Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

〘Anh Trai Say Hi︱ATSH〙Thế Giới Của Em

Chap⁰¹

__
Trong căn nhà nhỏ vốn đã vắng lặng, giờ đây chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào bao trùm lấy không gian. Võ Đình Nam đứng chôn chân giữa gian nhà, đôi mắt tròn xoe nhuốm màu ngơ ngác. Ở cái tuổi lên bốn, cậu bé chưa đủ lớn để hiểu thế nào là "định mệnh", nhưng lại đủ nhạy cảm để thấy lồng ngực mình thắt lại khi nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên gò má gầy gò của bà và mẹ.
Cạnh bên Nam, cô em gái nhỏ Võ Ánh Chi , cô bé mới chỉ mới tròn một tuổi cũng đang nhìn mọi người với vẻ ngây thơ tội nghiệp. Bé Chi còn quá nhỏ để biết rằng hơi thở khò khè vì căn bệnh hen suyễn bẩm sinh vốn đã là một gánh nặng quá lớn trên đôi vai nhỏ bé ấy. Nhưng hôm nay, tin dữ lại ập đến như một nhát dao chí mạng: máu khó đông.
Võ Đình Nam⁹⁶
Võ Đình Nam⁹⁶
"Tại sao mẹ lại ôm hai anh em chặt đến thế, như thể chỉ cần buông tay là mọi thứ sẽ tan biến?"
Võ Đình Nam⁹⁶
Võ Đình Nam⁹⁶
"Tại sao bà ngoại lại quay mặt vào tường, đôi vai run lên bần bật trong sự bất lực cùng cực? "
Võ Đình Nam⁹⁶
Võ Đình Nam⁹⁶
"Tại sao đôi môi của em Chi lại nhợt nhạt đến vậy? "
Mẹ cậu không kìm được nữa, chị quỵ xuống, ôm ghì lấy hai đứa con vào lòng mà khóc nức nở. Tiếng khóc không còn là tiếng nức nở thông thường, nó là sự gào thét của một người mẹ khi thấy cửa sinh tồn của con mình cứ hẹp dần lại.
"Con ơi... sao ông trời lại nỡ đày đọa đứa trẻ chưa biết gì thế này?"
Tiếng mẹ nghẹn lại giữa những cơn nấc. Bà ngoại bước tới, đôi bàn tay nhăn nheo run rẩy vuốt nhẹ lên đầu Nam và Chi. Bà không nói được lời nào, bởi lẽ nỗi đau này quá lớn để có thể xoa dịu bằng ngôn từ. Trong căn phòng chật hẹp, mùi thuốc hen suyễn nồng nặc quyện với mùi ẩm mốc của những ngày mưa tơi tả, tạo nên một bầu không khí u uất đến nao lòng.
Đình Nam đưa bàn tay nhỏ xíu lên, vụng về lau đi giọt nước mắt trên khóe mắt mẹ. Cậu bé chưa hiểu "máu khó đông" là gì, cậu chỉ biết rằng từ nay về sau, em Chi sẽ không được chạy nhảy nô đùa như những đứa trẻ khác, rằng mỗi vết xước nhỏ trên da em cũng có thể trở thành một mối nguy hiểm khôn lường.
Võ Đình Nam⁹⁶
Võ Đình Nam⁹⁶
Em đừng sợ, có anh Nam ở đây rồi...
Võ Ánh Chi⁹⁷
Võ Ánh Chi⁹⁷
//ngơ ngác. //
Nam ghé sát tai em gái, thì thầm như một lời hứa. Ánh Chi nhìn anh, miệng hơi mím lại, bàn tay nhỏ xíu nắm chặt lấy vạt áo anh trai, như tìm kiếm một điểm tựa duy nhất giữa cơn bão tố đang bủa vây lấy gia đình mình.
Căn nhà nhỏ tối dần, chỉ còn ánh đèn dầu hiu hắt soi bóng ba bà cháu mẹ con quấn quýt lấy nhau. Phía trước họ là một hành trình gian nan, đầy rẫy những đợt điều trị và những lo âu chồng chất, nhưng trong vòng tay của mẹ, dường như tình yêu thương là thứ duy nhất còn sót lại để chống chọi với định mệnh khắc nghiệt này.
______
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Dạ xin chào mọi người em là Võ Đình Nam ạ!
NovelToon
Phan Lê Vy Thanh『Cris Phan』⁹³
Phan Lê Vy Thanh『Cris Phan』⁹³
// vỗ tay. //
Kiều Minh Tuấn⁸⁸
Kiều Minh Tuấn⁸⁸
Nhà em ở đâu?
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Dạ em đẻ ra ở Thủ Đức!
Kiều Minh Tuấn⁸⁸
Kiều Minh Tuấn⁸⁸
Em sinh năm bao nhiêu!
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Dạ em sinh ngày 13/02/1996, nghề nghiệp của em là ca sỹ.
Kiều Minh Tuấn⁸⁸
Kiều Minh Tuấn⁸⁸
Có bồ chưa? Gia đình gì chưa?
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Dạ em có gia đình rồi!
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Gia đình em có mẹ, ông bà và em gái!
Câu nói ấy khiến cả dàn cast những người vốn dĩ nổi tiếng với sự hoạt ngôn bỗng khựng lại một nhịp. Ekip thấy một Ngô Kiến Huy sững sờ, một Lê Dương Bảo Lâm vốn dĩ hay đùa giỡn cũng thu lại vẻ nhí nhố, một Trường Giang thẫn thờ , một Kiều Minh Tuấn khẽ nhìn, Cris Phan bất ngờ nhìn nụ cười của Cody, HieuThuHai và Hurrykng thì nhìn Cody với ánh mắt đầy sự nể trọng.
Họ lặng đi không phải vì câu trả lời lạ lẫm, mà vì cách Cody nhắc đến "gia đình" sao mà thiêng liêng, sao mà trân trọng đến thế. Trong danh sách ấy, không có người cha, chỉ có bóng dáng của những người phụ nữ và người em gái đã cùng anh đi qua bão giông.
Lê Dương Bảo Lâm⁸⁹
Lê Dương Bảo Lâm⁸⁹
Nhóm máu gì?
Lê Thành Dương『Ngô Kiến Huy』⁸⁸
Lê Thành Dương『Ngô Kiến Huy』⁸⁸
Nhóm máu!
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Dạ nhóm máu AB anh ơi.
Lê Thành Dương『Ngô Kiến Huy』⁸⁸
Lê Thành Dương『Ngô Kiến Huy』⁸⁸
Có bình nền không?
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Dạ...
________
Hơi lạnh của sương đêm Đà Lạt len lỏi qua lớp áo mỏng, thấm vào da thịt của dàn cast sau một ngày dài ghi hình vất vả. Cody Nam Võ đứng đó, đôi mắt đã nhuốm màu men say, hơi thở nồng nặc mùi rượu nhưng dáng đứng vẫn cố giữ vẻ vững chãi của một người đàn ông trưởng thành. Bên cạnh anh, các anh em trong dàn cast 2 ngày 1 đêm và khách mời Hurrykng vẫn đang rôm rả bàn tán về những thử thách vừa qua.
Ánh đèn pha của chiếc xe quản lý xé toạc màn đêm, từ từ đỗ lại ngay sát chỗ Nam đang đứng. Tiếng động cơ êm ru hòa cùng tiếng mở cửa xe lách cách.
Cửa xe vừa hé mở, một bóng nhỏ nhắn, mảnh khảnh đột ngột lao ra. Nam chưa kịp định thần thì đã cảm nhận được một luồng hơi lạnh bao phủ lấy mình. Một đôi tay gầy guộc, trắng bệch bám chặt lấy vạt áo anh, tựa như một chú mèo nhỏ đang run rẩy tìm kiếm hơi ấm giữa đêm đông.
Nam giật mình, cái say trong đầu như tan biến đi một nửa khi anh nhìn xuống. Đôi mắt anh mở to, từ ngỡ ngạc chuyển sang hoảng hốt rồi cuối cùng là một sự xót xa vô hạn. Anh nhận ra mái tóc ấy, nhận ra hương thơm nhẹ dịu của hoa nhài lẫn với mùi thuốc sát trùng quen thuộc.
Không một giây chần chừ, Nam lập tức cởi phăng chiếc áo khoác dày cộp mình đang mặc, nhanh chóng bao bọc lấy thân hình nhỏ bé đang run lên bần bật kia. Anh kéo khóa kín cổ, che đi lớp vải mỏng manh màu xanh nhạt của bộ đồ bệnh nhân mà cô gái đang mặc trên người.
Võ Ánh Chi⁹⁷
Võ Ánh Chi⁹⁷
Anh hai~
Tiếng gọi thều thào, mỏng như cánh ve, vang lên từ lồng ngực anh.​Nam siết chặt vòng tay, giọng anh khàn đặc, có chút trách móc nhưng nhiều hơn là sự lo lắng đến tột cùng.
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Em lại trốn viện... Mà trốn thì cũng phải mặc ấm chứ? Sao lại mặc mỗi bộ đồ bệnh nhân thế này giữa trời đêm?
_
Cảnh tượng ấy diễn ra quá nhanh khiến cả dàn cast, từ Lê Dương Bảo Lâm, Ngô Kiến Huy đến Hurrykng và toàn bộ ê-kíp quay phim đều đứng hình. Họ chưa bao giờ thấy một Cody Nam Võ dịu dàng, che chở và có phần... hốt hoảng đến thế. Ánh đèn đường lờ mờ hắt lên bóng dáng của cô gái đang rúc sâu vào ngực Nam, chỉ lộ ra đôi mắt to tròn, đen láy nhưng chứa đựng một nỗi u sầu sâu thẳm.
Lê Dương Bảo Lâm, theo bản năng của một "chúa tể gây cười", định phá tan bầu không khí bằng một câu trêu chọc.
Lê Dương Bảo Lâm⁸⁹
Lê Dương Bảo Lâm⁸⁹
Chà chà, Nam giấu kỹ quá nha! Bạn gái em hả? Đi theo chăm sóc tận nơi luôn, lãng mạn quá vậy!
Những tiếng cười khì khì bắt đầu vang lên từ phía ê-kíp, mọi người đều tò mò nhìn "chú mèo nhỏ" đang nép mình sau lưng Nam. Thế nhưng, nụ cười của Lâm "Đồng Nai" khựng lại khi thấy nét mặt Nam không hề có chút ý vị đùa giỡn nào.​Nam khẽ xoay người, bàn tay vẫn không rời khỏi vai cô gái, anh ngẩng đầu nhìn mọi người, ánh mắt kiên định nhưng giọng nói đã dịu lại
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Dạ không, em gái em ạ! Con bé hơi nhát người lạ...
Mọi người ồ lên một tiếng, nhưng rồi lại rơi vào im lặng khi nhìn thấy gương mặt trắng bệch đến trong suốt của Võ Ánh Chi. Trong ánh đèn xe, làn da của cô bé nhợt nhạt đến mức tưởng chừng như chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể làm tan biến.
Hurrykng đứng gần đó, anh tinh ý nhận ra cổ tay của Ánh Chi vẫn còn dán một miếng băng gạc y tế nhỏ , dấu vết của những lần truyền dịch dài ngày. Thế nhưng, tuyệt nhiên không ai biết về căn bệnh máu khó đông hay chứng hen suyễn bẩm sinh đang tàn phá cơ thể cô bé. Họ chỉ nghĩ rằng em gái Nam vốn yếu ớt từ nhỏ nên được anh bảo bọc quá mức.
Ánh Chi nép sát vào anh trai, bàn tay gầy gò túm lấy gấu áo của Nam không rời. Cô bé nhìn những người nổi tiếng trước mặt với vẻ sợ sệt, đôi môi mím chặt như sợ rằng nếu mở lời, hơi thở yếu ớt của mình sẽ bị màn đêm cướp mất.
Nam không giải thích thêm về bệnh tình của em. Anh chỉ lặng lẽ lấy tay chỉnh lại cổ áo khoác cho Chi, ánh mắt tràn ngập sự bao dung. Anh biết, đối với Ánh Chi, bệnh viện là một lồng kính ngột ngạt, và việc em trốn ra đây chỉ để gặp anh một lát, để chắc chắn rằng anh vẫn bình an sau những chuyến đi dài, là một sự nỗ lực phi thường của một cơ thể vốn dĩ đã rệu rã.​Anh quay sang phía quản lý, giọng có phần gấp gáp.
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Anh đưa Chi về viện trước giúp em. Trời lạnh quá, phổi con bé không chịu nổi đâu!!!
Quản lý gật đầu, vội vàng mở cửa xe. Trước khi lên xe, Ánh Chi khẽ níu lấy tay Nam, đôi mắt ngân ngấn nước. Nam cúi xuống, hôn nhẹ lên trán em, thì thầm vào tai Chi.
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Ngoan, anh quay xong sẽ vào với em ngay. Đừng làm mẹ lo nhé...
Chiếc xe lăn bánh, để lại Nam đứng đó với làn hơi lạnh vây quanh, nhưng trái tim anh thì đang nóng rực vì lo âu. Dàn cast nhìn theo cái bóng xe xa dần, rồi nhìn sang Nam. Lúc này, họ mới hiểu vì sao chàng trai luôn tràn đầy năng lượng này lại có những phút giây trầm mặc đến lạ kỳ.
Phạm Bảo Khang『Hurrykng』⁹⁹
Phạm Bảo Khang『Hurrykng』⁹⁹
Em gái anh có vẻ yếu...?
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
// đánh vào vai Khang. //
Phạm Bảo Khang『Hurrykng』⁹⁹
Phạm Bảo Khang『Hurrykng』⁹⁹
Au!
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Từ nhỏ đã vậy rồi... Nhưng con bé kiên cường lắm, đôi khi anh thấy mình còn không mạnh mẽ bằng nó.

Chap⁰²

__
Mùi hóa chất sát trùng nồng nặc luôn là thứ khiến Võ Ánh Chi cảm thấy ngột ngạt nhất. Trong căn phòng bệnh trắng toát, tiếng máy đo nhịp tim thỉnh thoảng lại vang lên những nhịp đều đặn, khô khốc như trêu ngươi sự kiên nhẫn của cô gái nhỏ. Chi ngồi bó gối trên giường, đôi vai gầy nhỏ thó lọt thỏm trong chiếc áo bệnh nhân rộng thênh thang. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn lung linh nhưng xa vời vợi, rồi khẽ thở dài một tiếng sườn thượt.
Nỗi bất mãn dâng đầy trong lòng. Chi ghét cảm giác mình là một món đồ sứ dễ vỡ, ghét việc chỉ vì một cơn gió lạnh hay một vết xước nhỏ mà phải giam mình trong bốn bức tường này. Cô thấy có lỗi với anh hai, với mẹ, và thấy chán ghét chính cơ thể phản chủ của mình.
Giữa lúc tâm trạng đang rơi xuống vực thẳm của sự chán chường, cánh cửa phòng bệnh khẽ chuyển động. Một bóng người 'cao 'gầy, bịt kín mít từ đầu đến chân với chiếc mũ hoodie kéo sụp và khẩu trang đen che gần hết khuôn mặt, lách người bước vào thật nhanh như đang trốn chạy một cuộc truy đuổi nào đó.
Chi giật mình, đôi mắt to tròn ngơ ngác định lên tiếng gọi y tá thì bóng người ấy đã vội vàng đưa tay lên môi làm dấu "Suỵt". Ngay sau đó, người ấy tháo khẩu trang, để lộ gương mặt thanh tú với đôi mắt sáng đầy vẻ hóm hỉnh.
Là Quang Hùng Master D.
Hùng nở một nụ cười rạng rỡ, tay giấu sau lưng rồi bất ngờ đưa ra trước mặt Chi một bó hoa Tulip màu trắng tinh khôi , loài hoa mà cô yêu thích nhất vì vẻ đẹp kiêu sa nhưng cũng đầy thuần khiết.
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Tớ đến thăm cậu này. Sao, mặt mày bí xị thế kia là biết đang tính kế trốn viện tiếp đúng không?
Giọng nói ấm áp, mang theo chút âm hưởng miền Trung đặc trưng của Hùng khiến không gian lạnh lẽo của phòng bệnh như được sưởi ấm tức thì. Chi ngẩn người nhìn bó hoa, rồi lại nhìn cậu bạn thân. Cô không ngờ giữa lịch trình dày đặc và sự săn đón của truyền thông, "chàng trai triệu view" này lại có thể cải trang kịch tính thế này chỉ để lẻn vào đây thăm mình.
Võ Ánh Chi⁹⁷
Võ Ánh Chi⁹⁷
Cậu điên rồi à? Lỡ fan hay phóng viên nhận ra thì sao?
Chi vừa nhận lấy bó hoa, vừa lườm nhẹ nhưng khóe môi không giấu nổi một nụ cười hạnh phúc. Cô hít hà mùi hương thanh khiết của Tulip, cảm giác như cả một mùa xuân vừa được Hùng mang vào căn phòng u tối này.​
Hùng kéo chiếc ghế nhựa bên cạnh giường, ngồi xuống một cách thoải mái như thể đây là nhà mình. Cậu tháo chiếc mũ hoodie ra, mái tóc có chút rối bời vì vừa phải "vượt rào" an ninh bệnh viện.
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Nhận ra sao được, tớ hóa trang thế này đến mẹ tớ còn chẳng nhận ra nữa là...
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Với lại, nghe tin 'chú mèo nhỏ' của anh Nam lại dở chứng dỗi hờn bệnh viện, tớ phải đến tiếp tế tinh thần ngay chứ.
Ánh Chi và Quang Hùng quen nhau trong một tình huống khá hy hữu vài năm trước, khi Hùng còn là một chàng nhạc sĩ trẻ đang loay hoay tìm chỗ đứng. Vào một ngày anh bị đuổi ra khỏi trọ thì gặp Ánh Chi trốn viện... Thấy anh bạn này có vẻ bị đuổi thế là... cô nàng vác về nhà Nam, lúc cô nàng gõ cửa Nam suýt ngất khi biết cô nàng đã trốn viện còn dắt trai về nhà.
Chính sự lạc quan của Chi và Nam khi đối mặt với sóng gió đã tiếp thêm một phần cho Hùng nguồn cảm hứng để viết nên những giai điệu chữa lành. Ngược lại, âm nhạc của Hùng là liều thuốc giảm đau tinh thần tốt nhất cho Chi mỗi khi cơn đau hen suyễn hay những đợt tụ máu hành hạ.
Hùng nhìn vào cổ tay Chi, nơi vẫn còn dấu kim truyền, ánh mắt cậu thoáng qua một tia xót xa nhưng rất nhanh đã thay bằng vẻ tinh nghịch thường ngày.
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Này, tớ mới viết xong một đoạn giai điệu mới, nghe thử không? Chỉ dành riêng cho bệnh nhân ưu tú nhất khoa này thôi đấy.// khẽ cười. //
Nói rồi, Hùng lấy điện thoại ra, bật một đoạn nhạc không lời nhẹ nhàng, du dương. Trong không gian tĩnh lặng, tiếng nhạc của Hùng hòa quyện với mùi hoa Tulip, làm tan đi cái không khí nặng nề của bệnh viện. Ánh Chi dựa lưng vào gối, nhắm mắt lại cảm nhận. Lúc này, cô không còn cảm thấy mình là một bệnh nhân máu khó đông yếu ớt nữa, cô thấy mình như đang bay bổng giữa những nốt nhạc, tự do và mạnh mẽ.
Võ Ánh Chi⁹⁷
Võ Ánh Chi⁹⁷
Hùng này... cảm ơn cậu nhé...
Võ Ánh Chi⁹⁷
Võ Ánh Chi⁹⁷
Cảm ơn vì đã không nhìn tớ bằng ánh mắt thương hại...
Quang Hùng ngừng tay trên màn hình điện thoại, cậu nhìn cô bạn thân với một sự trân trọng tuyệt đối. Cậu biết Chi mạnh mẽ thế nào...Cậu biết đằng sau cơ thể mỏng manh ấy là một ý chí sắt đá, là người đã luôn cổ vũ cậu từ những ngày trắng tay.
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Cậu nói gì lạ vậy? Tớ còn phải đợi cậu khỏi hẳn để đi xem concert của tớ ở hàng ghế đầu mà.
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Không có cậu hò hét là tớ hát không vô đâu đấy nhé!
Chi bật cười, nụ cười hiếm hoi nở trên gương mặt nhợt nhạt khiến Hùng cũng thấy nhẹ lòng. Cậu đưa tay gõ nhẹ vào trán Chi.
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Ngoan ngoãn điều trị đi, anh Nam mà biết tớ vào đây bày trò cho cậu cười là ảnh 'xử' tớ đẹp mặt luôn đó.
___
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Chơi oẳn tù xì chứ?
Võ Ánh Chi⁹⁷
Võ Ánh Chi⁹⁷
cậu chơi gà lắm!
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Thôi chơi xíu đi.
" Oẳn tù xì! "
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
// Bao //
Võ Ánh Chi⁹⁷
Võ Ánh Chi⁹⁷
// Kéo. //
" Oẳn tù xì! "
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
// Kéo. //
Võ Ánh Chi⁹⁷
Võ Ánh Chi⁹⁷
// Bao. //
" Oẳn tù xì! "
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
// Búa. //
Võ Ánh Chi⁹⁷
Võ Ánh Chi⁹⁷
// Bao. //
Võ Ánh Chi⁹⁷
Võ Ánh Chi⁹⁷
...
Võ Ánh Chi⁹⁷
Võ Ánh Chi⁹⁷
Đó thấy chưa tớ lại thắng mà!!!

Chap⁰³

𓆞𓆝𓆞𓆝𓆞𓆝𓆞𓆝
__________
Trong không gian tĩnh lặng của căn biệt thự nhỏ nằm nép mình bên sườn đồi Đà Lạt, tiếng piano của Quang Hùng Master D như một sợi tơ mềm mại, đan xen vào màn sương mù đang lãng đãng ngoài cửa sổ.
Võ Ánh Chi ngồi đó, lọt thỏm trong chiếc sofa nhung êm ái. Bộ váy trắng tinh khôi cùng chiếc áo khoác len hồng nhạt khiến cô trông giống như một đóa hoa anh đào chớm nở giữa mùa đông. Đôi chân nhỏ nhắn đung đưa theo nhịp nhạc, tay cầm miếng bánh quy chocolate chip nhấm nháp một cách ngon lành. Khói từ hai ly cacao nóng bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm ngọt ngào phủ kín căn phòng.
Khi nốt trầm cuối cùng vừa dứt, Ánh Chi nghiêng đầu, đôi mắt trong veo nhìn chàng trai đang ngồi bên cây đàn. Cô khẽ hỏi, giọng pha chút tò mò.
Võ Ánh Chi⁹⁷
Võ Ánh Chi⁹⁷
Lần nào tớ muốn nghe nhạc cậu đều đánh piano và hát cho tớ nghe nhỉ? Cậu thích đánh piano lắm hả Hùng?
Quang Hùng không nhìn lên ngay. Anh khẽ lướt nhẹ ngón tay trên phím đàn trắng muốt, một nụ cười dịu dàng đến nao lòng xuất hiện trên môi. Anh trả lời bằng tiếng Thái, thứ ngôn ngữ mà anh thường dùng khi muốn giấu đi một chút tâm tư quá đỗi chân thành.
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
จริงๆ แล้วผมไม่ค่อยชอบเปียโนเท่าไหร่ แต่สิ่งที่ผมรู้ก็คือหญิงที่ผมรักเคยบอกว่าเธอชอบฟังผมเล่นเปียโน.
[mọi người dịch thì suỵt:)]
Võ Ánh Chi⁹⁷
Võ Ánh Chi⁹⁷
Hở? Cậu nói gì cơ? Tớ không hiểu tiếng Thái đâu nhé! // nhướng mày. //
Hùng bật cười, ánh mắt tràn đầy sự bao dung. Anh quay sang nhìn cô, đánh lạc hướng bằng một lời đề nghị hấp dẫn.
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Lê Quang Hùng『Quang Hùng MasterD』⁹⁷
Tớ hỏi cậu có muốn chơi Piano không? Tớ hướng dẫn cậu.
​Đôi mắt Chi sáng rực lên như những vì sao đêm. Cô đặt đĩa bánh xuống, hào hứng chạy lại gần cây đàn.
Võ Ánh Chi⁹⁷
Võ Ánh Chi⁹⁷
Thật sao!!!!! Bài 'Tình đầu quá chén' nhé! Tớ cực kỳ thích bài đó luôn!
Hùng dịch sang một bên, nhường chỗ cho cô gái nhỏ. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, hai bóng hình một cao một thấp cùng ngồi bên phím đàn. Hùng kiên nhẫn cầm lấy bàn tay xanh xao, gầy guộc của Chi, đặt lên những nốt nhạc khởi đầu. Cảm giác ấm nóng từ bàn tay Hùng truyền sang khiến Chi bỗng thấy lòng mình bình yên đến lạ....
__
Trong khi đó, ở một góc phố nhỏ của Đà Lạt, một quán nước mộc mạc đang đón tiếp những vị khách không mấy bình thường. Jaysonlei, B-Ray, Gill, Negav và Hải Nam đang thong dong tận hưởng chuyến đi "chữa lành" sau những ngày làm việc căng thẳng.
​Bỗng nhiên, Jaysonlei khựng lại, dụi mắt nhìn về phía người đàn ông đang loay hoay trước quầy thanh toán với một mớ đồ đạc lỉnh kỉnh.
Lê Hồ Phước Thịnh『Jaysonlei』⁰³
Lê Hồ Phước Thịnh『Jaysonlei』⁰³
​Ủa, anh Cody nè? Phải anh Cody không ta?
Cả hội đồng loạt quay lại. Trước mắt họ không phải là một Cody Nam Võ đẹp trai trên sân khấu, mà là một ông anh đang tay xách nách mang đủ thứ trên đời.
Một tay Nam ôm chú gấu bông to bự bằng nửa người mình.​Tay kia xách túi quà lưu niệm, túi bánh kẹo và cả một hộp thuốc giữ ấm chuyên dụng.​Trên vai còn khoác thêm một chiếc khăn len dày sụ, nhìn qua là biết đồ dành cho con gái.
Đặng Thành An『Negav』⁰¹
Đặng Thành An『Negav』⁰¹
Anh Cody! Anh đi chữa lành hay anh đi buôn đồ chơi trẻ em vậy? Tính mở tiệm thú nhồi bông ở Đà Lạt hả anh?
Trần Thiện Thanh Bảo『Bray』⁹³
Trần Thiện Thanh Bảo『Bray』⁹³
Chà, nhìn cái gu gấu bông này... không giống mua cho Cody chút nào nha. Khai mau, chàng Cody đây đi với 'nàng thơ' nào đúng không?
Nam vội vàng lách mình khỏi những ánh mắt soi mói đầy tinh quái của hội anh em. Anh biết thừa cái tính "hay hóng" của Negav hay sự nhạy bén của B-Ray, chỉ cần đứng lại thêm năm phút nữa, chắc chắn họ sẽ thêu dệt nên một tiểu thuyết tình yêu đầy kịch tính cho mà xem.
Anh nhanh chóng leo lên xe, ôm chặt lấy chú gấu bông vào lòng, khẽ thở phào một cái. Chiếc xe lăn bánh trên những con dốc uốn lượn của Đà Lạt, hướng về phía căn biệt thự gỗ nằm khuất sau những rặng thông già. Đây là nơi mẹ anh đã chắt chiu mua lại để làm chốn nghỉ dưỡng, cũng là nơi "trú ẩn" an toàn nhất mỗi khi sức khỏe của Ánh Chi chuyển biến không tốt. Không khí loãng và trong lành của vùng cao nguyên này luôn là liều thuốc hữu hiệu nhất cho lá phổi yếu ớt của em.
__
Khi Nam vừa bước chân vào phòng khách, hơi ấm từ lò sưởi và mùi tinh dầu oải hương dịu nhẹ lập tức bao vây lấy anh. Nhưng thứ khiến bước chân anh khựng lại chính là âm thanh phát ra từ góc phòng.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, bóng dáng cao gầy của Quang Hùng Master D đang bao bọc lấy bóng hình nhỏ nhắn của Ánh Chi. Hùng ngồi sát bên cạnh, tay trái khẽ tựa vào lưng ghế, tay phải đặt lên những ngón tay gầy guộc của Chi, kiên nhẫn dẫn dắt cô đi qua từng nốt nhạc của bài 'Tình đầu quá chén'.
Tiếng đàn lúc này không còn hoàn hảo như khi Hùng độc diễn, nó đôi chỗ bị ngắt quãng, có đôi chỗ nốt nhạc vang lên hơi run rẩy vì sức tay của Chi vốn yếu. Nhưng đó là thứ âm nhạc đẹp nhất mà Nam từng nghe thấy.
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Chúng ta ở đây tầm 3 ngày rồi về Hồ Chí Minh nhé...
Nam khẽ lên tiếng, giọng nói trầm ấm phá tan bầu không khí đặc quánh sự lãng mạn và tập trung của hai người.​Ánh Chi giật mình, gương mặt đang tập trung cao độ bỗng giãn ra, nở một nụ cười rạng rỡ như nắng mùa hạ. Cô bé không rời khỏi phím đàn mà chỉ khẽ quay đầu lại, đôi mắt lấp lánh nhìn anh trai.
Võ Ánh Chi⁹⁷
Võ Ánh Chi⁹⁷
Vâng~ Anh hai về rồi! Anh mua gì mà nhiều thế?
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Võ Đình Nam『Cody Nam Võ』⁹⁶
Anh mua chút quà.
__
Chi lúc này đã hoàn toàn chìm đắm vào cây đàn. Dù đôi tay đôi lúc còn hơi run vì căn bệnh máu khó đông khiến các khớp xương của cô bé thỉnh thoảng đau nhức, nhưng ý chí muốn hoàn thành bản nhạc tặng anh hai đã khiến cô quên hết tất cả.
Nam ngồi xuống chiếc sofa đối diện, nhìn em gái rồi lại nhìn Hùng. Anh tự hỏi, liệu có phải sự xuất hiện của Hùng trong cuộc đời của Chi là một món quà bù đắp cho những thiệt thòi mà em phải chịu đựng?
___
Ri
Ri
Nhưng có 1 sự thật đến được với nhau mới lạ:)

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play