Kiểm Soát
Sự cố 1
Violet đứng trước kệ gỗ đặt sát tường, bàn tay cầm khăn vải mềm di chuyển chậm rãi trên từng tầng. Lớp bụi mỏng bám trên tóc rơm khẽ bay lên trong ánh sáng chiều. Hàng búp bê rơm xếp ngay ngắn, váy vải thô được vuốt phẳng cẩn thận, sợi rơm bung ra được gom lại bằng đầu ngón tay. Violet cúi gần hơn, thở nhẹ, ánh mắt chăm chú vào từng đường buộc bằng chỉ gai trên thân búp bê. Cậu xoay từng con búp bê để kiểm tra phần lưng, chỉnh lại chiếc nơ vải nhỏ, đặt về đúng vị trí cũ
Rose đứng ở cửa, tay vịn khung gỗ, giọng vang lên trong căn phòng yên tĩnh
Rose
Anh hai, tới giờ hẹn rồi đó. Mọi người đang chờ
Violet dừng tay giây lát, ngón tay vẫn đặt trên vai búp bê rơm. Ánh nhìn hướng về phía cửa, rồi quay lại kệ. Cậu gấp khăn vải gọn gàng, đặt xuống góc bàn, vuốt thẳng mép áo trước khi bước ra ngoài. Hàng búp bê rơm nằm yên trên kệ sạch sẽ, sợi rơm vàng nhạt khẽ lay động trong luồng gió mỏng từ hành lang
Violet
Rồi rồi, 5 phút nữa
Violet bước chậm bên cạnh Rose trên con đường lát đá dẫn tới cổng trường Nochim. Buổi chiều dịu xuống, tiếng lá khô lạo xạo dưới gót giày
Maya
Violet, muộn lần thứ 21
Jaki
Kiểu như là dịch chuyển từ đây ra đó, sau đó nhảy ùm một cái- A, Violet đến rồi à
Cậu ta tiếp tục thao thao bất tuyệt, chân bước qua bước lại, mái tóc rung theo từng cử động. Rose khẽ thở ra, khoanh tay nhìn Jaki
Rose
Cậu đừng quên vụ đó có sự hỗ trợ của tui chứ
Jaki
Ha ha, có vẻ như Rose lại bắt đầu nhớ ai đó rồi
Rose
Đâu- đâu có đâu //đỏ mặt//
Violet tiến lại gần, ánh mắt dịu xuống khi thấy mọi người đã tụ tập đông đủ. Cậu khẽ gật đầu chào
Violet
Chà, mọi người đều đến sớm nhỉ
Karen
Violet lớn thêm rồi đấy
Violet
Ơ-? chị...cũng ở đây à
Karen mở rộng vòng tay ôm Rose trước, rồi đặt tay lên vai Violet thật nhẹ
Violet
Chị về nước khi nào vậy
Karen
Chị vừa về tới Nochim sáng nay. Từ Canada bay về dài thật
Rose bật cười khẽ, còn Violet đứng yên trong vòng tròn bạn bè, ánh mắt lặng lẽ quan sát từng người
Violet
Andy, cậu không nói gì hết vậy
Jaki
Andy nãy giờ cứ nói không khoẻ nên không muốn nói chuyện với ai
Maya
Được rồi, tớ đã đặt sẵn quán ăn, bây giờ đi liền thôi
Jaki
Maya, từ từ, mọi người chưa nói chuyện xong mà
Maya
Jaki, cậu không để bụng mọi người đói meo chứ
Ở quán ăn, ai nấy trò chuyện rất nhiệt. Violet nghe, thỉnh thoảng gật đầu. Hình ảnh những ngày căng thẳng lướt qua trong suy nghĩ cậu, rời rạc và nặng nề. Cậu đưa tay với bình nước đặt gần khuỷu tay Andy để rót thêm vào ly mình. Chiếc bình chạm nhẹ vào cạnh ly. Nước sóng ra ngoài, tràn qua mặt bàn rồi đổ xuống tay áo Andy
Violet
Tui xin lỗi, có ướt nhiều không
Andy khựng lại. Cậu nhìn phần tay áo ướt trong giây lát, rồi nở nụ cười gượng gạo. Andy đứng dậy, kéo nhẹ ống tay áo ra khỏi cổ tay
Violet nhìn về phía cánh cửa đó lâu hơn mức cần thiết. Suốt cả ngày, Andy nói ít hơn thường lệ. Khi cười, ánh mắt cậu hạ xuống. Những lúc mọi người nhắc đến chuyện cũ, Andy thường im lặng
Violet đặt ly nước xuống bàn, đầu ngón tay chạm vào vết nước còn đọng trên mặt gỗ. Ánh nhìn cậu chuyển sang Rose
Violet
Rose, em cũng thấy giống anh mà phải không
Rose
Ừm...em đoán là cậu ấy có việc buồn, hay anh nhờ đặc vụ Liên Xô thăm dò thử
Karen
Rose, chúng ta không nên làm vậy
Maya
Chị Karen nói đúng, cũng có thể là Andy bận việc nhưng không tiện về
Jaki
Andy có bao giờ như vậy đâu nhỉ
Mặt sông về đêm phẳng lặng, ánh trăng trải dài thành vệt sáng bạc trên dòng nước. Ba chiếc cần câu dựng bên bờ cỏ ẩm. Tiếng côn trùng vang đều trong bóng tối
Jaki
Haizzz, mọi người về hết rồi
Violet
Ai cũng có việc riêng mà
Jaki
Sao hai cậu còn rảnh nhỉ
Violet
Chứ không phải cậu nói tụi này đi câu cá sao
Jaki
Tại nhìn Andy cứ rầu rĩ thế nào á
Violet ngồi gần Andy hơn. Ngọn đèn nhỏ cắm trên đất chiếu ánh sáng vàng nhạt lên hai người. Andy giữ cần câu bằng hai tay, ánh mắt dõi theo mặt nước
Violet
Andy, cậu lạ lắm rồi đó
Andy chớp mắt, rồi quay sang nhìn Violet. Gương mặt cậu giãn ra thành nụ cười quen thuộc, hơi cứng ở khóe môi
Andy
Đi với mọi người hôm nay vui thật
Andy
Lâu rồi mới đông đủ vậy
Jaki
Không biết..., cậu có gì muốn kể tui nghe không
Violet cười một mình, ném viên sỏi nhỏ xuống nước. Những vòng sóng lan ra, chạm vào vệt trăng đang nằm trên mặt sông
Violet
Andy muốn mạnh mẽ hơn, sao phải giấu tụi này
Andy ngẩng lên. Ánh mắt dừng lại vài giây trên gương mặt Violet, trống rỗng, suy nghĩ đứt quãng giữa chừng. Bàn tay đang giữ cần câu khựng lại, đầu ngón tay siết nhẹ quanh thân cần
Andy chớp mắt, cúi đầu xuống. Vai cậu hạ thấp, hơi thở dài thoát ra rất khẽ. Cậu kéo sợi dây câu lên kiểm tra mồi, động tác quen thuộc lặp lại nhiều lần để lấp đầy khoảng lặng
Andy
Violet nghĩ nhiều quá rồi
Andy
Tớ ổn. Hôm nay vui mà
Cậu gắn lại mồi câu, thả dây xuống nước lần nữa. Hai khuỷu tay đặt trên đầu gối, ánh mắt hướng về chiếc phao đang trôi xa dần
Violet
Xin lỗi, tui đã nhờ đặc vụ Liên Xô...
Violet
Rõ ràng rồi sao, cậu suy nghĩ về điều đó, tại sao không thể kể ra
Jaki
Thôi được rồi, hai cậu nói chuyện hơi căng thẳng rồi đó
Cậu phủi đất bám trên quần, vươn vai cho giãn lưng
Cậu cúi xuống nhấc chiếc xô kim loại, nước bên trong khẽ sóng sánh. Bãi cỏ ven sông bắt đầu lạnh hơn khi đêm xuống sâu
Andy vẫn ngồi thêm vài giây trước khi thu dây câu. Móc câu được lau bằng mép áo, cuộn gọn lại theo thói quen. Cậu đứng lên chậm rãi, ánh mắt lướt qua mặt sông lần cuối
Jaki
Andy, tui sẽ không hỏi thêm gì đâu, nhưng nếu cần đừng ngại nói với tui
Violet
A- Andy, nói giỡn thôi à
Andy
Tốt nhất tôi không muốn thấy mặt cậu thêm lần nào nữa
Jaki
Cậu...cho tui biết tại sao đi
Violet
Andy, chúng ta có thể nói chuyện nhẹ nhàng hơn, không cần phủ nhận vậy đâu
Andy
Cậu thì biết cái gì... Cả ngày hôm nay, tui phải nhẫn nhịn Jaki rồi
Andy
Cậu nghĩ cậu là ai hả Jaki
Jaki
Tui...tui có làm gì đâu
Andy
Cậu đừng chối, nếu không Yuri đã không...
Jaki
//thở dài// Tui thề là tui không làm ra chuyện đó
Andy
Cậu có ! Jaki ! Đồ khốn nạn !
Jaki
Ở đây có Violet đó, muốn gì nói sau đi
Andy
Cậu nên hối hận, dằn vặt chuyện đó đi Jaki
Jaki
Tui không... Andy, cậu bị làm sao vậy, tui đã giải thích điều đó lâu rồi mà
Violet
Thôi nào, bình tĩnh
Andy
Violet, Jaki là một con quỷ
Violet
Tui..., không hiểu hai cậu nói gì cả
Andy
Chỉ cần ngày nào cậu ta còn sống thì mọi người sẽ chết !
Jaki
Tha cho tui đi, làm ơn...
Andy
Vĩnh viễn không, Jaki
Andy
Súc vật như cậu không đáng được tha thứ
Violet bước vào giữa họ, chậm rãi
Andy thở mạnh, ánh nhìn vẫn còn nóng. Violet quay sang Jaki
Violet
Tui không biết hai cậu đã xảy ra chuyện gì, nhưng đừng làm mọi thứ tệ hơn
Andy nhìn xuống mặt đất. Bàn tay đang siết quai túi dần thả lỏng. Andy gật đầu rất khẽ. Vai cậu hạ xuống, hơi thở chậm lại. Ba người tiếp tục bước đi, lần này khoảng cách giữa họ gần hơn. Con đường trở về thị trấn kéo dài dưới ánh trăng, yên tĩnh trở lại
Violet
Jaki, cậu về trước đi
Sự cố 2
Một lúc lâu không ai nói gì. Tiếng bước chân đều trên mặt đường khô. Violet lên tiếng trước, giọng hạ thấp
Violet
Chuyện khi nãy...là sao vậy
Andy đi thêm vài bước rồi dừng lại. Cậu nhìn thẳng về phía trước, môi mím chặt
Andy
Cậu biết Yuri chết thế nào không ?
Violet
Hình như cậu từng kể là...tai nạn giao thông ?
Andy
Xe của Jaki tông trúng Yuri trên con đường phía bắc thị trấn
Andy
THAY VÌ DỊCH CHUYỂN YURI ĐẾN BỆNH VIỆN !!!
Giọng cậu nhỏ dần theo từng câu
Andy
Jaki hoảng loạn. Cậu ấy dịch chuyển bản thân và chiếc xe đi khỏi đó
Andy khẽ cười, âm thanh khô và đứt đoạn
Andy
Tớ nghe tin vào sáng hôm sau. Đến bệnh viện... chỉ để nhìn mặt cậu ấy lần cuối
Andy
Gia đình Yuri chuyển đi ngay sau tang lễ
Andy
Ít nhất phải gọi cấp cứu chứ...
Giọng Andy hụt giọng một tiếng
Violet
Sao cậu biết là Jaki
Andy
Maya đã che giấu việc này cho Jaki
Andy
Tui đã rất cố gắng để không nảy sinh ý định báo thù...
Andy
Tui ước gì mình không biết
Violet
Andy, cậu có thể tha thứ cho Jaki không, tui cảm thấy Jaki sẽ không cố ý-
Andy bật cười ngắn, tiếng cười khô
Andy
Không ai thay đổi được chuyện đó, Violet. Yuri vẫn chết. Con đường đó vẫn ở đó. Những gì xảy ra vẫn xảy ra
Andy nhìn lên bầu trời đêm, hơi thở nặng
Andy
Dù nói gì đi nữa cũng vậy thôi
Cậu bước tới lần nữa, đẩy Violet lùi cho đến khi lưng cậu chạm vào bức tường gạch lạnh của ngôi nhà ven đường. Hai tay Andy đặt lên vai Violet, giữ chặt
Andy
Tại sao cậu không ở đó
Andy
Tại sao cậu không xuất hiện lúc đó
Hơi thở Andy gấp gáp. Bàn tay cậu siết lại
Andy
Cậu thu hồi linh hồn vào búp bê được mà. Nếu là cậu... biết đâu có phép màu xảy ra ?!
Violet
Bảy tháng trước tui đang ở Canada
Violet
Tui cũng không hay biết tới vụ đó, cho đến bây giờ
Andy
Vậy tại sao tui không cứu được Yuri ?
Andy
Tui ở đó sau khi chuyện xảy ra. Tui biết phép sơ cứu. Tui biết dịch chuyển quãng ngắn
Câu nói đứt quãng. Andy cúi đầu, trán gần chạm vào vai Violet
Bàn tay cậu siết chặt hơn trong giây lát rồi yếu dần
Andy
Violet, tại sao cậu không xuất hiện, tại sao...
Violet khẽ nâng tay, vỗ nhẹ lên cánh tay đang giữ vai mình
Violet
Andy, cậu mạnh tay rồi...
Andy không buông. Ngược lại, bàn tay cậu siết chặt hơn, vải áo Violet nhăn lại dưới ngón tay run
Andy
Tui muốn giận, muốn hét vào mặt Jaki, muốn cậu ấy phải trả giá
Giọng Andy nghẹn lại, pha lẫn tức giận và mệt mỏi
Andy
Tui không thể trả thù bạn mình
Hơi thở cậu trở nên nặng nề. Bàn tay vẫn giữ Violet như đang bám vào thứ duy nhất giúp cậu đứng vững
Violet
Cảm giác này thật tệ, phải không Andy
Violet
Cậu không cần giải quyết chuyện đó ngay bây giờ
Violet
Cậu phải chấp nhận điều đã xảy ra
Andy khụy gối, cơ thể trượt xuống theo bức tường gạch. Hơi thở dồn dập, bàn tay bấu vào áo Violet để giữ thăng bằng. Vai cậu run lên từng nhịp. Violet lập tức cúi xuống, giữ lấy cánh tay Andy
Andy ngẩng đầu. Đồng tử co lại, sắc xanh ngọc biến mất. Ánh đỏ sáng rực lan đầy tròng mắt, hơi thở trở nên gấp gáp hơn. Hàm răng siết chặt, cơ cổ nổi lên
Violet
Andy... Bình tĩnh lại
Violet
💬Màu mắt đó là sao ?
Bàn tay Violet giữ chắc vai Andy, giọng đều và thấp
Violet
Hít thở sâu, bình tĩnh lại Andy
Andy
Tui đã bình tĩnh CẢ NGÀY rồi...
Andy run lên, ánh mắt đỏ vẫn cháy trong bóng tối. Một hơi thở dài thoát ra, rồi thêm lần nữa. Ngực cậu phập phồng mạnh trước khi dần chậm lại
Andy
Bình tĩnh sao ? Tui kiềm chế cả ngày...
Ánh đỏ trong mắt nhạt đi từng chút. Màu xanh ngọc quay trở lại, yếu ớt, rồi ổn định
Violet
Andy, nhớ lại khi tham gia lớp học ma sói đi, lúc đó chúng ta cũng không chắc có thể hồi sinh ai...hay giữ mạng mình
Violet
Cậu cũng không nổi giận mà
Bàn tay cậu trượt xuống, bám vào cánh tay Violet thật chặt
Andy
Có thứ gì đó điều khiển cơn giận của tui
Andy
Có thứ gì đó điều khiển cơn giận của tui ?!
Andy
Mỗi lần nghĩ đến chuyện đó, nó xuất hiện. Tim tớ đập nhanh, đầu óc nóng lên, rồi... mất kiểm soát
Andy
Cảm giác đó ngày càng rõ
Andy thở dốc, đôi mắt liên tục đổi màu. Xanh ngọc hiện lên trong giây lát rồi bị sắc đỏ nuốt lấy. Ánh nhìn dao động, mất tiêu điểm
Violet
Andy, Andy, nghe tui không
Violet
💬 Không ổn rồi, Andy nhắc đến thứ gì vậy
Violet
Linh hồn áo choàng đen !
Làn vải tối rũ xuống, mang theo cảm giác lạnh và nặng. Cậu đặt áo choàng lên vai Andy
Andy run nhẹ, đầu cúi thấp. Sắc đỏ trong mắt dần yếu đi. Màu xanh ngọc quay trở lại, lần này ổn định hơn
Cậu nhắm chặt mắt. Lông mày co lại, hơi thở giữ trong lồng ngực vài giây. Khi Andy mở mắt ra lần nữa, màu xanh ngọc vẫn còn đó
Andy
Có thứ gì đó bị kẹt bên trong
Andy
Không ổn, không ổn ở cái gì đó, chỗ nào đó, không hẳn là tâm lý, không hẳn là đau lòng, cái gì đó tức, cái gì đó bộc phát
Chiếc áo choàng đen bất ngờ rung mạnh. Lực đẩy từ vai Andy bùng lên, hất tung lớp vải tối sang bên đường. Linh hồn trong áo choàng dao động dữ dội trước khi nằm im trên nền đất
Violet
Andy, cậu làm gì v-
Violet mất thăng bằng, lưng chạm mạnh xuống mặt đường lạnh. Không khí bị ép khỏi lồng ngực trong khoảnh khắc. Andy đè lên vai cậu, bàn tay run bắn. Đôi mắt Andy cháy đỏ lần nữa
Hơi thở cậu nóng và gấp. Những từ “báo thù” bật ra liên tục, mỗi lần đều nặng hơn
Violet
Không, không Andy, cậu không được-
Bàn tay Andy siết vào cổ áo Violet, khớp ngón tay trắng bệch. Cơ thể cậu căng cứng, như đang chống lại chính mình
Violet
Cậu không muốn làm vậy
Violet
Cậu không thể làm vậy
Andy run lên. Ánh đỏ trong mắt dao động, rồi bùng lên lần nữa
Andy
Jaki đã bỏ chạy, kẻ hèn nhát
Andy
Jaki đã im lặng, kẻ vô tâm
Khoảng lặng kéo dài vài giây. Lực giữ nơi cổ áo Violet bắt đầu yếu đi. Bàn tay Andy trượt xuống, chạm vào mặt đường lạnh. Màu đỏ trong mắt cậu chập chờn, rồi dừng lại ở ranh giới giữa đỏ và xanh
Violet
Andy, nó không phải suy nghĩ thật của cậu
Andy
J a k i c ố g ắ n g t r ố n đ i k h ỏ i t ộ i l ỗ i đ ó
Hơi thở Andy dồn dập, từng nhịp gấp và nặng. Sắc đỏ trong mắt tắt dần, trả lại màu xanh ngọc quen thuộc. Đồng tử giãn ra, ánh nhìn trở nên tỉnh táo
Cậu khựng lại khi nhận ra mình đang đè lên Violet. Bàn tay đang nắm cổ áo lập tức buông ra, rút về thật nhanh. Andy lùi lại vài bước, gần như trượt trên mặt đường
Andy
Không phải đâu, tui...
Violet
Xem ra nghiêm trọng rồi
Ánh đèn đường chiếu lên gương mặt tái đi vì mệt. Andy nhắm mắt vài giây, rồi mở ra, màu xanh ngọc vẫn giữ nguyên
Andy
Tui... vừa làm gì vậy ?
Violet chống tay xuống mặt đường rồi đứng dậy. Cậu phủi lớp bụi bám trên áo, chỉnh lại cổ áo đã bị kéo lệch
Andy
Cậu có bị thương không ?
Violet
May là cậu không cầm kiếm
Chiếc áo choàng đen trên mặt đất khẽ động. Lớp vải tối trượt trên nền đường, nâng lên khỏi mặt đất rồi bay về phía Violet. Cậu đưa tay ra, để chiếc áo choàng rơi gọn vào lòng bàn tay
Violet
Hơi dơ một chút nhưng mà...
Violet bước lại gần Andy, đặt áo choàng lên vai cậu lần nữa. Lớp vải đen rũ xuống lưng Andy
Andy khẽ gật đầu, bàn tay nắm lấy mép áo choàng. Hơi thở cậu vẫn còn nặng, ánh mắt xanh ngọc nhìn xuống nền đường
Sự cố 3
Rose đứng ở ngưỡng cửa, mắt mở lớn khi thấy Violet và Andy
Rose
Anh hai, chuyện gì xảy ra vậy?
Rose
Andy cũng đến đây à ?
Andy
Có chút chuyện, có vẻ tạm thời tui phải nán lại đây...
Rose
Sao anh hai trông tàn tạ thế ?
Violet khẽ xua tay, động tác chậm
Violet
Nấu nước tắm giúp anh, hôm nay lạnh quá
Rose nhìn vài giây, đôi mày vẫn còn nhíu. Cô gật đầu rồi quay vào trong nhà, bước chân nhanh dần về phía phòng tắm
Rose
Tắm nhanh nha, trễ lắm rồi
Tiếng vòi nước mở vang lên. Violet đứng ở phòng khách, bàn tay vẫn giữ mép áo choàng đen trên vai Andy, bảo đảm lớp vải vẫn nằm yên
Violet
Phiền cậu đừng rời nửa bước, nếu không có thể gây hoạ đấy
Violet
Nó xuất hiện từ bao giờ
Andy
Ban đầu chỉ là cảm giác bực bội thoáng qua
Andy
Sau đó lâu lâu tui mất kiểm soát
Thường xảy ra khi nhắc đến Yuri... hoặc khi thấy Jaki
Andy
Cảm giác đó không giống tui
Andy
Nhưng bởi vì nó xuất hiện quá đúng thời điểm, tui không phát hiện ra...
Violet
Tui thấy rồi, lúc đó màu mắt của cậu sẽ đổi
Violet
Nhưng không biết cách chấm dứt nó
Rose ló đầu ra khỏi phòng tắm, tay còn giữ khăn
Hơi nước ấm từ phòng tắm lan ra ngoài. Violet gật đầu, rồi mở chiếc túi vải bên hông. Cậu lấy ra vài con búp bê rơm nhỏ, đặt vào tay Rose
Violet
Giúp anh nói chuyện với Andy
Rose ôm những con búp bê vào ngực, gật đầu
Một ly nước đặt giữa khay, vài viên đá khẽ va vào thành ly khi cô bước tới. Andy ngồi trên ghế gần cửa sổ, hai tay đặt trên đầu gối. Áo choàng đen vẫn phủ trên vai
Vài giây sau, Rose mang ra một ly nước khác, hơi nước ấm còn bám trên thành thủy tinh
Andy
Bây giờ ở đây, cứ lấy lành lạnh
Rose
Âm khí hơi nhiều ha, tui quen rồi
Cô đặt ly vào tay Andy. Rose kéo ghế ngồi đối diện, đặt những con búp bê rơm lên bàn giữa hai người
Rose
Anh Violet cũng không mời ai về nhà như này
Andy cầm lấy, giữ yên vài giây trước khi uống từng ngụm chậm. Vai cậu hạ xuống dần khi cổ họng dịu lại
Andy
Hỏi hơi tế nhị chút...
Andy
Hai anh em cậu ngủ cùng phòng à
Andy
À không, tui...tưởng vậy
Rose đưa tay che miệng khi ngáp, mắt hơi nheo lại vì buồn ngủ. Cô liếc lên chiếc đồng hồ treo tường, kim đã đi qua khuya
Rose
Xin lỗi chứ hai người về trễ quá
Andy
Haha...xin lỗi, phiền cho cậu rồi
Rose
Cậu buồn ngủ chưa, tui lấy gối với mền cho cậu
Andy
Tui không muốn ngủ, có lẽ vậy...
Rose đẩy nhẹ những con búp bê rơm về phía Andy
Rose
Andy thay đổi nhiều quá
Rose
Không, là tính cách của cậu, có vẻ trầm hơn trước
Andy
Rose cũng vậy thôi, từ lúc biết bản thân không thể trở nên giống Violet
Rose
Tớ là con gái, tớ khác con trai bọn cậu
Rose
Với lại...Yasu cũng thích người không gây phiền phức
Andy
Cậu có định chờ không
Rose
Chờ Yasu sao ? Lâu lắm...nhưng tui sẽ chờ
Andy
Chúng ta luôn đâm đầu vào tình yêu, bày tỏ góc độ thấp kém nhất của bản thân
Andy nhận ra mình vừa lỡ lời, im lặng một lúc
Rose
Ý là...cậu...vẫn ổn mà phải không
Rose
Chuyện đó...xảy ra khá lâu rồi
Andy
Sao không kể với Violet, hai người là anh em mà
Rose
Tui thấy anh Violet không nên nghe thì tốt hơn
Rose
Anh ấy là kiểu người khá ngờ nghệch trong việc an ủi người khác
Rose
Anh ấy chỉ giỏi chọc gái thôi
Rose đứng dậy, thu gọn khay nước trên bàn rồi quay sang Andy
Rose
Thôi ráng ngủ đi, anh Violet còn làm trò lâu lắm mới chịu ngủ
Andy đặt ly nước xuống, đứng lên chậm rãi rồi đi theo Rose lên cầu thang gỗ
Rose dừng trước một cánh cửa, mở ra. Bên trong là căn phòng gọn gàng với chiếc giường đơn, bàn nhỏ cạnh cửa sổ và tủ gỗ thấp ở góc phòng
Rose
Vì đôi khi anh hai cho khách ngủ lại, nên phòng này được để đó
Andy kéo chiếc ghế cạnh bàn rồi ngồi xuống, hai khuỷu tay đặt trên đầu gối
Rose
Hai người làm gì mà bẩn hết quần áo vậy
Rose bước tới bàn, mở tay ra. Những con búp bê rơm Violet đưa khi nãy được đặt xuống mặt gỗ theo hàng gọn gàng. Cô chỉnh lại vị trí từng con, xoay mặt chúng hướng về phía Andy
Andy nhìn những con búp bê trên bàn một lúc, ánh mắt dần dịu xuống. Bàn tay cậu vẫn giữ mép áo choàng đen trên vai
Andy
Xin lỗi, tui đã đột nhiên tấn công Violet
Rose
Chắc hẳn cậu không cố ý
Rose lùi lại nửa bước, quan sát Andy thêm vài giây trước khi ngồi xuống mép giường
Rose
Để tui tìm bộ nào của anh Violet vừa với cậu
Căn phòng chìm trong ánh xanh nhạt trước bình minh. Andy nằm ngửa trên giường, mắt mở. Tấm mền vẫn gấp ngay ngắn ở cuối giường, ga giường phẳng phiu
Cậu xoay đầu sang bên. Chiếc bàn cạnh cửa sổ hiện ra trong ánh sáng mờ. Hàng búp bê rơm Violet gửi lên được xếp thành đường thẳng
Andy
Violet có thể giúp mình ?
Cậu nhắm mắt vài giây, rồi mở ra. Trần nhà im lặng phía trên. Andy ngồi dậy, chân chạm sàn gỗ lạnh. Cậu đưa tay chạm vào một con búp bê rơm trên bàn, đầu ngón tay dừng trên lớp rơm khô
Andy
Linh hồn vị Thần phương đông...
Đồng tử cậu khẽ rung. Màu xanh ngọc dao động, sắc đỏ lóe lên rồi lắng xuống, rồi lại hiện ra
Gương mặt Yuri tái đi trong trí tưởng tượng đã tồn tại suốt nhiều tháng
Andy chưa từng thấy cảnh đó bằng mắt mình. Cậu biết nó qua lời kể của Tron. Tron sau đó đi du lịch cùng gia đình, hai bên không giữ liên lạc nên cũng không tiện hỏi thêm chuyện gì
Andy
Giá mà được biết rõ ràng hơn
Andy cầm con búp bê rơm trong tay, bước chậm đến cửa sổ. Sàn gỗ lạnh dưới chân. Ánh sáng sớm phủ lên mặt kính mờ hơi nước. Cậu đưa tay gạt nhẹ lớp rèm
Andy
//hít vào// lạnh quá-
Bên dưới, trước cổng nhà, Jaki đang đứng yên. Hai tay buông thõng, đầu hơi ngẩng lên. Ánh mắt cậu hướng thẳng lên cửa sổ tầng hai
Andy khựng lại. Hai người nhìn thấy nhau. Trong khoảnh khắc đó, Jaki không nói gì
Andy
Jaki đứng đó làm gì ?!
Jaki quay người. Bước chân cậu rời đi chậm, thiếu dứt khoát. Cánh tay đung đưa theo từng bước, chuyển động cứng và rời rạc. Dáng đi mang cảm giác bị kéo theo hướng khác
Andy
Cảm giác này...mình không giận nữa mà...
Màu đỏ bùng lên trong mắt Andy. Chiếc áo choàng đen trên vai biến mất, lớp vải tan vào khoảng không
Con búp bê rơm trong tay cậu rung nhẹ, lơ lửng vài giây trước mặt. Những sợi rơm khẽ xoay trong không khí rồi rơi xuống sàn gỗ, phát ra âm thanh khô
Andy bấu chặt hai tay vào khung cửa sổ. Hơi thở nóng phả lên lớp kính, làm mờ đi khoảng sáng bên ngoài. Ngực cậu co thắt từng nhịp, vai run lên
Cánh cửa phòng bật mở. Violet bước vào rất nhanh, ánh mắt dừng lại trên Andy
Violet
Đặc vụ Liên Xô, gọi tui dậy sớm hơn đi chứ
Violet tiến tới, đặt tay lên vai Andy, kéo cậu rời khỏi cửa sổ
Andy
Tui nhìn thấy...Jaki ?
Violet đỡ Andy ngồi xuống giường, giữ tay cậu để ổn định nhịp thở
Violet
Giờ này làm sao có Jaki được
Andy cúi đầu, hơi thở vẫn nặng. Màu đỏ trong mắt dao động, rồi nhạt dần
Andy
Jaki giống như bị dẫn dắt đến đây
Violet
Andy, bây giờ cậu cứ-
Bàn tay Andy siết lại rồi thúc thẳng vào bụng Violet
Download MangaToon APP on App Store and Google Play