Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Sở Tâm Trọng Sinh Từ Tương Lai Trở Về Quá Khứ [All Sở Tâm] [Tiếng Lòng Bị Lộ] [Câu Cá Vạn Cân]

Chap1: Sự Thật bị chôn vùi

"abc" nói nhỏ *abc* suy nghĩ /abc/ hành động (abc) nói chuyện bằng tâm thanh ABC là hét lớn [abc]cảm xúc ●---● hồi tưởng
/----/
Nếu Leviathan muốn Hoàng Đế xuất hiện, chỉ vì tin vào lời hứa hoang đường của kẻ kia — rằng hắn có thể khiến Hạ Điếu Đế yêu mình…
Nếu cái gọi là “Thiên Mệnh” của nhà họ Sở... rốt cuộc chỉ là một trò lừa bịp được sắp đặt tinh vi…
Nếu những người bạn bên cạnh Sở Tâm đều âm thầm yêu cậu, còn cậu thì chẳng hề hay biết...
Chỉ đến khi từng người ngã xuống, dùng chính sinh mạng mình để bảo vệ cậu, Sở Tâm mới muộn màng nhận ra tình cảm ấy… và cũng nhận ra rằng, cậu đã yêu họ từ lâu…
Nếu trong trận chiến cuối cùng với Trung Yên Hoàng Đế và Nhất Vương, tất cả mọi người đều tự nguyện trở thành một phần của trận nhãn, lấy sinh mệnh làm giá để phong ấn hai kẻ đó…
Và nếu sau tất cả, kẻ sống sót duy nhất… lại là cậu...
Nếu cậu biết được rằng...
Mọi cái chết, mọi bất hạnh, mọi đau khổ của vùng đất này, từ những cái chết của dân câu cá, của những người bạn thân thiết, người cậu yêu thương, thậm chí của cả người thân ruột thịt của cậu…
ĐỀU BẮT NGUỒN TỪ CHÍNH CẬU...
Từ một tia linh hồn còn sót lại của Giang Lão nhập vào cơ thể cậu, thì thầm nói ra toàn bộ sự thật…
Rằng cậu là khởi điểm của mọi bi kịch...
Sự thật ấy nghiền nát cậu, khiến tinh thần cậu hoàn toàn sụp đổ...
Và nếu sự thật ấy bị lan truyền ra ngoài, khiến thiên hạ khinh miệt, ghê tởm, coi cậu như tai họa giáng thế…
Dù cậu cam tâm trấn thủ phong ấn Hoàng Đế — một nhiệm vụ nguy hiểm đến mức chẳng ai muốn gánh vác...
Thì trong mắt họ, đó cũng chỉ là điều hiển nhiên...
Bởi vì cậu còn sống...
Bởi vì cậu là nguyên nhân...
Và bởi vì, theo họ, cậu phải chuộc tội...
...
Sở Tâm từng thẫn thờ hỏi Giang Lão, vì sao chính mình lại là nguyên nhân khiến họ phải chết...
Giang Lão im lặng...
Dù cậu khóc đến cạn nước mắt, dù cầu xin trong tuyệt vọng, dù gần như phát điên mà truy hỏi hết lần này đến lần khác, Giang Lão vẫn chỉ im lặng...
Sự im lặng ấy còn tàn nhẫn hơn bất kỳ lời phán xét nào, ép Sở Tâm từng chút một rơi xuống vực sâu...
Cho đến khi Sở Tâm mỉm cười tuyệt vọng, lấy cái chết của chính mình ra làm điều uy hiếp...
Giang Lão cuối cùng cũng hoảng loạn, giọng ông run rẩy, vội vã nói ra sự thật mà ông đã che giấu bấy lâu nay...
Rằng... Sở Tâm là giọt máu của Hoàng Đế...
Chính vì thân phận đó, Hoàng Đế đã sắp đặt tất cả...
Hắn cố tình đẩy cậu vào tuyệt cảnh, để cậu mất đi từng người một, để cậu chìm trong tội lỗi và thống khổ...
Bởi chỉ khi Sở Tâm hoàn toàn tuyệt vọng, chỉ khi tinh thần cậu bị nghiền nát... thì hắn mới có thể dễ dàng khống chế cậu…
Và vì mục đích đó hắn đã không ngần ngại… hi sinh tất cả những người mà Sở Tâm yêu thương nhất...
Nhưng lại thất bại hoàn toàn... trước việc... tất cả mọi người kiên định bảo vệ cậu... cho dù hi sinh cả sinh mệnh...
Giang Lão nói xong thì im bặt, như thể chỉ cần thêm một chữ nữa thôi, ông sẽ không chịu nổi mà tan vỡ trước mặt Sở Tâm...
Cậu đứng đó rất lâu, đầu óc trống rỗng, như thể mọi âm thanh trên thế gian đều đã rời bỏ mình...
Những khuôn mặt quen thuộc lần lượt hiện lên trong ký ức — nụ cười, giọng nói, những lời hứa chưa kịp thực hiện — rồi từng cái một vỡ nát, tan thành tro bụi...
Sở Tâm
Sở Tâm
Nếu con chưa từng tồn tại...
Sở Tâm
Sở Tâm
Họ có sống tốt không ạ...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
/Giọng hơi run rẩy, nhắm mắt/
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Có...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Có lẽ... ít nhất... không phải chết đau khổ như thế...
Sở Tâm
Sở Tâm
NovelToon
Câu nói ấy giống như nhát dao cuối cùng đâm mạnh vào tim cậu...
Sở Tâm không gào thét, không trách móc, chỉ rơi nước mắt...
Cậu chỉ lặng lẽ quay lưng, bước ra khỏi căn phòng phủ đầy bóng tối...
Từ khoảnh khắc đó, cậu không còn là thiếu niên từng được bảo vệ, cũng không còn là người được yêu thương vô điều kiện...
Chỉ còn lại một kẻ mang tội...
/-----/

Chap2: Gió đêm và Trăng sáng

"abc" nói nhỏ *abc* suy nghĩ /abc/ hành động (abc) nói chuyện bằng tâm thanh ABC là hét lớn [abc]cảm xúc ●---● hồi tưởng
/----/
Sở Tâm
Sở Tâm
/Giật mình tỉnh giấc/
Sở Tâm
Sở Tâm
Ha...ha...
Tim cậu đập mạnh một nhịp, hơi thở vẫn còn gấp gáp, như thể vừa bị kéo ngược ra khỏi một cơn ác mộng không đáy...
Nhưng dù đã mở mắt, bên tai cậu vẫn còn văng vẳng những giọng nói ấy — chồng chéo, lạnh lẽo, đầy ác ý...
"Là nó kìa"
"Tai họa còn sống"
"Giả bộ gánh tội cho cao thượng"
"Nếu không có nó, những anh hùng đã không chết"
"Bao nhiêu người chết rồi, hắn còn mặt mũi sống"
"Đừng nhìn hắn, thật bẩn mắt"
"Chuộc tội cả đời cũng không đủ"
Sở Tâm siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng những âm thanh ấy vẫn không chịu tan...
Cánh cửa khẽ rung lên, Giang Lão vội bay vào, sắc mặt căng thẳng...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Sở Tâm? Lại mơ thấy sao?
Cậu quay đầu nhìn ông một thoáng, rồi rất nhanh cúi xuống...
Sở Tâm
Sở Tâm
NovelToon
Sở Tâm
Sở Tâm
/Mím môi, lắc đầu/
Sở Tâm
Sở Tâm
Không sao đâu ạ...
Nói xong không đợi Giang Lão nói thêm, Sở Tâm đứng dậy, bước ra ngoài...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
/Thở dài/ Haiz...
Đêm yên tĩnh, gió lạnh len qua hành lang dài, cậu đi thẳng đến bờ đá, ngồi xuống, co hai chân lại, vòng tay ôm chặt lấy mình...
Lặng lẽ nhìn vầng trăng treo cao trên bầu trời tối mịt...
NovelToon
Sở Tâm
Sở Tâm
*Trăng sáng thật...*
Sở Tâm
Sở Tâm
*Sáng đến mức khiến người ta không có chỗ trốn...*
Giang Lão chậm rãi bay theo, dừng lại phía sau một lúc lâu rồi mới tiến tới...
Ông đưa tay, khẽ xoa đầu Sở Tâm — động tác quen thuộc như thuở trước — rồi ngồi xuống bên cạnh cậu...
Không ai nói gì trong một lúc...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Những lời đó…
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Vẫn còn vang lên trong đầu con...?
Sở Tâm
Sở Tâm
Vâng... chưa từng biến mất...
Sở Tâm
Sở Tâm
/Cười nhạt/ chỉ là ban ngày ồn ào quá... những lời đó... không chen vào được thôi...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
/Siết chặt tay áo/ Con không cần phải nghe...
Sở Tâm
Sở Tâm
Nhưng họ nói đúng...
Sở Tâm
Sở Tâm
Con là nguyên nhân...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Nhưng không phải con lựa chọn những điều đó! /quay phắt lại/
Sở Tâm
Sở Tâm
Nhưng con còn sống...
Sở Tâm
Sở Tâm
Đó đã là tội...
Sở Tâm
Sở Tâm
NovelToon
Ánh trăng rơi xuống vai cậu, lạnh và xa, giống hệt ánh mắt của thế gian dành cho cậu...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
NovelToon
Sở Tâm
Sở Tâm
Giang Lão… nếu bọn họ nói đúng thì sao?
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Đúng cái gì...?
Sở Tâm
Sở Tâm
Rằng con là tai họa...
Sở Tâm
Sở Tâm
Rằng con sống sót là sai lầm...
Sở Tâm
Sở Tâm
Rằng tất cả những gì con làm bây giờ… chỉ là nghĩa vụ, không phải hy sinh...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
/Trầm mặc/
Cậu nghiêng đầu, nhìn ánh trăng, khóe môi cong lên một chút...
Sở Tâm
Sở Tâm
Bọn họ nói… con trấn thủ phong ấn không phải vì thấy tội lỗi...
Sở Tâm
Sở Tâm
Mà vì không còn lựa chọn nào khác...
Sở Tâm
Sở Tâm
Nói rằng con chỉ đang trả nợ máu...
Sở Tâm
Sở Tâm
Nói rằng nếu con chết thay cho tất cả, có lẽ còn đáng giá hơn...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Sở Tâm–...
Sở Tâm
Sở Tâm
Ông biết không... /cắt ngang, giọng vẫn nhẹ/
Sở Tâm
Sở Tâm
Trong mơ... con nghe rất rõ...
Sở Tâm
Sở Tâm
'Đừng giả vờ đáng thương' 'Ngươi được sống là nhờ mạng của người khác' 'Cô độc ư? Đáng đời' 'Ngươi tưởng mình chịu khổ là đủ sao?' 'Cả đời này, ngươi cũng không rửa sạch được'
Sở Tâm
Sở Tâm
NovelToon
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
NovelToon
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Con nhìn ta này... chỉ là mơ thôi...
Sở Tâm
Sở Tâm
Mơ sao ạ...
Sở Tâm
Sở Tâm
Nhưng con nghe rõ lắm...
Sở Tâm
Sở Tâm
Rõ đến mức không phân biệt được đâu là mơ, đâu là thật...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
/Khựng lại/
Sở Tâm
Sở Tâm
/Lau nước mắt/
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Nhưng Sở Tâm, đó không phải lỗi của con...
Sở Tâm
Sở Tâm
Vậy là lỗi của ai...?
Sở Tâm
Sở Tâm
Của Hoàng Đế? Của số phận? Hay của cả thế giới này?
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
/Nghẹn lời/
Sở Tâm
Sở Tâm
Ông im lặng rồi...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Ta–...
Sở Tâm
Sở Tâm
Ông im lặng giống hệt lúc đó... /giọng trầm xuống/
Sở Tâm
Sở Tâm
Khi con hỏi vì sao...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
/Cúi đầu/ ta không biết phải nói gì...
Sở Tâm
Sở Tâm
Hay là ông biết... /nói chậm rãi/
Sở Tâm
Sở Tâm
Nhưng không dám nói...?
Gió thổi mạnh hơn, sóng nước vỗ vào bờ đá...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Con hận ta không...?
Sở Tâm
Sở Tâm
/Lắc đầu nhẹ/
Sở Tâm
Sở Tâm
Không... /nhìn trăng/
Sở Tâm
Sở Tâm
Con chỉ không biết… nếu con là nguyên nhân của mọi thứ...
Sở Tâm
Sở Tâm
Thì con còn tư cách gì để được sống sót...?
Sở Tâm
Sở Tâm
NovelToon
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Con chưa từng làm sai...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Nên con có tư cách...
Sở Tâm
Sở Tâm
/Sững lại/
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
/Xoa đầu cậu/
Sở Tâm
Sở Tâm
NovelToon
Sở Tâm
Sở Tâm
Giang Lão… ông có từng hối hận vì đã nói cho con biết không...?
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Sở Tâm
Sở Tâm
/Chớp mắt/
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Nhưng ta hối hận vì đã im lặng quá lâu hơn
Sở Tâm
Sở Tâm
/Khẽ thở ra/
Sở Tâm
Sở Tâm
Con đã nghĩ… ông sẽ bỏ mặc con...
Giang Lão bật cười khẽ, đưa tay gõ nhẹ lên trán cậu...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
NovelToon
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Nghĩ linh tinh
Sở Tâm
Sở Tâm
Con nghiêm túc đó
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Ta cũng nghiêm túc
Giang Lão nhìn cậu, ánh mắt rất chắc chắn...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Nếu ta bỏ con, thì từ đầu ta đã không nhập vào người con và không ở lại
Sở Tâm
Sở Tâm
/Cúi đầu, giọng nhỏ/
Sở Tâm
Sở Tâm
Nhưng con là nguyên nhân…
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Con là nạn nhân
Giang Lão cắt ngang, giọng không nặng nhưng rất dứt khoát...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Đừng đổi chỗ hai thứ đó
Sở Tâm
Sở Tâm
NovelToon
Sở Tâm
Sở Tâm
Vâng...
Sở Tâm
Sở Tâm
/Tựa đầu vào vai ông/
Sở Tâm
Sở Tâm
Con mệt rồi
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Ừm
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Ta vẫn luôn ở đây, đừng sợ
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
NovelToon
Sở Tâm
Sở Tâm
Dạ
Một tiếng đáp rất nhỏ, gần như tan vào gió đêm...
Hai người không nói thêm gì nữa...
Đêm tĩnh lặng. Gió thổi nhẹ qua mặt hồ, ánh trăng trải dài thành một con đường bạc lấp lánh...
Cả không gian như ngừng lại, chỉ còn nhịp thở đều đều của hai con người ngồi cạnh nhau...
Sở Tâm
Sở Tâm
*Im lặng thật tốt...*
Sở Tâm
Sở Tâm
*Ít nhất lúc này… không ai nhìn con bằng ánh mắt đó...*
Sở Tâm
Sở Tâm
*Không khinh miệt... Không ghê tởm... Không thì thầm sau lưng...*
Sở Tâm
Sở Tâm
*...*
Sở Tâm
Sở Tâm
*Mình đã đi bao xa rồi nhỉ… từ lúc còn tin rằng chỉ cần cố gắng là đủ…*
Sở Tâm
Sở Tâm
*Hóa ra có những thứ, dù cố thế nào cũng không thể thay đổi...*
Giọng nói của mọi người vang lên trong trí nhớ cậu, không trách móc, chỉ dịu dàng đến đau lòng...
Sở Tâm
Sở Tâm
/Khẽ siết tay/
Sở Tâm
Sở Tâm
*Giang Lão nói mình không phải tội lỗi...*
Sở Tâm
Sở Tâm
*Nhưng vì sao mỗi khi nhắm mắt lại… mình vẫn thấy bản thân đứng giữa đống đổ nát...?*
Sở Tâm
Sở Tâm
/Hít sâu, thở nhẹ/
Sở Tâm
Sở Tâm
*Mình đã cố gắng rồi nhỉ...?*
Sở Tâm
Sở Tâm
*Cố sống... Cố không gục xuống... Cố tin rằng mọi chuyện rồi sẽ có ý nghĩa...*
Sở Tâm
Sở Tâm
*Nhưng ý nghĩa là gì… khi tất cả những người ở bên mình đều không còn...?*
Sở Tâm
Sở Tâm
/ Khẽ nuốt khan/
Sở Tâm
Sở Tâm
*Nếu con không bên họ… Nếu con không được sinh ra… Nếu con căm ghét họ... Nếu con không yêu họ...*
Ý nghĩ trôi qua rất nhẹ, không dữ dội, không đau đớn...
Sở Tâm
Sở Tâm
*Có lẽ… họ đã sống tốt...*
Sở Tâm
Sở Tâm
/Khẽ cau mày/
Sở Tâm
Sở Tâm
*Mình không muốn trốn... mà vì mình mệt khi phải tồn tại với tư cách là nguyên nhân...*
Sở Tâm
Sở Tâm
*Làm kẻ sống sót khó quá...*
Sở Tâm
Sở Tâm
*Khó hơn cả cái chết...*
Sở Tâm khẽ dựa sát hơn vào vai Giang Lão, như tìm một điểm tựa để kéo mình trở lại hiện thực...
Giang Lão cảm nhận được cử động rất nhỏ ấy, khẽ cúi đầu, nói khẽ...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Sở Tâm
Sở Tâm
Sở Tâm
Dạ?
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Con đang nghĩ gì...?
Sở Tâm
Sở Tâm
/Im lặng 1 lúc lâu/
Sở Tâm
Sở Tâm
Con không biết nữa...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Ừm... không biết cũng được
Sở Tâm
Sở Tâm
Giang Lão
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Ta nghe
Sở Tâm
Sở Tâm
Nếu một người… sinh ra đã là sai lầm… thì họ có quyền tiếp tục không...?
Giang Lão thở chậm, rồi nói, từng chữ rõ ràng...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Không có ai sinh ra là sai lầm
Sở Tâm
Sở Tâm
Nhưng có người mang theo sai lầm...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Đúng... và vì thế… họ càng cần được tồn tại...
Sở Tâm không trả lời, Cậu không chắc mình tin, nhưng cậu cũng không còn sức để phản bác...
Có lẽ… chỉ cần có người ở đây... Không rời đi... Không bỏ mặc...
Chỉ vậy thôi… cũng đủ để cậu tiếp tục thêm một đêm...
Giang Lão đặt tay lên đầu cậu, không xoa, chỉ đặt đó...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Ngủ đi
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Con không cần nghĩ ra câu trả lời tối nay
Sở Tâm
Sở Tâm
...Dạ
Gió đêm vẫn thổi, trăng vẫn sáng...
Và trong khoảnh khắc ấy, Sở Tâm cho phép mình không phải gánh vác thế gian...
Chỉ là một người đang mệt, được ở bên cạnh một người sẽ không rời đi...
/----/

Chap3: Trận chiến của Hoàng Đế và Sở Tâm

"abc" nói nhỏ *abc* suy nghĩ /abc/ hành động (abc) nói chuyện bằng tâm thanh ABC là hét lớn [abc]cảm xúc ●---● hồi tưởng
/----/
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Ha~
Phong ấn vỡ vào một buổi chiều không một dấu hiệu báo trước...
Một tiếng nổ trầm đục vọng lên từ lòng đất. Linh lực cuộn trào như sóng dữ. Xiềng xích rung lên từng hồi, phù văn trên không trung nứt toác — rồi vỡ vụn như thủy tinh...
Hoàng Đế thoát ra. Cơn thịnh nộ bị giam cầm quá lâu không tìm được mục tiêu cụ thể, nên hắn trút xuống những kẻ yếu nhất – những con người sống bên bờ...
Khi Sở Tâm chạy tới, bước chân cậu khựng lại...
Nhà cửa sụp đổ. Thuyền bè lật úp. Mùi khói và máu hòa lẫn trong không khí. Tiếng khóc xé lòng chen lẫn tiếng gào thét, nguyền rủa, tuyệt vọng...
Một người phụ nữ ôm chặt đứa trẻ trong lòng, tóc rối bù, ánh mắt đỏ ngầu. Bà là người đầu tiên nhìn thấy cậu...
"Là hắn!! Chính là hắn!!"
Không khí như nổ tung...
"Đừng để hắn lại gần! Tránh xa chúng ta ra!!!"
"Tai họa tới rồi! Kẻ mang họa đến rồi!!"
Sở Tâm
Sở Tâm
/Đứng sững/
Sở Tâm
Sở Tâm
Không phải... ta–
Một cần câu lao thẳng tới, đập mạnh vào vai cậu...
Sở Tâm
Sở Tâm
A!
"Câm miệng!!"
"Ngươi còn mặt mũi mở miệng sao?!"
"Chẳng phải ngươi cao thượng lắm sao?! Kiêu ngạo lắm sao?! Một mình trấn giữ phong ấn!!!"
"Ngươi luôn miệng nói sẽ không có chuyện gì xảy ra mà!"
"Giờ thì sao?! Nhà ta đâu?! Con ta đâu?!"
Một cần thủ run rẩy chỉ vào cậu, đôi tay đầy vết nứt vì gió biển...
"Ngươi là điềm gở!"
"Từ ngày ngươi xuất hiện, biển chưa từng yên!"
"Ngươi đứng ở đâu, tai ương kéo theo đến đó!"
Một thiếu niên, mặt mũi lấm lem tro bụi, gào lên trong nước mắt...
"Nếu ngươi chưa từng sinh ra thì tốt biết mấy! Tại sao ngươi không biến mất đi?!"
"Bao nhiêu người chết vì phong ấn gã đó!"
"Họ liều mạng vì ngươi! Ngươi đấy! Tên tai họa!"
"Còn ngươi thì sao?!"
"Ngươi là giọt máu của Hoàng Đế phải không?!"
"Vì sao hắn không tìm ngươi mà trút giận?! Hả?! Tại Sao?!"
"Vì sao chúng ta phải chịu thay ngươi?!"
"Ngươi đáng lẽ phải gánh tất cả!"
"Ngươi đáng lẽ phải chết không toàn thây! Bị gã tra tấn! Bị gã hành hạ!"
"Ngươi còn sống thì ngươi chính là kẻ mang tội lớn nhất!!!"
Sở Tâm
Sở Tâm
NovelToon
Sở Tâm
Sở Tâm
/Run rẩy/
Giang Lão vội vã bay tới, sắc mặt trắng bệt...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Sơ Tâm! lùi lại–...
Ông giơ tay chắn trước mặt cậu. Nhưng viên đá xuyên thẳng qua thân thể mờ ảo của ông, đập mạnh vào trán cậu...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
/Sững người/ Ta...
Giang Lão quên mất... Ông giờ đây chỉ là một linh hồn...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Dừng lại! /gào lên/
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Không phải lỗi của nó! Các người có biết nó đã hi sinh bao nhiêu chưa?!
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Là tên Hoàng Đế tự phá phong ấn!
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Phong ấn đã suy yếu không giam hắn được nữa!
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Không phải lỗi của Sở Tâm!
Không ai nghe thấy... Ngoài cậu...
Một người đàn ông quỳ sụp xuống giữa đống gạch vụn, hai tay ôm đầu...
"Con ta vừa mới tròn năm tuổi…"
"Ta còn chưa kịp dạy nó viết chữ…"
"Ngươi nói đi! Nói gì đi chứ! Lỗi của ngươi! tất cả là tại ngươi!!!"
Một người khác gào lên...
"Tại sao ngươi còn sống?! Tại sao ngươi không chết đi! Chết để chuộc cho họ!!"
"Chính vì ngươi còn sống! Hắn sẽ còn quay lại! Chết đi! Ngươi đi chết đi!"
"Chúng ta đã làm gì sai?!"
"Chúng ta chỉ muốn sống thôi mà!!"
Sở Tâm
Sở Tâm
NovelToon
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
/Quay sang y, giọng run rẩy/
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Con nghe ta… họ đau quá nên nói vậy… đau không có nghĩa là họ đúng…
Sở Tâm không động đậy. Đất đá, mảnh gỗ, cần câu, ghế ngồi, tro tàn tiếp tục ném về phía cậu...
Cậu vẫn đứng thẳng, im lặng chịu đựng...
Sở Tâm
Sở Tâm
NovelToon
Giữa tiếng gào thét hỗn loạn, giọng cậu vang lên rất khẽ...
Sở Tâm
Sở Tâm
Con xứng đáng...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Không!
Sở Tâm
Sở Tâm
Ít nhất...
Cậu tiếp lời, mắt không rời khỏi đống đổ nát trước mặt...
Sở Tâm
Sở Tâm
Họ cần một người để oán hận...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Con không phải vật tế để họ trút giận!
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Con không sinh ra để gánh hết nỗi oán hận của họ!
Một bà lão chống gậy bước lên, ánh mắt vừa hận vừa sợ...
"Cút đi…!"
"Mang tai họa của ngươi rời khỏi đây…!"
"Chúng ta không cần anh hùng mang tội lỗi như ngươi...!"
"Chúng ta chỉ muốn sống...!"
Sở Tâm
Sở Tâm
Xin lỗi...
"Ngươi xin lỗi thì có ích gì?!"
"Xin lỗi có thể biến mọi thứ về ban đầu được không?!"
"Có gọi người chết quay về không?!"
"Ngươi xin lỗi mọi thứ đã xong rồi!"
"Ngươi đến để chứng kiến chúng ta mất tất cả sao?!"
"Hay ngươi chỉ muốn chúng ta tiếp tục tin rằng ngươi vô tội?!"
"Không! Mgươi mãi mãi có tội! Ngươi được sinh ra đã cái tội lớn nhất!
Giang Lão ôm lấy cậu từ phía sau, giọng vỡ nát...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Đừng nhận hết về mình… ta xin con…
Sở Tâm
Sở Tâm
Nhưng nếu con không nhận…
Sở Tâm
Sở Tâm
...Thì họ sẽ còn hận ai nữa đây?
Câu nói ấy không lớn, nhưng đủ để khiến Giang Lão nghẹn lại...
Giữa địa ngục trần gian, Sở Tâm vẫn đứng đó...
Không phải vì cậu tin mình đáng chết. Mà vì cậu đã quá quen với việc trở thành cái bóng...
Một cái bóng đủ lớn để người ta ném vào đó mọi oán hận, để họ có thể tiếp tục sống mà không phát điên...
Và có lẽ… đó là cách duy nhất cậu biết để ở lại...
...
...
Hoàng Đế xuất hiện...
Mặt nước dâng lên, linh lực cuộn xoáy. Một thân ảnh cao lớn đứng giữa sóng, ánh mắt kiêu ngạo nhìn xuống bờ — như nhìn một bầy sinh linh thấp kém...
Rồi ánh mắt ấy dừng lại trên Sở Tâm. Khóe môi Hoàng Đế nhếch lên...
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Ồ?
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Vẫn còn sống sao?
Giọng hắn trầm, kéo dài, mang theo ý cười chế nhạo...
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Ta tưởng ngươi đã bị bọn phàm nhân kia ném chết rồi chứ~
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
/Bật cười khẽ/
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Bọn họ nói gì nhỉ? À đúng rồi~
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Họ nói ngươi là tai họa, là thứ không nên tồn tại~
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Haha… họ nói cũng đúng đấy chứ~
Những người còn sót lại vừa nhìn thấy hắn thì mặt cắt không còn giọt máu...
"Ho—Hoàng Đế!!" "Là hắn!!" "Mau… mau chạy!!"
Không cần thêm một tiếng hô nào nữa. Sợ hãi bùng nổ như dịch bệnh...
Người ta chen lấn, giẫm đạp, vấp ngã rồi bò dậy chạy tiếp. Tiếng khóc, tiếng gào thét hòa vào nhau, bị tiếng nước dâng nuốt chửng...
Nhà cửa đổ nát không ai ngoái đầu. Người bị bỏ lại cũng không ai dừng chân...
Có người quay đầu nhìn Sở Tâm một lần cuối — ánh mắt đầy oán hận lẫn cầu xin – rồi quay lưng bỏ chạy...
Chỉ trong chớp mắt, bờ sông trống rỗng. Chỉ còn lại một người... Sở Tâm...
Cậu đưa tay lau vệt máu từ trán chảy xuống khóe mắt. Động tác chậm rãi. Bình thản đến mức không giống người đang đối mặt với tai họa diệt thế...
Sau đó, cậu cúi người, nhặt lấy cần câu. Cần trúc cũ. Dây câu đã sờn. Móc câu trầm nặng, phủ đầy dấu vết năm tháng...
Sở Tâm ngẩng đầu. Ánh mắt cậu nhìn Hoàng Đế — không run rẩy, không thù hận dữ dội. Chỉ có chán ghét thuần túy...
Sở Tâm
Sở Tâm
Ngươi nói nhiều quá đấy
Sở Tâm
Sở Tâm
Bị phong ấn lâu quá nên quên mất rồi sao?
Cậu nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên rất nhạt...
Sở Tâm
Sở Tâm
NovelToon
Sở Tâm
Sở Tâm
Cá thì nên im lặng
Hoàng Đế bật cười. Tiếng cười vang dội trên mặt nước, khiến sóng gợn lan xa...
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Miệng lưỡi vẫn sắc xảo nhỉ?
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Hay là vì giờ ngươi chỉ còn lại mỗi thứ đó?
Hắn tiến thêm một bước. Nước dâng lên tới mắt cá chân, rồi cao hơn nữa...
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Nhìn xem~ /giọng đầy khoái trá/
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Vừa rồi bọn chúng còn gào lên đòi mạng ngươi
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Gọi ngươi là tai họa, là kẻ mang tội lỗi
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Nói rằng ngươi không nên sinh ra
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
/Cười khẽ/ Giờ thì sao?
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Chạy nhanh hơn cả ngươi
Hắn liếc quanh bờ sông trống trải...
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Bảo ngươi chết đi, không cần ngươi bảo vệ
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Nhưng vừa thấy ta... bỏ chạy không thèm quay đầu~
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
/Cười nhẹ/ Xem kìa
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Cuối cùng… chẳng phải chỉ còn ngươi và ta sao?
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
À không~ /nghiêng đầu nhìn sang một bên/
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Còn một tàn hồn vô dụng nữa~
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
/Nheo mắt/ Kẻ năm xưa chủ trì phong ấn ta
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Trường Sinh Điếu Đế lẫy lừng một thời...
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Giờ chỉ còn lại chút linh hồn tàn lụi thế này thôi sao?
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Lão già... /nói chậm rãi/
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Ngươi chưa chết à
Giang Lão đứng im, giọng khàn đặc nhưng vững...
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Không cần ngươi bận tâm
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
/Nhún vai, cười khinh/
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Vẫn cứng miệng như xưa
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Nhưng tiếc thật... năm đó nếu không có ngươi… ta đã xé nát cả lũ hạ đẳng này rồi~
Hắn quay lại nhìn Sở Tâm, cúi thấp người, ánh mắt đối diện thẳng...
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Thế nào? Có thất vọng không?
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Hay cuối cùng ngươi cũng hiểu rồi...
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Ngươi sinh ra là để bị vứt bỏ~
Sở Tâm không đáp. Cậu cúi đầu, mở hộp mồi. Lấy ra một mồi câu đã chuẩn bị sẵn...
Sở Tâm
Sở Tâm
Ngươi nhầm rồi
Cậu móc mồi, giọng nhạt đến lạnh...
Sở Tâm
Sở Tâm
Ta chưa từng mong họ tin ta
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
/Nheo mắt/ ồ?
Sở Tâm
Sở Tâm
Ta chỉ cần họ sống /thắt chặt dây câu/
Sở Tâm
Sở Tâm
Còn việc họ hận ta hay không…
Sở Tâm
Sở Tâm
Không quan trọng
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
/Cười lớn/ Nghe cao thượng thật đấy~
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Nhưng ngươi đừng quên~
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Năm xưa – hàng vạn người cùng cầm cần
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Cần gãy. Dây đứt. Máu nhuộm đỏ cả biển~
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Phải hi sinh bao nhiêu sinh mạng – mới phong ấn được ta~
Hắn chỉ về phía Giang Lão...
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Ngay cả hắn — giơ cũng chỉ còn là tàn hồn
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
/Cúi thấp giọng/ Giờ thì sao?
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Chỉ còn lại ngươi và một tàn hồn vô dụng~
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Đám cần thủ bây giờ thật yếu đuối
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Ngay cả dũng cảm đứng trước mặt ta cũng không có
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
/Cười khinh/ Năm xưa vạn người cũng không câu được ta...
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Vậy ngươi... dựa vào cái gì?
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Dựa vào cái danh kẻ trấn thủ?
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Hay dựa vào huyết mạch nhà Sở?
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Hay là... /bật cười/
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Hay dựa vào chính ngươi? Sở Tâm~
Sở Tâm nhìn hắn, ánh mắt lạnh lẽo...
Sở Tâm
Sở Tâm
Ngươi nói đúng một nửa /đáp/
Sở Tâm
Sở Tâm
Năm xưa vạn người câu không được ngươi
Sở Tâm
Sở Tâm
Nhưng cũng chính vạn người đó – đã phong ấn được ngươi
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
/Khựng lại/
Sở Tâm
Sở Tâm
Còn ta /nói tiếp/
Sở Tâm
Sở Tâm
Không cần vạn người
Sở Tâm
Sở Tâm
Ta chỉ cần ngươi cắn câu
Sở Tâm
Sở Tâm
NovelToon
Cậu vung cần. Dây câu xé gió. Móc mồi rơi xuống nước...
Hoàng Đế nhìn mồi câu, cười khinh thường...
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Trò trẻ con
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Ngươi nghĩ ngươi có thể câu được ta sao?
Sở Tâm không đáp. Hoàng Đế bỗng dừng lại. Rồi hắn bật cười...
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
...Ngươi ngày càng thú vị
Hắn chậm rãi lặn xuống nước. Bóng đen khổng lồ xoay vòng...
RẮC!
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
/Cắn câu/
Dây câu căng cứng. Cần trúc rung bần bật...
NovelToon
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Muốn câu ta?! Chỉ bằng một mình ngươi?!
Tiếng cười vang lên từ dưới nước...
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Ngươi lấy gì để kéo ta lên?!
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Ý chí à?
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Hay là – tội lỗi của ngươi?!
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
/Kéo mạnh/
Sở Tâm
Sở Tâm
Phụt! /hộc máu/
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Sở Tâm!
Sở Tâm
Sở Tâm
/Đứng vững/ Ta không kéo ngươi vì chính nghĩa
Cậu nói, từng chữ nặng nề...
Sở Tâm
Sở Tâm
Cũng không vì tha thứ hay chuộc tội
Sở Tâm
Sở Tâm
Ta kéo ngươi...
Sở Tâm
Sở Tâm
Vì ngươi không được phép xuất hiện nữa!!
Sở Tâm
Sở Tâm
Tường Vân Thập Bát Điếu!
Giang Lão (Linh Hồn)
Giang Lão (Linh Hồn)
Sở Tâm đừng–...!
Sở Tâm
Sở Tâm
Chiêu Thứ Mười Sáu!
Sở Tâm
Sở Tâm
Nhất Điếu Khai Thiên Môn!
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
Sở Tâm
Sở Tâm
/Hộc máu/ phụt!
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Ặc! /bị kéo lại/
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Ngươi mạnh hơn 1 chút rồi~
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
Nhưng cũng chỉ 1 chút~
Trung Yên Hoàng Đế
Trung Yên Hoàng Đế
/Xoay vòng, bơi mạnh xuống nước/
Sở Tâm
Sở Tâm
/Bị kéo, đứng vững lại/
Sở Tâm
Sở Tâm
Hừ! nhiều lời!
Dây câu căng như sinh mệnh. Và trận đấu… mới chỉ bắt đầu...
/----/

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play