Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Đam Mỹ ] Ta Chơi Hệ Đạp Đầu Chúng Sinh Đó.

Giới thiệu truyện

Văn án.
Tiêu Tự An là một thiếu gia độc ác trong thời hiện đại, sau khi xuyên không vào một triều đại giả tưởng, mỗi ngày y đều theo thói quen cũ lặp lại ba việc này. Một, đi ăn. Hai, đi ngủ. Ba, đi lôi người ra đánh làm thú vui tiêu khiển, hehe. Với cái tính khí độc ác này chắc chắn bạo quân phải gọi y bằng ông nội luôn. Chỉ là ngày tháng tươi đẹp thường không kéo dài. Rất nhanh dòng họ y bị ban trọng tội, chuẩn bị lên thiên đường hết cả chín đời luôn... Tiêu Tự An không cam tâm việc vừa mới sống lại lại chuẩn bị chết tiếp. Y vốn là kiểu người ích kỉ, luôn sống theo châm ngôn " Thí chủ có thể die, bần tăng thì không thể!! ". Với cái tâm " chính đạo " như vậy, y đã lập mưu tính kế, chuyển tất cả lỗi lầm đổ lên đầu một thái tử ất ơ bị thất sủng nào đó không được coi trọng ở trong hậu cung. Đem hắn ra làm quân cờ thế mạng, kết quả hắn bị lưu đày ra ngoài biên cương, bị tước hết chức vị. Còn dòng tộc y thì bình an, chỉ là phụ thân, em trai đều bị lôi ra phạt thành thái giám rồi... Hên quá, y vẫn còn cà. Nhưng nếu hỏi y có thấy tội lỗi khi đạp đầu đổ lỗi cho người khác miếng nào không!?. Thì y sẽ trả lời : Tiêu Tự An : Sorry nha, lòng trung trực không thể mài ra ăn nên ta bán rồi... Chỉ là Tiêu Tự An tính kế đủ đường lại không thể tính ra vị thái tử đó sau năm năm lại có thể cá chép hóa rồng. Một bước trở thành Hoàng đế trên đỉnh ngai vàng. Mang theo chứng bệnh tâm thần chinh phạt hết thiên hạ, khiến lục địa này ngập trong mùi máu. Tiêu Tự An biết mình đã ngu ngốc tự tìm đường chết, y vô cùng hoảng sợ định bỏ chạy sang nước khác lánh nạn. Nào ngờ vừa mới vác đống đồ ăn lên vai, trèo qua cửa sổ đã ngã nhào vào lòng một người. Tiêu Tự An : Excuse me, ngươi biết lúc này là lúc nào không hả!?. Thẩm Bắc Quân : Ta không biết, chỉ thắc mắc công tử đây định đi đâu. Tiêu Tự An vừa liếc nhìn gương mặt quen thuộc trước mắt liền hoảng sợ, đây- đây không phải vị thái tử họ Thẩm bị y vu oan năm nào mới lên ngôi vua sao!!. Tạm biệt cuộc sống tươi đẹp, y lăn ra giả chết trước đây. Nói rồi y nằm lăn ra đất, nhắm mắt tại chỗ, còn lè lưỡi ra giả chết. Thẩm Bắc Quân thấy bộ dạng nực cười như vậy liền không nhịn được bật cười lớn. Kêu người trói y đem vào hậu cung của mình. Hắn lúc nãy còn định cười đến chết rồi mà nghĩ lại vẫn còn mối thù chưa trả nên thôi... Tiêu Tự An, món nợ này trẫm sẽ tính từ trên đầu ngươi xuống. Chuẩn bị đem ngươi chém thành thái giám luôn!!.
Couple : Tiêu Tự An × Thẩm Bắc Quân.
Điên điên khùm khùm ích kỉ mỹ nhân thụ × Bạo quân bệnh kiều hoàng đế công.
Tóm ý : Kẻ bị ta vu oan chuẩn bị thái cà ta!!.
Dàn ý : Nên sống trung thực.
------------------
NovelToon
Há Cảoo
Há Cảoo
Cảm ơn Pé Bao đã bump cho tui em bìa cute cỡ này đóo, iêu bà.
Há Cảoo
Há Cảoo
Chuẩn bị đón bé mới ra lò nhaa

Mẹ y đến đón y rồi.

Trong một cố viên nằm trong biệt thự rộng lớn của nhà họ Tiêu.
Một thiếu niên vẻ ngoài nho nhã ngồi trên ghế, thoải mái lướt qua từng trang sách.
? ? ?
? ? ?
Phục vụ 1: Quaa, đây là thiếu gia sao?
? ? ?
? ? ?
Phục vụ 2: Ừm, thiếu gia nhà ta vô cùng yêu thích sách về lịch sử đó!.
Cô ta tự hào nói lớn. Nhưng thật ra chỉ có Tiêu biết, cuốn sách đó chẳng qua chỉ là cuốn truyện tu la hỏa táng tràng ngược thân nữ chính.
Hehe, xem ra cả cái biệt thự này đều bị y che mắt bằng vẻ ngoài xinh đẹp này rồi.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
" Đoạn này thật tuyệt. "
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
" Nam chính thế mà thẳng tay rút gân nữ chính, thật là biết cách chơi mà! "
Tiêu Tự An tự cảm khái một tiếng sau đó liền mất hết hứng thú đi trở về phòng.
Y dễ chán lắm, cuốn truyện này cũng vứt được rồi.
------------
Bước vào tới sảnh lớn, một nữ phục vụ đã nhanh nhẹn hỏi.
? ? ?
? ? ?
Thiếu gia, người đi đâu đấy?.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Ta đi đâu còn phải báo cáo cho ngươi nữa sao?.
Y có chút bực dộc trả lời, hứ y đi đâu thì kệ y đi.
Còn muốn quản thúc y nữa sao.
Tính khí Tiêu Tự An rất tệ, có thể nói từ sau khi phu nhân mất, y mỗi ngày đều muốn nổi điên lên ăn thịt hết đám người trong biệt thự.
Cô phục vụ đi theo hầu cái nhà này lâu như vậy, sớm cũng đã quen với cái tính khí này của y rồi.
? ? ?
? ? ?
Thiếu gia, buổi tối lúc tám giờ hôm nay, lão gia cho mời người tham dự buổi lễ-...
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Ngươi câm đi!!!.
Cô còn chưa nói xong đã bị Tiêu Tự An khó chịu quát lớn.
? ? ?
? ? ?
"... "
Đợi cho Tiêu Tự An tự mình bình tĩnh lại chút xíu, y lại nhỏ giọng trả lời.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Sau này chuyện giữ ta và hắn không liên quan. Ngươi cũng đừng nhắc đến hắn trước mặt ta nữa.
Cái gì gọi là buỗi lễ, chẳng qua chỉ là tìm đại một cái cớ để công bố con riêng của lão cha y thôi sao?.
Mẹ y mất chưa được ba tháng, lão già đó lại dám!!.
Nghĩ đến đây mà sắc mặt Tiêu Tự An lại trầm xuống thấy rõ. Bất ngờ y rên khẽ một tiếng.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Hự...
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
" Hơi kích động một chút thôi mà bệnh tim lại tái phát rồi... "
Tiêu Tự An khó khăn bước lên lầu, y ôm lấy ngực mình. Khó khăn thở đều.
Đợi y đi rồi, người kia vẫn nhìn y, ánh mắt khó có thể nhìn thấu được.
? ? ?
? ? ?
" Tự An, thiếu gia, người sống ở đây chỉ càng thêm khổ sở. "
? ? ?
? ? ?
" Chi bằng ta nên để vạn vật trở về nguyên mẫu thôi. "
---------------
Y mở cửa phòng ra. Trong phòng vô cùng trống vắng, không có nhiều đồ.
Nếu có đều bị ám lên một tầng bụi mỏng, không giống phòng riêng của một thiếu gia như y.
Nhưng cũng phải thôi, y tính tình rất xấu, danh tiếng lại càng xấu hơn. Đám người hầu kia còn chẳng muốn nhìn thấy mặt y, trước giờ chỉ có mẹ y mới chịu nổi y.
Mà y cũng chỉ chấp nhận cho mỗi bà ấy bước vào phòng, còn tất cả những người còn lại có nằm mơ thì cũng đừng hòng!!.
Nhưng vậy mà đến cả người cuối cùng y có thể dựa dẫm trên trần thế cũng đã bỏ rời y mà đi rồi.
Tiêu Tự An, y...y thật sự... đã không còn mẹ nữa rồi...
Y chậm rãi nằm trên giường, co người lại giống như một bé mèo nhỏ. Vừa đơn độc lại vừa nhỏ nhoi.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
" Giá mà ta... ngoan ngoãn một chút. "
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
" Mẹ cũng chẳng về ta ngu ngốc mà tự làm khổ chính mình. "
Tiêu Tự An thở dài, y khép mắt chìm vào giấc ngủ.
Nhưng có lẽ y quên mất, mẹ thương y như vậy, lại yêu y đến thế. Sao lại có thể trách y được chứ...
Tiêu Tự An vẫn luôn cô đơn một mình, uớc nguyện lớn nhất đời bà có thể cũng chỉ là muốn y mở lòng hơn với mọi người.
-----------
Tuy nói là không muốn dính dáng gì về lão già kia nữa nhưng y cũng phải đi dự lễ cho đúng chừng mực.
Bằng không, chuyện y không đi sẽ bị các nhà báo thêu dệt lên là y coi thường xuất thân của đứa con riêng, có ý đại nghịch bất đạo với cha mình.
? ? ?
? ? ?
Thiếu gia, người bận bộ này cũng thật đẹp.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Ừm, nhìn cũng được.
Tiêu Tự An mặc một bộ vest được thiết kế riêng cho y, trông vô cùng thanh tú.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Ta đi đến buổi lễ đó. Ngươi ở nhà nhớ dặn đám người kia dọn dẹp lại một chút.
? ? ?
? ? ?
Vâng, thưa thiếu gia.
Tiêu Tự An bước ra xe, bỗng nhiên chiếc vòng cẩm thạch trên tay y khẽ nứt.
Vứt nứt khá nhỏ, cũng không dễ nhìn thấy, đến cả Tiêu Tự An còn không hay biết vòng đã nứt từ bao giờ.
...
Đến buổi lễ, Tiêu Tự An được sắp xếp đến sảnh chính.
Trong sảnh chính là hình ảnh đoàn viên ân ái của đôi cẩu cha con đó. Tên kia vui vẻ ôm lấy cha y, mỉm cười thật tươi.
Tiêu Thừa Sách
Tiêu Thừa Sách
Ahaha, ta từ lâu đã muốn nhận con về rồi.
Tiêu Thừa Sách
Tiêu Thừa Sách
Tiêu Tự An, qua đây nhìn mặt em trai con đi!.
Tiêu Tiểu Thừa
Tiêu Tiểu Thừa
// nhỏ giọng // Anh hai...
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
" Hứ, xấu quắc mà bắt ta nhìn làm gì? "
Y bày ra vẻ mặt giận dỗi, không muốn nói chuyện với Tiêu Thừa Sách và tên Tiêu tiểu nhân này.
Tiêu Thừa Sách
Tiêu Thừa Sách
Nhìn xem, con lớn như vậy rồi còn...
Tiêu Tiểu Thừa
Tiêu Tiểu Thừa
// khẽ mím môi //
Tiêu Tự An liếc hắn một cái liền quay người rời đi.
Y không thích ồn ào, càng không thích cái không khí giả tạo này. Tiêu Tự An không thèm để cho hắn chút mặt mũi, tự mình đi ra trang viên đằng sau buổi lễ.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Đáng ghét, đáng ghét!!.
Tiêu Tự An tự mình phát bực, y đá đá mấy viên đá nhỏ xuống cái hồ trước mặt mình.
Đá cho tên Tiêu tiểu nhân đó cút xuống hồ luôn đi.
" Xột xoạt. "
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Hửm?.
Phía sau lưng y có tiếng chân xột xoạt, Tiêu Tự An khó hiểu quay đầu lại.
Nhưng hắn không để y kịp quay đầu đã nhanh chóng lao đến đẩy y xuống hồ.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
" !!! "
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Ngươi-...!!!
Chết thật, y không biết bơi!.
Tiêu Tự An vùng vẫy dưới nước, mơ hồ có thể thấy một gương mặt quen thuộc.
Là Tiêu Tiểu Thừa.
Tiêu Tiểu Thừa
Tiêu Tiểu Thừa
Ngươi dựa vào đâu mà sống tốt hơn ta!!.
Tiêu Tiểu Thừa
Tiêu Tiểu Thừa
Ngươi dựa vào đâu mà-...
Hắn thở dốc, thở mạnh ra một câu.
Tiêu Tiểu Thừa
Tiêu Tiểu Thừa
Mà tên Tự An, mà ta lại là Tiểu Thừa...
Hắn hét đến lạc cả giọng. Nhìn y với ánh mắt căm hận.
Tiêu Tự An chìm dần xuống hồ, mắt cũng mất tiêu điểm.
Trong lúc mơ hồ, y vậy mà thấy mẹ của y bơi đến, ôm chầm lấy y.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
" Ha, nghe nói lúc sắp chết, con người ta sẽ tự tưởng tượng ra những hồi ức tươi đẹp nhất... "
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
" Có vẻ như điều này nói đúng rồi.. "
Tiêu Tự An khẽ mỉm cười. Mẹ y cuối cùng cũng đến đón y khỏi thế gian cô độc này rồi.
? ? ?
? ? ?
An nhi, mẹ đến đón con rồi.
Tiêu Tự An nhắm mắt, thả lòng người, mặc chính mình đang chìm vào dòng nước.
Lúc này Tiêu Tiểu Thừa mới hài lòng rời đi.

Xuyên không rồi.

Tiêu Tự An chìm vào tĩnh lặng khá lâu, y đoán đây là ảo giác trước khi chết.
Nơi y đang đứng là một không gian trắng xóa, không có một chút động tĩnh nào.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Chết thật rồi sao...
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Bị tên kia hại chết đúng là lãng xẹt mà.
Hừ, để đó đi, chờ lão tử đầu thai lại nhất định sẽ đầu thai trở thành ông cố nội của ngươi luôn!!.
Y nghĩ thôi cũng cảm thấy sướng rồi.
Trong lúc Tiêu Tự An suy nghĩ linh tinh bất ngờ có một âm thanh máy móc vang lên.
" Ting "
" Kết nối hệ thống thành công. "
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Hửm? Âm thanh này là...
Tiêu Tự An bất ngờ mở to hai mắt ra.
Y trước giờ đọc truyện mới thấy sau khi chết mới được kích hoạt hệ thống. Nào ngờ sau khi y chết cũng được hưởng cái đãi ngộ này.
Chuyện thật như đùa vậy mà y thật sự có hệ thống sao?.
" Có muốn gặp hệ thống không? "
Âm thanh máy móc lại vang lên.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Gặp, cho ta gặp ngươi đi.
Hệ Thống Tiểu Mẫn
Hệ Thống Tiểu Mẫn
Hệ thống công lược phản diện xin chào.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
" ??? "
Công. Lược. Phản. Diện.
Y nhìn cái cục tròn tròn trước mặt mà hai mắt sắp rớt ra luôn đây này. Đùa nhau hả trời?.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Ngươi là... hệ thống công lược...?
Hệ Thống Tiểu Mẫn
Hệ Thống Tiểu Mẫn
Dạ~
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Ta có thể đổi hệ thống khác không?.
Hệ Thống Tiểu Mẫn
Hệ Thống Tiểu Mẫn
Không thể a-....
Hệ Thống Tiểu Mẫn
Hệ Thống Tiểu Mẫn
Á!!!
Cô chưa nói dứt câu đã bị một người đá văng ra, nằm bẹp dí trên tường.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
" ... "
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Ta không có đá ngươi-...
Hệ thống Diên Nhiên
Hệ thống Diên Nhiên
Là ta đá đó.
Một giọng hệ thống khác lại vang lên, đầy khiêu khích hướng về phía Tiễu Mẫn đang khóc lóc thảm thiết trên mặt đất.
Hệ thống Diên Nhiên
Hệ thống Diên Nhiên
Xin chào, hệ thống ăn dưa xin chào kí chủ.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
" ... "
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
" Thật là phong cách, ta thích!. "
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Quao, cái này được nè.
Tiêu Tự An thích cái hệ thống trước mắt này hơn. Vừa phong cách vừa phụ hợp với tính cách của y.
Còn cái công lược gì gì đó á... thôi nghĩ cũng đừng nghĩ nữa, y vẫn còn yêu cái thân thể này lắm.
Với cả y là thẳng nam đó!!. Tiêu Tự An ghét đám gay ở ngoài kia rất nhiều!!!.
Hệ Thống Tiểu Mẫn
Hệ Thống Tiểu Mẫn
Hụ hụ, ngươi dành khách với ta!!.
Hệ thống Diên Nhiên
Hệ thống Diên Nhiên
Ta đây là cứu người.
Hệ Thống Tiểu Mẫn
Hệ Thống Tiểu Mẫn
Ta có làm y cái gì đâu mà cần ngươi cứu hả-...
Hệ thống Diên Nhiên
Hệ thống Diên Nhiên
Đám kí chủ của ngươi giờ còn sống không?.
Hệ thống Diên Nhiên
Hệ thống Diên Nhiên
Hay khùng khùng điên điên trong tay đám cún phản diện đó rồi?.
Hệ Thống Tiểu Mẫn
Hệ Thống Tiểu Mẫn
" ... "
Hệ Thống Tiểu Mẫn
Hệ Thống Tiểu Mẫn
Ta-ta...
Tiểu Mẫn ấp úng, bọn họ- bọn họ quả thật chít hết trơn rồi...
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
" ... "
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Ta với ngươi liên kết liền có được không?.
Tiêu Tự An thật sự sợ cái hệ thống công lược kia quá rồi!!. Vừa nghĩ thôi đã thấy lạnh sóng lưng, công lược cái jj gì đó, nghỉ đi!!!.
Hệ thống Diên Nhiên
Hệ thống Diên Nhiên
Được, nắm lấy tay ta.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Được. // chìa tay ra //
Hệ thống Diên Nhiên
Hệ thống Diên Nhiên
Liên kết thành công.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Nhanh vậy luôn hả? Ngươi có phải đa cấp khôn-...
Tiêu Tự An dần dần lại cảm thấy mơ mơ hồ hồ.
Diễn biến nãy giờ đã phá hủy gần hết tam quan của y, ai lại nghĩ sau khi chết sẽ được liên kết hệ thống chứ.
Ha ha, coi như mở mang tầm mắt đi.
...
-------------------
Đêm khuya thanh vắng.
Trong một căn phòng nhỏ ở hậu viện phía bắc phủ Tiêu An vang lên tiếng khóc thảm thiết.
? ? ?
? ? ?
An nhi, An nhi ơi là An nhi...
Nàng ta khóc lóc thảm thiết, ôm lấy thân thể đã lạnh từ lâu trên bàn gỗ gào lên.
? ? ?
? ? ?
Gia nhân : Phu nhân, đại phu đến rồi!!.
? ? ?
? ? ?
Mau kêu hắn lại khám cho hài tử của ta mau!!.
Nàng ta hấp tấp ra lệnh, đại phu từ cửa đã nhanh chân chạy vào.
Ông ta nhanh chóng nắm lấy tay bắt mạch cho y. Không còn mạch đập, người có lẽ đã chết từ lâu rồi.
? ? ?
? ? ?
Đại phu : Phu nhân, e là thiếu gia đã-...
? ? ?
? ? ?
Ngươi im đi!!
? ? ?
? ? ?
Ngươi muốn bao nhiều bạc, ta có thể cho ngươi!!!.
Nàng ta ồn ào quát lớn, khiến y đang mơ mơ hồ hồ lập tức tỉnh táo lại.
Tiêu Tự An cảm thấy thân thể mình nặng như bị mười con trâu đè, khó khăn vươn tay.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Ồn...ồn quá...
? ? ?
? ? ?
An nhi!!! Con tỉnh rồi!!.
Nàng trong hoạ có phúc ôm chầm lấy y. Ôm mạnh đến mức y muốn nứt xương ra.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
Đau, đau!!!.
Tiêu Tự An bừng tỉnh, ngay lập tức cảm nhận được nhiệt độ ấm áp từ trong lòng ngực của nàng truyền ra.
Y hoảng sợ đẩy nàng ra. Nói cho ngươi biết, y đây sống 19 năm trên cuộc đời chưa từng biết được nữ nhân ôm là cảm giác như thế nào đâu!!!.
? ? ?
? ? ?
An nhi con sao vậy...?
? ? ?
? ? ?
Có phải bị tà ma không sạch ám vào rồi đúng không!!.
Tiêu Tự An
Tiêu Tự An
" ... "
Tiêu Tự An vẻ mặt có thể búng ra được ba dấu chấm nhìn nàng.
Con trai nàng quả thật đã bị tà ma là y đây đoạt xá rồi....

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play