Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Jenlisa] Duyên Quê _ Cover

Chuyện Đồng Áng

NovelToon
Cảm ơn đọc giả: chồng iu yvy t hmai
NovelToon
Cảm ơn đọc giả: renlalam
không biết ghi đúng tên hong nhưng vẫn cảm ơn bạn
————————
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Trưa trời trưa trật đi chi miết ngoài đồng, chiều chiều rồi hẳn đi cho mát.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Má cứ ở nhà đi con lên đồng trên coi lúa, với ruộng cái rồi về.
Mẹ Lạp cứ cằn nhằn cô vì cái tật ham làm, nghe thì ngộ đời he.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ cười cười đáp bà, đội lên cái nón tai bèo rồi đi dọc ra trước nhà ]
Trời thì nắng gắt muốn nứt đầu Lệ Sa vẫn đi cời cời ngoài nắng ra cái vỏ lãi dưới sông chạy lên đồng trên. Tội nó, thân con gái mà suốt ngày ngoài đồng, ngoài ruộng. Cha mất sớm, nhà chỉ còn hai mẹ con, với mấy trăm công đất hồi đó cha mẹ Lạp đi khai hoang lúc mới về làng.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
[ thở dài, đi đến bàn rót tách trà âm ấm lên hớp một miếng, nheo nheo mắt nhìn ra trời ngoài kia nắng hắt lên nóng hừng hực ]
Trời này mà ra đồng thứ gì chịu nổi. Đừng nói đàn bà, đàn ông ra đồng giờ này chịu còn hông nổi. Sa nó suốt ngày đi trển chi hông biết, ruộng đất đã bảo cho mướn hết đi không chịu nằng nặc một hai lấy lại 4,5 công trồng dưa hấu với khoai. Làm vậy nó cực thân chớ chi. Đang ngồi phe phẩy cái quạt mo trên tay thì bà tám Cao đi đến.
Bà Tám Cao
Bà Tám Cao
[ dỡ cái nón lá trên đỉnh đầu ngồi xuống bàn, tay phất phất cái nón lá nhăn mặt rít lên ] Ay da, trời chi mà nắng dữ chị Lương he. Đi từ đó qua đây mà muốn ná thở.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Mùa nắng thì chịu, với lại mới xạ lúa xong mưa thì quải lắm à. [ đẩy tách trà về phía bà Cao rồi đáp lời, tay vẫn liên tục phe phẩy cái quạt trên tay ]
Mùa này nắng thì mừng, mưa mới khổ ấy chứ vui sướng gì, không có mấy cái bóng râm trước cửa nhà chắc ở đây chết hết rồi. Lâu lâu được vài cơn gió thoảng qua mang mát, nó đã dì đâu.
Bà Tám Cao
Bà Tám Cao
[ nhấp miếng trà cho thấm giọng đột nhiên trợn tròn mắt xoay mặt hỏi bà ]
Bà Tám Cao
Bà Tám Cao
Sa đâu? Lần nào qua nhà cũng hông thấy nó, con gái chi mà ở miết ngoài đồng. [ vừa nói vừa liếc nhìn xung quanh nhà tìm kiếm ]
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
[ nghe xong thở dài thường thượt lắc đầu, vẻ mặt bất lực khi nhắc đến Lệ Sa ] Nó thì ở ngoài đồng suốt chứ đâu mà bà hỏi. Nó ở nhà cùng lắm là ăn cơm nghỉ trưa, cầm chừng lắm được tiếng hơn lại ra đồng. Không biết ở ngoài có cái gì mà nó mê dữ dị hông biết.
Bà Tám Cao
Bà Tám Cao
Sao hông rù nó cưới thằng chồng về, ruộng nương đồng áng để chồng nó lo. Đàn bà con gái lo chi cho cực thân. [ vội đáp khi nghe được mấy câu phàn nàn của bà Lương ]
Nó hai mươi tám rồi ít ỏi gì nữa, giờ chồng con chưa có cứ cắm đầu cắm cổ làm ngoài ruộng miết. Cỡ tuổi nó người ta một ề con rồi.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
[ nhắc đến chuyện chồng con của Lệ Sa còn rầu rĩ hơn, vẻ mặt chán chường lên giọng đáp ] Nó thì chồng con cái gì, trong cái làng này có thằng nào lọt vào mắt nó đâu. Nó chê người ta không bằng nó, nó không thèm lấy.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Đợt đó thằng Phương con ông bán mai đầu sớm đó, nhà giàu nức dách phái nó mà nó bắt con người ta gánh mấy trăm kí lúa mới chịu làm quen. Dân công tử làm đâu có nổi nó tiển vong đi luôn. [ nhắc đến mấy chuyện này liền thở dài lắc đầu liên tục ]
Lệ Sa mà không chịu thì có mười bà Lương cũng không ép nó được.
Bà Tám Cao
Bà Tám Cao
Nè chị, hay là để em làm mai cho nó một thằng khác, bảo đảm đẹp đôi luôn.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Chắc hông? Bà biết đây là lần thứ mấy rồi chưa!?
Bà Tám Cao
Bà Tám Cao
Thì..mới có ba lần chứ nhiêu. [ cười hề hề khiều đùi bà ]
Mới có ba lần còn thở là con gỡ mà. Nghe được mấy câu văn mẫu của tám Cao bà Lương dây mặt chỗ khác thở dài. Làm mai làm mối cái gì hông biết, đưa ra thằng nào là Sa nó chê thằng đó. Thú thật là bà cũng thấy chẳng có đứa nào qua nổi Sa hết. Đứa thì như công tử, đưa ra đồng ra ruộng chịu sao nổi, đứa thì ốm như cây tre miễu. Nói chung là chả có ai vừa mắt Lệ Sa hết. Hai người trầm tư một hồi…
Bà Tám Cao
Bà Tám Cao
[ vỗ đùi đen đét kề miệng gần tai bà xù xì ] Hay là Sa nó không thích đàn ông?
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Tào lao mày ơi!! Hông thích đàn ông chứ thích cái gì!? [ nhắc đến đó liền lên giọng phủ nhận ]
Không thích đàn ông chứ hông lẽ thích đàn bà?
Bà Tám Cao
Bà Tám Cao
Thì thích đàn bà, bây giờ thiếu cha gì. [ chề môi phe phẩy cái nón lá trên tay bình thản đáp lời ]
Giờ thiếu gì ba cái chuyện đàn bà yêu đàn bà đàn ông yêu đàn ông.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Mà giờ nó có thích đàn bà đi nữa tao cũng chịu. Mà ngặc cái là nó hông có thích ai hết, tao biết làm sao đây. Yêu đàn bà hay đàn ông gì mày có thấy tao cấm cản nó chưa tám Cao!?[ hơi thở ngày càng nặng nhọc hơn khi nhắc đến Lệ Sa ]
Đó giờ bà có cấm nó yêu ai đâu, nó yêu đàn bà cũng chả sao nhưng mà khổ là khổ ở chỗ đàn bà hay đàn ông nó điều không chịu yêu. Cứ ru rú ngoài đồng miết.
Bà Tám Cao
Bà Tám Cao
[ nghe được thì hớn hở cười cười nhìn bà cao giọng ] Làm mai đàn ông không được thì đàn bà, biết đâu nó chịu rồi sao.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Mày kiếm được mối nào ngon ngon làm mai phức cho rồi. Không có chồng thì lấy con vợ về nhà lo cơm nước cho nó lúc đi đồng về, chứ tao già rồi hông biết sống được bao lâu. [ xua tay giọng khàn khàn vì bệnh ]
Nếu kiếm được mối thì lấy thí cho xong. Chứ ở một mình lỡ bà chết thì ai lo cho nó.
Bà Tám Cao
Bà Tám Cao
Bậy bạ, chị còn trẻ măng mà chết chóc gì. Để em tìm mối nào ngon qua làm mai cho nó, mà chị nhớ hỏi ý nó coi sao nhe. Thôi em dìa! [ vỗ nhẹ vai bà an ủi rồi đứng dậy xách cái nón lá đi te te ra trước nhà ]
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Ông thương ông độ con mình kiếm được một mối cưới cho phức đi ông. Trai gái gì tui có quan trọng chi, miễn nó có người bầu bạn là tui mừng rồi. Tui thì tuổi già sức yếu đâu có ở được với nó quài. [ xá vài xá cắm cây nhang vừa đốt còn ngung ngúng khói, thở dài một hơi ]
Mong cha nó linh thiên phù hộ cho nó, chứ nó cứ sống một mình vậy bà không an tâm.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
[ nhìn lên cái đồng hồ trên tường ]
Cũng tầm hai giờ hơn rồi, chuẩn bị ra sau nấu cơm nấu nước để con Sa đi đồng về con có cái ăn.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
[ bỏ cây quạt mo lên bàn rồi đi ra sau hè ]
——————-
Ngoài đồng trời thì như lửa thiêu.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ cúi gầm người nhổ mớ cỏ dại mọc len lỏi trong mấy dây dưa hấu dưới ruộng ]
Ông Tám Cao
Ông Tám Cao
Trời nắng muốn tét đầu nai lưng ra làm chi dậy bây?
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Làm siết cho xong chú ơi, chứ để rề rề thì biết chừng nào. [ nghe tiếng chú tám Cao trên bờ đê, giật người xoay lại, cười đáp tay thì vẫn nhổ đường cỏ cuối cùng ]
Công chuyện thường ngày mà, nay không làm thì mai mốt cũng làm thôi có trốn được đâu mà trốn. Làm hôm nay xong thì mai nghỉ khỏe có mất mát chi đâu.
Ông Tám Cao
Ông Tám Cao
[ ở trên bờ tặc lưỡi ]
Sa nó con gái mà sức trâu hay sao? Mình nó làm hết chuyện đồng áng, dù nó cũng có mướn bà con trong xóm làm, nhưng nhìn chung nó cũng cực hết thảy, chán cái là nhà không có đàn ông phụ giúp nó thêm phần cực. Trên vai là cây cuốc ông đi lai rai về phía cái chòi hồi hôm mấy chú cháu dựng tạm để có cái nghỉ ngơi lúc ra đồng.
Ông Tám Cao
Ông Tám Cao
[ đưa mắt nheo híp ra ngoài đồng lớn giọng gọi Sa ] Dô nghỉ tay đi Sa ơi, nắng quá rồi!
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Dạ con dô liền.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ nói vọng đáp nhưng không vội đứng dậy vẫn nương nương theo nhổ hết đám cổ trước mặt rồi mới leo lên bờ đê ]
Cái chòi lá gió lọng dô mát rượi, được thêm cập mé sống nên hơi nóng đỡ hắt lên.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ nằm lên cái võng bắt sẵn gỡ cái nón tai bèo trên đầu quạt quạt mấy cái cho mát, dừng hẳn tay nhìn ra ruộng dưa với khoai ngòai động xoay mặt hỏi chú tám ]
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Chú tám thấy dưa với khoai năm nay sao chú?
Ông Tám Cao
Ông Tám Cao
Tốt chứ sao mậy, mấy chú cháu mình làm muốn chết mà hông tốt nữa tao bỏ làm ruộng lên sì phố luôn à.
Hai chú cháu cười phá lên, làm ruộng thì mệt với cực lắm nhưng được cái chú cháu tụm lại làm nhanh thì nghỉ nói chuyện chém gió cho vui.
Ông Tám Cao
Ông Tám Cao
[ múc ca đá lạnh nốc một hơi cạn queo ]
Đi ruộng mà hông có nước ra coi như đứt đường.
Ông Tám Cao
Ông Tám Cao
Tầm dài tuần nữa cắt dưa nhổ khoai được rồi hen Sa?
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Dạ chắc cũng tầm đó quá chú, để thúc tưới nước mấy bữa cuối cho tươi chứ nắng quá nó héo là chết luôn. [ nhăn mặt vì nắng ngã lưng ra võng đung đưa vài cái ]
Mấy nay nắng hết hồn nắng, không bơm nước lên thì dưa hấu khoai gì héo hết.
Ông Tám Cao
Ông Tám Cao
[ gật gù rồi nằm dài ra cái sàn chợp mắt một chút ]
Sáng giờ cuốc ba cái đường nước muốn cồng xương sống, ông cũng có tuổi rồi hơn bốn chục chứ ít ỏi đâu. Ai cũng mệt lả người chợp mắt giây lát rồi lại ra đồng tiếp chứ thời gian đâu mà nghỉ nhiều. Làm ruộng là cực ở đó, tối ngày làm miết ngoài đồng hông có ngày nghỉ. Cứ làm lắc nhắc chuyện này chuyện kia lây quay ay hết một ngày.
End chap

Bị Bắt Về Quê

Chiều chạng dạng Lệ Sa mới về tới nhà, từ trên đồng trên thì phải chảy vỏ lãi lên đó. Đi đường đê cũng được, có điều hơi xa với đồ đạc lũ phũ đi vỏ chở mới hết.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ đi luồng vào nhà ra sau hè gặp bà Lương đang dọn chén lóc cóc dưới bếp liền lên tiếng ] Con mới dề má.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Ừm, dô lắm đi con rồi ra ăn cơm má đợi. [ lấy cái nón trên tay Sa máng lên xào rồi hất mặt thúc Lệ Sa đi tắm ]
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ gật đầu cười nhẹ còn hôn lên má bà như thường ngày rồi mới đi ra phía nhà tắm sau hè ]
Đi đồng hôi khét nắng luôn rồi, con gái mà nó đen như chàm cháy. Lệ Sa trên người là cái áo thun ngắn tay, quần thì quần thun dài, dưới quê mùa này muỗi thôi rồi. Mặc quần đùi nó chít cho gãi lột da.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Nay có cá kho với canh chua hả má? Nhìn thèm chảy nước miếng luôn.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Món ruột của con mà, ăn đi con rồi dô nghỉ ngơi cho khỏe sáng giờ ngoài đồng nhìn sơ cờ hết trơn.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ hai mắt sáng rực ngồi xuống bàn, xoa xoa hai lòng bàn tay vào nhau khi nhìn thấy nồi cá kho với tô canh chua đang nghi ngút khói ]
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
[ cười vuốt lưng Sa rồi mới ngồi xuống bàn ]
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ bới chén cơm đầy chang miếng nước canh chua rồi đưa lên miệng dà đũa liên tục, gắp miếng cá mặn mặn ngọt ngọt thêm chút cay cay của tiêu cho vào miệng ]
Cảm giác không có gì có thể sánh bằng. Đi làm mệt về có bữa cơm ngon như thế thì nhức nách. Thấy Sa nó ăn ngon miệng bà cũng vui lây. Nhìn Sa là bà rơm rớm nước mắt, thân con gái mà số cực khổ tối ngày ngoài đồng, làm hông có bữa nghỉ. Mà nhà có thiếu chi đâu, nó ham làm, mớ đất cho mướng mớ đất thì để nó làm.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Má hỏi con chuyện này nha Sa?
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Dạ má cứ hỏi đi con nghe nè. [ miệng vẫn còn nhớp nhép đồ ăn tay thì gắp lên miếng cá ]
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
[ hạ chén đũa xuống bàn nghiêm giọng hỏi cô ] Con thích con trai hay con gái?
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ cứng người, dừng hẳn miệng đang nhai vẫn còn ngốn ngấu đồ ăn độn phồng hai bên má ]
Không gian im lặng chỉ còn mấy tiếng ộp ộp của mấy con ếch ngoài đồng.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ im được một chút lại tiếp tục nhai mớ đồ ăn rồi cười giả lả đáp má ] Má hỏi con chuyện đó chi? Con đã nói là sẽ ở vậy với má cả đời rồi mà.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Thích trai thì má gả thích gái thì má cưới vợ cho. Tội chi mà ở mình dị con, sau này về già rồi ai bầu bạn. [ khó chịu nhíu mày với câu trả lời của Lệ Sa, kéo một chân lên ôm lấy đầu gối nhìn ra khoảng trời đen thui ]
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Má hông cần biết!! Trong năm nay đem dề cho má dâu rễ gì cũng được. Còn nếu con hông đem thì mà kêu bà tám làm mai cho con. Gái trai trong làng này mê con thiếu cha gì. [ lên giọng tự quyết, không cần đến ý kiến của Lệ Sa ]
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ vẫn nhai ngụm cơm trong họng xem như chưa nghe má nói gì hết ]
Có làm mai mấy người đi chăng nữa chị không chịu cũng vậy thôi.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ nhai nuốt hết ngụm cơm trong họng thì sực nhớ ra, hỏi bà ] Ủa, Quýt ngủ rồi hả má?
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Ừm nó ngủ rồi.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ gật gù rồi đứng dậy dọn dẹp chén đũa trên bàn ]
Quýt là em chị, nhưng mà là em nuôi.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
[ rầu rĩ thở dài liên tục ]
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ biết nhưng lại phớt lờ bà dọn hết đóng chén ra sau hè để đó ]
Sáng hẳn rửa. Rửa giờ này thì muỗi nó chít cho chết hay chi.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ ra trước nhà xoa bóp vai cho bà nhỏ giọng nói ] Tình yêu mà má, khi nào nó tới thì tới sao mà bắt ép được. Chắc tại chưa có duyên nên chưa gặp được người thương chứ sao, con còn trẻ khô mà ép uổng chi tội con.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Thôi đi cô nương, năm nay nữa hai chín rồi trẻ cái dì!? Lo mà đi kiếm đi, để má kiếm được mối là má bắt bây cưới đó nhe. [ đứng bật dậy cốc vào đầu Lệ Sa một cái rồi đi luôn vào buồng ]
Cái chiêu xoa bóp rồi rù rì vào tai này Lệ Sa dùng không biết bao nhiêu lần rồi nhưng lần này lại mất tác dụng.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ thở dài rên rỉ bước đến tắt cái bóng đèn rồi vào phòng ngủ ]
Dưới quê thì ngủ sớm bảy tám giờ hơn là ngủ rồi, bù lại sáng lại ra đồng lúc năm sáu giờ sáng.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Ay da..cái lưng của tui!! [ vừa đặt lưng xuống giường cái lưng kêu rộp rộp khiến cho phải nhăn mặt ]
Cảm giác nó vừa mỏi vừa đau, ngồi cả ngày mần cỏ không đau mới lạ. Nhưng làm riết thành quen nghỉ ngơi xíu hết ngay ấy mà.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ đưa tay mò mẫm chai dầu cạnh vách mùng rồi thoa thoa vào mấy đốt xương sống gần thắt lưng ]
Dầu nong nóng làm dịu đi cơn đau một chút.
📲Thằng chạy xe wave nhưng mà yêu em thiệt lòng, vì vậy cho nên em phải cưới nó làm chồng....
Mới lim dim mắt được một lát tiếng. Tiếng chuông điện thoại đã đánh thức Lệ Sa.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ nheo mắt đưa tay lấy cái điện thoại đang sáng màn hình bên cạnh bắt máy ]
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Alo con nghe chú?📱
Ông Bảo (Ông Kim)
Ông Bảo (Ông Kim)
Sa có bận chi hông con?📱
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Dạ hông, có gì chú cứ nói con nghe.📱
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ ngồi dậy nhẹ giọng đáp ]
Nghe được sự đồng ý của Lệ Sa đầu dây bên kia có chút lấp lững nhưng vẫn nhanh đáp lại cô:
Ông Bảo (Ông Kim)
Ông Bảo (Ông Kim)
Cũng hông giấu gì con. Chú có đứa con gái, mà nó ăn chơi tiêu sài quá tiền có chất thành núi cũng bị nó sài hết.📱
Ông Bảo (Ông Kim)
Ông Bảo (Ông Kim)
Chú cũng hết cách tính cho nó về quê ở để biết cảnh cực khổ để nó biết quý trọng đồng tiền hơn. Không biết chú có thể gửi con bé về đó vài tháng được không?📱[cứ ấp úng kể khổ về đứa con gái ngọc của mình ]
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ nghe mấy chữ thôi đã biết ý cũng đáp nhanh ] Dạ được, chú cứ gửi em nó về đây có gì con dậy bảo em nó cho. Bảo đảm lúc chú rước về không ngoan không lấy tiền.📱
Ông Bảo (Ông Kim)
Ông Bảo (Ông Kim)
Vậy là được hé? Mai mốt gì chú cho người chở em xuống, nó làm gì sai cứ dạy dỗ nó chú hông có buồn phiền dì đâu. Về đó cho nó làm ruộng làm đồng cho biết cảnh cực khổ với người ta.📱
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ cúp máy đặt sang một bên rồi nằm dài ra giường vắt tay lên trán ]
Bên ngoài thì cười cười nói nói vậy thôi chứ có vui sướng gì đâu. Chuyện ngoài đồng làm con không xuể, tự dưng gánh thêm cục nợ trên trời rơi xuống. Haizz..chuyến này quải lắm cho coi.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ nhướng mắt một cái rồi nhắm híp đi ]
Dù gì chú Bảo với chị cũng là chỗ làm ăn từ đó giờ từ chối thì kì lắm. Con gái chú cũng lớn rồi chắc cũng tầm hai hai cứ không nhỏ.
——————
Giờ là 12 giờ đêm ở Sài Gòn, tiếng nhạc sập sình trong vũ trường cứ lồng lộn. Người thì hò hét tay nâng ly rượu nốc ừng ực từng ngụm. Nhưng sự chú ý ở đây lại va vào cô em DJ trên quầy, cái áo thun ôm chặt vòng một thêm cái áo khoác da bên ngoài phối với quần jean nhìn thời thượng vô cùng.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
[ tay liên tục chỉnh nút vừa phiêu theo tiếng nhạc ]
Đây là công việc của cô thường ngày mà. Trân Ni vừa hú hét nhảy theo nhạc thì một tên áo đen từ đâu chạy đến xù xì vào tai cô:
Nhân Vật Chung
Nhân Vật Chung
Cô chủ, ông chủ kêu cô về nhà có chuyện.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
[ vẻ mặt đanh lại sau câu nói đó, khó chịu gỡ tai nghe đặt lên bàn rồi đi theo ra xe ]
Cha cô lúc nào cũng phá đám chuyện vui của cô hết, lần này không biết là chuyện gì nữa đây. Xe hơi đắt đỏ đi bong bong trên đường đêm ở Sài Gòn rồi dừng bánh ở cái biệt thự lớn. Cổng bằng vàng cao nghều nghịu mở ra chiếc xe cũng theo đó đánh lái vào trong.
Đến nơi Trân Ni được người mở cửa xe cho rồi còn được cả đám người cúi chào, nhìn dáng vẻ đỏng đảnh đó mặt thì ngước đến tận trời. Chắc là con ông cháu cha gì đó rồi. Cánh cửa lớn vừa mở ra bên trong là mớ nội thật gỗ vàng lẫn lộn cùng với bộ sô pha bự chảng màu trắng đặt bên trái nhà.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
[ đi từ đêm về nên phải nheo mắt vì ánh đền quá sáng ở nhà ]
Ông Bảo (Ông Kim)
Ông Bảo (Ông Kim)
[ chau mày khi nhìn thấy bộ đạng ăn bận hở hang của cô ]
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Cha gọi con về có chuyện gì sao?
Ông Bảo (Ông Kim)
Ông Bảo (Ông Kim)
Con lên rửa mặt thay đồ đi rồi xuống đây!
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
[ xách cái túi rồi dậm chân đùng đùng đi lên lâu ]
Cha cô lại nữa rồi, suốt này cứ quản thúc cô từ chuyện này đến chuyện khác. Ngay cả đi làm cha cô cũng không cho, chỉ là làm DJ ở vũ trường cần chi mà khắc khe quá vậy hông biết.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
[ sau một hồi thay đồ tắm rửa, bước xuống lầu với bộ đồ ngủ rộng thùng thình ]
Trân Ni lúc này rất khác bỏ đi lớp trang điểm dầy đạm lè trên mặt khuôn mặt  búng ra sữa hai cái má bánh bao độn lên nhìn đáng yêu vô cùng.
Ông Bảo (Ông Kim)
Ông Bảo (Ông Kim)
[ nhấp miếng trà cho thấm giọng tựa lưng ra sau khi thấy Trân Ni vừa đặt người ngồi xuống ghế, giọng nghiêm nghị nói ]
Ông Bảo (Ông Kim)
Ông Bảo (Ông Kim)
Mai cha gửi con về dưới quê ở vài tháng, cho con tập lại tánh nết. Ở đây cha hết đường nói con rồi, con gái con nứa gì mà tối ngày dô ba cái chỗ đó mặc đồ hở bụng hở rốn nhún nhảy nhìn chẳng ra ôn ra hồn gì hết!!
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Chaaa...con hông muốn về quê đâu, ở đó nắng noi quê mùa làm sao con sống được.
Ông Bảo (Ông Kim)
Ông Bảo (Ông Kim)
[ nghe Trân Ni nhảy đong đỏng lên, không động lòng mà còn gằn giọng đáp ] Hông được cũng phải được!! Để con ở đây riết rồi hư thân, hồi đó cha với mẹ con cũng ở dưới quê lên Sài Gòn lập nghiệp chứ ở đâu mà bây giờ bày đặt chê quê này quê nọ.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Nhưng mà...
Ông Bảo (Ông Kim)
Ông Bảo (Ông Kim)
Lên phòng chuẩn bị đồ mai sáng đi sớm.
Chưa kịp dứt câu đã bị cha cô lên tiếng chặn họng. Chiêu nước mắt cá sấu của Trân Ni mất tác dụng.
Ông Bảo (Ông Kim)
Ông Bảo (Ông Kim)
[ đi một mạch lên lầu còn không nhìn lại một cái, mặc cho Trân Ni cứ nằm dài dãy nảy trên sô pha ]
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
[ đạp chân tức tối bỏ lên lầu ]
Ngày mai là bắt đầu một ngày cực hình của cô, không có nhạc, không đến vũ trường không được đi chơi với đám bạn ở Sài Gòn. Aizz....đúng là tức chết mà!!
End chap

Giáp Mặt

Mới tờ mờ sáng Lệ Sa đã moi móc cái gì đó trước nhà.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ cúi xuống kiếm mấy cái cờ lê ốc vít bỏ lên vỏ lãi, chuẩn bị lên đồng trên tưới rẫy ]
Trên người là cái áo thun tay dài, quần thì là quần vải vừa vặn chân trên đỉnh đầu còn là cái nón tai bèo quen thuộc.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Đi chi sớm dị con? Ăn uống gì chưa mà đi đó?[ tay búi lại đầu tóc giọng nhỏ nhẹ hỏi chị ]
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ gom hết mớ đồ nghề sửa máy rồi mới cười đáp bà ] Con ăn mì rồi má, đi sớm tưới cho mát cây chứ đi trễ nắng lên tưới nó rút cây dữ lắm. Má với Quýt đói thì cứ ăn trước đi khỏi đợi con.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ nói xong đi tèn tèn ra trước sân, băng qua con đường đất đá bự xuống đến cập mé sông ]
Ở đó có đậu cái vỏ lãi để dành Lệ Sa chạy lên đồng trên coi ruộng.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
[ vừa nghe tiếng máy nổ mới xoay người vào trong tặc lưỡi lắc đầu ] Con gái gì mà cực khổ dữ dậy hông biết, làm suốt ngày ngoài đồng hông có bữa nghỉ.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Thân con gái mà làm kiểu đó chắc chết luôn chứ đùa cái chi, kêu nghỉ thì hông chịu nghỉ. [ quơ chổi quét cái sân miệng thì trách mắng Lệ Sa ]
Có đứa con gái mà thấy nó làm xót trong dạ, dì đâu mà miết ngoài đồng hông cuốc đất thì cũng làm cỏ. Mấy cái máy dầu cũng nó sửa chứ ai, mấy chú làm gần đó nhìn Sa làm cũng phải chấp tay nhận thua. Mình nó làm mà bốn năm ông đàn ông làm hông lại. Giờ này cùng lắm là 5 giờ rưởi hơn, mới hơi he hé nắng là ở ngoài đồng rồi. Nhà còn mỗi bà với con bé Quýt, nếu không có noa chắc buồn chết luôn.
Quýt
Quýt
Chị hai ra đồng nữa rồi hả má?
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Sao thức sớm dị con, dô ngủ thêm miếng nữa đi cho thẳng giấc.
Quýt
Quýt
[ mắt nhắm mắt mở hai tay chứ dụi dụi mắt, miệng thì ngáp lớn ]
Khi nảy xe mấy tiếng lọc cọc lớn nên làm nó giật mình mới đi ra đây.
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
[ gác cây chổi vào vách bước tới đẩy vai thúc nó vào phòng ]
Quýt tầm 9, 10 tuổi người nó nhỏ nhắn, có thêm hai cái má bánh bao nhìn cưng lắm. Tuy là con nuôi nhưng bà với Sa thương nó dữ lắm, Sa hay gọi nó là út dàng.
——————
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ tắt cái máy cu le trên vỏ buộc dây vào cái chân cầu rồi bước lên bờ ]
Hôm nay là cử nước cuối tưới thúc để vài ba tuần nữa là cắt dây dưa nhổ khoai.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ vừa đặt máy tưới xuống cặp mé sông thì gặp chú tám trên vai vác cái cuốc đi dài dài trên bờ đê ]
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Ra đồng sớm dữ he chú tám. [ xoay mặt cười hỏi ]
Ông Tám Cao
Ông Tám Cao
[ nghe được tiếng nói bước tới thêm vài bước gặp Lệ Sa đang ngồi cặp mé liền hạ cây cuốc chống xuống đất ] Bây còn ra sớm hơn tao chứ nói chi, tao mới thức nốc ca nước mưa cho tỉnh rồi ra đồng nè.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Nay làm gì hả chú?
Ông Tám Cao
Ông Tám Cao
À..đào lại mấy cái đường mương để xả nước dô dặm lúa. Thấy chuột nó cắn lỗ lỗ với xạ còn trống quá. [ nhìn ra ruộng lắc đầu ]
Mùa này coi bộ cực à nghen chuột cắn lúa thưa riu hết trơn.
Ông Tám Cao
Ông Tám Cao
[ nói rồi bước xuống ruộng cúi lưng cuốc lại mấy cái đường mương bị sụp ]
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ cũng chẳng rảnh tay mà giật nổ cái máy bơm nước rồi lôi ống qua ruộng tưới ]
Đáng lí ra phải làm mương trong ruộng nhưng ngặt nỗi xung quanh toàn là ruộng lúa có mỗi cái ruộng khoai với dưa là nằm lọt thỏm chín giữa. Trời vừa hé sáng thì người ra đồng càng nhiều, đầu vụ nên chuyện làm hông xể cứ làm từ sáng đến chiều. Lay hoay cũng hết ngày, coi dị thôi chứ nhanh lắm. Làm ruộng thì đàn ông đàn bà đều có, có cử kiêng ai đâu.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ kéo dây tưới dáp hết mớ dưa rồi lại tưới tới ruộng khoai ]
Gần cuối vụ nên chỉ tưới sương sương cho mát, tưới nhiều qua thành ra hư khoai hư dưa. Mặt trời dần lên cao nắng thì he hé chiếu qua mấy tán cây bạch đằng cặp bờ sông. Dưới quê thì cây cối thiếu cha gì, mọc đầy dưới mé sông.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ bước lên bờ chống hông thở hì hục vì mệt rồi nhìn ra đám rẫy vừa mới tưới ]
Chắc tầm hơn một tuần là thu hoạch được rồi, dưới quê thì làm việc theo mùa, có mùa làm công chuyện hông siết có mùa thì ngồi ở nhà rảnh rang không có chuyện để làm.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Ủa Thắm ra đồng sớm vậy em? [ xoay người hỏi khi thấy một cô gái nhỏ nhắn đội trên đầu là cái nón lá đang đi xuống bờ đê ]
Thắm
Thắm
Dạ em ra đồng dặm lúa tiếp cha với má. [ nghe lời Lệ Sa hỏi liền đáp còn cười vô cùng tươi tắn ]
Thắm là con gái của ông bà tám Cao. Con bé Thắm đẹp người đẹp nết, trai tráng trong làng cũng mê em nó dữ lắm mà nó tầm mười tám tuổi chứ mấy tươi mơn mởn.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Giỏi giang vậy ai lấy dề chắc có phước lắm he. [ mở lời trêu chọc Thắm rồi cười rộ lên ]
Thắm
Thắm
Nào có, chị Sa cứ nói quá. Có người thương mà người ta hông chịu em kìa. [ tự nhiên xụ mặt, nhắc đến người thương thì lại buồn trong lòng ]
Thương người ta mà người ta hông có chịu.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Thôi em làm sớm đi chứ để nắng lên làm mệt dữ lắm. [ thấy vẻ mặt rầu rĩ của Thắm, biết ý đánh lái sang chuyện khác rồi bước đi dài dài theo con đê coi ruộng ]
Mấy đứa con nít cứ đùa giỡn nhoi nhoi trên đường đê nhìn cũng vui lây. Đường quê lâu lâu mới được vài chiếc xe máy le que chạy qua lại. Xe hơi thì cũng hiếm trừ phi có chuyển đồ gì dữ lắm mới có chạy ngang đa số là máy cày máy xới nó chạy nhiều. Nắng bắt đầu hơi gắt, ngoài đồng ai cũng nai lưng ra làm không dám nghỉ tay, chỉ làm luôn tay như thế cả buổi. Để trời lên làm có môn le lưỡi.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ đang đi dọc theo con đê, nghe được giọng gọi lớn của đứa con nít liền xoay người lại ]
Quýt
Quýt
Chị hai...chị hai..[ ba chân bốn cẳng chạy trên bờ đê miệng thì gọi lớn ]
Khói bụi mịt mù hết trơn.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ đưa tay quạt quạt qua lại cho bớt bụi ho khan vài cái mới đáp ] Gì vậy Quýt? Kêu chị hai có gì hông, đi từ từ thôi chạy chi mà dữ dậy.
Quýt
Quýt
Nhà..nhà có khách. Má kêu em chạy lên đây gọi chị hai dề. [ thở hồng hộc chống gối đáp vội ]
Nảy má kêu là nó chạy te lên đồng trên dép còn hông thèm mang. Từ nhà mà lên đây cũng nửa cây số cứ ít gì.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ nhắc đến khách liền cúi người xuống gần mé nước đưa tay rửa sạch lớp đất dính trên tay rồi leo lên bờ ]
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Ai dậy Quýt? Má có nói dì hông?
Quýt
Quýt
Dạ em hông biết, má nói em kêu chị hai dề nhà. Mà có xe hơi bự lắm chị hai đang đậu trước nhà mình, mà em hông thấy ai bước ra hết.[ nghe Lệ Sa hỏi ngẩn người, đứng thẳng hai mắt tròn xoe miệng thì tí lia đáp ]
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ mày bỗng nhíu lại ]
Không biết là ai nữa, nếu là mối làm ăn chắc chắn sẽ không bất lịch sự đến nổi ngồi lì trên xe không xuống.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ không chờ lâu, đi xuống cầu leo trên vỏ rồi ẩm luôn con Quýt xuống, nổ máy đưa xuống sông lên ga máy chạy về nhà ]
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ trên đường về cứ nghĩ mãi mà chẳng hiểu nổi người tìm mình là ai, đưa mắt nhìn lên bờ từ xa xa nhà mình ]
Một chiếc xe hơi dài màu trắng đậu ngay đường.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ nhíu mày đưa mắt nhìn xung quanh thì thấy cái xe vẫn còn nổ máy, lia cái máy bẻ lái gần bến tắt máy, buộc dây vào chân cầu ]
Quýt
Quýt
[ hóm hỉnh chảy tọt lên trước ]
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ theo sau, tay cầm theo cái giỏ xách đựng ốc vít, không vội xem người trên xe mà đi tọt vào nhà cất gọn gàng mớ óc vít đó vào chỗ cũ ]
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
[ ngồi trên bàn phe phảy quạt mo mắt cứ nhìn chăm chăm cái xe hơi đang đậu ngoài đường, nghe Lệ Sa mở lời hỏi mới giật mình ]
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Ai vậy má?
Bà Lương (Bà Lạp)
Bà Lương (Bà Lạp)
Má có biết đâu. Nảy chạy tới rồi đậu lì ở đó, lúc má kêu con Quýt ra hỏi thì nói muốn gặp con. Mà nảy giờ má thấy người trong đó cứ ngồi lì ở trỏng có chịu bước ra đâu. [ thở dài đáp ]
Người gì mà bất lịch sự dễ sợ. Muốn gì thì vào nhà người ta mà nói cứ ngồi lì ở đó đợi chủ nhà ra đón vào sao.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ khó chịu, đưa đôi mắt đang nheo híp ra chiếc xe vẫn còn đang nổ máy ngoài nắng, không có chút thiện cảm nào hết ]
Nếu là người muốn làm ăn chị sẵn sàng từ chối không luyến tiếc chi mấy loại người như thế. Tính tình đã như thế sau này khó mà làm ăn. Lệ Sa định không quan tâm bước vào nhà tắm cho mát vì giờ đã trưa trật rồi.
Tin...tin..tin..
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ mới quay lưng định nhóm người đi thì tiếng còi xe bóp liên hồi làm cho khó chịu, xoay người lại nhìn đăm đăm ra chiếc xe, tiếng kèn in ỏi đến đinh tai nhức ốc buộc phải bước ra ngoài xem xét, đi vừa đến xe co tay gõ gõ vào cửa kính ]
Cửa xe đen kéo xuống một cô gái đeo kính râm bự che hết mắt chừa lại hai cái má bánh bao còn đội cái nón tai vành bự chảng, thêm bộ váy đỏ chót.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ đứng đó nheo nheo mắt vì nắng cố nhìn kỹ vào trong xe, thầm nghĩ trong đầu ] "Dề đây mà bận đồ đỏ cho trâu bò nó húc lồi ruột hay chi!!"
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ thấy người bên trong vẫn không nói năng dì còn định bước vào trong thì…]
Cô gái đó lại lên tiếng.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Chị là người hầu cha tui mướn để chăm sóc tui đúng hông?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
[ đẩy nhẹ kính xuống, đầu sống mũi nhỏ nhìn sang Lệ Sa đang đầm đìa mồ hôi trên người vẫn là bộ đồ đi đồng cũ mèm, nói xong còn thổi phù phù vào bộ móng tay chẳng xem Lệ Sa ra gì hết ]
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ như ngờ ngợ ra chuyện gì đó mới lên tiếng hỏi ] Cô là con gái của chú Bảo?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Ừm! Cũng biết điều quá chứ. Ngoan nghe lời thì cô chủ đây bo cho tiền mua đồ mới.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ nghe Trân Ni nói, cười híp mắt nhìn lại bộ đồ đi đồng cũ trên người, bỗng nghiêm mặt cười khẩy rồi gật gù ]
Mấy đứa tiểu thư thiếu gia đưa vào tay cô thì hợp lí quá rồi còn gì. Lạp Lệ Sa này giáo huấn không ngoan không lấy tiền!
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ cười tươi rói đáp rồi nhìn đám vệ sĩ cao to đang mở cóp xe xách dô cho Trân Ni ]
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Mấy anh cứ theo tui xách đồ vào phòng cho cô chủ. [ nói rồi đi te te vào trong còn vừa cười vừa chỉ tay vào phía nhà ]
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
[ bước ra từ xe thì nhăn mặt vuốt vuốt lấy bắp tay rát rạt vì nắng ]
Dù đã có người cầm dù che chắn.
Ở trong xe có mấy lạnh thì đỡ rồi, vừa bước ra khỏi thì cứ như cái lò thiêu cha bắt cô sống ở đây chắc cô sẽ chết sớm mất. Không máy lạnh, không bia, không rựu không bạn bè, không bị nắng chết cũng bị buồn chết. Tên vệ sĩ bung dù che theo Trân Ni tránh cô chủ bị nắng.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
[ bước đi trên đường đất lòi lõm với đôi giầy cao gót năm phân cứ đi chẹo qua chẹo lại ]
Cô sẽ nhanh tìm cách trốn về Sài Gòn nếu còn ở đây cô sẽ chết mất thôi.
End chap

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play