước mắt càng rơi lã chã, thấm đẫm cả lớp trang điểm cầu kỳ.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
Anh ta bảo với tao là 'rung động nhất thời' đấy. Hai năm trời, bảy trăm ngày tao thức khuya dậy sớm chăm lo, vậy mà chỉ 2 tuần làm việc với cậu ta là 'nhất thời' bay sạch à?
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
Tao lại còn đi tin vào cái câu 'anh chỉ có mình em'. Ừ đúng, lúc đó chỉ có mình tao thật, vì lúc đó anh ta chưa tìm được ai 'đúng' hơn tao thôi!
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
Tụi mày biết đau nhất là gì không? Là tao đã đem cả trái tim ra đặt cược, còn anh ta chỉ xem tao là một phép thử. Tao là bài thi thử để anh ta lấy kinh nghiệm đi thi thật với người khác... Ha... nực cười thật sự!
Em gục đầu xuống bàn, đôi vai run lên bần bật. Tiếng khóc không còn kìm nén được nữa, nó vỡ òa ra giữa tiếng nhạc chát chúa. Em khóc cho sự ngu ngốc của chính mình, khóc cho những chân thành bị vứt bỏ như một món đồ chơi hết hạn dùng.
Trong cơn say mèm, em nhận ra một sự thật cay đắng hơn cả vị rượu: Hóa ra, trong cuộc tình này, em là người duy nhất thực sự "có mặt", còn anh ta chỉ đang dạo chơi trong lúc chờ chuyến tàu chính xác của đời mình.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
Tụi mày biết gì không? /Em chỉ tay vào khoảng không, giọng lè nhè nhưng chứa đầy nọc độc/ Anh ta không rung động với ai xa lạ đâu. Là nó... là con bạn 'chí cốt' mà tao vẫn hay dẫn đi ăn chung, đứa mà tao từng kể cho nó nghe anh ta thích ăn gì, ghét mặc màu gì...
Em nấc nghẹn một cái, vị đắng của rượu không thấm tháp gì so với vị chát trong cổ họng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
Tụi mày xem... tao có phước không? / Em lảo đảo, tay chỉ vào khoảng không vô định/Người yêu tao bỏ tao vì nó. Nhưng chính nó... chính cái đứa vừa cướp mất người tao yêu nhất, lại là đứa hôm qua còn mua cháo cho tao, thắt dây giày cho tao, dịu dàng với tao còn hơn cả anh ta nữa.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
Nó chiều tao, nó thương tao... hay nó chỉ đang thưởng thức cảm giác chiến thắng từng chút một? Nó đợi tao yêu thật lòng, đợi tao tin tưởng nhất, rồi mới nhẹ nhàng cắt đứt cuống tim tao bằng chính cái sự dịu dàng đó.
Phuong Mỹ Chi
Mày tỉnh lại đi! Sự dịu dàng của nó không phải là tình thương, đó là phí bảo hiểm. Nó chăm sóc mày tốt như vậy chỉ để khi nó cướp đi thứ mày yêu nhất, mày sẽ không đủ sức để hận nó, hoặc tệ hơn... mày sẽ thấy mình là kẻ có lỗi nếu trách cứ nó.
Trần Thùy Dương(Saabirose)
Trên đời này thiếu đàn ông đến thế à mà nó cứ phải nhắm vào người của mày? Mà lại còn là người mày yêu nhất? Loại 'chị em' kiểu gì mà vừa thắt dây giày cho mày xong là dùng chính cái tay đó để ôm người yêu mày? Thứ đó không phải bạn, đó là kẻ săn mồi núp bóng thiên thần!
Nguyễn Lê Diễm Hằng(Lamoon)
Tao thấy kinh tởm sự 'chăm chiều' đó của nó hơn cả sự phản bội của thằng kia. Thằng kia chỉ là một kẻ ngoại tình tầm thường, nhưng con bạn mày... nó đang chơi trò thao túng quyền lực. Nó muốn mày phụ thuộc vào nó, yêu quý nó, để rồi nó có thể lấy đi bất cứ thứ gì của mày như một đặc quyền. Nó không yêu thằng đó đâu, nó chỉ yêu cảm giác được thắng mày thôi.
Hồ Võ Thanh Thảo(Muộii)
Thôi, đừng uống nữa. Mày không sai khi thật lòng, mày chỉ sai khi đặt lòng tốt vào một cái hố không đáy thôi. Đau nhất không phải là mất một thằng đàn ông tồi, mà là nhận ra cái người mình tin tưởng nhất lại là kẻ cầm dao đứng sau lưng mình bấy lâu nay. Đừng khóc vì tụi nó, không đáng.
Han Sara
Nó chiều mày còn hơn người yêu mày à? Ừ, đúng rồi đấy, vì nó đang 'nuôi' mày cho béo mầm cảm xúc rồi mới 'thịt' một thể. Một mũi tên trúng hai đích: vừa có đàn ông, vừa có một đứa bạn ngoan ngoãn bị nó dắt mũi. Vở kịch này nó diễn hay quá, tao còn muốn đứng lên vỗ tay cho nó đây này!
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
*Tớ..tớ ghét cậu*
Tg trầm kẽm
Cx đc đc mà đúng hong
Đồ trẻ con
Sau những trận cười nấc và những lời tự giễu đến cạn lòng, "em" gục xuống giữa đống vỏ chai lộn xộn. Men rượu không mang lại sự bình yên như em tưởng, nó chỉ kích hoạt cơn đau dạ dày âm ỉ, rồi bùng lên thành từng cơn quặn thắt như có ai đó đang cầm dao cào xé ruột gan. Em nằm co quắp trên chiếc ghế sofa bọc da lạnh lẽo của quán bar, gương mặt nhợt nhạt, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, trông thảm hại đến tội nghiệp.
Đám chị em bắt đầu hoảng loạn. Kẻ thì say không đứng vững, người thì loay hoay với túi xách. Trong sự hỗn loạn ấy, một quyết định vừa thực tế vừa tàn nhẫn đã được đưa ra. Một người bạn trong nhóm cầm lấy điện thoại của em, ngón tay lướt qua cái tên của tên người yêu phản bội, rồi dừng lại ở cái tên quen thuộc nhất: Phương Thảo
Chưa đầy mười lăm phút sau, tiếng buớc chân gấp gáp trên sàn nhà, lấn lướt cả tiếng nhạc EDM đang chát chúa. Phương Thảo xuất hiện.
Vẫn là vẻ ngoài dịu dàng, thanh khiết ấy. Cô hớt hải, gương mặt hiện rõ sự lo lắng đến tột độ ,một sự lo lắng hoàn hảo như thể cô chưa từng là người vừa ký vào bản án tử cho trái tim của em
Trần Thị Phương Thảo(52hz)
Sao lại để cậu ấy uống đến mức này? Các chị biết dạ dày cậu ấy không tốt mà!/Thảo thốt lên, giọng trách móc nhưng lại đầy quan tâm, đôi tay gầy guộc nhưng nhanh nhẹn đỡ lấy bờ vai rũ rượi của em./
Em hé mắt nhìn, qua làn sương mờ của men rượu và nước mắt, em thấy gương mặt người bạn thân nhất của mình. Cay đắng thay, trong cơn đau dạ dày muốn chết đi sống lại này, mùi hương nước hoa quen thuộc của Thảo lại là thứ duy nhất khiến em cảm thấy... an toàn. Đó là sự châm biếm lớn nhất đời em: Kẻ vừa đâm em một nhát chí mạng vào tim, giờ đây lại là người duy nhất bế em đi cấp cứu.
Thảo vừa dìu em ra xe, vừa nhẹ nhàng vuốt tóc em, miệng không ngừng dỗ dành
Trần Thị Phương Thảo(52hz)
Ngoan, Thảo đưa về, có Thảo đây rồi, không sao đâu...
Cái sự chăm chiều ấy vẫn vẹn nguyên, thậm chí còn ân cần hơn cả trước đây. Em nằm trên ghế sau, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Thảo, trong lòng dâng lên một nỗi buồn nôn ghê tởm. Không phải vì rượu, mà vì sự thật nghiệt ngã: Em đang phải dựa vào lòng trắc ẩn của kẻ phản bội để sống sót qua đêm nay.
Em tỉnh lại cx đã chiều hôm sau
Ánh nắng quái ác của buổi chiều tà xuyên qua rèm cửa, rạch một đường sắc lẹm vào đôi mắt sưng mọng của em. Đầu em đau như búa bổ, và dạ dày thì vẫn còn dư chấn của những cơn co thắt đêm qua. Em mệt mỏi xoay người, và rồi tim em thắt lại khi nhìn thấy bóng hình quen thuộc ấy.
Phương Thảo đang ngồi đó, ngay cạnh giường em. Trên bàn, đống tài liệu nghiên cứu — thứ mà Thảo luôn coi là sinh mạng — bị gạt sang một bên một cách lộn xộn, nhường chỗ cho tô cháo còn bốc khói và những vỉ thuốc giảm đau.
Thấy em động đậy, Thảo ngẩng lên. Trên khuôn mặt vốn luôn thanh sạch của nó, giờ lại vương vài vết bẩn kỳ lạ. Có vẻ như trong lúc hỗn loạn đêm qua, nó đã bị "tắm" bởi vài chai bia từ đám chị em đang hừng hực lửa giận của em. Bộ quần áo đắt tiền của cô vẫn còn ám mùi cồn nồng nặc chưa kịp thay, nhưng nụ cười của nó khi nhìn thấy em vẫn dịu dàng đến mức khiến người ta rùng mình.
Trần Thị Phương Thảo(52hz)
Câu tỉnh rồi à? Làm tớ lo chết đi được. /Thảo nói, giọng khàn đi vì thức đêm, bàn tay cô ấm áp đặt lên trán em kiểm tra nhiệt độ./
Cô cười khờ, một nụ cười không chút oán trách dù vừa bị bạn bè em sỉ nhục. Sự chăm chiều này, cái cách cô gạt bỏ sự nghiệp nghiên cứu để túc trực bên giường em, mới chính là liều thuốc độc tàn nhẫn nhất.
Trong căn phòng bệnh sực mùi thuốc sát trùng, Thảo quay lại vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô đặt bát cháo xuống, ánh mắt nhìn em không chút né tránh, rồi đột ngột ném một xấp ảnh và tin nhắn lên giường. Đó là bằng chứng gã kia ve vãn cô để lợi dụng dự án nghiên cứu tại Đức.
Trần Thị Phương Thảo(52hz)
Cậu nhìn cho kỹ đi./ Thảo lạnh lùng, chất giọng đều đều nhưng sắc lẹm/Hắn ta không rung động với tớ vì tớ xinh đẹp, mà vì cái suất nghiên cứu ở Đức của tớ có thể giúp hắn đổi đời. Hắn tưởng tớ từ chối vì còn nể cậu, nên hắn mới diễn cái trò 'cảm xúc nhất thời' để rũ bỏ cậu cho sạch nợ.
Em nhìn những dòng tin nhắn lả lơi của người mình từng yêu thật lòng, cảm giác nhục nhã dâng cao hơn cả cơn đau dạ dày. Nhưng chưa kịp để em tiêu hóa sự thật, Thảo đã bồi thêm một cú đòn chí mạng
Trần Thị Phương Thảo(52hz)
Hai tuần nữa tớ bay sang Đức. Dự án hai năm. Tớ định đi mà không nói gì, nhưng thấy cậu thảm hại thế này... tớ không đành lòng.
Em ngước lên, đôi mắt đỏ hoe, giọng lạc đi vì uất ức và cả sự trẻ con bộc phát
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
Cậu giỏi rồi! Cậu lúc nào cũng ưu tú, lúc nào cũng đúng! Cậu vừa làm tớ mất bạn trai, giờ cậu lại bảo cậu bỏ đi Đức? Cậu coi tớ là cái gì? Món đồ chơi để cậu dọn dẹp hộ chắc? Tớ ghét cậu, Phương Thảo!
Thảo khựng lại, một thoáng đau đớn xẹt qua mắt nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ ngạo mạn che đậy. Cô tiến lại gần, cúi xuống sát mặt em, hơi thở thơm mùi bạc hà còn vương
Trần Thị Phương Thảo(52hz)
Phải, tớ ưu tú, tớ dịu dàng, tớ có tiền đồ, tớ chăm sóc cậu tốt gấp vạn lần những gã tồi cậu chọn. Tớ hội tụ đủ mọi tiêu chuẩn mà cậu hằng mơ ước ở một người bạn trai... vậy mà cậu lại mù quáng đâm đầu vào những thứ rác rưởi đó.
Cô khẽ cười, một nụ cười châm biếm chính mình
Trần Thị Phương Thảo(52hz)
Cậu trách tớ bỏ rơi cậu? Cậu có bao giờ nhìn lại xem ai mới là người luôn đứng sau cậu không? Tớ đi Đức là để chạy trốn khỏi cái sự ngu ngốc của cậu đấy! Đồ trẻ con không biết nặng nhẹ.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
/Em quay mặt đi, tiếng nấc nghẹn ngào/ Cậu đi luôn đi! Đừng có ở đó mà dạy đời tớ. Đã cướp mất bồ người ta rồi còn định bỏ mặc người ta... Cậu là đồ tồi nhất!
Thảo im lặng, bàn tay định đưa lên vuốt tóc em lại rụt về. Cô cay đắng nhận ra, dù mình có hoàn hảo đến đâu, có hy sinh thế nào, thì trong mắt em, cô vẫn chỉ là một người bạn thân "quá quắt" vừa phá nát tình yêu của em, chứ tuyệt đối không phải là một người đang yêu em đến cuồng dại.
"Em yêu"
Ngày Thảo đi, sân bay đông nghẹt nhưng em chỉ thấy một khoảng không hun hút. Thảo đứng đó, trong chiếc măng-tô đen, dáng vẻ của một nhà nghiên cứu trẻ đầy triển vọng, khí chất áp đảo đến mức người ta phải ngoái nhìn. Cô không còn ôm em, không còn dặn dò em phải ăn đúng giờ hay uống thuốc dạ dày. Cô chỉ nhìn em, một ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, rồi buông một câu nhẹ tênh
Trần Thị Phương Thảo(52hz)
Tớ đi đây. Cậu tự chăm sóc mình đi, đừng để tớ thấy cậu thảm hại thêm lần nào nữa.
Cái quay lưng của Thảo dứt khoát đến mức em đứng ngây người. Em cứ ngỡ cô sẽ nhắn tin ngay khi hạ cánh, hoặc ít nhất là gọi điện mắng nhiếc em vài câu như mọi khi. Nhưng không. Một ngày, hai ngày, rồi một tháng... hộp thoại giữa hai người vẫn im lìm. Những dòng tin nhắn trách móc, dỗi hờn của em gửi đi chỉ nhận lại dấu "đã xem" hoặc những câu trả lời ngắn gọn: "Tớ bận", "Cậu tự lo đi".
Em bắt đầu khó chịu. Một sự khó chịu len lỏi vào từng giấc ngủ. Em lướt mạng xã hội, thấy Thảo đăng ảnh ở Berlin, bên cạnh là những cộng sự ưu tú, những cô gái phương Tây xinh đẹp vây quanh. Thảo của em – à không, Phương Thảo – giờ đây trông rạng rỡ và xa cách hơn bao giờ hết. Sự "soái tỷ" ấy vốn dĩ thuộc về em, giờ lại đang được chia sẻ cho cả thế giới.
Thấm thoát đã 4 tháng kể từ ngày Thảo rời đi
Em ngồi khuấy ly nước, lại bắt đầu bài ca quen thuộc
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
Tụi mày xem, nó đi Đức xong là thay lòng đổi dạ ngay. Nó phá tớ với anh người yêu cũ xong giờ nó bỏ mặc tớ thế này đây. Chắc bên đó nó có bao nhiêu em vây quanh nên quên mất đứa bạn thân này rồi...
Em kể tội Thảo suốt hai tiếng đồng hồ, từ việc Thảo từng chiều em thế nào, thắt dây giày cho em ra sao, cho đến việc Thảo gạt bỏ cả dự án để chăm em ở bệnh viện rồi lại lạnh lùng bỏ đi.
Đám chị em nghe xong, không ai hùa vào chửi Thảo như lần trước. Họ nhìn nhau, một sự im lặng kỳ lạ bao trùm. Cuối cùng, chị cả trong nhóm đặt ly cà phê xuống, nhìn thẳng vào mắt em và buông một câu khiến em chết lặng
Trần Hoàng Phương Lan(yeolan)
Này, mày có thấy mình vô tâm quá không? Nghe mày kể nãy giờ, từ việc nó phá đám bồ mày, đến việc nó chăm mày còn hơn chăm con, rồi cái cách nó chửi mày chọn toàn đàn ông tồi để so sánh với nó...
Chị Lan dừng lại một chút, thở dài
Trần Hoàng Phương Lan(yeolan)
Con Thảo... có lẽ nó chưa bao giờ coi mày là bạn thân đâu. Ánh mắt đó, sự chiều chuộng đó, và cả sự lạnh lùng tàn nhẫn lúc này nữa... đó là thái độ của một kẻ thất tình đang cố gắng cắt đứt với người mình yêu mà không được đáp lại đấy, con ngu ạ!
Cả bàn im phăng phắc. Câu nói đó như một luồng điện chạy dọc sống lưng em. "Không coi là bạn thân"? Vậy suốt mười mấy năm qua, cái sự dịu dàng đến cực đoan đó, những lần cô vô tình phá hỏng chuyện tình cảm của em... tất cả không phải vì cô xấu tính, mà vì nó đang phát điên vì yêu em sao?
Câu nói của chị như một mồi lửa ném vào kho xăng ký ức, làm bùng lên tất cả những chi tiết mà bấy lâu nay em vốn coi là "hiển nhiên". Trong căn phòng nhỏ tối đèn đêm đó, em nằm bó gối trên giường, điện thoại vẫn dừng lại ở tấm ảnh Thảo đứng dưới tháp truyền hình Berlin – tự tin, kiêu kỳ và hoàn toàn không có em.
Em thấy lồng ngực mình thắt lại, một cảm giác nghẹt thở còn khó chịu hơn cả cơn đau dạ dày đêm ấy. Hóa ra, bấy lâu nay em không phải là nạn nhân của một cô bạn thân quá quắt, mà là một kẻ vô tâm được nuôi dưỡng trong sự bao dung đến tận cùng.
Em nhớ lại những lúc mình đòi đi ăn kem giữa đêm mưa, hay những lần em say xỉn gọi điện lúc 2 giờ sáng chỉ để than vãn về một gã đàn ông tồi. Thảo luôn có mặt. Không phải vì Thảo rảnh, mà vì Thảo không thể để em một mình.
Những gã người yêu cũ của em... đúng thật là đều có vấn đề. Thảo nhìn thấu họ không phải vì Thảo soi mói, mà vì Thảo nhìn họ bằng con mắt của một kẻ đang bảo vệ kho báu duy nhất của mình.
Tại sao Thảo lại cắt đứt liên lạc? Không phải vì Thảo có người mới, mà vì Thảo đã cạn kiệt. Cô ấy đã dâng hiến tất cả, để rồi nhận lại từ em câu nói: "Cậu là đồ tồi nhất!".
Em nhìn vào gương, thấy mình thật nực cười. Một đứa con gái luôn tự hào mình yêu thật lòng, hóa ra lại chẳng hiểu gì về tình yêu bằng cái người mà mình vừa chửi rủa. Em tự nhủ mình ghét người đồng tính, nhưng chính em lại là kẻ nghiện sự dịu dàng của một người đồng tính suốt mười mấy năm qua mà không hề hay biết.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Aza)
*Mày giỏi thật đấy!*/Em tự giễu chính mình trong gương./ *Mày đuổi theo những thứ rung động nhất thời, những lời thề thốt rẻ tiền, để rồi vứt bỏ người duy nhất coi mày là cả thế giới. Giờ thì hay rồi, người ta đi rồi, người ta ưu tú và tỏa sáng ở một chân trời khác, còn mày ngồi đây... trống rỗng đến thảm hại.*
Sự trống trải này không phải vì thiếu một người bạn thân để sai vặt, mà là sự hụt hẫng khi nhận ra mình vừa đánh mất một loại tình cảm thuần khiết và mãnh liệt nhất trên đời. Em thấy ghét Thảo. Ghét vì Thảo đã quá tốt, ghét vì Thảo đã im lặng, và ghét nhất là vì Thảo đã đúng – em hoàn toàn thua Thảo về mọi mặt, kể cả cách yêu.
Trong cơn uất ức và hối hận tột độ, em vồ lấy điện thoại. Ngón tay run rẩy nhấn vào khung chat đã đóng rêu từ lâu. Em không muốn hỏi về anh người yêu cũ nữa, em chỉ muốn xác nhận một điều.
Tin nhắn em soạn (nhưng có dám gửi không?)
💬"Thảo... có phải cậu ghét tớ lắm không? Hay là... cậu yêu tớ đến mức không chịu nổi tớ nữa rồi?"
Em nhìn dòng chữ đó, tim đập loạn nhịp. Nếu Thảo trả lời là "Phải", em sẽ đối mặt thế nào? Nếu Thảo im lặng, em có chịu nổi sự im lặng này suốt 2 năm tới không?
Ngón tay em run rẩy dừng trên nút gửi suốt nửa tiếng đồng hồ. Trong căn phòng tối, ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt đẫm nước mắt và đầy sự tự giễu của em. Cuối cùng, chính cái cảm giác bị bỏ rơi, cái sự "vắng hơi" của một người vốn dĩ luôn coi mình là trung tâm vũ trụ đã chiến thắng lý trí.
Em nhấn gửi. Nhưng ngay sau đó, nỗi sợ hãi về sự thật lại ập đến.
Chưa đầy ba giây sau khi tin nhắn hiện chữ "Đã gửi", em hoảng loạn nhấn giữ vào dòng chữ ấy rồi chọn "Thu hồi"
Trái tim em đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Em sợ. Em sợ nếu Thảo nói "Không", em sẽ trở thành kẻ ảo tưởng nực cười. Nhưng em còn sợ hơn nếu Thảo nói "Phải" – bởi vì chính em là đứa từng tuyên bố "ghét người đồng tính", chính em đã dẫm đạp lên tình cảm đó bằng sự vô tư tàn nhẫn của mình.
Nhưng em đã quên mất một điều: Phương Thảo quá ưu tú. Và một người ưu tú thường có thói quen đọc tin nhắn rất nhanh, hoặc đơn giản là cô ấy luôn để chế độ thông báo đặc biệt cho duy nhất một người.
Một phút sau, điện thoại rung lên.
Không phải tin nhắn. Là một cuộc gọi video từ Berlin. Lúc đó là giờ nghỉ trưa của Thảo.
Em luống cuống bắt máy, hiện lên màn hình là gương mặt của Thảo – vẫn thanh tú, vẫn lạnh lùng, nhưng đôi mắt hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ và áp lực nghiên cứu. Cô ấy nhìn thẳng vào camera, nhìn khuôn mặt lem nhem nước mắt của em, rồi buông một câu hỏi ngắn gọn bằng chất giọng trầm thấp, điềm tĩnh đến đáng sợ
Trần Thị Phương Thảo(52hz)
Cậu thu hồi cái gì? Cậu định hỏi tớ là tớ yêu cậu đến mức không chịu nổi cậu nữa, đúng không?
Em há hốc mồm, không thốt nên lời. Thảo ở đầu dây bên kia khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự châm biếm sâu sắc nhưng lại tràn đầy xót xa
Trần Thị Phương Thảo(52hz)
Hóa ra cậu cũng không ngốc đến thế. Nhưng tiếc là cậu nhận ra hơi muộn. Tớ không bận đến mức không nhắn tin được cho cậu đâu, tớ chỉ đang tập cách sống mà không có một đứa trẻ con ích kỷ như cậu thôi.
Em nhục nhã vì bị nhìn thấu tâm can, uất ức vì dù ở cách xa hàng vạn dặm, Thảo vẫn ở "kèo trên", vẫn nắm quyền kiểm soát cảm xúc của em.
Em không biết mình nên tắt máy và trốn chạy, hay nên khóc lóc bắt cô ấy phải chịu trách nhiệm vì đã... yêu mình.
Trần Thị Phương Thảo(52hz)
Giờ thì cậu định làm gì? Cắt đứt với tớ vì cậu 'ghét người đồng tính', hay là định dùng sự thương hại để giữ tớ lại làm osin cho cậu lần nữa? Nói tớ nghe xem, em yêu?
Tg trầm kẽm
T thấy sợ bản thân
Download MangaToon APP on App Store and Google Play